Chưa từng hẹn ước- Lục Xu- chương 1-p.1


Tác giả Lục Xu đã trở thành cái tên quen thuộc đối với các bạn độc giả yêu thích tiểu thuyết nói chung và các bạn độc giả đã đồng hành cùng Văn Việt nói riêng.

Biết được tình cảm của các bạn dành cho tác giả Lục Xu với những câu chuyện tình yêu nhiều màu sắc và giàu ý nghĩa, hy vọng các bạn sẽ ủng hộ Chưa từng hẹn ước như đã từng ủng hộ Ai hiểu được lòng em, Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu, Bùi Sơ Ảnh.

—————————-

Chương 1

Cứ như thế, cô cho rằng mình đã thật sự quên

Ngày hôm nay của Trình Vũ Phi có vẻ không mấy thuận buồm xuôi gió. Đầu tiên là trượt chân ngã lúc xuống xe bus, tiếp theo là bị bỏng tay khi pha cafe, sau đó thì máy vi tính hỏng, toàn bộ tài liệu vừa soạn xong đã không cánh mà bay. Dù cấp trên không yêu cầu nộp ngay trong ngày, nhưng nhìn thư mục rỗng tuếch, Trình Vũ Phi vẫn cảm thấy vô cùng phiền muộn.

Đến giờ tan ca, người nào người nấy đều trở nên phấn chấn, khác hẳn với cái vẻ uể oải lúc làm việc. Dạo gần đây, có mấy cô sinh viên năm cuối thực tập ở văn phòng nên bầu không khí cũng nhộn nhịp và tươi mới hơn bình thường. Lúc này, một cô bé có gương mặt đáng yêu giơ tờ tạp chí trong tay lên, hào hứng nói: “Chị em mình đi xem phim đi! Em rất thích Hạ Tư Tư, hôm nay công chiếu bộ phim điện ảnh mới của cô ấy”.

Vài người nhiệt tình hưởng ứng, không phải vì thích Hạ Tư Tư, mà là hiếu kỳ về cô nữ diễn viên vừa đạt giải Nữ hoàng màn bạc.

Một nữ sinh khác giằng lấy tờ báo: “Sao vẫn là cái tin cũ rích này? Tớ đọc mấy lần rồi. Cái tòa soạn này làm sao thế? Chẳng đổi mới gì cả!”.

“Trai tài gái sắc rất đẹp đôi mà, hơn nữa họ cũng yêu nhau khá lâu rồi, bị cánh phóng viên chụp được và lên mặt báo nhiều cũng dễ hiểu.”

Ngay lập tức, mọi người lại nhao bàn tán về chuyện của Hạ Tư Tư và An Diệc Thành.

Từ khi Hạ Tư Tư bước chân vào làng giải trí, tin đồn tình cảm với An Diệc Thành xuất hiện không ngừng. Nhiều tờ báo còn viết bài tỉ mỉ về mối quan hệ giữa họ. Hạ Tư Tư và An Diệc Thành là bạn học từ thời cấp hai, nghe nói lúc đó đã khá thân thiết, cho tới giờ tình cảm vẫn tốt.

Ban đầu, người ta chỉ quan tâm tới cái danh hiệu “ngôi sao mới nổi” của Hạ Tư Tư. Càng về sau, khi báo giới liên tiếp chụp được ảnh Hạ Tư Tư và An Diệc Thành đi ăn tối cùng nhau, cái tên An Diệc Thành mới được đào bới lên. Lúc ấy, mọi người vô cùng kinh ngạc khi biết An Diệc Thành chính là một trong số những người đứng đầu “Hoàng Thành”.

Hoàng Thành là một tổ chức rất bí ẩn, nhiều tai tiếng ngay từ khi mới hình thành. Nhưng sau khi Cố Trường Dạ lên nắm quyền, Hoàng Thành dần được “thay da đổi thịt”, trở thành một thế lực mạnh không gì lay chuyển được, mặt nổi là kinh doanh các lĩnh vực dịch vụ, giải trí, du lịch… thực chất bên trong có ảnh hưởng tới bao nhiêu thứ khác thì không ai rõ. Mấy năm trở lại đây, Hoàng Thành còn quyên góp rất nhiều tiền cho giáo dục tiểu học, tạo cơ hội cho trẻ em nghèo được đến trường, tích cực phối hợp với chính quyền thành phố trong việc xây dựng hạ tầng đô thị, vì vậy thế lực của họ càng thêm vững chắc.

Tiếng tăm của Hoàng Thành càng nổi thì những người đứng đầu tổ chức càng nhận được nhiều sự quan tâm từ dư luận. An Diệc Thành cũng không ngoại lệ, anh là một trong bốn nhân vật có ảnh hưởng trong tổ chức, có biệt danh “Hoàng Thành An Thiếu”.

