Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu- chương 1-p.3


~3~

Hướng Vũ Hằng dừng xe trước mặt Vương Y Bối, cô cười với anh ta rồi mở cửa bước lên.

Cảnh tượng ban nãy, cô cố gắng không để tâm, cố gắng coi nó là chuyện bình thường, giống như đang tự khuyên nhủ bản thân, nó chẳng đáng để mình phải suy nghĩ nhiều, ngay cả khi có liên quan tới người ấy.

Vương Y Bối nói địa chỉ cho Hướng Vũ Hằng. Nơi ở của cô cũng không xa công ty lắm nên chẳng mấy chốc xe đã tới dưới cổng chung cư. Vương Y Bối xuống xe, khó xử nói: “Phiền giám đốc chờ tôi một lát!”.

Hướng Vũ Hằng cười đồng ý.

Hai người họ mới quen không lâu, cho dù tương lai là đồng nghiệp lâu dài nhưng mà hiện tại, cô cũng sẽ không mời anh ta vào nhà mình. Về phương diện này, xưa nay cô vẫn bảo thủ và cố chấp như thế. Đây không phải vấn đề đúng hay sai, mà chỉ là sở thích của cô.

Sợ Hướng Vũ Hằng đợi lâu, Vương Y Bối cố gắng trang điểm nhanh nhất có thể, rồi vội vàng thay quần áo, chọn phụ kiện thích hợp. Cuối cùng, cô đứng trước gương, ngắm đi ngắm lại từ trên xuống dưới ba lần, khẳng định không có gì bất ổn mới yên tâm ra khỏi nhà.

Cô tới gần xe thì thấy Hướng Vũ Bằng đang chăm chú chơi một trò chơi đang được ưa chuộng trên di động.

Còn nhớ, khi còn học đại học cũng rất thích trò chơi này, đáng tiếc điện thoại của cô không tải được về. Hồi đó, cô vô tình thấy trò “Temple Run” trong di động của một người bạn học, chơi thử một lần đã thích, liền tải về di động của mình, mất rất nhiều lưu lượng, nhưng đến lúc tải xong, cài đặt ra lại không chơi được vì phần mềm không tương thích với máy. Sau này đổi điện thoại, cô lại quên mất không tải về nữa.

Ngày ấy, cô rất thích trò chơi này, suốt ngày tìm bạn học kia mượn di động khiến bạn ấy phát phiền đến mức mỗi khi nhìn thấy cô liền hỏi: “Lại muốn chơi game đấy hả?”.

Ngày ấy, cô còn chưa chia tay Trần Tử Hàn, cô lấy điện thoại của anh, giấu giếm bỏ mười đồng mua lưu lượng để tải trò chơi, nhưng chơi xong lại quên không xóa. Mấy tháng sau, Trần Tử Hàn phát hiện ra liền mắng cô một trận. Hình như anh chưa bao giờ dùng di động để lên mạng, thế giới của anh và thế giới của cô chẳng thể hài hòa…

Bao giờ cũng thế, khi đứng dưới góc độ một người ngoài cuộc nhìn lại quá khứ của mình, ngay cả cô cũng phát hiện ra, ồ, hóa ra hai người không hợp nhau.

Vậy thì sao chứ?

Cuộc sống luôn từng chút, từng chút dùng sự lơ đễnh để nhắc nhở chúng ta rằng, những thứ bản thân cho rằng đã quên thực ra chỉ là vì chúng ta sợ phải nhớ lại mà thôi.

Hướng Vũ Hằng cất di động đi: “Nhanh vậy à?”.

Biểu hiện của anh ta lúc nhìn thấy Vương Y Bối hoàn toàn không có lấy một chút ngạc nhiên nào. Anh ta cũng không hề có ý định khen ngợi khuôn mặt trang điểm xinh đẹp của cô, có lẽ đã nhìn quá quen những cô gái hay trang điểm rồi, hoặc là vì gặp nhiều người đẹp quá đã quen mắt.

Vương Y Bối ngồi vào trong xe mới đáp: “Vậy chỉ có thể trách những cô gái đi cùng anh trước đây không biết chú ý tới tốc độ. Đôi khi, tốc độ và hiệu suất cũng có thể tỉ lệ thuận”.

Hướng Vũ Hằng khởi động xe, gật đầu: “Ừ. Sau này sẽ nhắc nhở bọn họ làm tròn bổn phận”.

“Không sợ đắc tội với người đẹp sao?”

