Quãng thời gian trong hồi ức-Diệp Tử, Chương 1-p.2


Hứa Gia Trì cười ung dung: “Anh biết anh biết, tiền của anh là tiền của em, còn tiền của em thì vẫn là tiền của em”.

Dư Tịnh cười “phì” thành tiếng: “Anh tự giác ghê nhỉ”.

“Đâu có đâu có.” Hứa Gia Trì lắc đầu. “Thường thôi, chỉ là hạng 3 trên thế giới.”

“Miệng lưỡi cứ trơn tuột.” Dư Tịnh trừng mắt nhìn anh.

Hứa Gia Trì đang định phản bác thì điện thoại đổ chuông: “Là A Lãng”.

Sắc mặt Dư Tịnh vụt thay đổi.

“Ừ… Không ở nhà… Đang ăn cơm ở ngoài… Cậu ở gần đây à… Vậy ăn chung nhé.”

Sắc mặt Dư Tịnh không tốt lắm: “Cậu ấy cũng tới à”.

“Ừ, cậu ấy nói đang làm việc ở tòa nhà gần đây, chưa ăn gì, anh nghĩ đông thì càng vui nên gọi cậu ấy tới.”

Dư Tịnh bất giác thở dài trong lòng, vẫn không tránh được sao?

Hứa Gia Trì nhạy cảm nhận thấy sự khác lạ của cô: “Sao vậy bà xã?”.

Dư Tịnh theo bản năng vội giấu giếm: “Không có gì, em chỉ không muốn người ngoài đến quấy rầy chúng ta”.

“Hiểu.” Hứa Gia Trì tỏ ra nghiêm túc: “Bà xã thích thế giới hai người, sau này anh nhất quyết không tái phạm sai lầm sơ đẳng này nữa”.

Dư Tịnh cười gượng, có vẻ lơ đãng.

Trình Lãng đến rất nhanh, nhưng Dư Tịnh không thể nào tin rằng anh trùng hợp làm việc ở gần đây, rồi lại trùng hợp mà gọi điện cho Hứa Gia Trì.

“Anh họ, chị dâu.” Nụ cười của Trình Lãng trông rất trong sáng, vô tư.

“Mau ngồi đi, đến sớm không bằng đến đúng lúc, món ăn vừa mang lên đủ.”

Dư Tịnh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn đĩa thức ăn và khăn trải bàn, cứ như rất hứng thú với chúng.

“Chị dâu đang nhìn gì thế?” Trình Lãng vừa ngồi xuống đã “khai đao” với Dư Tịnh.

“Nhìn chơi thôi.” Dư Tịnh lãnh đạm nói.

Trình Lãng như cười như không: “Chị dâu thích khăn trải bàn của quán này à? Định về thêu một tấm?”.

“Có gì không được?” Dư Tịnh không chịu thua.

Trình Lãng quan sát cô chăm chú: “Đương nhiên là được, tôi chỉ ngưỡng mộ anh họ có phúc thôi”.

Hứa Gia Trì không hiểu chuyện gì, cười “khà khà” mấy tiếng.

Sắc mặt Dư Tịnh thoáng vẻ giận dữ, tên này trong lời nói có gai, ra sức nghĩ cách khiêu khích, cô nể mặt Hứa Gia Trì nên có thể không so đo, nhưng không có nghĩa là cô đuối lí nên nhẫn nhịn.

Hứa Gia Trì gắp vào bát cô một miếng cá hấp: “Ăn đi, món này mà nguội thì sẽ không ngon đâu”.

Dư Tịnh lặng lẽ cho vào miệng nhai, món ăn trước kia yêu thích nhất, bây giờ cứ như gặm phải sáp nến vậy.

Trình Lãng đương nhiên không tha cho cô: “Chị dâu thích ăn cay à?”.

“Ừ.” Dư Tịnh lạnh lùng đáp, xem anh còn giở trò gì.

“Luôn thích ăn cay à?”

Dư Tịnh hiểu dụng ý của anh, cười tươi: “Trước kia không mấy thích, nhưng khẩu vị con người sẽ thay đổi”. Ngước lên nhìn anh, rồi nói tiếp: “Con người còn có thể thay đổi, huống hồ là sở thích về thức ăn”. Trước kia cô thực sự không ăn cay, nhưng sau khi học đại học, bạn cùng phòng dẫn cô đi ăn một bữa Tứ Xuyên, cô liền yêu thích cảm giác kích thích đó.

