Quãng thời gian trong hồi ức- Diệp Tử


Nếu bạn đã từng yêu mến Văn Việt, chắc chắn bạn không thể không biết đến các cuốn sách của Diệp Tử. Vậy bạn chắc chắn sẽ yêu mến cuốn Quãng thời gian trong hồi ức của tác giả Diệp Tử, sắp được ra mắt trong thời gian tới:)

Các bạn đọc truyện cùng Văn Việt nhé:)

——————————

Bia_QuangThoiGianTrongHoiUc_bia1

 
Có lẽ đã từng lướt qua nhau trong biển người mênh mông, lúc ngoảnh đầu nhìn lại sẽ có cảm giác quen thuộc. Cũng có thể một phía vẫn còn độc thân, ánh mắt đăm đắm nhìn dán vào người kia. Cũng không loại trừ cả hai vẫn một mình, nhìn nhau nở nụ cười, sau đó hoặc sẽ tiếp tục duyên phận trước kia, hoặc sẽ vì hàng vạn nguyên do mà lại bỏ qua nhau lần nữa. Đương nhiên có khả năng nhất là anh đã có vợ, em đã có chồng, mỗi người đều khoác tay nửa kia của mình, gặp lại nhau khi đang tản bộ trong công viên, chuyện cũ ùa về, nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục đi lướt qua nhau.Dư Tịnh đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại Trình Lãng.

Mà mấy năm nay, trong thành phố không to không nhỏ này, họ chưa từng gặp lại.

Hôm đó là ngày thứ ba sau đám cưới của cô.

Anh họ của bố chồng cô do vợ qua đời chưa lâu nên không thể tham gia hôn lễ của đứa cháu Hứa Gia Trì, nhưng vẫn nhờ người mang tới một phong bì dày cộp, do lễ nghĩa nên bố chồng cô hôm đó đã trịnh trọng gọi Dư Tịnh và Hứa Gia Trì đến, nhân lúc còn được nghỉ phép, chọn vài món quà kha khá để đáp lễ.

Không ai ngờ rằng, gặp nhau, lại trong tình cảnh đó.

Trong khoảnh khắc cửa mở ra, Dư Tịnh ngẩn người.

Trình Lãng vẫn giữ vẻ mặt lơ đãng và nụ cười uể oải như thể bao năm nay chưa hề thay đổi. Anh đấm một cái lên vai Hứa Gia Trì, nụ cười vụt biến mất khi nhìn thấy Dư Tịnh, hai mắt nhắm lại rồi mở ra, như không dám tin những gì nhìn thấy.

“Đây là chị dâu họ của cậu đấy.” Hứa Gia Trì không hề thấy có gì khác lạ, cười nói.

Ông Trình đúng lúc này bước ra: “Sao đứng ở cửa cả thế?”.

Trình Lãng sực tỉnh, mỉm cười chọc ghẹo như để che giấu: “Chị dâu đẹp quá, em nhìn mà ngẩn ngơ”.

Làm Hứa Gia Trì cười to.

Dư Tịnh cúi xuống thay giày, cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập loạn. Nếu có thể, cô chỉ muốn rời khỏi chỗ này ngay.

Trình Lãng lúc này tâm trạng vô cùng phức tạp, khóe mắt anh liếc qua một bên mặt của Dư Tịnh, môi mấp máy, bao lời muốn nói mà không thốt ra được. Mấy năm nay, anh luôn tìm kiếm cô. Thế nhưng khi gặp lại, cô đã trở thành chị dâu họ của anh.

“A Lãng, không rót trà cho anh chị họ của con đi.” Ông Trình dặn.

Trình Lãng đáp khẽ, rồi liếc nhìn Dư Tịnh lần nữa, sau đó chậm chạp đi vào bếp.

Dư Tịnh thầm thở phào nhẹ nhõm, dưới ánh mắt cháy bỏng của anh, cô gần như hoảng loạn muốn tháo chạy.

Ông Trình thuận miệng hỏi: “Cháu dâu làm việc ở đâu?”.

Dư Tịnh vội đáp: “Cháu làm y tá ở bệnh viện RJ”.

“Cô bé có công việc tốt, trông lại điềm đạm xinh đẹp, Gia Trì có phúc thật.” Ông Trình cười tươi, khen ngợi.

Hứa Gia Trì cũng không khách sáo mà nhận lời khen: “Đương nhiên ạ, mắt nhìn người của cháu làm sao kém được”.

