Cũng chỉ là hạt bụi- Mộc Phù Sinh- chương 1-p.1


 

Mẹ Tăng vẫn luôn nhắc nhở Tăng Lý, không nên lấy đàn ông làm ba nghề sau: cảnh sát, giáo viên, bác sĩ.

Mã Y Y biết được điều này thì rất kinh ngạc: “Sao lại thế? Đấy chẳng phải là mấy mẫu hình lí tưởng mà các bà mẹ hay nhắm tới ư?”.

“Mẹ tớ nói, cảnh sát không thể chăm sóc gia đình, công việc lại còn nguy hiểm. Giáo viên thì lúc nào cũng phải tiếp xúc với những nữ sinh mơ mộng hão huyền, hết lớp này đến lớp khác, tre già măng mọc. Còn bác sĩ ấy à…”, Tăng Lý suy nghĩ một chút, rồi nói: “Mẹ tớ có cái nhìn rất phiến diện về bác sĩ”.

“Phiến diện thế nào?”

“Mẹ tớ cảm thấy, mỗi lần có bệnh nhân tới khám bệnh, chỉ cần không có người chết, bác sĩ đều sẽ cho rằng không có gì đáng ngại. Họ lúc nào cũng lạnh lùng, không có sự đồng cảm với bệnh nhân, với cả…”

“Với cả cái gì?”

Tăng Lý cười: “Mẹ tớ còn nói, chữ viết của bác sĩ không thể đọc được”.

Mã Y Y bật cười.

Tăng Lý cúi gằm mặt xuống cốc cô-ca, ngậm ống hút uống một ngụm, nụ cười lấp lánh trong ánh mắt. Thực ra, còn có cái khác…

Ngày thứ Tư của tuần thứ hai sau tết Dương lịch, Tăng Lý tới xin phép chủ nhiệm nghỉ một buổi để đi khám lại ở Bệnh viện của Đại học A.

Năm ngoái, sau vài lần Tăng Lý đi gặp mặt thất bại, mẹ Tăng quan sát toàn thân con gái một lượt rồi tổng kết ra được hai nguyên nhân, thứ nhất, thân hình hơi gầy, thứ hai, hàm răng không đều, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tướng mạo.

Hai chiếc răng cửa hàm trên của Tăng Lý đúng là có hơi to một chút, theo như Mã Y Y nói thì lúc cười trông cô rất giống… con thỏ, đã vậy, hai chiếc răng nanh hai bên lại còn nhô ra ngoài, chẳng khác nào tất cả đám răng phía sau đồng loạt lùi lại một hàng, bỏ mặc hai chiếc răng nanh đứng ra giơ đầu chịu trận.

Khi còn bé, Tăng Lý chẳng mấy khi cười, vì lúc cười, cô sẽ bị người khác nhìn chằm chằm vào miệng mình. Cảm giác thật chẳng dễ chịu chút nào!

Lúc đó còn có người nói với cô: “Con bé này mai sau lớn lên, cười chưa biết chừng lại giống Vương Tổ Hiền[1] cũng nên!”.

Tăng Lý hồi nhỏ rất ít khi xem phim, không biết Vương Tổ Hiền là ai, cho nên không biết người ta đang khen hay chê mình.

Cuối cùng, mẹ Tăng quyết định, đưa cô đi chỉnh răng.

“Mẹ, mẹ từng thấy ai ở cái tuổi này rồi mà còn đeo niềng răng chưa? Răng thế này cũng đâu có chết người!” Lúc Tăng Lý nói câu này là khi cô đã bị mẹ kéo tới hành lang bệnh viện.

Mẹ Tăng không phản bác, chỉ lẳng lặng hất cằm, ra hiệu cho con gái nhìn. Tăng Lý nhìn theo hướng mẹ chỉ, thấy trên bức tường đối diện dán mấy tấm áp phích tuyên truyền. Trong số đó có một bức là hình ảnh một bà lão đeo niềng răng.

“…”

Thực tế là minh chứng rõ nét nhất, mẹ Tăng chẳng cần phí nửa lời cũng dễ dàng thắng lợi.