“Hóa ra là thế.” Trình Lãng tỏ ra hụt hẫng, giọng nói không che giấu vẻ bần thần.

Cổ Dư Tịnh cứng đờ, cô đang làm gì thế. Chuyện rõ ràng không phải thế, chuyện tình cảm không thể đem so sánh với khẩu vị được, cô nói vậy đã làm tổn thương anh cũng như chính bản thân cô.

“Đừng nói chuyện mãi thế, ăn đi ăn đi.” Hứa Gia Trì cảm nhận được không khí căng thẳng, vội hòa hoãn.

Trình Lãng thu lại nụ cười nhạt vẫn giữ trên môi nãy giờ, ăn một miếng rau, giả vờ nói vu vơ: “Sau này chuyện tìm bạn gái chắc phải phiền chị dâu nhiều rồi”.

“Nhất định, phải không Tiểu Tịnh?” Hứa Gia Trì huých cánh tay Dư Tịnh.

Dư Tịnh không ngẩng đầu, “ừm” một tiếng.

Trình Lãng tiếp tục tìm chuyện để nói: “Anh họ và chị dâu quen nhau chắc lâu rồi nhỉ?”.

Trong lòng Dư Tịnh thầm cười lạnh, đó chẳng phải là mục đích đến đây hôm nay của anh hay sao.

“Cũng không lâu lắm.” Hứa Gia Trì nhìn Dư Tịnh đắm đuối, Dư Tịnh đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhàng.

Trình Lãng ung dung hỏi: “Nhanh thế đã kết hôn, lỡ sau này gặp được người tốt hơn thì làm sao?”.

Dư Tịnh mím môi, Hứa Gia Trì trả lời thay cô: “Đã chắc chắn rồi thì sẽ không thay đổi”.

“Thế sao?” Trình Lãng cười lúng túng.

“Đúng vậy.” Dư Tịnh kiên định lặp lại.

Ánh mắt Hứa Gia Trì tràn đầy tình ý: “A Lãng, đó là do cậu vẫn chưa gặp được người cậu yêu thương thật sự”.

“Có lẽ đã gặp từ lâu, nhưng em đã bỏ lỡ.” Trình Lãng bần thần, sắc mặt càng u ám.

Vẻ mặt Dư Tịnh dửng dưng không cảm xúc, hoặc đó chính là bản tính của đàn ông, thứ không có được mãi mãi là thứ tốt nhất.

Trình Lãng viện cớ buổi chiều còn có việc phải đi, Hứa Gia Trì nhìn Dư Tịnh, đùa: “Hình như em không thích A Lãng lắm”.

“Có không?” Dư Tịnh đáp thản nhiên: “Em không thấy thế”.

Hứa Gia Trì xoa đầu cô: “Buổi chiều có dự định gì? Anh còn phải làm việc, sợ là không đi với em được”.

“Em đi dạo quanh đây.” Dư Tịnh nhếch môi.

“Ừ, tan làm anh gọi điện cho em, nếu em chưa đi đâu thì anh đưa em về nhà.”

Dư Tịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng”.

Có lẽ đã lâu không dạo phố, hoặc do không ai đi cùng nên Dư Tịnh không có hứng lắm, bình thường những bộ quần áo không mua nổi thì chỉ ngắm thôi cũng thấy thích, bây giờ lại không thấy lộng lẫy nữa, có lúc tâm trạng thực sự ảnh hưởng tới khiếu thẩm mĩ của con người.

Cô dừng bước ở quầy bán đồng hồ đeo tay, Hứa Gia Trì luôn muốn có một chiếc đồng hồ thể thao mà không dám mua, lần này nhân dịp sinh nhật thì chọn một cái tặng anh vậy.

Mắt thẩm mĩ của Dư Tịnh rất tốt, cô chọn trúng mẫu đồng hồ bản kỉ niệm của Gulfman, nhất định sẽ rất hợp với sở thích của Hứa Gia Trì. Thanh toán xong, cô còn mang đến quầy tặng phẩm nhờ nhân viên gói lại cho đẹp.