“Thằng nhóc xấu xa.” Ông Hứa cười mắng yêu. “Con trai thì chả ra sao, nhưng con dâu thì bố lại vô cùng hài lòng.”

Hứa Gia Trì không phục: “Con không tốt thì làm sao cô ấy chịu gả cho con”, anh tinh nghịch quay sang Dư Tịnh: “Đúng không, vợ yêu”.

Dư Tịnh cắn môi, không đáp.

“Dù sao chú vẫn có phúc, con trai cưới rồi, chắc cũng sắp được bế cháu thôi.” Ông Trình nhìn vào bếp, thở dài, lắc đầu.

“A Lãng vẫn không chịu có bạn gái ạ?” Hứa Gia Trì hỏi.

Ông Trình lặng lẽ gật đầu, nhắc đến thằng con trai, ông lại đau đớn “hận thép không thành gang”.

Tim Dư Tịnh khẽ lạc mất một nhịp.

Hứa Gia Trì cười hì hì: “Thế thì dễ rồi, để Tiểu Tịnh nhà con giới thiệu cho cậu ấy một người, bảo đảm sẽ hài lòng”.

“Thế thì quá tốt rồi.” Ông Trình gật gù.

“Bố, chuyện của con con tự biết cách xử lí, bố lo lắng thái quá rồi đấy.” Trình Lãng đặt ba ly trà lên bàn, nhìn Dư Tịnh, trùng hợp là cô cũng nhìn sang anh, Dư Tịnh vội vàng cụp mắt, mặt ửng hồng.

“Bố không lo không được, mày đã lớn xác thế kia rồi, mẹ mày trước khi đi còn không yên tâm về chuyện của mày, mày…”

Cứ nói nữa thì chắc chắn không kết thúc được, Trình Lãng vội chuyển đề tài: “Gia Trì, lần trước anh kể chuyện nhảy việc, về sau thế nào?”.

“Lão tổng không thả người, bó tay thôi.” Gia Trì nhún vai, nheo mắt nói.

Hai người nói từ chuyện công việc sang game online, lại nói đến chuyện hồi nhỏ, ánh mắt Trình Lãng thỉnh thoảng nhìn sang Dư Tịnh.

Dư Tịnh đứng ngồi không yên, trong tim như có gai độc chặn ngang, sắc mặt càng lúc càng tệ, cô kéo tay áo Hứa Gia Trì nói: “Em thấy hơi khó chịu”.

Hứa Gia Trì căng thẳng hỏi: “Khó chịu chỗ nào, có sao không?”.

“Hơi đau đầu.” Dư Tịnh lần đầu nói dối trước mặt anh.

Hứa Gia Trì tỏ vẻ hối lỗi: “Bác, A Lãng, chúng con xin phép về trước ạ”.

Ông Trình gật đầu: “Đi đường cẩn thận nhé”.

Trình Lãng lại nhướng mày, ra chiều suy tư.

Vừa ra khỏi cửa, Dư Tịnh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiều. Không khí lúc nãy quá nặng nề, cô có cảm giác nghẹt thở.

“Tiểu Tịnh, em thấy sao rồi? Có cần đến bệnh viện khám không?” Hứa Gia Trì lo lắng hỏi.

Dư Tịnh cúi xuống, mỉm cười: “Ra ngoài hóng gió một chút, giờ không sao nữa rồi”.

Hứa Gia Trì lẩm bẩm: “Chưa từng nghe nói hóng gió lạnh lại có thể chữa đau đầu”.

“Chắc do lúc nãy không khí trong phòng không tốt, bố cũng thấy hơi tức ngực.” Ông Hứa nói góp vào.

Dư Tịnh hít một hơi thật sâu, nở nụ cười.

Hứa Gia Trì đi lấy xe, đưa ông Hứa về nhà trước rồi đề nghị: “Đi xem phim nhé?”.

Vì chuyện Trình Lãng nên tâm trạng Dư Tịnh không ổn lắm: “Về nhà xem đĩa thôi”.

“Ừ, vậy chúng ta cùng về nhà nào!” Hứa Gia Trì cười tươi rói, nhìn vào mắt cô.

Dư Tịnh chớp mắt, khóe môi bất giác nở nụ cười, bóng đen trong lòng dần tan biến.

