Chưa từng hẹn ước- chương 1-p2


Hạ Tư Tư ngây người, một lúc sau mới ý thức được anh đang gọi tên cô gái ngồi chung bàn với Tiết Giai Nhu. Cô ta không quen thân với Trình Vũ Phi, ban nãy chỉ thuận miệng nói là bạn cấp ba, nào ngờ An Diệc Thành lại gọi chính xác tên đối phương.

Thế nhưng, Hạ Tư Tư rất nhanh chóng khôi phục vẻ mặt bình thường. Cô ta nghĩ, biết đâu An Diệc Thành chỉ tùy tiện đọc ra một cái tên để lừa mình. Chuyện này cũng không phải không có khả năng. Trước kia, Hạ Tư Tư từng hỏi An Diệc Thành rằng đứa trẻ anh đang nuôi rốt cuộc có phải con ruột của anh hay không. Khi đó, anh đã gật đầu thừa nhận. Nhưng càng nghĩ, Hạ Tư Tư càng cảm thấy không thích hợp, làm sao anh lại có con lớn như vậy được?!

Rất nhiều năm về trước, cô không ngừng nghĩ đến ngày tái ngộ An Diệc Thành. Nhưng từ sau khi gia đình gặp chuyện không may, cô đã từ bỏ giấc mộng ấy.

Cha cô làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất, sau đó bị xuất huyết não và qua đời. Mẹ cô không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu cũng đi theo ông. Căn nhà của gia đình bị người ta niêm phong rồi đem bán đấu giá, Trình Vũ Phi phải một mình chống chọi với cuộc sống, vừa lo cho bản thân, vừa nuôi đứa em trai kém mình bảy tuổi. Trong đầu cô chỉ chứa một chuyện duy nhất là kiếm tiền nuôi em ăn học, đâu có tâm trí để nghĩ tới thứ tình cảm như gió thoảng qua kia?

Cứ như thế, cô cho rằng mình đã thật sự quên. Nhưng bây giờ cô mới hiểu, chỉ là thâm tâm cô không muốn nghĩ về người đó. Cô chôn chặt ký ức vào sâu dưới đáy lòng, không muốn đào bới nó lên, cuối cùng thì sao đây? Hành động của Tiết Giai Nhu hôm nay chẳng khác nào một cái tát đã thức tỉnh cô, ngay cả người khác cô cũng không lừa được thì làm sao có thể lừa dối bản thân mình?

Gọi món xong, Trình Vũ Phi nhìn Tiết Giai Nhu, nói: “Cậu không cần làm vậy đâu!”.

Không cần áy náy vì chuyện em trai cô, cũng không cần nghĩ cách giúp cô tránh mặt An Diệc Thành.

“Thế cậu thử nói xem, vì sao bao nhiêu năm qua cậu vẫn không chịu yêu người khác?”, Tiết Giai Nhu nghiêm mặt nhìn bạn, “Vì sao không chịu suy nghĩ về chuyện tình cảm?”.

Không cho Trình Vũ Phi cơ hội biện minh, Tiết Giai Nhu đã lắc đầu nói tiếp: “Đừng có kêu là phải lo cho em trai, cái cớ này cũ rích rồi, kiếm cái khác mà dùng đi!”.

Nghe vậy, Trình Vũ Phi đột nhiên mất sạch dũng khí giải thích. Tiết Giai Nhu hiểu rõ chuyện của cô đến từng chân răng kẽ tóc, cô chẳng thể che giấu bất cứ điều gì khi đứng trước mặt cô ấy.

Thực ra, Tiết Giai Nhu cũng chỉ tình cờ biết được chuyện giữa Trình Vũ Phi và An Diệc Thành. Khi đó, bọn họ đang học cấp ba, suốt ngày phải nghe giáo viên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thi đại học nên ai nấy đều lao vào học ngày học đêm. Trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy mà Trình Vũ Phi lại thường xuyên đi bộ lang thang sau khi tan học. Tiết Giai Nhu thắc mắc thì cô lấy cớ là rèn luyện thân thể.

Mãi đến một hôm, Tiết Giai Nhu cảm thấy kỳ lạ, bèn bí mật theo sau Trình Vũ Phi. Nếu không làm như thế, có lẽ cả đời này cô cũng không biết Trình Vũ Phi lại giấu kĩ chuyện tình cảm đến vậy. Tiết Giai Nhu trông thấy Trình Vũ Phi một mực đi theo cậu bạn lớp trưởng An Diệc Thành, thậm chí bản thân bị theo dõi cũng không biết. Tới lối rẽ, Trình Vũ Phi luyến tiếc đi về hướng khác, bấy giờ Tiết Giai Nhu mới bước nhanh lên trước, vỗ vào vai bạn: “Hóa ra là thế này hả?”.

Nụ cười ranh mãnh của Tiết Giai Nhu khiến Trình Vũ Phi xấu hổ đỏ bừng mặt.

Về chuyện này, Tiết Giai Nhu không tỏ thái độ gì đặc biệt. Ấn tượng của cô về An Diệc Thành chẳng tốt cũng chẳng xấu. Anh ta được khá nhiều nữ sinh trong trường thầm mến nhưng lại hờ hững với tất cả. Cho dù đối tượng xinh đẹp cỡ nào, anh ta cũng thẳng thừng từ chối. Nếu nói về mức độ thân thiết, có lẽ anh ta chỉ giao du nhiều nhất với Hạ Tư Tư. Kiểu đàn ông lạnh lùng, cao ngạo như vậy thường khiến người khác bị tổn thương, chẳng ai có khả năng nắm giữ được tâm tư của anh ta.