Nghe đồng nghiệp bàn tán xôn xao, ánh mắt Trình Vũ Phi đờ đẫn nhìn vào khoảng không, hai tay vẫn đặt trên bàn phím nhưng chẳng gõ được chữ nào. Cô thu tay lại, từ bỏ ý định tăng ca soạn lại tài liệu. Nếu giờ cô nói, An Diệc Thành chính là bạn học thời cấp ba của mình, không rõ đồng nghiệp sẽ phản ứng ra sao?

“Chị Trình cùng đi xem nhé? Đằng nào tan ca cũng không có việc gì làm!” Cô sinh viên kia đột nhiên quay sang nói với Trình Vũ Phi. Hai tiếng “chị Trình” đã kéo Trình Vũ Phi về thực tại.

Ừ nhỉ, mình đã là một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi rồi! Không còn là cô thiếu nữ mười sáu năm xưa nữa, những khát vọng trước kia đã vụt trôi như giấc mộng.

“Thôi, mọi người đi đi, tối nay chị có hẹn rồi.”

Nghe Trình Vũ Phi nói vậy, không ai gò ép nữa, người nào người nấy thu dọn đồ đạc rời khỏi văn phòng.

Trình Vũ Phi do dự nhìn màn hình vi tính hồi lâu, sau đó, cô tắt máy, cầm túi xách chuẩn bị ra về. Bỗng dưng, ánh mắt vô tình lướt qua tờ tạp chí kia, dòng chữ trên đó khiến cô thất thần: Hôn nhân rạn nứt, cậu ấm họ Từ tái hôn với người con gái khác.

Vừa rồi đồng nghiệp mải mê bình luận về Hạ Tư Tư mà không chú ý tới tin tức giật gân này.

Cậu ấm Từ Triệu Luân chính là chồng của Tiết Giai Nhu – người bạn thân duy nhất của cô.

Tin tức này khiến nỗi phiền muộn trong lòng Trình Vũ Phi càng thêm nặng nề. Cô lập tức gọi điện thoại cho Tiết Giai Nhu. Giọng điệu của Tiết Giai Nhu hoàn toàn bình thường, không có vẻ gì là đau khổ khi chồng cũ tái hôn. Trình Vũ Phi mím chặt môi, cố gắng kìm nén sự tức giận, hẹn Tiết Giai Nhu ra ngoài ăn tối. Tâm tình Tiết Giai Nhu dường như rất tốt, hí hửng giới thiệu một nhà hàng mới, còn tranh giành trả tiền với cô.

Thái độ của Tiết Giai Nhu thản nhiên đến mức Trình Vũ Phi cũng phải nghi ngờ mình đọc nhầm. Nhưng bài báo kia viết rõ ràng nào là thời gian Từ Triệu Luân dọn ra ở riêng, nào là anh ta có ý định tái hôn với ai, thậm chí ngày đính hôn cũng đã ấn định.

Trình Vũ Phi từ lâu đã quên mất mình và Tiết Giai Nhu quen biết nhau ra sao. Cô chỉ nhớ hai người học chung lớp suốt mười hai năm, trải qua bao nhiêu kỳ thi phân lớp, phân ban nhưng chưa từng bị chia rẽ. Tiết Giai Nhu từng nói đùa rằng: “Xem ra cả đời này chúng ta đã được định sẵn sẽ ở bên nhau rồi!”.

Ra khỏi công ty, Trình Vũ Phi vội vàng đi tới trạm xe bus gần nhất. Bạn thân ly hôn mà cô chẳng hay tin, chỉ có thể trách mình không đủ quan tâm tới bạn bè. Cô thật sự không ngờ, quan hệ vợ chồng của hai người họ lại tệ đến mức này.

Cách đây ít lâu, khi em trai xảy ra chuyện, Trình Vũ Phi quá lo lắng nên đã đến tìm Tiết Giai Nhu nhờ giúp đỡ. Lúc ấy, Tiết Giai Nhu đồng ý không chút do dự, nhưng về sau lại không có động tĩnh gì. Ở cái đất An Xuyên này, với gia thế của nhà họ Từ, mọi việc đều có thể giải quyết dễ dàng. Chuyện của em trai cô không thu xếp ổn thỏa, có lẽ do Từ Triệu Luân không chịu ra mặt giúp đỡ. Khi đó, Trình Vũ Phi đã lờ mờ đoán được vợ chồng họ có xích mích, chỉ là không ngờ nghiêm trọng đến mức ly hôn, hơn nữa, Từ Triệu Luân còn nhanh chóng tái hôn với người con gái khác.

Trong lòng Trình Vũ Phi hiểu rõ, Tiết Giai Nhu rất áy náy vì lần trước không giúp đỡ được em trai cô, vậy nên hôm nay mới đề nghị mời cơm. Nhưng cô cảm thấy, người áy náy lẽ ra phải là mình mới đúng.