“Tặng cho bạn trai ạ? Cô thật có lòng.”

Dư Tịnh mỉm cười: “Tặng cho ông xã”.

“Cô trẻ thế này mà đã lấy chồng, khiến đám gái già chúng tôi sắp chịu không nổi rồi.” Cô bán hàng ngọt ngào như bôi mật.

Phụ nữ đều thích nghe những lời mật ngọt, đăc biệt là lúc được khen vừa trẻ vừa đẹp.

“Cô dùng mĩ phẩm dưỡng da nào thế, da đẹp như vậy, trắng hồng mà như trong suốt ấy.”

Dư Tịnh thấy rất dễ chịu, vô thức chọn vòng tay và những thứ phụ kiện khác trong cửa hàng. Biết rõ đây chỉ là cách quảng cáo để bán hàng, nịnh nọt mà thôi, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện. Đó có lẽ là bản tính của phụ nữ.

Cô đi mệt rồi tìm một quán Starbucks ngồi xuống, nhắn tin cho Hứa Gia Trì, báo địa điểm cô đang ngồi đợi anh. Mới ngồi được một lúc, cô đã thấy rảnh đến phát chán, lòng hối hận vì không mang ipad theo, đành miễn cưỡng ngồi nghịch điện thoại.

Bỗng khóe mắt cô liếc thấy một người quen đang ngồi trong góc, đó là cấp trên trực tiếp của Hứa Gia Trì kiêm ông chủ của công ty, Lữ Thiên Ba. Dư Tịnh không thích việc giao tiếp xã giao nên giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục nghịch điện thoại giải sầu, chỉ thấy hơi kì lạ, bây giờ công ty đang bận như vậy mà sao anh ta lại rảnh rỗi chạy đến đây thưởng thức trà chiều. Có lẽ là hẹn với ai đó? Sự hiếu kì của Dư Tịnh càng tăng lên.

Cô nhanh chóng biết được đáp án, trưởng phòng tài vụ công ty của Hứa Gia Trì là Thư Nhã đang uyển chuyển đi tới, xem ra họ có công việc cần bàn. Dư Tịnh khó tránh khỏi buồn cười vì sự nhiều chuyện của mình, Lữ Thiên Ba cho dù ngoại tình thì đối tượng tuyệt đối cũng không thể là Thư Nhã. Thư Nhã là bạn rất thân của Thiệu Mân Quân, vợ của Lữ Thiên Ba, ban đầu là do chính Thiệu Mân Quân cực lực đề cử cô ta vào công ty. Hứa Gia Trì còn kể cho cô nghe như chuyện đùa, họ đều cho rằng Thư Nhã thực ra là mật thám mà Thiệu Mân Quân cài vào bên cạnh Lữ Thiên Ba.

Dư Tịnh nhấp cafe, mỉm cười, càng nghĩ càng thấy buồn cười. Lữ Thiên Ba đối với vợ vừa dịu dàng vừa ân cần, công ty ai chẳng hay chẳng biết, còn Thư Nhã đối với Thiệu Mân Quân cũng rất chu đáo, ban đầu khi Thiệu Mân Quân mang thai ở nhà nghỉ dưỡng, còn công ty Lữ Thiên Ba đúng lúc đó lại gặp chút vấn đề nên suốt ngày bận rộn bên ngoài, Thư Nhã ngày nào cũng ở cạnh bạn mình, giúp bạn làm việc nhà, đi cùng bạn đến bệnh viện khám thai. Thiệu Mân Quân thường ngọt ngào nói rằng: Lữ Thiên Ba và Thư Nhã là hai người thân nhất của mình.

Chuyện này không thể nói cho Hứa Gia Trì biết, Dư Tịnh thầm nghĩ, nếu không nhất định sẽ bị anh cười trêu.

Dư Tịnh tiếp tục nghịch điện thoại, tiện thể gửi tin nhắn cho Hứa Gia Trì thúc giục anh. Từ góc của cô có thể thấy rõ tình hình bàn bên kia. Lữ Thiên Ba là người đàn ông ít nói ít cười, thậm chí Dư Tịnh quen anh ta lâu như vậy rồi mà rất hiếm khi thấy anh ta cười. Nhưng lúc này đây, Dư Tịnh thấy được ý cười hiện rõ trong đáy mắt anh ta.