Bác sĩ Lý kia là chuyên gia của phòng khám, rất nhiều người muốn đến chỗ ông khám bệnh, Tăng Lý phải chờ tới trưa mới đến lượt mình. Không biết là do mẹ cô có người quen giới thiệu hay là người ta y đức tốt, Tăng Lý cảm thấy bác sĩ Lý này vô cùng hòa nhã dễ gần.

Khoa răng miệng của Đại học A thuộc hạng nhất nhì toàn quốc, bệnh nhân từ khắp nơi đều nghe danh mà đổ về đây khám. Vì là đơn vị trực thuộc giảng dạy, cho nên các chuyên gia đều mang theo nghiên cứu sinh của mình tới xem chẩn đoán bệnh, mỗi phòng khám được coi như một phòng học. Sau khi kiểm tra sức khỏe cho Tăng Lý, bác sĩ Lý nhiệt tình nói với mẹ Tăng toàn bộ quá trình trị liệu sẽ như thế nào, một nữ sinh dự thính bên cạnh lên tiếng: “Con gái bác vốn xinh đẹp, nếu răng cũng đẹp nữa thì lúc cười sẽ vô cùng rạng rỡ”.

Những lời này khiến mẹ Tăng nghe mà vui như mở cờ trong bụng, vội vàng nhắc Tăng Lý đi nộp phí điều trị.

Đợi Tăng Lý cầm biên lai hóa đơn trở về, bác sĩ Lý nói với nữ sinh kia: “Chu Văn, em viết phiếu cho chị này đi nhổ răng trước đã”.

Chu Văn hỏi: “Nhổ răng nào ạ?”.

Bác sĩ nói: “Phải bốn, trái bốn, cả trên lẫn dưới”. Nói xong, ông ta tiếp tục đi đến chỗ bệnh nhân tiếp theo.

Tăng Lý run rẩy: “Cái gì mà phải bốn, trái bốn?”.

“Tính từ chính giữa hàm răng về hai bên đều nhổ cái thứ tư.”

“Trên hay dưới?”

“Ừm, cả trên lẫn dưới.”

Đầu óc Tăng Lý bỗng nhiên choáng váng, mẹ Tăng sau khi thấy cô nộp xong tiền, cảm thấy mọi việc đã xong xuôi thì ra về trước, để cô một mình ở lại, Tăng Lý trong lòng hoang mang, chân tay như muốn nhũn ra.

Chu Văn lên tiếng: “Đừng sợ, hôm nay chỉ nhổ hai cái răng ở một bên thôi”.

Tăng Lý tiếp tục hỏi: “Còn bên kia?”.

“Quan sát xem sao, nếu tình trạng tốt, thì cách một tuần nữa có thể tiếp tục.”

Chu Văn vừa viết phiếu vừa hỏi: “Chị lên khoa ngoại tầng hai để nhổ răng nhé. À, đúng rồi, hiện tại chị có đang trong kì kinh nguyệt không?”.

Tăng Lý không hiểu: “Hả?”.

“Trong kì kinh nguyệt thì không được nhổ răng, lúc đó máu sẽ ra nhiều hơn so với bình thường. Chị có đang bị không?”

“Không…”, Tăng Lý thốt ra một câu, sau đó lập tức sửa lời: “À có có có”. Cô trả lời dồn dập giống như vừa tóm được phao cứu mạng.

Chu Văn nhìn cô một cái, rồi lấy lại phiếu: “Vậy thì không được rồi, để em đi nói với bác sĩ Lý lùi lại lần sau vậy. Bác sĩ Lý có mặt ở phòng khám vào sáng thứ Hai và thứ Tư hàng tuần, khi nào hết kì chị cứ trực tiếp đến đây là được”.

Sau đó, Tăng Lý chạy ra khỏi phòng khám.

Thế nhưng, không chịu được mẹ Tăng càu nhàu, hai tháng sau, Tăng Lý buộc phải đến bệnh viện. Dọc đường cô suy nghĩ miên man làm sao giải thích cho Chu Văn và vị bác sĩ Lý kia chuyện mình biến mất tăm hai tháng.

