Thịnh Yến-Chu Loan Loan- chương 1- p.5


Chuyện Chương Du gặp cô làm thuyết khách, Hạng Mĩ Cảnh không định nói với Phương Tuân Kiệm. Một là cô không muốn nhảy việc, hai là cô biết trong lòng Phương Tuân Kiệm không thích Phương Tử Du, cô không muốn tự mình chạy tới trước họng súng của anh.

Trên đường về, Diêu Bội Bội gọi điện nói muốn tới gặp cô.

Cô nàng không chịu đến chung cư, mà hẹn gặp ở một quán cafe cách khu chung cư không xa.

Diêu Bội Bội là con gái của người cậu họ xa, nhỏ hơn cô năm tuổi, sắp học xong năm thứ ba, chuẩn bị lên năm tư đại học, hai chị em khá thân thiết.

Năm cô mười tuổi, cha cô bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng tài chính của Hồng Kông mất sạch gia sản, không chịu nổi cú sốc này đã nhảy lầu tự sát, mẹ bán hết mọi thứ còn lại nhưng vẫn không đủ để trả nợ, trong lúc bất đắc dĩ đành lén đưa cô tới nhà cậu họ ở Tam Á. Mười tuổi mất cha, và không còn gặp lại mẹ nữa. Cậu họ luôn an ủi cô, nói sẽ có ngày mẹ quay lại tìm cô, nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ rằng, mẹ sẽ không bao giờ quay lại nữa, bởi vì vào buổi tối trước khi rời khỏi Hồng Kông, cô nhìn thấy bình thuốc chuột ở trong bếp.

Cô không trách mẹ vì đã nhẫn tâm vứt bỏ mình, đối với một người phụ nữ được nuông chiều từ nhỏ, ngay cả bao nhiêu tiền một cân gạo một lít dầu cũng không biết mà nói, việc mất đi sự bảo vệ của người chồng, mất đi chỗ dựa của tiền bạc, lại còn phải cõng trên lưng một món nợ không cách nào trả hết, phải tiếp tục sống là một việc quá đỗi khó khăn với bà.

Nguồn thu nhập duy nhất của nhà cậu họ là từ việc kinh doanh quán nướng nhỏ bên bờ biển, sự có mặt của cô rõ ràng đã tăng thêm gánh nặng trong cuộc sống của họ. Nhưng cũng may, dù là mợ hay cô em họ Diêu Bội Bội, đều rất nhiệt tình thật lòng khi đối xử với cô. Cô sống ở nhà cậu khoảng tám năm, cho tới khi thi đỗ đại học, cuối cùng dựa vào học bổng và tiền đi làm thêm để tự nuôi sống bản thân mình.

Diêu Bội Bội đợi Hạng Mĩ Cảnh ở quán cafe nửa tiếng đồng hồ. Bởi vì mẹ cô bé là người gốc Tam Á, nên da Diêu Bội Bội không được trắng lắm, nhưng thân hình cô bé khá đẹp, từ trên người cô bé toát ra sự tự tin tuyệt đối, vô cùng hấp dẫn người khác. Thấy Hạng Mĩ Cảnh đến, cô bé kích động tới mức suýt thì nhảy lên ôm chầm lấy chị.

Hạng Mĩ Cảnh biết rõ lí do cô em tìm mình, kéo Diêu Bội Bội ngồi xuống, hỏi thẳng luôn: “Lần này là vì sao?”.

Diêu Bội Bội chớp chớp đôi mắt được kẻ vẽ tỉ mỉ màu xanh ngọc nhìn Hạng Mĩ Cảnh: “Chị, em muốn đi du lịch châu Âu với bạn”.

Phản ứng đầu tiên của Hạng Mĩ Cảnh là hỏi: “Bạn trai hay bạn gái?”.

Diêu Bội Bội nhấn mạnh: “Đương nhiên là bạn gái rồi! Sao có thể đi cùng bạn trai chứ? Đến bây giờ em còn chưa có bạn trai mà! Em sắp biến thành quái vật trong trường đại học rồi! Chị không biết đâu, cứ cuối tuần là em ở lì trong phòng kí túc xem phim truyền hình dài tập, vì hễ thò mặt ra ngoài sẽ bị những đôi tình nhân giẫm chết ngay trên đường”.

Hạng Mĩ Cảnh thấy cô em miêu tả với vẻ mặt hết sức sinh động, không kìm được bật cười, giơ tay gí vào mũi em: “Em ấy. Đã nói chuyện đi du lịch với cậu mợ chưa?”.

Diêu Bội Bội cũng thẳng thắn thừa nhận: “Đương nhiên là chưa. Có phải chị không biết bố mẹ em cổ hủ thế nào đâu, nếu không phải chị ở đây, thì chắc chắn họ không chịu cho em tới đây để học đại học, chứ đừng nói tới việc đi du lịch ở một nơi xa xôi như châu Âu!”.

Hạng Mĩ Cảnh cố ý hỏi: “Vậy là em muốn chị giấu bố mẹ giúp em à?”.

Diêu Bội Bội cuống lên: “Không chỉ riêng chuyện đó. Giờ em vẫn là sinh viên nghèo, chị hãy chi viện thêm cho em về mặt kinh tế đi”.