Dư Tịnh là người cực kì nhạy cảm, lập tức phát hiện ra có gì đó không ổn. Nụ cười đó, cô chỉ thấy trên gương mặt chàng trai đang mê đắm trong tình yêu, còn đối với Lữ Thiên Ba thì thật sự không thể hiểu nổi. Cô dè dặt nhích người sang giấu mình kĩ hơn, để tiện quan sát vẻ mặt anh ta.

Gần như trong tích tắc cô đã có thể khẳng định chắc chắn suy đoán của mình, khi Thư Nhã đưa tập văn kiện sang, Lữ Thiên Ba tiện thể vuốt ve mu bàn tay cô ta một lúc, rồi sắc mặt tự nhiên nhìn ngó xung quanh, xem như chưa có việc gì xảy ra.

Dư Tịnh cắn chặt môi, sự việc xảy ra thế này cô chưa từng nghĩ tới. Cô nắm chặt điện thoại trong tay, đang do dự có nên kể chuyện này cho Thiệu Mân Quân biết không. Nói ra thì, hai người tuy là bạn, cô và Hứa Gia Trì cũng quen nhau thông qua Thiệu Mân Quân, nhưng nếu so về quan hệ thì còn lâu mới thân thiết bằng Thư Nhã. Thiệu Mân Quân có tin lời cô không? Liệu có cảm thấy cô đang tạo thị phi? Nếu phải đối chất thì cô cũng chẳng có chứng cứ. Cho dù bây giờ có chụp hình Thư Nhã và Lữ Thiên Ba ngồi ở Starbucks thì cũng không thể chứng minh họ có mối quan hệ không chính đáng. Dư Tịnh đau đầu, sao lại bắt cô phải chứng kiến cảnh này. Nói thì không thể nói, mà nhìn thì cũng không nhìn được nữa.

Cô băn khoăn bối rối, đến khi ngước lên thì bên kia đã không còn ai. Dư Tịnh không biết tâm trạng của mình là đang nhẹ nhõm, hay nặng nề đây nữa. Cô gọi điện giục Hứa Gia Trì, đến khi anh mồ hôi mồ kê chạy tới, Dư Tịnh mới thấy yên tâm trở lại. Cho dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần có anh ở đây, mọi thứ đều có thể dễ dàng giải quyết.

“Tiểu Tịnh, sao cuống quýt như thế?” Hứa Gia Trì ngồi xuống, dùng khăn giấy lau mồ hôi.

Dư Tịnh cũng không vòng vo mà hỏi ngay: “Anh có cảm thấy Lữ Thiên Ba và Thư Nhã có vấn đề không?”.

“Có, đương nhiên là có.”

“Anh cũng nghĩ thế à?”

“Ngày nào cũng đả kích đối phương, nhìn nhau là thấy chướng mắt, sao không có vấn đề được.”

Dư Tịnh ngẩn người: “Em không phải ý đó”.

“Vậy theo em là sao?”

Lúc nãy rõ ràng họ rất vui vẻ, nếu ở văn phòng lại giả bộ như rất căm ghét đối phương thì càng khả nghi. Dư Tịnh trầm giọng nói: “Ban nãy hai người họ ngồi ở bàn phía trước uống cafe”.

“Thế thì sao?”

Dư Tịnh cười lạnh, quả đúng như cô đoán, ngay cả Hứa Gia Trì cũng không tin cô. “Anh nghe kĩ đây, họ không hề ghét nhau như anh tưởng, mà thái độ rất thân mật.” Cô kể lại tỉ mỉ những gì mình nhìn thấy.

Hứa Gia Trì cau mày: “Em có nhìn lầm không?”.

“Khoảng cách gần thế này làm sao nhìn lầm, em có bị cận đâu.”

“Có lẽ chỉ là vô tình chạm phải, cũng chẳng có gì.”

Dư Tịnh tức điên: “Đàn ông các anh có phải cùng bản chất không?”.

Hứa Gia Trì cuống lên: “Haizzz, sao em lại đổ lên đầu anh”.

Dư Tịnh cũng biết không nên tức giận Hứa Gia Trì, nhưng cô vẫn không kìm được.

