Chẳng thể nói lời yêu- Lâm Phỉ Nhiên- chương 1-p.3


Trong lúc Tô Mạch cúi đầu nói xin lỗi với Lập Hạ, hai chiếc áo đang cầm trên tay rơi xuống. Sáng sớm có cơn mưa nhỏ, tuy giờ đã tạnh nhưng sân vận động vẫn ướt. Lập Hạ phản ứng nhanh nhạy, gần như ngay lập tức đưa tay ra đỡ lấy áo khoác của Chu Gia Ngôn trước khi nó chạm đất. Tô Mạch đang cuống quýt xốc lại áo của Cố An Sênh nên không chú ý tới hành vi đối lập của cô bạn. Mãi đến khi thấy trên tay Lập Hạ là chiếc áo của Chu Gia Ngôn, cô mới ngờ ngợ hiểu ra điều gì đó.

Bầu không khí chợt trở nên gượng gạo, Lập Hạ bị Tô Mạch nhìn đến mức lúng túng, cuối cùng đành dúi áo khoác của Chu Gia Ngôn vào tay Tô Mạch, trách móc: “Cậu cầm áo hộ người khác thì cầm cho cẩn thận! Giặt không khó nhưng bột giặt chẳng rẻ đâu! Một đồng cũng là tiền cả đấy”.

Gia thế của Chu Gia Ngôn từ lâu đã chẳng phải là chuyện gì bí mật. Thị trưởng Chu nổi danh chính là bố cậu ta, nghe nói sắp nhậm chức bí thư thành ủy. Mẹ Chu Gia Ngôn là một nhân vật máu mặt trong giới tài chính.

Tiền?

Tô Mạch mím môi cố gắng nén cười. Lập Hạ đỏ bừng mặt: “Cậu tiếp tục xem bóng rổ của cậu đi, nhìn tớ làm gì? Tớ xấu lắm chắc? Này! Cười cái gì mà cười!”.

Tô Mạch cười mãi không ngừng. Trên sân bóng, hai chàng trai đang đuổi theo nhau. Cô quay đầu lại nhìn thì bắt gặp ánh mắt của Chu Gia Ngôn. Cậu ta vừa chạy vừa vẫy tay với cô, dùng khẩu hình nói: “Đi thôi!”. Tô Mạch gật đầu, quay lại đã thấy Lập Hạ rời đi. Cô vô thức gọi: “Cậu đi cùng bọn tớ đến quán đồ ăn lạnh đi. Ừm… Chu Gia Ngôn cũng ở đó!”.

Lập Hạ dừng chân, quay đầu lại nhìn chằm chằm Tô Mạch, dè dặt hỏi một câu: “Biểu hiện của tớ rõ đến thế sao?”.

Tô Mạch giả ngu đáp: “Gì cơ?”.

Sau đó, cửa hàng ăn vặt xuất hiện hình ảnh bốn người cùng ngồi ăn với nhau.

Có thêm Lập Hạ, bốn người họ trở thành nhóm bạn thân của lớp A, đi đâu cũng dính lấy nhau. Dần dần Lập Hạ còn phát hiện ra Tô Mạch có máu ghen tuông. Ví dụ, mỗi lần Cố An Sênh nhận được thư tình hay sôcôla, chỉ cần để ý gương mặt của Tô Mạch sẽ thấy ánh mắt đầy hằn học và vẻ thống hận hiện rõ mồn một. Ấn tượng ban đầu của Lập Hạ về Tô Mạch là yếu đuối và hờ hững như không bận tâm tới mọi thứ xung quanh. Nhưng giờ cô mới biết là mình bị lừa.

Mọi chuyện bắt đầu từ “vận đào hoa” của Cố An Sênh, điểm khác biệt duy nhất chính là “bông hoa đào” lần này dường như đã khiến Cố An Sênh rung động. Người đó là Hà Huân.

Tô Mạch quan sát rất lâu rồi, từ khi phát hiện ánh mắt của Cố An Sênh luôn dừng lại ở lớp A ban Xã Hội, bản năng phụ nữ cho cô thấy dự cảm không hay.

Vẫn như mọi khi, bốn người ngồi trong quán ăn nhỏ, gọi cùng một loại trà sữa, tán dóc những chuyện vô vị. Đột nhiên, Chu Gia Ngôn quay sang nhìn Cố An Sênh và vô tư hỏi: “Người anh em, cậu với Hà Huân tiến triển đến đâu rồi?”.

Đúng giờ tan học, quán nhỏ đông nghịt học sinh, Chu Gia Ngôn vốn không biết giữ ý, nói cực to khiến mọi người đều quay sang nhìn.

Cố An Sênh nhíu mày: “Cậu muốn cả thế giới đều biết đấy hả? Chuyện này đối với con gái rất không tốt!”.

Nghe vậy, Chu Gia Ngôn liền đưa tay lên che miệng, vờ kinh ngạc: “Cậu lại còn bênh bạn ấy nữa cơ à? Tớ có nghe nhầm không thế? Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Lập Hạ, cậu mau véo tớ một cái xem có phải tớ đang nằm mơ hay không?”.

“Sao cậu không bảo tớ đá cậu một cú luôn hả?”