Hạng Mĩ Cảnh hỏi: “Đi bao lâu? Những nước nào? Đã chuẩn bị được gì rồi? Dự toán của em là bao nhiêu?”.

Diêu Bội Bội trả lời từng mục một.

Hạng Mĩ Cảnh thấy cô bé giải thích tường tận, cũng muốn để em có cơ hội được ra ngoài va chạm thêm, nên nhận lời: “Ngày mai chị sẽ chuyển tiền cho em”.

Diêu Bội Bội vui sướng ôm chị hôn một cái, xong xách túi đồ ăn vặt rất lớn dưới đất lên nói muốn tới thăm căn hộ của chị.

Buổi sáng Hạng Mĩ Cảnh phơi bộ đồ ngủ của Phương Tuân Kiệm ngoài ban công, nên đâu dám để Diêu Bội Bội tới chơi, huống hồ Phương Tuân Kiệm khi đến thường không báo trước, mặc dù khả năng anh đến liên tiếp hai tối liền là rất nhỏ, nhưng cô cũng không muốn mạo hiểm. Thế là cô đành phải đón nhận tấm lòng của Diêu Bội Bội, nhưng lại nói: “Không sớm nữa, chị đưa em về trường”.

Diêu Bội Bội đã đạt được mục đích của mình, nên cũng chẳng cương quyết đòi lên thăm nhà chị.

Sợ Diêu Bội Bội đổi ý, cô vẫy một chiếc taxi, đứng nhìn theo cho tới khi chiếc xe ấy đến tận cuối đường mới yên tâm.

Hạng Mĩ Cảnh không ngờ việc Dung Trí Hằng mượn cô chiếc khăn lụa lại có thể gây ra một chuỗi liên tiếp những chuyện khác sau này.

Đối với cô mà nói chiếc khăn lụa ấy mặc dù giá không hề rẻ, mất đi cũng cảm thấy hơi tiếc, nhưng dù sao không quá quý trọng, không đến nỗi khóc nghiêng trời ngả đất hoặc chong chong trông ngóng Dung Trí Hằng sẽ mang trả lại.

Nhưng rõ ràng suy nghĩ của cô hoàn toàn khác với suy nghĩ của người nhà họ Dung, vì vậy sau khi cuộc họp thường lệ kết thúc, Dung Ngọc Lan giữ cô lại, đồng thời rút từ trong túi ra một chiếc hộp hình chữ nhật khá tinh xảo, đầu tiên cô nghĩ đây là phần thưởng cho thời gian làm việc vất vả gần đây của mình, cảm ơn xong cũng không định bóc ra ngay trước mặt Dung Ngọc Lan.

Nhưng liếc thấy nụ cười của Dung Ngọc Lan hôm nay rất khác thường, cô rất giỏi trong việc suy nghĩ và phân tích, lập tức phát hiện ra điều bất bình thường kia, quay người lại đi tới trước mặt Dung Ngọc Lan, cười nói: “Nhận được quà, có phải em nên có được vinh hạnh mời chị cùng dùng bữa tối nay không?”.

Dung Ngọc Lan cười rất tươi, nhắc nhở cô: “Em còn chưa mở ra xem là gì mà?”.

Cô nghe lời bóc quà, khi mở hộp mới biết đó là một chiếc khăn lụa có màu trắng và màu lông lạc đà làm nền, được điểm xuyết họa tiết màu cam. Cô gần như hiểu ra ngay, lập tức giải thích: “Hôm kia em có gặp Dung tiên sinh ở khách sạn, có lẽ chiếc khăn buộc tay của em có ích cho ngài ấy”. Cô tin Dung Ngọc Lan đã biết chuyện, vì vậy mới không giải thích dài dòng.

Dung Ngọc Lan vẫn cười nhìn cô, nói: “Chiếc khăn ấy đúng là đã giúp ích rất nhiều cho Yan”.

Cô nhớ lại trong bữa tiệc tối hôm đó, Phùng Nghệ Nhân đã cuốn chiếc khăn đó trên cổ tay mình, nhưng cô không dám mạo muội hỏi Dung Ngọc Lan tại sao Phùng Nghệ Nhân lại làm như thế.

Rõ ràng Dung Ngọc Lan cũng không định nói cho cô biết nguyên do, chỉ hỏi: “Victor nhờ chị chọn giúp, có thích không?”.

Cô hiểu món quà này tất phải nhận, gật đầu đáp: “Rất thích”.

Dung Ngọc Lan cũng gật đầu.

Cô cảm thấy có lẽ Dung Ngọc Lan có chút hiểu lầm với quá trình xuất hiện của chiếc khăn đó, nên bỗng bối rối, nhưng không giải thích, càng giải thích lại càng thêm rắc rối, cân nhắc một lát, đành nhượng bộ, nói với Dung Ngọc Lan: “Orchid, nếu không còn việc gì khác, em ra ngoài trước”.

Dung Ngọc Lan không chịu tha cho cô đi dễ dàng thế, hỏi với giọng trêu chọc: “Biết quà không phải do chị tặng, nên không cho ăn tối nữa phải không?”.

Lúc này cô đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, cười đáp: “La Finca được không?”.

Dung Ngọc Lan vừa gật đầu vừa nói: “Đặt thêm một chỗ nữa nhé”.