Hứa Gia Trì rất giỏi nấu nướng, anh thường nói rằng: Muốn giữ trái tim một người, đầu tiên phải giữ dạ dày của anh ấy (cô ấy) trước đã, Dư Tịnh nhận lời lấy anh phân nửa cũng nhờ tài bếp núc của anh mà nên.

Đợi Dư Tịnh tắm xong bước ra, một bàn thức ăn thơm phức đã được bày lên, cô hôn chụt một cái lên má Hứa Gia Trì.

Hứa Gia Trì trách yêu: “Thế đã được coi là thưởng cho anh rồi đó hả?”.

Dư Tịnh cười hì hì, nghịch ngợm lè lưỡi làm nũng.

Hứa Gia Trì bị cô đánh bại hoàn toàn, bó tay chẳng biết làm thế nào.

Dư Tịnh vừa cầm đũa lên, Hứa Gia Trì đã hỏi: “Đúng rồi, lúc em đang tắm thì A Lãng gọi điện cho anh, xin số điện thoại của em”.

Tay cô khựng lại, ngón tay siết chặt, Hứa Gia Trì giải thích: “Nói là sau này đi bệnh viện khám bệnh, có người quen cũng tiện hơn”.

Dư Tịnh cười khổ, nếu anh nghĩ thế thì tốt rồi. Bỗng chốc chẳng còn lòng dạ đâu nữa, cô nuốt vài miếng rồi buông đũa.

“Không hợp khẩu vị à?” Không ai thưởng thức, Hứa Gia Trì không còn tự tin vào tài bếp núc của mình nữa.

Dư Tịnh lắc đầu: “Không phải, do em thôi”.

“Hử?” Hứa Gia Trì thắc mắc.

“Chắc vì hôm nay mệt quá.” Dư Tịnh không nghĩ ra lí do nào khác, chỉ có thể trả lời qua loa bằng nguyên nhân đơn giản nhất và cũng hiệu quả nhất.

Hứa Gia Trì cưng chiều vuốt ve má cô: “Mấy hôm nay chuyện kết hôn làm em bận quá rồi”.

“Cũng ổn.” Dư Tịnh lúng túng dụi dụi vào lòng anh.

“Đi nghỉ đi, để anh dọn dẹp cho.”

Trước kia từng phân công việc nhà rõ ràng, Hứa Gia Trì nấu cơm, Dư Tịnh rửa bát, kết quả là cô thường xuyên giở trò khôn vặt để trốn tránh việc nhà, Hứa Gia Trì rất dễ tính, luôn bao dung và chiều chuộng cô. Có lúc cô cũng giả bộ giúp, nhưng lại càng làm mọi thứ tồi tệ hơn. Hứa Gia Trì dứt khoát ôm hết mọi việc, trong nhà sạch sẽ ngăn nắp, bố mẹ chồng lại nghĩ là công lao của cô, suốt ngày khen ngợi. Hứa Gia Trì chỉ cười thầm, nhưng chưa từng vạch trần, lâu dần, cô cũng yên tâm thản nhiên đón nhận mọi lời khen ngợi.

Có người chồng thương yêu mình như vậy, cô không hề nghi ngờ về việc mình đang rất hạnh phúc.

Dư Tịnh nằm trên giường, trong căn phòng tối om, cô thoáng thấy bất an, cùng vài phần lo lắng. Những chuyện trước kia như thủy triều dâng lên trong đầu. Đến khi tiếng chuông tin nhắn “tít tít” vang lên kéo dòng suy nghĩ của cô về lại hiện thực.

Tin nhắn đến từ một số lạ: Mấy năm nay em sống tốt không?

Tuy không có tên, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo Dư Tịnh rằng đây là do Trình Lãng gửi. Cô không trả lời, đờ đẫn cầm điện thoại trong tay.

Tiếng chuông tin nhắn lại vang lên: Ngày mai anh đến bệnh viện gặp em, có vài chuyện chúng ta phải nói rõ với nhau.

Dư Tịnh dở khóc dở cười, anh vẫn ngang ngược và mạnh mẽ như vậy. Chuyện đã qua lâu lắm rồi, nếu không vì lần gặp nhau hôm nay, cô đã không còn bận tâm nữa, mà anh còn định giải thích gì. Cầm điện thoại trong tay suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô buồn bực bỏ xuống. Đáp lại bằng sự im lặng, có lẽ đó là câu trả lời hay nhất.

Hứa Gia Trì nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ, trong phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình điện thoại, anh cười hì hì: “Không mệt à, sao chưa ngủ nữa?”.

“Đang đọc tin nhắn.”