Mắng xong, Lập Hạ cảm giác được người ngồi bên cứng đờ. Cô quay sang nhìn, thấy sắc mặt Tô Mạch càng lúc càng xấu. Lập Hạ có phần tức giận với sự đần độn của Chu Gia Ngôn, đến tận bây giờ vẫn không nhận ra tình cảm đặc biệt mà Tô Mạch dành cho Cố An Sênh. Một cô gái vì sao phải cả ngày bám lấy hai đại thiếu gia? Nếu không phải vì tiền, không phải vì lợi dụng, thì chẳng lẽ người ta rảnh rỗi quá hay sao? Chẳng thà bỏ thời gian vào việc học còn hơn. Đối với đám con nhà giàu như Cố An Sênh và Chu Gia Ngôn, thi đại học chẳng bõ bèn gì, có trượt thì xuất ngoại du học là xong, sau đó về nước lập tức thừa kế sự nghiệp gia đình, làm rạng rỡ tổ tông. Cố An Sênh dù thỉnh thoảng trốn học hay ngủ gật trong giờ thì điểm thi của anh vẫn luôn đứng thứ nhất, tên của Tô Mạch cũng luôn xếp sau anh. Thế nhưng, thời gian chính là vàng bạc, nói thế nào cũng không thể lãng phí được. Chu Gia Ngôn không biết thì thôi, nhưng thông minh như Cố An Sênh chẳng lẽ lại không nhìn ra tí chút dấu hiệu nào hay sao? Câu châm ngôn mắng đàn ông là khúc gỗ quả thật không sai.

Bầu không khí chợt trở nên gượng gạo, Cố An Sênh có lẽ đã nhận ra hành vi của mình hơi khác thường, anh uống một ngụm trà sữa rồi nói: “Có gì đâu, chẳng qua cảm thấy bạn Hà Huân ấy rất tốt thôi”.

Nào ngờ, Cố An Sênh vừa dứt lời, Tô Mạch đột nhiên đứng phắt dậy, đập tay xuống bàn, khiến mọi người giật bắn mình. Những lời sau đó của cô còn đáng ngạc nhiên hơn.

“Tốt? Thế nào là tốt? Cậu còn chưa qua lại với bạn ấy sao đã biết bạn ấy tốt? Bạn ấy tốt đến mức dù đi học muộn nhưng vẫn sẵn sàng dìu người già qua đường hay là học bác Lôi Phong làm việc nghĩa không cần lưu danh? Rốt cuộc bạn ấy có điểm gì hấp dẫn? Lúc thì là công chúa, lúc lại là cô bé lọ lem, lúc là thiên thần, lúc lại là ác quỷ. Khốn khiếp! Biến đi biến lại như thế người ta gọi là phù thủy đấy! Ngay đến cả Đổng Tồn Thụy phá lô cốt vẫn phải xét thứ tự trước sau, vì sao bao nhiêu bạn nữ khác đến trước Hà Huân đều hi sinh anh dũng như thế mà cậu không thèm liếc nhìn người ta lấy một cái, còn Hà Huân lại có thể khiến cậu biết thương hoa tiếc ngọc hả? Bạn ấy chẳng qua chỉ học giỏi hơn người khác chút thôi, như thế mà cậu đã thích rồi hả? Giờ đã là mùa hè rồi đấy, chẳng lẽ bây giờ “khúc gỗ” mới bắt đầu “hồi xuân”?”.

Chu Gia Ngôn lúc này tỏ ra kinh ngạc hơn gấp vạn lần so với lúc nghe Cố An Sênh bênh vực Hà Huân. Cậu ta nhìn Cố An Sênh, hai người nhìn nhau, vẻ mặt còn kinh hãi hơn cả trông thấy khủng long.

Đại não Tô Mạch dường như đã ngưng hoạt động, nếu hiện giờ có ai hỏi cô chủ tịch Mao Trạch Đông qua đời năm nào, nhất định cô sẽ ngơ ngác hỏi lại một câu: “Chủ tịch Mao đã qua đời sao?”.

Bản tính Tô Mạch có lẽ đã bộc phát ra hoàn toàn rồi. Cô có hối hận hay không? Đương nhiên là hối hận chết đi được rồi! Sắm vai thục nữ lâu như thế, cuối cùng thì đánh vỡ trong chốc lát. Nhưng hối hận có tác dụng gì? Cô không có chiếc hộp Nguyệt Quang[1], không thể nói một câu mà có thể khiến thời gian quay ngược trở lại. Vốn dĩ cho rằng có thể cứ như hiện tại cho đến khi tốt nghiệp, sau đó hai người sẽ cùng thi vào một trường đại học. Dù cho tới lúc ấy Cố An Sênh vẫn chưa thích cô, nhưng rồi sẽ có một ngày anh quen với sự tồn tại của cô.

Quen rồi sẽ thành thân thuộc, thân thuộc rồi sẽ không thể chia xa.

Sự im lặng kỳ lạ. Không một ai lên tiếng, dường như không thể tiếp nhận được sự thay đổi đột ngột của Tô Mạch. Cuối cùng, Lập Hạ là người đầu tiên có phản ứng, ngụm trà sữa trong miệng phun ra phá vỡ sự im lặng.

“Woa! Không ngờ Tô Mạch nhà chúng ta lại hài hước đến thế! Đào tạo cẩn thận có khi sau này trở thành diễn viên hài ấy nhỉ?” Nói xong, Lập Hạ còn quay sang nháy mắt với Chu Gia Ngôn.