Cô giật nảy mình bởi câu nói hết sức điềm tĩnh đó của Dung Ngọc Lan, chớp chớp mắt một cách không tự nhiên.

Dung Ngọc Lan thấy mặt cô thoáng đỏ ngượng nghịu, bật cười: “Là Joe có việc riêng nhờ em giúp”.

Đã lâu rồi cô không có cảm giác không an toàn thế này, từ văn phòng Dung Ngọc Lan quay về phòng riêng của mình rồi mà vẫn thấy tinh thần không tập trung.

Kiều Kiều pha một cốc cafe bưng lại cho cô, thấy nhãn hiệu trên chiếc hộp khăn đặt trên bàn, bất giác reo lên: “Orchid thật hào phóng”.

Cô không muốn bị người khác phát hiện ra thêm điều gì, giục Kiều Kiều đi chuẩn bị tài liệu cho công việc vừa được phân công. Đợi Kiều Kiều ra ngoài rồi, cô lập tức với tay đút chiếc hộp vào ngăn kéo, nhưng do không cẩn thận làm đổ cốc cafe, dung dịch nóng rẫy đó nhanh chóng chảy lên chiếc hộp. Cô vội vàng dựng chiếc cốc lên, cafe đổ trên bàn tràn sang một bên, cuối cùng mới cầm chiếc hộp, mở nắp hộp ướt rượt ra, chiếc khăn lụa bên trong đã ướt quá nửa, màu cafe trở thành màu thứ tư trên chiếc khăn, khiến cô có cảm giác nó thật đặc biệt.

Khi mang chiếc khăn vào nhà vệ sinh giặt cô vẫn thấy buồn vì sự vụng về của mình. Chiếc khăn này đắt hơn chiếc cũ của cô rất nhiều, cho dù không muốn dùng, nhưng có thể tìm cơ hội để tặng cho ai đó không cùng công ty làm quà cũng tốt, giờ bị giặt thế này, đành giữ lại mà thôi.

Kết quả là gặp Chu Lệ Lệ trong nhà vệ sinh.

Chu Lệ Lệ vào ngành trước Hạng Mĩ Cảnh, nhưng lại sau Tiền Mẫn, là một trong năm giám đốc khách hàng cao cấp của công ty. Trong Bảo Nhã người cô không thích nhất chính là Chu Lệ Lệ. Không giống với Tiền Mẫn, Tiền Mẫn là kiểu người đôi khi thẳng thắn cay nghiệt tới mức còn chẳng buồn cả giữ vẻ mặt hòa nhã với đồng nghiệp, nhưng Chu Lệ Lệ thì khác, Chu Lệ Lệ thường xuyên cười nói ngọt ngào trước mặt bạn nhưng sau lưng lại lén đâm bạn một dao. Trước kia cô từng chịu thiệt hai lần, nên đôi khi không muốn hợp tác với Tiền Mẫn hay đứng cùng đội với Chu Lệ Lệ. Chu Lệ Lệ lại cho rằng đằng sau cô có cây cao bóng cả Lâm Khải Sương che chở, sau này chỉ việc ngồi hưởng phú quý, nên thường xuyên muốn tiếp cận làm thân với cô, lúc này lại gặp cô đang giặt khăn trong nhà vệ sinh, lập tức bắt chuyện: “Theresa, bạn trai cô đối với cô thật tốt, chiếc khăn này là phiên bản giới hạn số lượng, vừa ra được một tuần. Tối qua đi shopping, người bán hàng nói cả thành phố chỉ có ba chiếc, hơn nữa đều được khách hàng đặt trước cả rồi”.

Hạng Mĩ Cảnh đã bị đẩy lên lưng hổ khó xuống, đành thản nhiên đón nhận sự ngưỡng mộ đó, nói: “Nguồn hàng ở châu Âu tương đối đầy đủ hơn”.

Chu Lệ Lệ không dễ dàng tha cho cô như thế, hỏi: “Sao vừa rồi không thấy cô thắt?”.

Cô đành nói dối: “Vừa mới được gửi đến”.

Chu Lệ Lệ nhìn thấy chiếc khăn bị cô vò cho nhăn nhúm, hít ngược một hơi đầy tiếc nuối.

Cô có cảm giác càng ở cạnh Chu Lệ Lệ lâu sẽ càng nảy sinh nhiều vấn đề, đành vội vàng vắt khô khăn, nói một câu: “Vừa rồi không cẩn thận làm đổ cafe vào”, sau đó ra khỏi phòng vệ sinh.

Bị chiếc khăn lụa đáng chết quấn lấy khiến cả nửa buổi sáng cô không thể tập trung tinh thần làm việc. Mười một giờ rưỡi, Âu Na vừa kết thúc kì nghỉ phép quay lại làm việc tới tìm cô đi ăn cơm.

Mặc dù hai mươi năm gần đây tập đoàn Hoa Hạ mới chú trọng tới việc phát triển thị trường trong nước, nhưng Dung Hoài Đức là người có tầm nhìn xa trông rộng, cuối những năm chín mươi ông đã mua một mảnh đất trong khu vực đắc địa nhất thành phố và cho xây dựng tòa nhà độc lập này. Từ tầng một tới tầng sáu là các gian hàng của trung tâm thương mại Hạ Nhật, một công ty con thuộc tập đoàn chiếm lĩnh, mười mấy công ty con khác với quy mô lớn nhỏ khác nhau lần lượt được phân bổ từ tầng bảy tới tầng ba mươi chín của tòa nhà. Bảo Nhã ở tầng mười chín, mà nhà ăn nội bộ của tập đoàn lần lượt được bố trí ở các tầng mười, mười sáu, hai mươi mốt, ba mươi và ba mươi lăm.