Tiết Giai Nhu rất tò mò, không hiểu vì sao Trình Vũ Phi lại rung động trước An Diệc Thành. Ngoài đẹp trai ra, anh ta không có điểm gì đặc biệt. Huống hồ, gia cảnh của An Diệc Thành vô cùng khó khăn, điều này mọi người đều biết. Có lần, Tiết Giai Nhu hỏi lý do thì Trình Vũ Phi nói, bản thân mình cũng không rõ, chỉ là mỗi khi trông thấy An Diệc Thành, trong lòng bất giác cảm thấy vui vẻ, cứ muốn lại gần anh thêm chút nữa.

Thấy Trình Vũ Phi vì An Diệc Thành mà chăm chỉ học hơn, Tiết Giai Nhu cũng từ bỏ ý định khuyên can.

So với Trình Vũ Phi, Tiết Giai Nhu suy nghĩ thực tế hơn nhiều. Mặc dù giáo viên và bạn bè đều cho rằng một người tài giỏi như An Diệc Thành sau này ắt có tương lai, thế nhưng đó là chuyện của nhiều năm nữa. Huống hồ, trên đời này có hàng vạn người tài giỏi, chẳng thể nào nói trước được điều gì. Không chỉ riêng gia đình khá giả như nhà họ Trình, những gia đình bình thường khác có lẽ cũng không muốn gả con gái cho một người không quyền, không của như vậy.

Quan trọng hơn, Trình Vũ Phi bấy giờ đã có đối tượng kết hôn do bố mẹ sắp đặt. Tiết Giai Nhu không khuyên ngăn cô chỉ vì không muốn dội gạo nước lạnh vào người đang yêu say đắm. Về sau, nhà họ Trình gặp chuyện không may nên phía nhà trai hủy hôn. Nếu không, chưa biết chừng giờ này Trình Vũ Phi đã phải kết hôn với đối tượng kia rồi.

“Vì chưa gặp được người thích hợp thôi!” Trình Vũ Phi gượng cười.

“Thế để mình giới thiệu cho nhé! Nhất định sẽ tìm cho cậu một người đàn ông tốt!” Tiết Giai Nhu phấn khích nói.

“Để sau đi!” Trình Vũ Phi vừa ăn vừa đáp. “Cậu muốn đẩy mình đi nhanh thế cơ à?”

Tiết Giai Nhu vẫn chưa muốn kết thúc chủ đề.

“Vũ Phi, chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, cái gì nên từ bỏ thì từ bỏ đi. Sau khi chia tay, cố chấp giữ lấy hồi ức là việc vô cùng ngu ngốc. Huống hồ, hai người còn chưa thật sự hẹn hò. Sao phải vậy chứ?”

“Từ xưa tới nay, mình chưa từng có suy nghĩ dây dưa với người đó! Cậu tin hay không thì tùy.”

Nhưng đến một ngày, Trình Vũ Phi lên diễn đàn nhóm bạn thời cấp ba, đọc được tin An Diệc Thành đã bỏ học sau khi vào đại học chưa lâu, không ai biết anh đi đâu, làm gì. Trình Vũ Phi vô cùng kinh ngạc, bởi lẽ, An Diệc Thành từ nhỏ tới lớn luôn coi học tập là việc quan trọng nhất trong đời. Hy vọng duy nhất của mẹ anh chính là anh học hành thành tài, tương lai có ngày ngẩng cao đầu với xã hội. Vậy mà anh lại bỏ học? Bạn bè đều cho rằng, anh đi tìm cô bạn gái Hạ Tư Tư. Thời gian đó, cô ta đang ở nước ngoài du học.

Một người đàn ông có thể từ bỏ cả thứ quan trọng như sinh mệnh vì một người phụ nữ, thì tình cảm của anh ta phải sâu đậm đến đâu?

Trình Vũ Phi lập tức tắt máy tính, không dám xem thêm bất cứ lời bình luận nào của đám bạn học cũ. Từ khoảnh khắc đó, cô đã thực sự tỉnh ngộ, anh và cô thuộc về hai thế giới khác nhau, không thể có bất cứ mối liên hệ nào.

“Tìm một người đàn ông tốt rồi kết hôn đi! An Diệc Thành không hợp với cậu đâu. Cậu ta chẳng qua chỉ là giấc mơ thời thiếu nữ của cậu thôi.” Tiết Giai Nhu thở dài. “Việc An Diệc Thành đi theo Cố Trường Dạ, đằng sau có bao nhiêu ẩn tình là điều chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Bản lĩnh của cậu ta lớn đến đâu mới có thể trở thành tâm phúc của Cố Trường Dạ?”

Trình Vũ Phi gật đầu. Mấy năm qua, cô nghe ngóng được nhiều tin tức về An Diệc Thành, nên rất hiểu lời khuyên của Tiết Giai Nhu.

Tiết Giai Nhu tiếp tục.

“Cứ coi như không bận tâm tới cuộc sống của An Diệc Thành hiện giờ, nhưng mối quan hệ giữa cậu ta và Hạ Tư Tư suốt mấy năm qua, thật giả thế nào mọi người đều nhìn thấy cả.”

Trình Vũ Phi mím môi, đột nhiên không biết nên nói gì.

Tiết Giai Nhu lại dội thêm một quả bom nữa: “An Diệc Thành còn có một đứa con trai! Mặc dù không công bố ra bên ngoài, nhưng người của Hoàng Thành không ai là không biết”.

Đây mới là điều mà Tiết Giai Nhu muốn nói với Trình Vũ Phi nhất. Không nên lãng phí thời gian vào An Diệc Thành nữa! Có thể ngốc nghếch thầm yêu một người đàn ông vĩnh viễn không yêu mình, nhưng không thể nghĩ về một người đàn ông đã có gia đình!

Đó là giới hạn, giới hạn mà các cô nên có.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s