Chu Gia Ngôn vẫn chưa bắt kịp tình hình, mãi đến khi thấy Lập Hạ nháy mắt ra hiệu, cậu ta mới lắp bắp tiếp lời: “Đúng đúng, sao trước đây chúng ta không phát hiện ra Kẹo Sữa cũng có năng khiếu này nhỉ? Biết sớm thì lần trước bị bố bắt đi thi cuộc thi vớ vẩn kia tớ đã kéo theo cậu ấy rồi, chỉ cần cậu ấy thuận miệng đọc một bài vè là đoạt giải nhất ngay!”.

Trong khi hai người kẻ tung người hứng, Tô Mạch cũng dần bình tĩnh lại, cô ngồi xuống, cố gắng giải thích: “Tớ không có ý gì cả, chẳng qua là lo sắp thi đại học rồi, cậu lại bị phân tâm. Yêu thì lúc nào chẳng được, cần gì phải ngay bây giờ? Cậu định thi trường Q phải không? Trường Q và B rất gần, lúc ấy hai người muốn gặp nhau ngày ba lần cũng được, tha hồ mà yêu đương”.

Chu Gia Ngôn bỗng dưng tiếp lời: “Kẹo Sữa, cậu không biết à? Cố An Sênh quyết định thi trường B cùng Hà Huân rồi”.

Sét đánh giữa trời quang.

Trong lòng mỗi người đều có một vết sẹo, bạn tưởng rằng chỉ cần không vạch trần nó thì có thể bình yên vô sự. Nhưng sự xuất hiện của Hà Huân chẳng khác nào tên lửa đạn đạo, làm nổ tung phòng tuyến của Tô Mạch. Cô những tưởng có thể hờ hững như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng lại chẳng thể giả vờ nổi. Cô đã từng nghĩ đến vô số khả năng tồi tệ có thể xảy ra, thậm chí cũng đã tự nhủ bản thân phải kiên cường như cỏ dại, lửa thiêu không cháy hết, gió thổi lại sinh sôi, phải mạnh mẽ cướp Cố An Sênh về tay mình. Cô đã nghĩ chu đáo như vậy, vì sao chỉ một câu nói của Chu Gia Ngôn đã khiến cô thất bại thảm hại?

Trước giờ, cô luôn cho rằng “theo đuổi” là từ lãng mạn nhất. Anh đi, em theo bước. Đó chẳng phải là từ để hình dung mối quan hệ giữa cô và Cố An Sênh ư? Vì sao lúc này nghe lại cảm thấy nực cười đến thế?

Tô Mạch nhìn không rời mắt vào vầng trán nhẵn bóng của Cố An Sênh, hồi lâu mới nói: “À, hóa ra là vậy. Thế thì tốt quá rồi, dù sao cậu học các môn Xã hội cũng rất giỏi. Cậu đúng là có khả năng dự đoán trước tương lai, học tốt cả Tự nhiên lẫn Xã hội. Sau này cậu với Hà Huân kết hôn nhớ gửi thiệp mời cho tớ nhé, cả tiệc đầy tháng con đầu lòng cũng phải mời tớ tới uống rượu. Quà cưới với phong bì thì miễn nhé, nói thế nào chúng ta cũng là đôi bạn từng “chung hoạn nạn”. Cậu…”.

Chưa nói hết câu cuối cùng, giọng của Tô Mạch đã lạc đi. Không kiềm chế nổi nữa, cô chạy ra khỏi quán. Kẻ châm ngòi nổ là Chu Gia Ngôn hoàn toàn choáng váng, Lập Hạ tức đến nỗi chỉ muốn đánh cho cậu ta bầm dập. Trong khi đó, đương sự thấy Tô Mạch bỏ chạy thì vội vàng đứng dậy định đuổi theo. Nhưng vừa đi được mấy bước anh đã dừng lại. Đuổi theo để làm gì? Cố An Sênh nghĩ.

Anh không biết cách an ủi người khác, huống hồ tình huống hiện tại lại là một cô gái. Anh và Tô Mạch đã thống nhất sẽ thi đại học Q cùng nhau, với học lực của hai người, hẳn là không có vấn đề gì. Sự xuất hiện của Hà Huân là một điều ngoài ý muốn, chính bản thân anh cũng không rõ mình thích cô bạn ấy nhiều đến đâu, chỉ là ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có cảm tình với Hà Huân. Cô giống như một đóa hoa hướng dương kiều diễm, cô thẳng thắn thổ lộ, anh nhận lời, hai người cứ như vậy mà thành một đôi. Hà Huân nài nỉ anh thi cùng một trường với mình, dù biết như vậy là ích kỷ, nhưng anh vẫn đồng ý. Mỗi lần cùng Chu Gia Ngôn đưa Tô Mạch về ký túc, anh đều chần chừ muốn nói lại thôi. Không phải anh không nhận ra tình cảm của Tô Mạch giành cho mình, anh đâu phải kẻ ngốc. Nhưng đơn giản là anh không thích, vì không thích nên mới giả mù giả điếc như không biết gì.

Anh đã từng nghĩ phải chấm dứt hy vọng của cô, phải đối xử với cô xa cách như những cô gái khác. Thế nhưng, thấy cô tỏ ra ngoan ngoãn, chịu an phận, anh lại không nỡ.

Trong ký ức của Cố An Sênh, Tô Mạch không phải như vậy. Anh nhớ kỹ dáng vẻ cô gái năm xưa dù sợ hãi đến run người nhưng ánh mắt vẫn kiên định, nhớ kỹ lúc cô ôm lấy anh mà khóc nức nở không kiêng dè. Nếu bây giờ cô vẫn như ngày ấy, liệu anh có thích cô không? Có lẽ có. Từ khi bất ngờ gặp lại nhau cho đến hiện tại bốn người thân thiết, anh hầu như không tìm ra được một chút dáng vẻ năm mười ba tuổi nào trên người Tô Mạch.