Mỗi nhân viên đều có thẻ cơm, tùy vào chức vụ khác nhau mà hạn mức trong thẻ cơm cũng khác nhau, nhà ăn ở những tầng khác nhau cũng có mức chi phí khác nhau. Hạng Mĩ Cảnh thường ăn ở tầng mười sáu hoặc hai mươi mốt, nếu bị Dung Trí Dật ngồi ở tầng ba mươi bảy uống trà đọc báo rồi rảnh rỗi uy hiếp bắt cô phải lên tầng ba mươi lăm ăn cơm cùng, thì thường cô sẽ bỏ tiền túi của mình ra để mời Dung Trí Dật xuống nhà hàng ở tầng dưới ăn sandwich. Không phải vì thẻ cơm của cô chỉ đủ để quẹt hai lần ở tầng ba lăm là sẽ bị khóa, mà vì cô cố gắng duy trì khoảng cách tự lừa mình dối người nhất định với Dung Trí Dật.

Hạng Mĩ Cảnh cùng Âu Na lên tầng hai mươi mốt. Bếp trưởng của nhà ăn ở tầng này là người Quảng Đông, nên khẩu vị cũng như cách nấu khiến Hạng Mĩ Cảnh rất thích, đặc biệt trưa nay có món gà luộc và đậu phụ nhồi thịt, tâm trạng vốn đang gờn gợn của cô lập tức được những món ăn hấp dẫn này làm dịu đi rất nhiều.

Âu Na là đồng hương với Cao Triển – bạn trai hồi học đại học của Hạng Mĩ Cảnh, hai người từng gặp nhau ở đại học nhưng không thân thiết lắm, sau đó tốt nghiệp, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Hạng Mĩ Cảnh lại vào ngành này làm, và phát hiện ra mình là đồng nghiệp với Âu Na. Về mặt nghiệp vụ Âu Na khá xuất sắc, nhưng lại thiếu khả năng tổ chức, nên hiện tại đang là cấp dưới của Hạng Mĩ Cảnh. Hai người có quan hệ khá thân thiết ngoài công việc, Âu Na là kiểu người không câu nệ tiểu tiết, vì vậy giữa bọn họ gần như không có khoảng cách hay phải giữ kẽ với nhau. Lần này Âu Na nghỉ phép về thăm nhà ở Phúc Kiến, bị bố mẹ ép  đi xem mặt. Trong thâm tâm Âu Na không thích phương thức giao tiếp đó, nhưng lại không thể cãi lời người lớn, cuối cùng cũng xong việc thở phào nhẹ nhõm quay về, miệng nói tía lia như súng liên thanh kể về những câu chuyện xảy ra trong những lần gặp mặt đầy li kì của mình.

Hạng Mĩ Cảnh nghe Âu Na kể về những việc tào lao và cả những lo lắng không cần thiết của bố mẹ, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, cố gắng không ngắt lời bạn, để bạn có cơ hội được xả.

Âu Na nói một tràng xong mới thấy Hạng Mĩ Cảnh rất trầm lặng. Âu Na ngừng hai giây, sau đó chuyển sang một đề tài hoàn toàn không liên quan: “Khi mình về có gặp Cao Triển, cậu ấy mới kết hôn tháng trước”.

Rõ ràng Hạng Mĩ Cảnh sững lại, cảm thấy mới chỉ bốn năm trôi qua, mà cái tên Cao Triển đã trở nên vô cùng xa lạ với cô.

Âu Na vội nói tiếp: “Cậu ấy phải lên ít nhất là ba mươi cân, mắt mũi sắp díu cả vào nhau rồi”.

Hạng Mĩ Cảnh cười khẽ, nhướng mày nhìn Âu Na: “Cậu không cần phải bôi nhọ hình tượng anh ấy như thế, thực ra mình sắp không còn nhớ anh ấy trông như thế nào rồi”.

Kí ức về Cao Triển trong lòng Hạng Mĩ Cảnh thật sự rất mơ hồ. Học đại học, phần lớn thời gian cô đều tập trung vào việc làm thế nào để đạt được mức học bổng cao nhất. Cô gặp Cao Triển ở thư viện trường. Cô học năm thứ ba, Cao Triển cũng năm ba, tình yêu đó đến không sớm, manh nha nảy mầm khi sắp kết thúc năm thứ ba, tới tận mùa thu của năm thứ tư mới chính thức cầm tay nhau lần đầu tiên. Cao Triển được gia đình giáo dục khá nghiêm khắc, cô lại không phải người tùy tiện, nên hai người yêu đương hết sức trong sáng thuần khiết. Khi ấy cô nghĩ, mặc dù con người Cao Triển chẳng có gì thú vị nhưng được cái thật thà, nếu có thể cứ yên ổn với tình yêu này, cũng coi như công đức viên mãn. Nhưng trước khi tốt nghiệp khoảng hai tháng, cậu họ Diêu Lập Trung bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi, tiền trị liệu trước và sau khi phát hiện bệnh vượt quá mười lăm vạn. Trong nhà thật sự không có nhiều tiền như thế, họ hàng bạn bè không nhiều, gom đi góp lại vẫn còn thiếu mười vạn. Bị ép vào đường cùng, cô đành đi tìm Cao Triển bởi gia đình anh có vẻ có điều kiện hơn. Thực ra cô không hi vọng nhiều, nhưng bất ngờ là Cao Triển lại nói lời chia tay vì cô mở miệng vay tiền anh. Do đó kí ức về mối tình đầu của cô, thứ duy nhất cô nhớ rõ đó chính là khi cô đang ở dưới đáy giếng giơ tay về phía anh cần anh giúp đỡ, anh đã ném xuống cho cô một hòn đá không nhỏ.