“Của ai thế?” Hứa Gia Trì hỏi vu vơ.

Dư Tịnh không muốn lừa dối anh, thành thật nói: “Là Trình Lãng”.

Hứa Gia Trì khẽ cười: “Cậu ấy gấp gáp thế à?”.

Dư Tịnh ngớ người: “Gì ạ?”.

“Thì chuyện giới thiệu bạn gái cho cậu ấy đấy.”

Dư Tịnh khẽ thở phào, trong lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp khó tả.

Hứa Gia Trì lẩm bẩm: “A Lãng là người khá tốt, em là chị dâu phải giúp cậu ấy ổn định nhé”. Không đợi Dư Tịnh lên tiếng, anh lại nói: “Đương nhiên, so với anh thì vẫn có chút kém hơn”.

Dư Tịnh nén cười: “Nói nãy giờ, hóa ra là anh đang tự biên tự diễn đó à”.

Hứa Gia Trì cười khà khà: “Đúng rồi, em học cấp ba ở trường XX đúng không, A Lãng hình như cũng cùng trường với em, cả hai tuổi tác cũng xấp xỉ, trước kia em có từng nghe sự tích huy hoàng của cậu ấy chưa?”.

Mí mắt Dư Tịnh giật giật, vòng vo: “Về sau em chuyển trường mà”.

“Xem trí nhớ của anh này, em nói anh mới nhớ ra.” Hứa Gia Trì vỗ vỗ đầu. “Chuyện của A Lãng cụ thể ra sao anh cũng không rõ, nghe bác nói, cậu ấy học cấp ba đã yêu sớm, bị phụ huynh và thầy cô phản đối kịch liệt, hai người bị ép phải chia lìa, đến khi A Lãng thi đại học xong đi tìm cô ấy thì cô gái đó đã chuyển nhà, không ai biết tung tích. Nghe nói A Lãng vì cô gái đó mà không chịu có bạn gái, cứ đi tìm suốt mấy năm ròng rã, gần đây mới chịu ngừng.”

Ánh mắt Dư Tịnh lóe lên một tia sáng, cô mím chặt môi, tâm trạng như dậy sóng.

“Haizzz, bình thường em thích nghe chuyện người khác lắm mà, sao hôm nay chẳng nói gì cả.” Hứa Gia Trì vốn còn định chọc cô mấy câu, thấy cô nhíu mày, sắc mặt bực bội thì vội hỏi: “Vẫn còn nhức đầu lắm hả?”.

“Vâng.” Dư Tịnh không muốn dính vào chuyện này nữa, viện cớ này đến cùng. Cô lấy chăn trùm đầu lại, muốn trốn tránh tất cả.

“Đừng vội ngủ, anh mát-xa cho em, sẽ thoải mái hơn nhiều.” Hứa Gia Trì kéo Dư Tịnh ra khỏi chăn, day nhẹ hai bên thái dương cho cô. “Có mạnh tay lắm không?” Anh vừa ấn vừa hỏi.

“Dễ chịu lắm.” Dư Tịnh bỗng thấy ấm lòng. Lực tay của Hứa Gia Trì vừa phải, đầu mày nhíu chặt của cô từ từ giãn ra.

“Thấy đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi.” Dư Tịnh toét miệng: “Cảm ơn ông xã”.

Hứa Gia Trì nhướng mày: “Có cần khách sáo như thế với anh không?”.

Dư Tịnh cười, đẩy anh ra: “Được rồi được rồi, ổn rồi”.

Hứa Gia Trì dịu dàng: “Vậy em ngủ trước đi, anh đọc sách một lát”.

“Vâng, anh cũng nghỉ sớm đi.”

“Chúc ngủ ngon.” Hứa Gia Trì ôm chặt lấy cô, đắp lại chăn cho cô rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên gò má trắng nõn của cô.

Trong ánh mắt yêu thương của anh, Dư Tịnh cuối cùng đã an lòng, bước vào giấc mộng êm ái.

Sáng sớm tỉnh dậy thấy tinh thần rất khá, xem ra sự xuất hiện của Trình Lãng không thể phá vỡ nhịp sống bình lặng của cô, Dư Tịnh nghĩ thế, toét miệng cười.

Hứa Gia Trì đã đi làm, để lại trên bàn cho cô một bữa sáng thịnh soạn.