Do cô che giấu quá kỹ, hay anh không đủ tinh tế để nhận ra?

Thật lòng, anh có phần tiếc nuối.

Đáng tiếc không phải em, theo anh tới cuối con đường.

Tô Mạch lần đầu tiên biết chuyện Lập Hạ và Chu Gia Ngôn yêu nhau là vào giờ ra chơi một ngày nọ. Lúc ấy, cô đang giải quyết một bài tập Vật lý khó nhằn khiến cô đau đầu suốt mấy ngày qua. Lập Hạ ở đâu đi tới, ngồi cạnh cô, có vẻ như phải đấu tranh tinh thần dữ lắm mới quyết định nói ra.

“Cái gì? Cậu cưỡng hôn Chu Gia Ngôn?”

Tô Mạch không khỏi kinh ngạc thốt lên. Cũng may trong lớp không có nhiều người, nửa tháng nữa là bước vào kỳ thi đại học nên ai nấy đều chăm chỉ “cày bừa”, không có hơi sức đâu mà chú ý tới những chuyện xung quanh. Đáng tiếc, Chu Gia Ngôn và Cố An Sênh từ quán ăn trở về, vừa bước vào cửa thì nghe thấy câu nói của Tô Mạch. Chu Gia Ngôn sững người đứng chôn chân tại chỗ. Cố An Sênh hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, không biết làm thế nào.

Ngày đó sau khi Tô Mạch tức giận bỏ đi, Cố An Sênh cũng phiền muộn rời khỏi quán, chỉ còn lại hai người ngoài cuộc là Chu Gia Ngôn và Lập Hạ ở lại cãi nhau om sòm. Thậm chí suốt dọc đường từ quán ăn về đến con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lập Hạ, họ vẫn không ngừng tranh cãi.

“Chu Gia Ngôn! Cậu đúng là cái đồ ngu ngốc. Chưa thấy ai dại dột như cậu.”

“Tớ hài lòng với cái ngu của tớ đấy thì sao? Hơn nữa, tớ làm sao biết được Kẹo Sữa thích Cố An Sênh, cậu ấy đã bao giờ nói với tớ đâu. Tớ mà biết thì có đánh chết tớ cũng không bao giờ để nước chảy ruộng ngoài như thế, mà sẽ kiên quyết giúp cậu ấy làm cách mạng, tớ…”

“Xì! Cậu là cái đồ ba hoa, cứ lúc quan trọng thì phá hỏng mọi việc. Ngoài nói lắm ra thì cậu còn tài nào khác nữa đâu! Cậu bị mù à mà không nhìn ra Tô Mạch cực kỳ quan tâm tới Cố An Sênh? Cậu không thấy hai người họ rất hay liếc mắt đưa tình với nhau à?”

“Tớ mà nhìn ra được thì còn ở đây làm gì? Tớ lại chẳng hành nghề thầy bói kiếm sống luôn rồi ấy chứ. Với cả như thế cũng đâu có gì đặc biệt, cậu cũng hay liếc mắt đưa tình với tớ còn gì? Chẳng lẽ cậu thích tớ?”

Bị nói trúng tim đen, Lập Hạ thẹn quá hóa giận, xông lên tát Chu Gia Ngôn một cái. Sau khi định thần lại, không ngờ mình có thể làm thế, cô chột dạ cúi đầu, nhưng không lên tiếng xin lỗi.

Chu Gia Ngôn bất ngờ bị ăn tát, ngây người ra hồi lâu. Chu đại thiếu gia từ nhỏ đến lớn được cưng chiều, làm sao có thể chịu nổi nỗi nhục này? Vì thế cậu ta lao đến trước mặt Lập Hạ.

“Lập Hạ, cậu điên à?”

Nghe vậy, Lập Hạ cũng nổi cơn tam bành, cô nàng lầm bầm trong miệng mà không biết mình nói cái gì.

“Tớ dù không điên cũng bị cậu làm cho phát điên rồi!… Nói cậu là cái đồ trì độn cậu còn không thừa nhận? Cậu thông minh thì vì sao không nhận ra hai người họ có vấn đề? Cậu thông minh thì vì sao không nhận ra tớ thích cậu?”

Sau đó, cả hai đều im lặng.

Trời tối dần, mãi đến khi Lập Hạ quay đầu đi vào cổng nhà, Chu Gia Ngôn mới gọi cô lại, khẽ nói: “Lập Hạ, tớ thấy, chúng ta vẫn nên là…”.

Không để Chu Gia Ngôn nói hết câu, Lập Hạ đã lao vào người cậu ta.

Đó là một nụ hôn không ngọt ngào, không lãng mạn, không thiên thời địa lợi nhân hòa, thậm chí trong mắt người lớn, nó còn không được gọi là hôn.

Mười giây, hai mươi giây, hoặc là lâu hơn. Hai người dường như quên mất phải hô hấp. Mãi đến khi không thể nín thở nổi nữa, Lập Hạ mới buông tay xuống, trả tự do cho Chu Gia Ngôn.

Chắc chắn đây là lần đầu Lập Hạ được trông thấy vẻ mặt này của Chu Gia Ngôn.

Kinh ngạc? Sợ hãi? Hay ghê tởm?

Cô không có ý định phân tích.

Hai người tựa lưng vào bức tường loang lổ bám đầy dây leo xanh mướt.