Đương nhiên, cô chưa từng hận Cao Triển, bởi vì cô chẳng yêu nhiều, tình cảm cũng chỉ có chút chút thôi, hà tất phải nghiến răng nghiến lợi nói hận? Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh tìm con đường khác, và con đường mà cô tìm thấy đó, khiến cô từng bước từng bước đi đến tận ngày hôm nay.

Tòa nhà xây theo kiểu Thạch Khố Môn ở khu Tân Thiên Địa chỉ có hai tầng, La Finca chiếm một tầng. Dung Ngọc Lan có yêu cầu khá cao đối với môi trường xung quanh nhà hàng, chỗ này gần hồ Thái Bình, lại có phòng ngoài trời riêng biệt, là một trong những nơi mà chị ta thường tới.

Hạng Mĩ Cảnh đặt chỗ gần cửa sổ trên tầng hai. Dung Ngọc Lan không thích gặp cảnh tắc đường, vì vậy bốn rưỡi đã gọi Hạng Mĩ Cảnh đi, hai người vừa uống rượu hoa quả vừa trò chuyện, còn Dung Trí Dật vì hôm nay Dung Trí Hằng chính thức đi làm nên đành phải ngoan ngoãn đợi tới hết giờ làm việc mới dám rời công ty.

Trong Dung gia, Dung Trí Dật có quan hệ khá tốt với duy nhất một người là Dung Ngọc Lan, nên rất thoải mái khi trò chuyện với chị ta, còn coi Hạng Mĩ Cảnh như người của mình, nên vừa trèo lên lầu đã bày tỏ ngay sự bực bội trong lòng: “Kiểu người chỉ có thể chơi trò điền ô chữ trên báo, sao có thể lên kế hoạch phát triển miếng đất vừa mua? Rõ ràng làm vậy chẳng khác nào bảo giáo viên mầm non dạy thạc sĩ cách tụt quần đi vệ sinh như thế nào”.

Hạng Mĩ Cảnh vẫn luôn cảm thấy cách so sánh của Dung Trí Dật vô cùng sinh động và thông tục, lần này cũng không ngoại lệ.

Dung Ngọc Lan đợi anh ta ngồi xuống xong mới cười nói: “Ba, bốn tổng giám đốc tranh nhau sứt đầu mẻ trán mà còn không có được miếng đất ấy, vậy mà vào tay cậu lại thành củ khoai bỏng tay sao?”.

Dung Trí Dật khinh miệt: “Ai muốn cứ đi mà làm”.

Dung Ngọc Lan nói: “Victor đang muốn cho cậu cơ hội rèn luyện”.

Dung Trí Dật vẫn chẳng coi là gì, nhún vai: “Năng lực của tôi có hạn, tới cuối cùng miếng đất ấy chẳng phải vẫn sẽ xây chung cư cao cấp như ý tưởng của anh ba hay sao?”.

Dung Ngọc Lan hỏi ngược lại: “Cậu còn biết cậu ta có ý tưởng gì à?”.

Dung Trí Dật tỏ vẻ nghiêm túc gật đầu: “Tôi hiểu phong cách làm việc của anh ba”.

Dung Ngọc Lan cười lắc đầu, quay sang nói với Hạng Mĩ Cảnh: “Cậu ta đang giận dỗi với anh trai mình, chỉ vì Victor quy định cậu ta phải đi làm và tan làm đúng giờ, nếu không sẽ chặn thẻ tín dụng của cậu ta”.

Dung Trí Dật không muốn thừa nhận, nhưng lại chẳng tìm được lí do phản bác, thế là đành chuyển đề tài: “Thứ Bảy này tôi sẽ ra khơi”.

Hạng Mĩ Cảnh vờ tỏ ra thận trọng thăm dò: “Tôi lên kế hoạch cho việc ăn chơi của anh, sẽ không bị Dung tiên sinh liệt vào danh sách đen đấy chứ?”.

Dung Trí Dật bật cười trước câu hỏi đó của cô: “Victor không phải kiểu người giận cá chém thớt”.

Dung Ngọc Lan như nhớ ra việc gì đó, bèn nhắc nhở Dung Trí Dật: “Buổi chiều bà gọi điện cho chị, nói thứ Năm tuần này Sisley sẽ bay từ New York sang”.

Dung Trí Dật chau mày: “Cô cháu bảo bối không ngoan ngoãn ở bên chăm sóc cho bà, chạy tới đây làm gì?”.