Hứa Gia Trì gãi đầu: “Tiểu Tịnh, anh và Thiên Ba cùng Thư Nhã đã làm việc với nhau bao lâu rồi, họ không phải dạng người đó, em đừng quá nhạy cảm”.

Không có chứng cứ thì không thể nói rõ mọi thứ, Dư Tịnh không biết nên tấm tắc khen Lữ Thiên Ba ngụy trang quá tốt, hay thở dài cho nhân phẩm của mình quá kém, mà lời cô nói không thể khiến người khác tin tưởng.

“Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều thế, chúng ta đi thôi.” Hứa Gia Trì kéo Dư Tịnh đứng dậy, khoác áo vào cho cô: “Em nên nghĩ thử xem lát nữa đi đâu ăn đi”.

“Ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn thôi.” Dư Tịnh bình thường tính cách ôn hòa, nhưng một khi tính nóng giận trỗi dậy thì thật khiến người ta sợ hãi.

Hứa Gia Trì tủi thân bĩu môi, không nói gì, chỉ kéo áo Dư Tịnh, chớp chớp mắt, còn chu môi ra làm nũng.

Dư Tịnh thích dỗ ngọt, “phì” cười một tiếng, không giận nữa.

Có câu hết chuyện này lại tới chuyện khác, quả nhiên có lí.

Buổi tối trước khi ngủ, Dư Tịnh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên gọi điện cho Thiệu Mân Quân. Cô dò hỏi: “Đồng chí Lữ Thiên Ba nhà chị đâu ạ? Vẫn đang cống hiến cho bốn cái hiện đại hóa được thực hiện sớm à?”.

Thiệu Mân Quân cười: “Đúng thế, dạo gần đây ngày nào cũng làm thêm giờ”.

Dư Tịnh len lén liếc Hứa Gia Trì một cái: “Chị Mân Quân, chị yên tâm anh ấy thế sao?”.

“Là vợ chồng bao lâu nay rồi có gì mà không yên tâm nữa.” Thiệu Mân Quân tỏ ra thản nhiên.

Dư Tịnh lo lắng thay cho Thiệu Mân Quân, mà chị ấy căn bản không hề bận tâm. Dư Tịnh tức đến ngứa răng, nhưng không tiện nói thẳng mà đành vòng vo: “Anh ấy làm sếp thì có cần tự mình làm đâu, giao cho cấp dưới là được mà”.

Hứa Gia Trì trừng mắt nhìn cô, Dư Tịnh mím môi cười trộm.

Thiệu Mân Quân vẫn không nghe ra ẩn ý: “Anh ấy ở công ty kiếm tiền nuôi gia đình, chị chăm sóc Đông Đông, hai người phân công hợp tác, công bằng mà”.

Thiệu Mân Quân vốn tính cách thoải mái vô tư như vậy, Dư Tịnh thấy ấm ức, nhưng đương sự thì hoàn toàn không để tâm. Cô lắc đầu, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Chị Mân Quân, chị Thư Nhã gần đây thế nào ạ, lâu quá không gặp chị ấy”.

“Hình như tài vụ công ty xảy ra chút chuyện, cô ấy cũng ở lại công ty làm thêm, ban nãy Thiên Ba gọi điện thoại đến nói với chị rồi.”

Dư Tịnh càng nghi ngờ, công ty giờ chỉ có hai người họ, cô nam quả nữ, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Hứa Gia Trì lại không nghĩ thế, anh đợi Dư Tịnh cúp máy rồi nói: “Thiên Ba quang minh chính đại nói cho Mân Quân biết anh ấy và Thư Nhã ở lại công ty làm thêm giờ, càng chứng tỏ anh ấy không làm gì hổ thẹn với lương tâm, em đừng lo thái quá”.

Dự Tịnh không dám phản bác quan điểm của anh, nụ cười lúc chiều của Lữ Thiên Ba khiến người ta có ấn tượng quá sâu đậm, cô tuyệt đối không tin rằng gặp người lúc nào cũng tỏ ra đối đầu với mình mà anh ta có thể cười rạng rỡ như vậy. Nhưng trong lòng cô đã quyết định không phản bác Hứa Gia Trì nữa, tất cả phải có bằng chứng mới nói chuyện được, tóm lại là cô không muốn thấy bạn bè bị tổn thương.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s