Vì công việc quá bận rộn nên sếp chỉ cho Hứa Gia Trì nghỉ phép ba ngày, tuần trăng mật ở Maldives đã sắp xếp xong cũng đành gác lại. Hứa Gia Trì từng đề nghị đi một vòng quanh các thành phố gần đây, nhưng bị Dư Tịnh phản đối. Lí do của cô là những nơi quanh đây đã chơi chán rồi, chi bằng ở nhà nghỉ ngơi, lấy tinh thần chuẩn bị khiêu chiến với công việc.

Dư Tịnh dọn dẹp bát đũa xong, thấy còn sớm, lại không có việc gì để làm, liền mở máy tính ra chơi game QQ, tiện thể vào MSN đã lâu không đăng nhập.

Hứa Gia Trì nhanh chóng nhảy vào: Bà xã, em dậy rồi à.

Dư Tịnh cười: Em dậy lâu rồi.

Hai người tán gẫu với nhau một lúc, Hứa Gia Trì đề nghị: Bà xã, em đến công ty ăn trưa với anh nhé.

Dư Tịnh gửi biểu cảm khoát tay: Lười đi lắm.

Hứa Gia Trì không buông tha: Trong nhà không có gì ăn đâu.

Dư Tịnh: Thức ăn thừa tối qua còn nhiều mà.

Hứa Gia Trì: Ăn thức ăn thừa không tốt cho sức khỏe.

Dư Tịnh bực bội: Vậy sao anh còn nấu nhiều.

Hứa Gia Trì chịu thua: Sau này anh sẽ cân nhắc lại số lượng, anh sai rồi, bà xã, em đến nhé, anh nhớ em quá.

Dư Tịnh bị anh đeo bám, đành bó tay, chấp nhận: Được rồi, em biết rồi, đúng 11 giờ em sẽ xuất phát đến công ty anh.

Hứa Gia Trì lúc đó mới thỏa mãn buông tha cô.

Dư Tịnh lắc đầu, cười tủm tỉm, con người này có lúc hệt như trẻ con vậy, trình độ đeo bám người khác quả là số một.

Cô chơi thăng cấp một lúc, do trình độ quá tệ, bị người ta trách móc vài lần nên không còn hứng thú nữa, cô lên QQ tìm bạn thân trò chuyện, nhưng ai cũng bận làm việc, mọi người tỏ ra vô cùng kì thị với hành vi nhàn rỗi buồn chán do nghỉ phép ở nhà của cô.

Dư Tịnh nhàn nhã đi vòng vòng trong phòng, suy nghĩ một lát rồi quyết định thay quần áo đi sớm, chắc vẫn còn thời gian đi dạo quanh khu mua sắm gần công ty Hứa Gia Trì.

Cô mặc một chiếc áo khoác denim, mái tóc suôn dài buông xõa trên bờ vai, cô vốn có gương mặt búp bê, nếu không trang điểm thì càng giống học sinh, chẳng trách có lần cô đến thăm em họ Lý Doanh vừa thi đậu đại học, liền bị người khác hiểu lầm là sinh viên mới, nên nảy sinh tình cảm với cô, về sau còn hỏi thăm Lý Doanh về cô. Lý Doanh lần nào nhắc đến chuyện này cũng đều trêu đùa còn không quên đem cô so sánh với Hứa Gia Trì vốn có ngoại hình chín chắn, già dặn.

Dư Tịnh khóa cửa, đi xuống cầu thang. Nhà cô ở vị trí không quá cao, lại thêm bình thường ít vận động nên cô xem chuyện leo cầu thang bộ là môn thể thao hằng ngày, luyện tập và giảm cân, quả là nhất cử lưỡng tiện đối với kẻ lười vận động như cô.

Cô vừa xuống được một tầng thì nghe có tiếng người đi lên, xem ra cũng có người có cùng sở thích với cô. Cô tò mò thò đầu nhìn xuống, tim bỗng khựng lại. Người đang bước lên ấy, chẳng phải ai khác chính là Trình Lãng.

Chắc là anh đến bệnh viện không tìm thấy cô nên mới chuyển sang chỗ này.

Dư Tịnh vội vàng thụt lùi mấy bước, xoay người, nhẹ nhàng nhón gót lên tầng. Sau khi lên lại tầng cũ, cô không dám đứng lâu, lại tiếp tục lên thêm một tầng. Cô khẽ thở ra, rút điện thoại, nhanh chóng chuyển sang chế độ im lặng.