Dung Ngọc Lan nhún vai, cười cười đoán: “Cũng có thể muốn cô bé sang đây tìm cháu rể. Cậu cũng biết đấy, đám nhân sĩ ở New York trong mắt bà đều chẳng phải hạng tốt đẹp gì”.

Dung Trí Dật châm biếm: “Ngoài Victor ra, trong mắt bà còn có đàn ông tốt sao?”.

Dung Ngọc Lan không muốn tiếp tục thảo luận với Dung Trí Dật nữa, quay sang nói chuyện cùng Hạng Mĩ Cảnh: “Vì vậy trong bữa tiệc lần này, cô hãy cố gắng mời thêm nhiều đàn ông độc thân nhé, phải có tố chất cao một chút, gia cảnh cũng vững một chút”, ngập ngừng hồi lâu, chị ta nói tiếp: “Nhất định đừng để sót Phương Tuân Kiệm”.

Hạng Mĩ Cảnh nhận lời: “Được”.

Dung Trí Dật cố ý hỏi: “Phương Tuân Kiệm không phải đang hẹn hò với Phan Tuyết sao?”.

Dung Ngọc Lan bắt bẻ: “Con mắt nào của cậu nhìn thấy họ đang nói chuyện yêu đương nam nữ?”.

Dung Trí Dật vờ vịt nhìn Dung Ngọc Lan bằng vẻ mặt sợ hãi, cười đáp: “Có tiền thật đáng sợ, trắng có thể đổi thành đỏ, huống hồ chỉ là việc gạt phăng một người phụ nữ?”.

Dung Trí Dật là nhân vật vô cùng ham chơi, đến thành phố này được hơn nửa năm, gần như đã làm loạn hết cả những hạng mục có thể, không thể chơi ở đây. Đặc biệt, hai tháng trước được sự cho phép của Dung Hoài Đức, lái siêu du thuyền Navetta 33 Crescendo bản nâng cấp đang đậu ở cảng Victoria về thành phố, cứ cách mười ngày nửa tháng anh ta lại ra biển một lần.

Hạng Mĩ Cảnh thường phụ trách việc tổ chức tiệc cho Dung Trí Dật, lên thực đơn và bố trí các nhân viên phục vụ, thỉnh thoảng cô cũng đích thân tới giám sát, nhưng thường cô luôn tìm cách tránh mặt. Cô thầm nghĩ, nếu người sở hữu chiếc du thuyền sang trọng đó là cô, thì cô nhất định sẽ không khua chiêng gõ trống mỗi khi ra biển, mà lặng lẽ lướt đến một nơi thật xa trên dòng sông Hoàng Phố, tìm chỗ yên tĩnh, đọc sách, phơi nắng, dưỡng thần. Đương nhiên, một là cô chưa có bằng lái du thuyền, hai là cô cũng chẳng mua nổi du thuyền, ra khơi hưởng tự do mãi mãi chỉ là suy nghĩ mà thôi.

Lúc này điều khiến cô hết sức đau đầu chính là danh sách khách mời vừa phải phù hợp với yêu cầu của Dung Trí Dật lại vừa phải đáp ứng được yêu cầu của Dung Ngọc Lan.

Mặc dù Dung Trí Dật và vị khách mời Phương Tuân Kiệm được Dung Ngọc Lan chỉ định đều có bằng lái du thuyền, nhưng dù sao họ cũng không phải dân chuyên nghiệp, nên vẫn phải có một người lái chính, đồ ăn đồ uống và phục vụ ít nhất cần tới hai người, lần này Dung Trí Dật nhất định đòi cô phải tham gia, nên để đảm bảo không gian của chiếc du thuyền ba tầng không rơi vào tình trạng chen chúc chật chội, số lượng khách mời cần được khống chế ở con số mười hai.

Người của Dung gia, bao gồm cả một người có tên Từ Hi Lê chưa từng xuất đầu lộ diện nhưng nghe nói rất được lòng Dung lão thái thái, đã là ba người. Thêm Phương Tuân Kiệm nữa đã là bốn. Dung Trí Dật có quan hệ khá tốt với Thiệu Giang Thiêm, Thiệu Giang Thiêm chắc chắn sẽ đưa Đông Giai đi cùng, mà Dung Ngọc Lan cũng nhắc đến Ngô Mạn Ni, chắc sẽ phải bố trí đại tiểu thư này vào danh sách. Tùy tiện điểm danh thôi cũng đã được tám người rồi, cô suy nghĩ rất kĩ về những người đàn ông có thể đáp ứng được tiêu chuẩn mà Dung Ngọc Lan đưa ra, sau đó thầm so sánh một lượt, cuối cùng chọn ra Nhậm Trạch của công ty Sùng Minh, Hạ Hiểu Chính của tập đoàn Dụ Thái, con trai út Uông Nhất Trác của Uông gia và cuối cùng là em họ Lâm Khải Sương, Tạ Tử Kiện.

Danh sách khách mời nhanh chóng được Dung Ngọc Lan thông qua, Dung Trí Dật ấm ức nói lần này không có mĩ nhân “núi đồi trùng điệp” mà anh ta thích, nhưng sau khi ca thán một hồi cũng đồng ý.

