Cũng chỉ là hạt bụi- Mộc Phù Sinh- chương 1-p.3


Không lâu sau đó, Tăng Lý bắt đầu cảm thấy hàm răng mình đau buốt rất khó chịu. Hơn nữa, khung kim loại luôn đâm vào môi mỗi lần cô ngậm miệng lại.

Buổi trưa, mọi người trong quán như thường lệ gọi cơm ở nhà hàng gần đó. Tăng Lý không ăn được. Cô vừa nhai hai miếng đã khó chịu phải buông đũa.

Sau đó, cô thậm chí chẳng buồn mở miệng nói.

Buổi chiều, Tăng Lý đột nhiên nhận được tin nhắn.

“Cố gắng ăn mềm, không được ăn đồ quá cứng, quá nóng, quá lạnh. Đánh răng cẩn thận. Vài ngày đầu sẽ khá đau, giọng nói biến đổi, nước bọt tăng nhanh, đây đều là những hiện tượng thông thường. Nếu niêm mạc khoang miệng bị thủng quá nghiêm trọng thì liên hệ với tôi. Nếu niềng răng lỏng lẻo, máng đỡ bị sứt mẻ cũng phải liên lạc với tôi.”

Tăng Lý đọc được nửa đầu còn tưởng mấy tin rác, suýt nữa xóa đi, mãi đến khi đọc gần hết mới nhận ra đây là lời dặn của Ngải Cảnh Sơ.

Xem xong, Tăng Lý đặt điện thoại xuống đi lấy đồ uống cho khách. Bận túi bụi một hồi, cô mới lại nhớ đến tin nhắn kia.

Cô trả lời: “Vâng. Cảm ơn bác sĩ Ngải”. Đột nhiên cô nghĩ tới trước đây có lần mình từng hỏi Ngũ Dĩnh vì sao hay gọi các bác sĩ trong bệnh viện mà cô ấy làm việc là thầy, Ngũ Dĩnh nói: “Gọi như vậy có cảm giác tôn kính hơn bác sĩ”.

Thế là, Tăng Lý lập tức sửa thành: “Vâng. Cảm ơn thầy Ngải”.

Hơn ba giờ chiều, Tăng Lý bị cái niềng răng hành hạ quá sức chịu đựng, đành bảo Mã Y Y trông quán để mình lên gác nằm nghỉ.

Chạng vạng, Mã Y Y bưng cho cô một bát cháo nóng, còn mang di động để quên dưới quầy lên cho cô. Tăng Lý vừa thổi bát cháo cho bớt nóng, vừa mở di động ra xem.

Không có bất cứ tin nhắn mới nào.

Một lát sau, đại cổ đông của Carol’s là Ngũ Dĩnh uể oải đẩy cửa vào. Mã Y Y liếc cô một cái: “Nghỉ nửa ngày rồi mà sao giờ trông cứ như xác chết thế?”.

Ngũ Dĩnh thở dài: “Đừng nói nữa, bị mấy người đàn ông hành hạ suốt một đêm”.

Mã Y Y cố tình hỏi: “Bọn họ sao lại hành hạ cậu cả một đêm?”.

Ngũ Dĩnh lườm Mã Y Y: “Đêm qua là ca trực của tớ, hơn mười một giờ một đám thanh niên say rượu đánh nhau được đưa vào viện, đầu đầy máu rồi mà vẫn còn muốn uống nữa. Phòng cấp cứu loạn cả lên. Lúc tớ khâu da cho một gã ngoài ba mươi, hắn ta còn cầm lấy tay tớ mà gọi mẹ”.

“Phụt!” Đậu Đậu không nhịn được bật cười.

“Ba, bốn giờ sáng mới xử lí xong đám người đó, vừa định nằm nghỉ một lát thì bệnh viện tuyến dưới lại gọi điện báo có một bệnh nhân phải chuyển viện, thế là tớ phải đi theo xe cứu thương đón bệnh nhân. Đi đi về về một chuyến thì trời sáng, hơn chín giờ giao ca, tớ mới bắt đầu viết báo cáo, xong xuôi đã gần mười hai giờ, làm gì có thời gian ngủ nữa. Chiều về nhà cũng không ngủ được.” Nói xong, Ngũ Dĩnh ngáp một cái.

Tăng Lý cuối cùng mới mở miệng: “Cậu chuyển tới phòng cấp cứu bao giờ thế?”.

Ngũ Dĩnh nói: “Mỗi khoa đều phải chuyển người một vòng. Mồm cậu làm sao thế?”.

Mã Y Y lên tiếng: “Mẹ cậu ấy sợ cậu ấy ế nên đưa cậu ấy đi thẩm mĩ”.

“Là chỉnh răng, không phải thẩm mĩ…” Tăng Lý giải thích.

“Sao không đến bệnh viện chỗ tớ, tớ biết một bác sĩ, tay nghề rất giỏi. Biết sớm đã đưa cậu đi.”

“Bệnh viện các cậu?” Mã Y Y hỏi.

“Tốt xấu gì cũng là 3 A.” Ngũ Dĩnh không chịu thua, ở đâu cô ấy cũng phát huy niềm tự hào tập thể.

“Người ta đến bệnh viện Đại học A, bệnh viện cậu sánh được sao?”

“Ai khám?”

“Ngải Cảnh Sơ.”

Mã Y Y cứ tưởng nghe thấy cái tên này, Ngũ Dĩnh sẽ tiếp tục hỏi cho đến cùng, không ngờ cô ấy chỉ liếc Tăng Lý một cái mà không nói gì.

Một lát sau Mã Y Y mới len lén hỏi: “Cậu và người đó thực sự không có gì?”.

“Thật mà, còn thật hơn cả ngọc trai.” Tăng Lý thề thốt trả lời Mã Y Y, dáng vẻ vô cùng thành khẩn.

Mã Y Y cảm thấy mất mát tột cùng.

Tăng Lý thầm thở dài, nếu như thật sự có cái gì, chắc cũng chỉ là một sự quan tâm dừng lại trong hồi ức.

Không hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s