Giá lại có một người như em-Lâm Phỉ Nhiên-Chương I-p.2


Cố Tây Lương nhìn người phụ nữ bất tỉnh nhân sự dưới chân mình, cô ta đã hôn mê rồi mà bàn tay vẫn còn chưa buông chân anh. Cô gái khoác tay đi cùng anh bĩu môi bất mãn nhưng không dám ho he nửa lời. Mạc Bắc đứng bên cạnh lên tiếng: “Ha ha… Cậu Cố của chúng ta đúng là lạnh lùng như dao!”.

Cố Tây Lương nhếch miệng không đáp. Anh không phải hiệp sĩ, cũng không có hứng thú làm anh hùng, nhúng tay vào chuyện thiên hạ trước nay không phải tác phong của anh. Trên hành lang âm u, chỉ có một ánh đèn vàng vọt đủ để tỏa sáng xung quanh chính nó, đã mờ ảo lại càng thêm mờ ảo…

Anh cúi người, cố gắng gỡ đôi tay ương ngạnh kia ra. Tới gần anh mới thấy rõ bộ dạng của Nguyễn Ân. Anh từng gặp ngàn vạn người có mái tóc giống người đó, có đôi mắt giống người đó, nhưng so về thần sắc thì không ai lại giống được đến như cô gái này. Nếu như không có nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt kia, thì đích xác sẽ là cùng một khuôn mặt. Mạc Bắc nhìn theo, nhất thời cũng kinh ngạc hô lên một tiếng.

Thời trẻ, ai cũng từng có một người yêu. Cho dù bạn là ai, cao quý hay bần tiện, cô gái kia vẫn luôn ở đó, mọc rễ ăn sâu, bão lũ càn quét cũng không thể che lấp, không thể tiêu hủy được…

Cố Tây Lương tựa như chớp mắt đưa ra quyết định, anh quên bẵng đi cô gái đi bên cạnh, bế ngang lấy Nguyễn Ân đi ra phía cửa. Trên đường đi gặp quản lý câu lạc bộ Mạnh Phàm, một người khá nhạy cảm, anh ta vừa trông thấy sắc mặt u ám của Cố Tây Lương liền vội vàng tiến tới hỏi có cần chuẩn bị xe đưa cô gái kia tới bệnh viện hay không. Cố Tây Lương lạnh lùng gật đầu rồi lập tức rời đi. Mạc Bắc tròn mắt kinh ngạc, tiếng thét chói tai của Hòa Tuyết lôi anh ta trở về thực tại. Anh ta thản nhiên dùng nhón trỏ gõ gõ lưng người đàn ông vừa gây sự kia, nhưng lại nhận được câu chửi của đối phương: “Mẹ kiếp! Cút ngay!”.

Mạc Bắc tỏ ra bất cần đời, được lắm, vừa hay đã lâu chưa được vận động gân cốt. Anh ta nheo mắt chuẩn bị xuất chiêu, chợt có một đám người xông ra, nhìn qua biết tỏng là bảo vệ của câu lạc bộ, tên nào tên ấy cao to lực lưỡng hạ đòn xuống tên gây chuyện và đồng bọn. Mạnh Phàm cũng lao tới tặng cho hắn ta một cước.

“Ngay cả Mạc công tử mà mày cũng dám động vào à? Mắt chó của mày chột rồi à?”

Dẹp loạn xong xuôi, nhìn thấy cô gái ngồi bệt dưới đất kia vẫn còn sợ hãi đến nỗi không có ý định đứng lên, Mạc Bắc đột nhiên nhiệt tình, giơ tay đỡ cô gái dậy, không ngờ lại bị đối phương gạt phăng đi. Anh buồn bực, có cô gái nào mà không mong chờ anh để mắt tới?

“Này em gái có hiểu thế nào là báo đáp ân tình không hả? Bản thiếu gia đây không phải lưu manh nhé, hơn nữa còn là ân nhân của cô em đấy!”

Hòa Tuyết tự mình bám tay lên quầy bar đứng dậy, quay sang Mạc Bắc “hừ” một tiếng khinh miệt. Cô nhỡ rõ ràng vừa rồi lúc Nguyễn Ân ngất xỉu, anh ta còn tỏ ra hào hứng như xem kịch vui, nói mấy câu đùa giỡn với người đàn ông vừa đưa Nguyễn Ân đi.

“Nếu thật sự muốn cứu thì đã cứu từ lâu rồi! Trong mắt tôi, anh cũng chẳng khác gì đám lưu manh kia!”

Mạc Bắc cứng họng, hoàn toàn không ngờ cô gái vóc dáng nhỏ nhắn như vậy mà lại mắng người hung hãn như thế.

Không đợi đối phương kịp phản ứng, Hòa Tuyết đã trừng mắt lườm Mạc Bắc một cái rồi chạy biến đi như cơn gió, thậm chí còn không kịp chỉnh trang lại quần áo xộc xệch của mình. Cô chạy ra ngoài cửa thì gặp ngay một chiếc taxi vừa trả khách, cô lập tức mở cửa chui vào, đang tính lấy điện thoại ra gọi cho Nguyễn Ân mới phát hiện mình đánh rơi túi trong câu lạc bộ.

Lúc Nguyễn Ân tỉnh lại đã là năm giờ sáng. Hai bên thái dương đau nhức, cố gắng chắp nối những hình ảnh rời rạc trong đầu, cô mới nhớ ra đã xảy ra chuyện gì. Nguyễn Ân quan sát xung quanh, có lẽ đây là bệnh viện, không thấy Hòa Tuyết đâu. Cô ngồi dậy, cuống quýt tốc chăn để xuống giường. Lúc ấy, Cố Tây Lương vừa mới mở cửa đi vào, ánh mắt hai người chạm nhau, họ nhìn chằm chằm đối phương.