Hạng Mĩ Cảnh quay về căn hộ của mình viết tên những người này ra giấy, tắm rửa xong, cô vẫn quyết định gọi điện cho Phương Tuân Kiệm.

Cô có hai chiếc di động, ba số máy, một trong ba số chuyên dùng để liên lạc với Phương Tuân Kiệm, mặc dù như thế đã rất bí mật thận trọng, song cô vẫn chỉ để đầu dây bên kia đổ chuông ba lần là ngắt máy.

Một lúc sau Phương Tuân Kiệm gửi lại cho cô một tin nhắn, nói nửa tiếng sau sẽ tới.

Cô chưa bao giờ dùng bất cứ phương thức hay phương pháp nào để tìm cách xâm chiếm thời gian của anh, gọi điện cho anh chẳng qua là muốn thông báo việc liên quan tới bữa tiệc ở trên du thuyền, giật mình khi nhận được tin nhắn, trong lòng bỗng thấy gợn sóng.

Tin nhắn thứ hai của anh nhanh chóng được gửi đến, lần này chỉ có hai từ: “Đói rồi”.

Cô lật tung phòng bếp lên một hồi, ném những thứ hết hạn vào thùng rác, cuối cùng chỉ còn lại hộp mì ăn liền. Thực sự cô không thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của Phương Tuân Kiệm khi cô bưng bát mì úp đầy dầu này tới trước mặt anh, nên cô đành xuống lầu tìm xem nhà hàng gần đây còn mở cửa hay không.

Hơn mười giờ, những quán ăn bình thường đều đã đóng cửa cả, Hạng Mĩ Cảnh đi khoảng mấy phút về phía bên trái khu chung cư mới nhìn thấy một quán ăn đêm. Trước tình huống không còn sự lựa chọn nào khác, cô gọi một bát mì xào bò. Tài nghệ của ông chủ quán ăn này không tồi, thứ được ông ta làm ra vừa thơm vừa hấp dẫn, nhưng đựng đồ ăn vào hộp nhựa nhìn không được thẩm mĩ cho lắm, cô định khi về tới nhà sẽ đổ mì xào bò sang chiếc đĩa sứ xinh đẹp mà Lâm Khải Sương tặng rồi mới mang cho Phương Tuân Kiệm ăn.

Trùng hợp là Phương Tuân Kiệm lại ở trong chiếc thang máy mà cô đang đứng chờ. Anh đi từ bãi đỗ xe lên, mặc áo T-shirt màu đỏ, quần dài màu xám, nhìn rất nhàn tản, không có mùi rượu, không giống như vừa từ bữa tiệc nào đó về.

Cô vờ tỏ ra như không quen biết anh, sau khi bước vào thang máy lập tức đứng quay lưng lại với anh, đồng thời cũng để hai tay đang cầm túi nhựa ra phía trước.

Anh lại hào hứng bóc mẽ cô, cười hỏi: “Mua gì thế?”.

Tấm lưng đang rất thẳng của cô cuối cùng cũng chùng xuống, quay đầu nhìn anh, nói: “Đồ trong bếp hầu như đều hết hạn, em thấy món mì xào bò này không tệ, nên mới mua về. Nếu anh cảm thấy không sạch, thì em sẽ nấu mì gói cho anh ăn”.

Anh đáp: “Ngửi rất thơm đấy”.

Tối nay yêu cầu của Phương Tuân Kiệm không cao, món mì xào thịt bò được mua ở quán ăn đêm ven đường mà anh ăn rất ngon miệng. Hạng Mĩ Cảnh nghĩ hoặc là anh vừa gặp được chuyện tốt, hoặc là anh quá đói. Có điều cô không chủ động yêu cầu anh nói rõ lí do, chỉ e dù có chủ động hỏi anh cũng chẳng muốn cho cô biết.

Ăn xong món mì xào được cô đựng trong chiếc đĩa đẹp đẽ, uống nửa cốc nước ấm, sau đó đi đánh răng.

Cô không biết có nên mang đồ ngủ cho anh thay hay không, thế là dựa vào cánh cửa phòng tắm ngượng ngùng hỏi: “Gối có phải thấp quá không? Có cần thêm cái nữa không?”.

Anh đã đánh răng xong, nhưng không trả lời câu hỏi của cô, mà cầm tay cô, kéo cô vào lòng cọ cọ, sau khi gần như ôm gọn thân thể cô trong lòng, mới từng bước từng bước dẫn cô đi về vị trí trống trong phòng khách.

Rất ít khi ô được anh ôm trong lòng trong trạng thái không có bất cứ ham muốn nhục dục nào như thế, nên càng khẳng định chắc chắn hôm nay anh đã gặp một chuyện đặc biệt vui.

Quả nhiên sau khi ra tới phòng khách, anh cúi đầu ghé sát tai cô nói: “Hội đồng quản trị đã phê chuẩn kế hoạch thu mua cổ phiếu Trung Ninh Trọng Khoa của anh rồi”.

Cô giống như thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cũng thấy vui, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Chúc mừng anh”.

Đèn trong phòng luôn là màu vàng mờ ám không rõ ràng.