Mùa hạ tới thật rồi.

Kỳ thi đại học đến trong căng thẳng. Kết thúc môn thi cuối, Tô Mạch và Cố An Sênh vô tình gặp nhau ngoài cửa lớp. Từ sau sự kiện “ngoài ý muốn” kia, hai người hầu như không nói chuyện với nhau. Tô Mạch nghiêng người nhường Cố An Sênh đi trước, nào ngờ đối phương quay lại, hỏi: “Làm bài thế nào?”.

“À… Tạm được. Vật lý câu cuối làm không ra, chắc sẽ bị mất ít điểm. Cậu thì sao?”

“Cũng tạm, không đến nỗi áp lực lắm. À, tớ vẫn ghi danh vào đại học Q, Hà Huân cũng ủng hộ việc này.”

Cố An Sênh nhìn Tô Mạch, mong muốn trông thấy vẻ vui mừng trong mắt cô. Đáng tiếc, Tô Mạch lại hờ hững đáp: “Đương nhiên, cậu mà chọn trường B thì đúng là não bị ẩm IC”.

Nói xong, Tô Mạch lè lưỡi, nhoẻn miệng cười với Cố An Sênh. Biểu hiện này của Tô Mạch, Cố An Sênh lần đầu tiên nhìn thấy. Anh thậm chí còn dùng một cụm từ mà ngay cả bản thân cũng cảm thấy khoa trương để hình dung: cười tươi như hoa. Anh thích nhìn cô như lúc này, dường như đó mới thật sự là Nguyễn Tô Mạch.

Giấy báo điểm được gửi về, không ngoài dự liệu, cả Cố An Sênh và Tô Mạch đều trúng tuyển đại học Q. Trước đó, Lập Hạ và Chu Gia Ngôn cũng đã bàn bạc, muốn cả bốn người cùng học ở thành phố B. Lực học của Lập Hạ và Chu Gia Ngôn tương đương nhau, điểm thi của cô cũng chỉ nhỉnh hơn mức sàn 19 điểm, điền nguyện vọng vào một ngành không quá hot của trường đại học B có vẻ khá nguy hiểm, nhưng may là vẫn đỗ.

Vậy mà xem hết cả bảng danh sách dài dằng dặc, Lập Hạ vẫn không thấy tên Chu Gia Ngôn. Cô không tin cậu ta trượt, cho rằng nhất định mình đã bỏ sót nên tìm lại một lượt nữa. Mắt không dám chớp lấy một cái, đến lúc xem xong thì đỏ ửng lên.

Lớp trưởng Trần Tư Mẫn đứng bên cạnh cười nói: “Lập Hạ, cậu đừng tìm nữa! Chu Gia Ngôn không hề điền nguyện vọng”.

Câu nói này như tiếng sấm nổ đùng trong đầu Lập Hạ. Cô hỏi Trần Tư Mẫn có phải đã nhầm lẫn rồi không, nhưng Trần Tư Mẫn lại nheo mắt nhìn cô, đáp: “Chẳng phải cậu rất thân với Chu Gia Ngôn sao? Hôm trước tớ đến văn phòng lấy phiếu nguyện vọng, nghe thấy cậu ấy nói chuyện với thầy Hữu mà. Cậu không biết Chu Gia Ngôn sẽ đi Anh du học à? Tưởng cậu có bản lĩnh giữ chân được “con rùa vàng” ấy chứ!”.

Từ sau khi xác định mối quan hệ, Lập Hạ hoàn toàn vô tư thể hiện sự quan tâm đặc biệt của mình đối với Chu Gia Ngôn ở trên lớp. Đôi khi, Chu Gia Ngôn cảm thấy phiền phức, trốn tránh Lập Hạ càng xa càng tốt. Thế nhưng, Lập Hạ lúc nào cũng bám lấy Chu Gia Ngôn như hình với bóng. Những người tinh ý đều nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa họ, vậy mà tình cảm ấy lúc này dường như trở thành trò cười cho người khác.

Lập Hạ tức giận nhìn Trần Tư Mẫn, cười khẩy: “Cậu nghĩ ai cũng như cậu chắc? Thôi cái trò giả vờ giả vịt ấy đi. Cậu có ý đồ với Chu Gia Ngôn chẳng phải ngày một ngày hai gì, người khác không biết nhưng tôi thừa hiểu. Đúng đấy, tôi không có bản lĩnh đấy, sao nào? Cậu thì bản lĩnh lớn lắm, thùng rỗng kêu to, cậu có dát vàng lên mặt người ta cũng chẳng thèm đâu”.

Thấy tình hình không ổn, Tô Mạch vội vàng chạy đến kéo Lập Hạ lùi lại.

Trần Tư Mẫn bị nói trúng tim đen, tức giận đến run cả người. Lúc này, phía sau vang lên một tiếng tiếng ho khan, Lập Hạ quay đầu lại, bắt gặp Chu Gia Ngôn đang đứng bên cạnh Cố An Sênh.

Chu Gia Ngôn lẳng lặng tránh né ánh mắt của Lập Hạ. Chẳng cần hỏi, Lập Hạ cũng biết được câu trả lời.

Cô bình thản ra khỏi phòng học, đi qua sân bóng rổ, sân bóng đá. Học sinh lớp mười hai đang luyện tập, tiếng bóng đập vào bảng rổ vang lên không dứt. Lập Hạ như trông thấy cảnh tượng quen thuộc, cô và Tô Mạch ngồi ở khán đài ăn kem, Chu Gia Ngôn đứng trên sân vận động, cười vô tư.