Cố Tây Lương trầm mặc. Sao lại trùng hợp đến thế, ngay cả vẻ mặt ngạc nhiên cũng giống nhau…

Nguyễn Ân có chút ngây người. Một người đàn ông có khí lực lớn đến vậy, mới chỉ đứng trước mặt cô thôi mà tựa như thần linh xuất hiện, thế giới cơ hồ như chỉ còn lại duy nhất mình người ấy.

Nguyễn Ân chợt cảm thấy trái tim đập liên hồi. Cô biết ngoại hình của mình không đến nỗi xấu, trước đây cũng từng có nhiều người thích cô, chỉ có điều cô có chút bài xích kiểu tấn công theo đuổi này. Dự định tương lai của cô là sau khi có một công việc ổn định, mới suy nghĩ tới việc lập gia đình. Cô thuộc tuýp phụ nữ truyền thống, có những chuyện rất cố chấp. Vậy mà lúc này, người đàn ông trước mặt cô chẳng cần làm gì, gần như chỉ bất động nhìn cô hơn mười giây mà Nguyễn Ân có cảm giác như rơi vào tay giặc.

Giống như khi còn bé, cô được viện trưởng đưa đi chơi trong công viên, nhìn ngoài cổng có bác bán hồ lô đường đang cắm xiên kẹo đỏ mọng lên cái tay rơm, lần đầu tiên cô nũng nịu vòi vĩnh vị viện trưởng luôn yêu thương mình: “Dì Văn, con muốn một xiên, con muốn một xiên! Lần này thôi được không, lần sau con không đòi nữa!”.

Sau đó đi qua chỗ này, cô vẫn bị hồ lô đường mê hoặc, nhưng cô không quên lời hứa của mình, nên chỉ có thể liếm bờ môi khô khốc mà hồi tưởng lại hương vị chua chua ngọt ngọt kia.

Đó là cảm giác mà Nguyễn Ân không tài nào dứt bỏ được, giống như lúc này đối mặt với Cố Tây Lương, niềm yêu thích dưới đáy lòng lại thức dậy.

Cố Tây Lương thu lại đường nhìn, không quên lướt qua vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng trong đôi mắt và hai gò má ửng hồng của cô. Anh thong thả bước tới, đặt bình cháo mà Lục Thành vừa mua trên tủ đầu giường bệnh, sau đó kéo Nguyễn Ân vẫn còn ngồi chết dí dưới đất lên giường. Anh nâng cô rất nhẹ nhàng, sợ làm cô đau. Nguyễn Ân hoàn toàn không ý thức được người đang kéo mình là một người xa lạ, thậm chí còn ngoan ngoãn trở về vị trí cũ, mặc cho anh xúc từng thìa cháo đưa lên miệng mình, lắng nghe giọng nói đầy sức quyến rũ của anh.

“Cố Tây Lương, chiếu cố, phương Tây, lương bạc[1].”

Anh ta đang tự giới thiệu mình ư? Như thế có quá kiệm lời không?

Cố Tây Lương? Chẳng trách Nguyễn Ân nhìn lại cảm thấy quen quen. Hóa ra là thần thoại ngay trên trang bìa của Business Week[2]? Thế nhưng có ai lại dùng hai chữ “lương bạc” để giới thiệu về mình bao giờ chứ? Nguyễn Ân cũng bật cười học theo anh ta: “Nguyễn Ân, Nguyễn Linh Ngọc[3], ân huệ”.

Cố Tây Lương ngẩn người, tay khựng lại, chăm chú nhìn khuôn mặt cô. Nguyễn Ân cho rằng đối phương đang nghĩ mình quá đường đột, liền im miệng không nói gì tiếp. Bầu không khí chợt trở nên lạ lùng. Một lúc sau Nguyễn Ân chợt nhớ tới Hòa Tuyết, mới lại mở miệng hỏi.

“Tôi…”

“Vết thương ngoài không nghiêm trọng nhưng bác sĩ nói não cô bị chấn động nhẹ, tốt nhất ở lại viện theo dõi một ngày!”

“Cô ấy…”

“Bạn của cô về nhà an toàn rồi.”

“Anh…”

“Chúng ta hẹn hò được không?”

Nguyễn Ân vốn dĩ đơn thuần và không biết che giấu cảm xúc, thế nên ở trước mặt người khác cô gần như trở thành trong suốt, mỗi cử chỉ hành động đều dễ dàng để lộ tâm trạng, đặc biệt là với một người tinh tế và sáng suốt như Cố Tây Lương.

Câu cuối cùng của Nguyễn Ân là “cảm ơn” nhưng còn chưa kịp nói đã bị câu nói kia của Cố Tây Lương làm cho tắc nghẹn lại trong cổ họng.

Chúng ta hẹn hò được không?

Đương nhiên là được!

“Nhất kiến chung tình chính là đây!” Nguyễn Ân viết vào nhật ký của mình câu ấy, còn vẽ thêm một khuôn mặt cười đáng yêu.


[1] Lương bạc: lạnh lùng, vô tình.

[2] Tên chính thức là Bloomberg Businessweek, một tờ tạp chí ra hàng tuần của Mỹ được thành lập năm 1929.

[3] Nguyễn Linh Ngọc (1910-1935): Diễn viên nối tiếng của Trung Quốc trong giai đoạn 1920-1930.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s