Anh cao hơn cô một cái đầu, cô ngẩng lên anh cúi xuống, hai cặp mắt chỉ cách nhau vài centimét. Anh luôn thấy cô xinh đẹp, ngũ quan thon gọn vô cùng hài hòa, da lại trắng và mịn như trứng gà bóc, sau khi tẩy trang đôi lông mi dài chớp chớp mê hoặc lòng người.

Vì môi trường sống và trưởng thành rất khác với người thường, nên tính cách của anh hoàn toàn không hòa nhã, dễ gần như anh vẫn thể hiện. Chuyện anh phải nén trong lòng rất nhiều, nhưng không thích bị người khác biết hay hiểu. Ở bên nhau bốn năm, anh chỉ mới vài lần nhắc tới công việc trước mặt cô, giờ anh đang cùng cô chia sẻ tin tức khiến anh hết sức vui sướng này, ngay cả chính anh cũng cảm thấy bất ngờ. Anh không thích những bất ngờ trong cuộc sống, càng không thích bất cứ việc gì vượt khỏi tầm kiểm soát của mình, thế là lập tức rút mình khỏi bầu không khí dễ khiến người ta chìm đắm này, hỏi cô bằng giọng khá tỉnh táo: “Gọi điện cho anh làm gì?”.

Danh sách khách mời cô thuộc nằm lòng, nhưng cô nhận ra lúc này anh đang muốn giữ khoảng cách, thế là cô thoát khỏi đôi tay đã buông thõng của anh một cách hết sức tự nhiên, đi lấy tờ giấy ghi danh sách đó lại, vừa đưa cho anh vừa giải thích: “Dung Trí Dật định thứ Bảy tuần này ra biển chơi, đây là danh sách khách mời. Cô cháu gái được Dung lão thái thái vô cùng yêu quý là Từ Hi Lê, thứ Năm sẽ bay từ New York sang, ý của Dung Ngọc Lan là muốn mượn cơ hội ra biển lần này giới thiệu cho cô bé vài người bạn”.

Cô không nói cho Phương Tuân Kiệm biết ý đồ của Dung Ngọc Lan đối với anh, nhưng rõ ràng Phương Tuân Kiệm hoàn toàn không ngạc nhiên trước tin tức Từ Hi Lê sẽ đến, sau khi liếc mắt qua bản danh sách, anh ngước lên nhìn cô, miệng nở nụ cười ám muội hỏi: “Người là do em chọn à?”.

Cô đáp: “Dung Ngọc Lan và Dung Trí Dật đã đồng ý cả rồi”.

Anh đặt tờ giấy lại bàn, sau đó đi ra cửa thay giày, lúc mở cửa mới chậm rãi nói một câu: “Đôi lúc em tỏ ra quá thông minh”.

Hạng Mĩ Cảnh đương nhiên biết biểu hiện của mình như thế nào.

Hôm sau, Âu Na khi nhìn qua bản danh sách, hiểu ra ý đồ của Dung Ngọc Lan không kìm được mà phải lên tiếng nhắc nhở Hạng Mĩ Cảnh: “Cái mũ công tử phong lưu đội trên đầu Nhậm Trạch đã được vài trăm cô gái kiểm nghiệm làm chứng, Hạ Hiểu Chính lại là dân IT cả ngày không mở miệng nói một câu, Tạ Tử Kiện vẫn còn là đứa trẻ miệng còn hôi sữa, người có khả năng cạnh tranh duy nhất là Uông Nhất Trác, nhưng thời gian trước mình có nghe nói hình như anh ta giấu mĩ nhân trong nhà. Cậu kéo cả bốn đại nhân vật này ra sân khấu, rõ ràng là muốn họ làm nền cho Phương Tuân Kiệm. Cậu có chắc đây là ý của Orchid không?”.

Hạng Mĩ Cảnh rời mắt khỏi màn hình đầy những món ăn, nhìn Âu Na hỏi ngược lại: “Nếu không cậu cho rằng tại sao mình phải giúp đỡ Phương Tuân Kiệm?”.

Âu Na nhún vai: “Nếu đã thế, thì sao không trực tiếp bố trí bữa tối lãng mạn dưới ánh nến cho hai người bọn họ, còn phải ban ngày thắp đèn để làm gì?”.

Hạng Mĩ Cảnh kiên nhẫn giải thích: “Theo như những gì mình tìm hiểu được, tiểu thư Từ Hi Lê này sinh ra và lớn lên trong một quốc gia mở cửa dân chủ, nhưng từ nhỏ lại được nuôi dưỡng như một tiểu thư khuê các Trung Quốc truyền thống. Tám năm trước, sau khi mẹ cô ta lâm bệnh qua đời, cô ta rời bỏ cha chuyển từ Los Angeles tới New York, từ đó tới nay vẫn sống bên cạnh Dung lão thái thái. Dung lão thái thái thương nhất là mẹ cô ta, vì vậy cũng rất thương cô ta, trong mắt Dung lão thái thái, địa vị của cô ta còn cao hơn nhiều cháu nội khác. Nhưng yêu thương cũng có nghĩa là trói buộc, cả ngày ở bên một bà lão gần chín mươi tuổi, cuộc sống của cô ta không được phong phú như những tiểu thư gia đình giàu có khác. Nếu không cậu thử nghĩ xem, cô ta là một đại tiểu thư như hoa như ngọc, lại giàu có thế, tại sao hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn chưa từng yêu ai?”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s