Có thứ chất lỏng rơi xuống tí tách từng giọt. Lập Hạ nghe rõ mồn một.

Cô cảm thấy mình không hề sai. Thích một người thì có gì sai chứ? Để được như ngày hôm nay, cô đã phải lấy bao nhiêu dũng khí để từ bỏ cả lòng tự tôn của bản thân.

Trừ sự kiện ngoài ý muốn kia, hai người không hề có bất cứ cử chỉ thân mật nào, không nắm tay, không một câu “chúc ngủ ngon”, không một câu “tan học tớ đợi cậu”. Cho dù Lập Hạ có tỏ ra chủ động và nhiệt tình đến đâu thì Chu Gia Ngôn cũng đều tránh né. Không phải Lập Hạ không cảm nhận được điều đó, chỉ là cô lựa chọn vờ như không biết. Đã rất nhiều lần cô nổi giận, muốn mắng chửi Chu Gia Ngôn, nhưng rồi cuối cùng cô cũng nhẫn nhịn được, cô chỉ muốn đối xử thật tốt với Chu Gia Ngôn, đáng tiếc cậu ta chẳng hề thích cái tốt ấy.

Đám người đứng trước bảng thông báo dần tản đi. Cố An Sênh và Hà Huân đi cùng nhau, chỉ còn lại Tô Mạch đứng lại với Chu Gia Ngôn. Những điều Lập Hạ muốn biết mà không dám lên tiếng hỏi, Tô Mạch muốn giúp cô ấy tìm hiểu cho rõ ràng. Nhưng hiện giờ cô cũng đã quên mất mình từng hỏi những gì, cô chỉ nhớ giọng nói trầm ấm của Chu Gia Ngôn ngày ấy.

“Tớ thích cậu ấy, nhưng mỗi người đều có con đường riêng của mình. Cậu ấy có ước mơ, tớ cũng có.”

“Hơn nữa, gia đình tớ chắc chắn sẽ không đồng ý cho tớ qua lại với con gái của một gia đình viên chức bình thường. Tô Mạch, những điều thực tế phũ phàng này, cậu chưa hiểu đâu.”

“Nếu đã không thể cho Lập Hạ thứ mà cậu ấy muốn thì không nên làm lỡ dở cuộc đời cậu ấy, đúng không?”

Tô Mạch không nói gì. Cô nghĩ, mình không có tư cách lên tiếng trong chuyện này. Thủy tinh trong suốt bị nhiễm ánh hoàng hôn của mùa hạ, xung quanh tiếng nói cười vẫn vang lên giòn giã, ve trên cây không ngừng kêu, tựa như đang thay cô trả lời: biết rồi, biết rồi.

Kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời học sinh, Chu Gia Ngôn cũng chào đón sinh nhật thứ mười tám của mình. Bố mẹ cậu ta vội vã từ thành phố B trở về, tổ chức tiệc sinh nhật hoành tráng cho con trai. Tô Mạch định về quê luôn thì bất ngờ nhận được thiệp mời của Chu Gia Ngôn. Nghe nói Cố An Sênh và Hà Huân cũng tham dự, cô rất muốn từ chối.

Chu Gia Ngôn liếc mắt một cái đã nhìn ra sự chần chừ của Tô Mạch, bèn nói: “Coi như cậu đến cùng Lập Hạ đi, tớ mời cả cậu ấy nữa. Dù gì chúng ta cũng là “bộ tứ siêu đẳng”, bạn bè với nhau không thể nói bỏ là bỏ được, vì thế cả ba đứa đều phải có mặt. Hơn nữa, cậu mà không đến thì Lập Hạ sẽ giết tớ mất”.

Chu Gia Ngôn khuyên nhủ một hồi, cuối cùng Tô Mạch cũng đồng ý.

Ngay sau hôm biết điểm thi đại học, Chu Gia Ngôn đã đi lấy visa. Trên đường về nhà, ngang qua con ngõ nhỏ quen thuộc kia, cậu liền kêu tài xế dừng xe. Cậu cảm thấy mình còn nợ Lập Hạ một lời giải thích.

Đứng ngoài cổng chần chừ một lúc lâu thì Chu Gia Ngôn trông thấy Lập Hạ ra ngoài đổ rác. Cô mặc chiếc áo phông cộc tay màu vàng, đằng trước có hình Doraemon đang nhếch môi cười. Lần đầu tiên cậu trông thấy cô mặc trang phục kiểu này, còn nhớ khi trời vừa sang hè, cậu đã pha trò trêu chọc cô: “Lập Hạ, ai không biết thì tưởng cậu còn trẻ con, nhưng thực ra cậu già đầu rồi mà còn thích cưa sừng làm nghé!”. Lúc ấy, Lập Hạ đã giơ chân lên định đạp cậu.

