Giá lại có một người như em-Lâm Phỉ Nhiên, chương I-p4


Hôm sau, còn chưa tới bảy giờ Nguyễn Ân đã dậy, đây là thói quen hình thành từ khi cô học đại học. Sáng sớm ngày xuân, ánh mặt trời không quá mạnh, Nguyễn Ân nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ, tia nắng đầu tiên chiếu vào khuôn mặt kiên nghị của Cố Tây Lương. Nguyễn Ân ngồi yên lặng bên giường nhìn anh. Anh ngủ rất say, có điều dường như cảm nhận được có người tới gần mình, anh khẽ lui người lại, để cách ra một khoảng trống. Hệt như đêm qua, hai người quay lưng vào nhau mà ngủ. Nguyễn Ân đóng cửa phòng ngủ lại, đi xuống tầng dưới chuẩn bị bữa sáng. Một lúc sau Cố Tây Lương cũng theo xuống, vừa nhìn thấy cô, anh liền ngẩn ra, giống như vừa định thần lại, anh đi tới bên cạnh thờ ơ hỏi: “Dậy sớm thế?”.

Thấy anh vẫn mặc đồ ngủ, để lộ ra một vùng da quanh xương quai xanh, Nguyễn Ân không khỏi nhớ lại chuyện đêm qua. Mọi thứ hiện ra như một thước phim quay chậm, từng cảnh, từng cảnh được chiếu lại. Mặt cô lập tức ửng hồng: “Đánh thức anh rồi à? Em xin lỗi! Em cứ đến giờ đó là tự nhiên tỉnh”.

Cố Tây Lương lắc đầu, thực ra anh tỉnh dậy là do Lục Thành gọi điện tới thông báo hợp đồng giữa Cố Thị và Hàn Thông đã thảo luận xong, hỏi có cần mang tới cho anh xem qua không. Có lẽ đã quên mất chuyện mình vừa kết hôn, hiện giờ đã có vợ, nên anh không do dự mà nói với Lục Thành: “Cậu tới công ty trước đi, tôi lái xe tới sau”.

Cố Tây Lương ra cửa thay giày, Nguyễn Ân gọi anh lại, cuống quýt chạy tới hỏi: “Anh đi đâu bây giờ?”.

Cố Tây Lương không phân vân đáp: “Công ty”.

Nguyễn Ân cũng không nghĩ gì nữa: “Không ăn sáng ư?”.

“Không.” Cửa mở ra, chiếc điều khiển từ xa trong tay anh khẽ phát ra một tiếng động nhỏ. Cảm giác vẫn còn ánh mắt dõi theo mình, anh quay đầu lại.

“Sau này không cần làm bữa sáng cho anh, anh không có thói quen ăn sáng.”

“Vâng.”

“À, em có visa Schengen1 hay hộ chiếu không?”

“Để làm gì?”

“Hưởng tuần trăng mật.”

Thấy đối phương không đáp, Cố Tây Lương lại lên tiếng: “Thôi để anh bảo Lục Thành làm giúp em, em chuẩn bị đi, muốn đi nơi nào thì gọi điện cho cậu ta để cậu ta đặt vé máy bay”.

Kết thúc cuộc đối thoại, Cố Tây Lương lên xe, chiếc Ferrari rú lên một tiếng rồi lao ra khỏi cửa lớn.

Chẳng biết vì sao, Nguyễn Ân có cảm giác cái tên mà Cố Tây Lương gọi đêm qua là tên một người con gái, có lẽ đây là trực giác. Lúc đầu cô nghĩ, như vậy thì có sao chứ, một người đàn ông khiến người ta đuổi theo không ngớt như anh, nếu cuộc sống tình cảm mà trống rỗng mới là chuyện lạ. Thế nhưng, thật sự không sao ư? Ông xã của mình, trong giờ phút mấu chốt lại gọi tên một người phụ nữ khác, cô thật sự sẽ không để tâm ư, thật sự không có một chút tò mò, một chút ghen ư?

Cô thừa nhận, cô có để tâm, có tò mò, có ghen…

Giống như nàng Eva bị trái cấm mê hoặc, Nguyễn Ân bắt đầu thử đi tìm manh mối, cô muốn biết cô gái kia là người như thế nào mà có thể khiến anh nhớ mãi không quên như vậy. Tủ quần áo, ngăn kéo, phòng làm việc, chỗ nào cũng không có thu hoạch, Nguyễn Ân có phần thất vọng. Cô ngã vào sofa nằm đờ ra, chợt ánh mắt chạm tới chiếc ví Hermes màu đen, nếu không nhầm thì đó là ví của Cố Tây Lương. Cảm giác mình đã tới rất gần bí mật kia, Nguyễn Ân đột nhiên sợ hãi, cô nhớ tới ba điều không được phép mà Hòa Tuyết từng tổng kết.

Phụ nữ nhất định không được tò mò, nếu không nhất định sẽ tự chuốc lấy phiền phức. Đặc biệt là tò mò về người yêu của mình, bởi vì lúc ấy anh ta sẽ cho rằng bạn can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh ta. Càng không thể nảy sinh lòng tò mò đối với người đàn ông nào khác, trừ khi bạn có ý định hồng hạnh vượt tường. Về sau, khi đã thân thiết với Mạc Bắc, Hòa Tuyết cũng nói điều này với anh ta, chỉ khác là đổi chủ ngữ thành “đàn ông”, lúc ấy Mạc Bắc đang lái “bà hai” của mình chở Hòa Tuyết đi hóng gió. Anh ta uống một ngụm nước khoáng, kết quả nghe thấy Hòa Tuyết nói vậy, rõ ràng đang chạy xe trên đường cao tốc nhưng lại phanh gấp một cái, nước trong miệng không kiềm chế được mà phụt ra. Hòa Tuyết còn nhoài ra vỗ lưng giúp anh ta, Mạc Bắc đổ người về phía vô lăng cười khoái chí, mãi mới bình tĩnh trở lại, quay sang nhìn Hòa Tuyết, nghiêm túc nói: “Cả đời này ngoài Cố Tây Lương ra, anh chưa từng phục ai, bây giờ thì thêm một người nữa rồi! Em lúc nào cũng như thế à? Đầu cơ trục lợi!”.

Thế nên, Nguyễn Ân khờ dại nghĩ, quá khứ dù sao cũng là quá khứ rồi, cuối cùng người mà anh lựa chọn chẳng phải là cô ư? Cùng lắm thì bản thân cô cố gắng hơn một chút để gạt cái tên kia ra khỏi cuộc sống của hai người.

 

1 Visa Schengen là thị thực nhập cảnh cho phép người dùng được nhập cảnh vào 26 quốc gia nằm trong khối Schengen.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s