“Sau lần đó, tôi quên béng mất việc nhổ răng, lúc nhớ đến thì đã là chu kì tháng tiếp theo.”

Hay là: “Bạn Chu Văn à, thật xin lỗi, là do bà dì của tôi tới hẳn hai tháng liền”.

Vậy thì thật quá thê thảm.

Tăng Lý suy nghĩ một hồi, cuối cùng bịa được một lí do rất khuôn mẫu, sau đó hiên ngang đi vào phòng khám.

Leo lên đến tầng sáu, Tăng Lý phát hiện trong phòng khám rộng lớn bên phải kia không có ai, cô đi trên hành lang ngó tới ngó lui, ngay cả một bóng người mặc áo trắng cũng không thấy.

Cô vội vàng đi vào, tấm bảng đề tên bác sĩ Lý treo ngoài cửa cũng mất hút.

Hơn mười ngàn đồng của cô, không phải là bọn họ đã cầm tiền chạy trốn rồi đấy chứ?

Vừa hay, lúc ấy có một y tá đến, hỏi Tăng Lý: “Chị tìm ai?”.

“Giáo sư Lý hôm nay không đến khám ạ?”

Y tá quan sát cô: “Chị là bệnh nhân của bác sĩ Lý à?”.

Tăng Lý gật đầu.

“Bác sĩ Lý đi châu Phi tham gia chương trình cứu trợ rồi, cuối năm vừa rồi trước khi đi đã giao toàn bộ bệnh nhân cho thầy Ngải phụ trách.” Nói đoạn, cô ta chỉ tay về phía gian phòng đối diện.

“Thế ạ, cảm ơn chị.”

Tăng Lý không nghĩ nhiều, đi đến căn phòng đối diện, trong đó đã có rất nhiều bệnh nhân. Mỗi vách ngăn đều có một giường bệnh, mỗi bệnh nhân có một bác sĩ, ai nấy đều bận rộn, riêng chỉ có một người nhàn nhã ngồi trên ghế, quay lưng về phía cô, đang nói chuyện gì đó với hai người khác. Khoảng cách không gần, nghe không rõ anh ta nói gì.

Cô phân vân không biết có nên quấy rầy người ta hay không, đang chuẩn bị lùi ra thì đột nhiên có người từ hành lang đi vào, lên tiếng:

“Chị Tăng Lý?”

Tăng Lý quay đầu lại, bắt gặp Chu Văn.

Cô ngượng ngùng: “Bác sĩ Chu!”.

“Trời, sao mãi mà giờ chị mới đến thế? Em còn tưởng lần trước chị bị em dọa sợ chạy mất rồi!” Chu Văn cười.

“Không phải, tôi đi công tác nên không kịp đến.” Tăng Lý kiếm cớ.

Chu Văn nói: “Thầy Lý đi làm cứu trợ rồi, thấy ấy giao toàn bộ sinh viên cho thầy Ngải, nhưng bệnh nhân quá nhiều cho nên phải chia bớt ra các phòng khám khác. Chị yên tâm, việc điều trị của chị vẫn do thầy Ngải phụ trách, hôm đó em đã đưa cho thầy Ngải xem phim chụp X-quang và bệnh án của chị rồi”.

“Vâng.”

“Chị chờ một lát, thầy Ngải sẽ đích thân khám cho từng bệnh nhân, thầy ấy đang ngồi bên chỗ người nhà bệnh nhân kia kìa.”

Tăng Lý nghĩ, họ của thầy giáo này thật là hay, yêu à yêu[2], có thể đổi thành “ngũ giảng, tứ mĩ, tam nhiệt tình”: yêu trường học, yêu chuyên ngành, yêu giáo viên.

Tăng Lý bị chính ý nghĩ của mình làm cho bật cười thành tiếng, lơ đãng quay đầu lại mới nhìn thấy tấm bảng đề tên bác sĩ. Tấm bảng màu xám, ba chữ to màu đen: chữ Ngải đằng trước, cách một khoảng trống đến chữ “Cảnh Sơ”.