Trong ký ức, có vô số lần cô vờ như muốn đánh cậu, nhưng thật sự xuống tay chỉ có hai lần. Đầu tiên là cái tát ở quán ăn, sau đó là một buổi chiều tối, Lập Hạ quay lại lớp để lấy tập đề thi mẫu, vừa ra khỏi cổng trường thì trông thấy Chu Gia Ngôn đi cùng một đám du côn, trong tay cầm điếu thuốc đang hút dở. Hôm ấy, Lập Hạ thực sự đã nổi giận, hét lên một tiếng “Chu Gia Ngôn!” rồi lập tức lao đến định cướp điếu thuốc. Chu Gia Ngôn giật nảy mình, sau khi nhìn kỹ đối phương là ai, bèn giơ điếu thuốc lên cao. Lập Hạ cố gắng mấy lần không lấy được, tức giận muốn đánh người, nhưng Chu Gia Ngôn đã nhanh nhẹn tóm lấy cổ tay cô. Điếu thuốc chọc vào da khiến Lập Hạ đau đớn kêu lên một tiếng. Chu Gia Ngôn hốt hoảng ném điếu thuốc đi, vô thức kéo cô vào lòng, lo lắng hỏi: “Sao không? Sao không?”.

Đó là lần đầu tiên Lập Hạ được cảm nhận cái ôm ấm áp của Chu Gia Ngôn.

Lúc ấy, Chu Gia Ngôn kiên quyết muốn đưa cô tới bệnh viện xử lý vết bỏng, tránh để lại sẹo. Nhưng cô nói: “Thế càng tốt, sau này nếu cậu dám bắt nạt tớ, tớ sẽ dùng vết sẹo này đến toà án tố cáo cậu tội ngược đãi”. Thấy Lập Hạ còn vui vẻ tranh cãi với mình như thế, cậu mới yên tâm phần nào.

Đang chìm đắm trong hồi ức, Chu Gia Ngôn không hề hay biết Lập Hạ đã đi tới trước mặt mình.

Hai người lặng im rất lâu, mãi đến khi tài xế ở đằng xa lên tiếng gọi: “Cậu chủ!”, Lập Hạ mới mở miệng: “Cậu tìm tớ?”.

Chu Gia Ngôn sững sờ một lát mới trả lời: “Ừ, tớ đến tìm cậu”.

Rồi sao nữa?

“Lập Hạ, không phải tớ không thích cậu, cũng không phải tớ vô trách nhiệm muốn bỏ đi mà không nói một tiếng.”

Lập Hạ nhớ rõ ngày ấy, trong lúc nói chuyện, Chu Gia Ngôn bất giác liếc nhìn xuống tay cô, nơi có kiệt tác do cậu tạo ra.

Cuối cùng thì sao?

Thời gian như ngừng trôi. Rất lâu. Lâu như cả một thế kỷ đã đi qua. Đối phương dường như sắp đưa ra một quyết định quan trọng, còn cô, đứng đó chờ tuyên án.

“Lập Hạ! Tớ… Hay là, tớ không đi nữa?”

Trong khoảnh khắc nhận thấy sự biến đổi trên nét mặt cô, Chu Gia Ngôn liền thay đổi quyết định. Cậu đột nhiên muốn dũng cảm một lần vì chính mình. Cậu không rõ bản thân thích cô gái này nhiều đến đâu, cũng không phải thiếu cô thì không sống nổi. Cậu chỉ đơn giản không muốn cuộc sống của mình thiếu vắng sự tồn tại của cô, bởi lẽ cậu đã quen với việc đấu khẩu cùng cô mỗi ngày.

Nói xong, Chu Gia Ngôn lấy tấm visa trong balô ra định xé, nhưng Lập Hạ đã kịp thời lao đến giữ tay cậu.

Cố gắng không cho ánh nhìn nhòe đi, trong đầu cô chợt xuất hiện câu nói kia: anh đưa tôi lên thiên đường, rồi lại khiến tôi rơi xuống địa ngục.

“Chu Gia Ngôn! Tớ có một câu hỏi.”

“Cậu hỏi đi!”

“Vì sao cậu làm như vậy?”

Không ngờ cô sẽ hỏi thế, Chu Gia Ngôn hơi ngây người. Nhưng một giây sau, cậu quay đầu đi, ngượng ngùng nói: “An Sênh nói, từ bỏ cậu, tớ sẽ hối hận. Tớ không muốn bản thân phải hối hận”.

Tâm tư của mình nhưng lại dùng lời người khác để làm cái cớ. Đây rõ ràng không phải đáp án mà Lập Hạ muốn nghe. Thế nhưng, ẩn ý trong đó, cô hoàn toàn hiểu được. Mấy chữ kia có nói ra hay không cũng đâu quan trọng? Chỉ cần cậu nguyện lòng bày tỏ để cô có thể hiểu.

Lần tiếp theo Tô Mạch gặp Lập Hạ chính là vào ngày sinh nhật của Chu Gia Ngôn.

Hôm đó, Lập Hạ chạy tới tìm cô hỏi về chuyện mặc gì đi dự tiệc. Những sự kiện kiểu này, chắc chắn mọi người đều sẽ ăn mặc rất đẹp, hai người không thể cứ mặc áo phông quần jean như thường ngày được. Đau đầu suy nghĩ một hồi, Tô Mạch chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục tung tủ đồ lên tìm, may sao thấy được hai chiếc váy mà mẹ chuẩn bị cho cô từ khi cô chuyển tới trường Tường Long Thất, kiểu dáng khác nhau nhưng đều là màu đỏ thẫm. Một chiếc có ren ở vạt váy, dài ngắn không đồng đều, chiếc còn lại truyền thống hơn, bên hông có gắn nơ con bướm nho nhỏ, trông rất đáng yêu. Vì màu sắc quá sặc sỡ nên Tô Mạch không có ý định dùng tới, thậm chí còn chẳng buồn lôi ra khỏi hòm. Nếu không phải đi dự sinh nhật Chu Gia Ngôn, e rằng cô đã quên mất sự tồn tại của chúng.