Cô đoán không sai, Trình Lãng đến bệnh viện RJ tìm cô biết cô vẫn đang nghỉ phép, lại nghe ngóng được địa chỉ mới của Hứa Gia Trì từ bác Trình nên vội vàng chạy tới.

Trình Lãng bấm chuông cửa nhưng mãi chẳng thấy ai mở cửa. Sắc mặt anh không chút cảm xúc, nhìn cửa chống trộm, thẫn thờ một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi.

Điện thoại trong nhà vang lên “reng reng”, Dư Tịnh thầm nghĩ: Anh quả nhiên là thần thông quảng đại.

“Dư Tịnh, mở cửa đi.” Giọng Trình Lãng không lớn nhưng Dư Tịnh nghe mà thấy tai rung lên.

Trình Lãng nhẫn nại đợi một lúc rồi lại cất tiếng: “Dư Tịnh, anh biết em ở trong đó”.

Dư Tịnh cắn môi, hơi thở phập phồng.

Trình Lãng lại bấm bấm trên điện thoại, quả nhiên một lát sau, điện thoại của Dư Tịnh trong túi áo rung lên, cô toát mồ hôi lạnh, cũng may mình phản ứng nhanh, kịp thời kịp lúc.

Hàng lông mày khẽ nhíu của Trình Lãng ban nãy giờ càng cau chặt, giọng trầm trầm mạnh mẽ: “Dư Tịnh, trốn tránh vô ích thôi”.

Dư Tịnh co rúm người trong góc, không dám thở mạnh, cô cũng biết trốn tránh không phải cách, chuyện năm đó cũng không phải lỗi của cô, cô không cần trốn anh, nhưng không biết vì sao, cô sợ phải lần nữa đối diện Trình Lãng. Cô biết rõ, cho dù chia li bao năm rồi, cô vẫn không thể phủ nhận sức hấp dẫn chí mạng của Trình Lãng đối với cô.

Di động vẫn rung lên dữ dội, Dư Tịnh nắm chặt nó trong tay, hàm răng trắng để lại vết răng rất rõ trên môi.

Trình Lãng cực kì kiên nhẫn, như hồi xưa đã từng đứng trước cổng trường đợi cô suốt hai tiếng đồng hồ.

Chuyện cũ dậy sóng, thần sắc Dư Tịnh không còn giữ được vẻ bình thản như trước.

Không biết qua bao lâu, bên dưới dần dần không còn tiếng động, Dư Tịnh từ từ xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, điện thoại lại rung lên. Lần này, người gọi là Hứa Gia Trì, Dư Tịnh vội nghe máy.

“Tiểu Tịnh, em sắp tới chưa? Anh đang đợi em đến cùng ăn cơm đây.”

Dư Tịnh nhìn đồng hồ đeo tay, bị chậm trễ nên giờ đã là hơn 12 giờ, cô vội nói: “Tắc đường, em sắp tới rồi”.

Cô vuốt lại tóc, xuống tầng gọi taxi, đến thẳng công ty Hứa Gia Trì.

Cũng may đường đi khá thông thoáng, lúc cô đến nơi thì Hứa Gia Trì đang đứng bên dưới đợi cô. Vừa thấy cô, anh kéo cô đi ngay, lẩm bẩm mãi: “Mong là vẫn kịp chỗ đã đặt trước”.

Dư Tịnh cười phá lên: “Gấp gáp thế sao?”.

“Tất nhiên.” Hứa Gia Trì nhướng mày: “Kinh doanh tốt lắm, anh đã đặt chỗ trước hai tuần đấy”.

“Hóa ra anh đã có âm mưu từ lâu.” Dư Tịnh cười.

“Là món ăn Tứ Xuyên em thích nhất.” Hứa Gia Trì véo nhẹ mũi cô: “Quỉ tham ăn”.

Dư Tịnh cười, nhéo vào eo anh.

Quán ăn mới mở này quả nhiên rất đắt khách, dù là buổi trưa, hơn nữa đã qua giờ cao điểm ăn uống rồi, nhưng khách vẫn nườm nượp.

Hứa Gia Trì nói tên của anh, phục vụ dẫn họ vào chỗ ngồi, mang một ấm trà và vài đĩa đồ ăn nhẹ lên.

Dư Tịnh lật xem thực đơn, chọn mấy món.

“Sao chọn ít thế, không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.” Hứa Gia Trì mỉm cười nói.

“Tiền của anh chính là tiền của em.” Dư Tịnh chớp đôi mắt to.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s