Cô mấp máy miệng, đang không biết làm thế nào thì nghe được Chu Văn nói: “Thầy Ngải, đây là chị Tăng Lý bệnh nhân mà bác sĩ Lý chuyển qua cho thầy”.

Tăng Lý nhìn thấy anh tiếp nhận bệnh án mà Chu Văn đưa cho, sau đó từng bước một đi tới phía cô. Anh mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng, bên trong là áo kẻ ca-rô xám. Trong bệnh viện có chạy điều hòa nên lúc làm việc đa phần mọi người đều không mặc áo khoác. Tăng Lý đang mặc áo khoác và quàng khăn khiến cô cảm thấy hơi nóng, lòng bàn tay lúc này đã ướt đẫm mồ hôi.

Người đàn ông kia đứng lại trước mặt Tăng Lý, hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi?”.

“25.”

“Nghĩ sao mà giờ đi chỉnh răng?”

“Ơ…” Cái này đúng là làm khó Tăng Lý cô rồi.

Chu Văn đứng bên cạnh, cười nói: “Mẹ chị Tăng lần trước cũng có nói qua về chuyện này, bác nói chị không tìm được bạn trai cũng là do hàm răng không được ngay hàng thẳng lối này gây ra”.

Tăng Lý đổ mồ hôi liếc nhìn Chu Văn, không chú ý đến Ngải Cảnh Sơ đã ngẩng lên nhìn mình. Ánh mắt di chuyển từ cằm, đến mũi, đến đôi mắt, trán, cuối cùng quay lại nhìn miệng cô, anh thờ ơ nói: “Ảnh hưởng không lớn”.

Tăng Lý ngẩn ra, không rõ anh nói là ảnh hưởng không lớn tới diện mạo của cô, hay việc tìm bạn trai của cô. Nhưng vì trên người anh toát lên sự lạnh lùng khó tả nên cô không dám nhiều lời.

Lúc này, Ngải Cảnh Sơ lấy từ trên bàn một đôi găng tay cao su mới rồi đeo vào. Vì không còn giường bệnh trống nên Tăng Lý đành đứng để kiểm tra. Chu Văn phải kéo tạm một chiếc ghế ra cho Ngải Cảnh Sơ ngồi khám. Ngải Cảnh Sơ móc chiếc đèn pin nhỏ trong túi áo trước ngực ra, bảo cô há mồm.

Lúc ấy, trong lòng Tăng Lý chỉ thầm cầu khẩn hàm răng mình không còn mắc lại chút thức ăn nào.

Qua một lúc, Ngải Cảnh Sơ tắt đèn pin nói: “Tôi xem qua bệnh án của cô rồi, thực ra cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống, có thể không cần điều trị. Nhưng vì cô đã có ý muốn như vậy, hơn nữa thầy Lý cũng đã tiếp nhận bênh án của cô rồi, nên chúng ta cứ tiếp tục thôi. Phương án của tôi và giáo sư cũng như nhau, nhổ răng, tuy nhiên hai chiếc ở hàm dưới có thể giữ lại, chờ một thời gian rồi tính tiếp”. Nói xong, Ngải Cảnh Sơ quay lại bảo Chu Văn viết phiếu nhổ răng cho cô, nhưng Chu Văn đã đi ra ngoài gọi bệnh nhân tiếp theo. Vì vậy, Ngải Cảnh Sơ đành phải tự mình viết.

Anh ta cầm bút hỏi: “Tên cô là…”.

“Tăng Lý, Lý trong chữ cá chép.”

“Có đang trong kì kinh nguyệt không?” Anh ta tiếp tục hỏi.

“… Không.”

 

[1] Vương Tổ Hiền là một nữ diễn viên Hồng Kông gốc Đài Loan nổi tiếng của thập niên 1990. Một số bộ phim cô tham gia: Ma đăng Như Lai Thần Chưởng, Họa Bì 1993, Câu chuyện Thượng Hải,…

[2] Chữ “Ngải” có cách phát âm gần giống chữ “yêu”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s