Lập Hạ vừa trông thấy chiếc váy gợi cảm kia, hai mắt đã sáng rực lên. Cô đứng trước gương mà ngắm nghía, miệng lẩm bẩm: “Tô Mạch, cậu dám cất giấu nhiều bảo bối thế này hả?”.

Dưới sự quan sát của Tô Mạch, Lập Hạ vừa nỗ lực kéo chiếc khóa váy lên, vừa than thở: “Mẹ cậu hồi trẻ vóc dáng đẹp lắm phải không? Tớ thấy tớ không béo mà sao mặc không vừa thế này? Mau ra kéo giúp tớ!”.

Nếu có thể dùng độ nông sâu của thùng nước để hình dung việc thích một người thì ngay khi cảm nhận được sự lạnh lùng của Chu Gia Ngôn đối với mình, Lập Hạ đã vô cùng thất vọng, thùng nước ấy như bị rò rỉ, vơi đi từng chút, từng chút một. Nhưng lúc cậu ta xuất hiện trước mặt cô, nói với cô rằng: “Lập Hạ, tớ không đi nữa”, niềm hạnh phúc lại ngập tràn trong lòng cô. Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì đi nữa, sự thật vẫn là cậu ta vì cô mà quyết định, nghĩ vậy, Lập Hạ đã cảm thấy thỏa mãn rồi.

Còn điều gì cảm động hơn năm chữ “tôi cam lòng vì em”?

Lập Hạ và Tô Mạch cùng nhau tới nhà Chu Gia Ngôn, lúc đi qua vườn hoa nhỏ, chuẩn bị vào nhà thì bắt gặp Cố An Sênh và Hà Huân. Hai người họ vừa đi vừa vui vẻ nói cười. Cố An Sênh mặc áo sơ mi cộc tay màu trắng, Hà Huân tuy có trang điểm nhẹ nhưng cũng chỉ mặc rất đơn giản, áo tay lỡ phối với quần soóc, để lộ ra đôi chân dài xinh đẹp. Cô nàng thấp hơn Cố An Sênh nửa cái đầu, thoạt nhìn hai người họ đúng là một đôi trai tài gái sắc.

Cố An Sênh mải nói chuyện với Hà Huân, suýt nữa đụng phải Lập Hạ và Tô Mạch. Anh đứng lại, ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng qua sự xấu hổ nhưng rất nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.

Hà Huân đứng bên cạnh liếc nhìn đi chỗ khác tỏ ý khinh miệt. Người khác có thể không nhận ra nhưng Tô Mạch thì thấy rất rõ ràng, bởi lẽ trong lòng cô vẫn đang âm thầm so sánh bản thân với Hà Huân.

Khuôn mặt? Ừ thì duyên hơn.

Vóc dáng? Cao như thế làm gì, cô không cần!

Làn da? Ngày nào cũng dùng sữa rửa mặt làm gì chứ?

Còn có, ánh mắt!

Cô ta cho rằng cô ta là ai mà dùng ánh mắt ấy nhìn mình chứ?

Lập Hạ cầm lấy tay Tô Mạch, cảm nhận được rõ ràng cơ thể bạn mình run lên. Cho rằng gặp Cố An Sênh ở đây khiến Tô Mạch căng thẳng, Lập Hạ liền kéo cô đi, miệng lẩm bẩm: “Có phải làm việc gì khuất tất không dám nhìn người khác đâu? Sao cậu phải sợ sệt như thế? Thật là phụ lòng bộ trang phục hôm nay. Không phải chỉ là một đôi nam nữ thôi sao? Đầy đường chỗ nào chẳng có, nếu gặp ai mà cậu cũng đều thế này, không sợ bản thân sẽ chết non à?”.

Tô Mạch chỉ cảm thấy một đàn quạ đen vừa bay qua đầu, vội vàng kéo Lập Hạ chạy vào trong nhà.

Vào cửa, Tô Mạch mới hiểu vì sao Cố An Sênh và Hà Huân lại nhìn mình bằng ánh mắt đó. Bởi lẽ, không ai ăn mặc kiểu cách giống hai cô, mọi người đều mặc quần áo bình thường, cùng lắm chỉ trang điểm nhẹ nhàng một chút hoặc thay đổi kiểu tóc. Lập Hạ cũng ngẩn ra, hồi lâu mới định thần lại. Cô nhìn Chu Gia Ngôn đang đứng nói chuyện vui vẻ với một đám người, khẽ gọi mấy tiếng.

Chu Gia Ngôn quay đầu, trông thấy hai cô liền tủm tỉm cười. Những người xung quanh nhìn Tô Mạch và Lập Hạ bằng ánh mắt kinh ngạc, cuối cùng Chu Gia Ngôn không nhịn nổi nữa đành cười ra tiếng, hai tay ôm mặt. Anh chạy tới bên cạnh Tô Mạch và Lập Hạ, ngắm nghía một lát, định nói lại thôi. Lập Hạ cố gắng nén cơn giận, nhỏ giọng giải thích với Chu Gia Ngôn rằng mình và Tô Mạch không kịp chuẩn bị quà sinh nhật, đành đến dự trước rồi quà sẽ tặng sau. Nào ngờ, Chu Gia Ngôn lại nói: “Lập Hạ, đây đã là món quà vô cùng đặc biệt rồi”.

[1] Bảo vật được nhắc đến trong bộ phim Đại thoại Tây du của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ. Bảo vật này có thể giúp con người xuyên qua thời không quay về quá khứ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s