Vừa bước vào cửa, Trình Vũ Phi đã thấy Tiết Giai Nhu tươi cười vẫy tay về phía mình. Có lẽ do mấy ngày trước đi du lịch nước ngoài nên làn da của Tiết Giai Nhu hơi sạm đen, thế nhưng nụ cười vẫn không kém phần rạng rỡ. Bao nhiêu lời giận hờn, trách móc, Trình Vũ Phi chẳng thể nào nói ra được. Hai người quen biết nhau nhiều năm, đã hiểu rõ tính tình đối phương. Tiết Giai Nhu tuyệt đối không phải kiểu người hay dùng vẻ mặt tươi cười để che giấu nỗi buồn. Cho dù xảy ra chuyện lớn cỡ nào, cô ấy vẫn có thể ăn ngon ngủ kỹ. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng cô ấy quá vô tư, hoặc rành lẽ đời đến mức vô cảm, nhưng cả hai trường hợp đều rất khó có được hạnh phúc.

Tiết Giai Nhu từng nói: “Làm người sao cứ phải thể hiện rõ nỗi buồn trên mặt? Nghĩ tới những điều vui vẻ và cười thật nhiều thì những chuyện buồn sẽ chẳng đáng để mình quan tâm tới nữa. Dần dần, trong đầu chỉ còn ghi nhớ những chuyện vui mà thôi”.

Vốn Trình Vũ Phi muốn khuyên nhủ Tiết Giai Nhu suy nghĩ lại, dù sao giữa vợ chồng họ còn có một đứa con gái hơn năm tuổi là Từ Nhân Nhân. Nhưng hiện tại, xem ra, cô đã lo lắng quá nhiều rồi.

Trình Vũ Phi vừa tiến lại gần bàn, Tiết Giai Nhu đột nhiên đứng dậy, kéo tay cô và nói: “Mình chợt nhớ ra có một nhà hàng làm món đậu phụ cực kỳ ngon. Bọn mình qua đó đi, cũng gần đây thôi”.

Hành động bất ngờ của Tiết Giai Nhu khiến Trình Vũ Phi nhất thời không theo kịp. Trước mặt bao nhiêu nhân viên phục vụ thế này mà rời đi thì thật không hay, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Tiết Giai Nhu, Trình Vũ Phi cũng đành gật đầu.

Hai người vừa ra đến cửa thì nghe thấy có ai đó hét lên: “Ấy! Đúng là Hạ Tư Tư! Chị ký tên cho em được không?”.

Ở nhà hàng sang trọng này, bắt gặp người nổi tiếng cũng không phải chuyện lạ.

Trình Vũ Phi ngoảnh lại, vừa lúc Hạ Tư Tư ra khỏi phòng bao, theo sau cô ta còn có một người đàn ông. Là An Diệc Thành. Trình Vũ Phi lập tức quay đầu đi, liếc cô bạn bên cạnh một cái.

Tiết Giai Nhu mỉm cười gãi đầu: “Thôi vậy, đã đến đây rồi thì ăn ở đây cũng được, mình cũng lười đi lắm”.

Lúc nãy, trông thấy An Diệc Thành và Hạ Tư Tư ở đây nên Tiết Giai Nhu mới cố tình kéo Trình Vũ Phi đi. Nhưng giờ đã chạm mặt nhau, cần gì phải trốn tránh?

Hai người chọn một bàn cạnh cửa sổ, không nhìn đôi nam nữ kia nữa. Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang thực đơn lên.

Sau khi ký tên cho người hâm mộ, Hạ Tư Tư mới nhìn qua bên này. Năm xưa khi thi Hoa khôi Giảng đường, Hạ Tư Tư đã bị Tiết Giai Nhu đánh bại. Sự ganh đua giữa phụ nữ với nhau đôi khi chẳng thể giải thích được cụ thể. Chỉ là một danh hiệu sờ không được, nhìn không thấy, nhưng người thua cuộc luôn canh cánh trong lòng.

Hạ Tư Tư nhíu mày, ngoái đầu nhìn An Diệc Thành đi phía sau, lên giọng châm chọc: “Kìa, anh có nhớ tên hai mỹ nữ ngồi đằng kia không? Bạn cấp ba của anh đấy”.

An Diệc Thành không trả lời, gương mặt tĩnh lặng che giấu toàn bộ cảm xúc, thậm chí chẳng buồn nhìn theo hướng mà Hạ Tư Tư chỉ.

Điều này không nằm ngoài dự đoán của Hạ Tư Tư. Xưa nay, An Diệc Thành không có hứng thú với những chuyện thế này. Chưa biết chừng, anh còn chẳng nhớ nổi Tiết Giai Nhu là ai, cho dù khi học cấp ba, cô ta xinh đẹp có tiếng. An Diệc Thành dường như có một năng lực đặc biệt, “miễn dịch” với những cô gái “quốc sắc thiên hương”.

“Thôi, không làm khó anh nữa.” Hạ Tư Tư đắc ý nói.

Bỗng nhiên, An Diệc Thành đi vượt lên trước, thốt ra ba từ: “Trình Vũ Phi”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s