Hướng Vũ Hằng cười: “Chẳng phải người ta vẫn nói, “có mới nới cũ” hay sao?”.

Không nghiêm chỉnh chút nào! Nhưng Vương Y Bối nghe cũng không tức giận.

Hướng Vũ Hằng bị ép buộc tới dự bữa tiệc này vào giờ chót. Vốn dĩ người tham gia là bố anh ta, nhưng vì ông ấy có việc đột xuất không thể đi được nên mới thông báo cho anh ta đi thay. Khi còn trẻ, Hướng Vũ Hằng đương nhiên phớt lờ những yêu cầu như thế này của bố, nhưng bây giờ thì khác, anh hiểu rõ bố mình dốc sức lực trên thương trường nhiều đến thế nào, có được cơ ngơi như ngày hôm nay không phải chuyện dễ dàng. Hướng Kỳ Lai đã dặn đi dặn lại anh phải tới, đương nhiên anh không thể không nghe.

Yến tiệc cũng không có gì đặc biệt cho lắm, nếu có gì gọi là nổi bật thì chính là Lộ Tận Diên – cậu ba nhà họ Lộ. Ở Yên Xuyên, nhà họ Lộ có địa vị không dễ gì lay chuyển được. Chàng công tử này tuy rằng tác phong làm việc vô cùng cổ quái nhưng lại như sấm rền gió cuốn. Khi mới bước vào thương trường, anh ta thực hiện một loạt cải cách, khiến rất nhiều người trong giới phải kiêng dè, vừa sợ hãi vừa tức giận. Buổi tiệc anh ta đứng ra tổ chức, đương nhiên ai cũng phải nể mặt tới dự.

Vương Y Bối đi theo Hướng Vũ Hằng, chợt phát hiện ra người đàn ông này không giống những người khác. Mọi người tới đây trong tay đều cầm một ly rượu, hễ gặp người quen là sẽ tới chào hỏi vài câu. Còn Hướng Vũ Hằng lại chỉ đứng một chỗ quan sát, làm như mọi thứ ở đây đều không liên quan tới mình.

Anh ta đã không có bất cứ hành động nào, Vương Y Bối đương nhiên cũng sẽ không tự tiện làm gì.

Hướng Vũ Hằng uống một ngụm rượu rồi quay sang cười với người nãy giờ vẫn im lặng đi cạnh mình: “Biết rượu này sản xuất năm nào không?”.

Vương Y Bối rất nể tình nhấp một ngụm, đáp: “Tôi không nghiên cứu về mấy thứ này”.

“Vang đỏ ủ mười lăm năm. Cậu ba họ Lộ này cũng sành sỏi ghê đấy chứ!” Trong giọng nói của Hướng Vũ Hằng không hề có ý khinh thường, nhưng cũng không có sự hâm mộ, đơn giản chỉ là một câu trần thuật bình thường.

“Đó là tự do của người ta.” Vương Y Bối khẽ lắc ly rượu trong tay: “Vả lại, cũng cho người khác được hưởng chút lợi ích”.

Kẻ có tiền, thích chơi hoang thế nào, đó là quyền tự do của họ, người khác đâu có tư cách gì mà lên tiếng bình phẩm hay khinh bỉ chứ? Chỉ cần tiền đó do họ kiếm ra là được.

“Nói vậy cũng đúng!”

Hướng Vũ Hằng uống hết ly rượu trong tay rồi đi thẳng về phía tâm điểm của buổi tiệc hôm nay. Anh vốn dĩ không thích cách làm việc của người Trung Quốc, cái gì cũng phải dựa vào quan hệ. Anh ngắm chuẩn mục tiêu rồi mới ra tay, nhất định không qua loa lấy lệ.

Vương Y Bối đi theo sau Hướng Vũ Hằng. Khoảng thời gian trước khi cô tới Mạc Xuyên, người đàn ông tên Lộ Tịch Diên này đã là một truyền kỳ của Yên Xuyên. Vài năm không gặp, anh ta tung hoành ngang dọc trên thương trường đã lâu, thủ đoạn trước sau như một, tác phong vẫn quyết đoán và sắc bén như xưa.

Mục đích tới đây lần này của Hướng Vũ Hằng chính là mong muốn có được dự án hợp tác với Lộ Tịch Diên. Lộ Tịch Diên không trực tiếp từ chối, vẫn tỏ thái độ thăm dò. Hướng Vũ Hằng vô cũng chán ghét cái thủ đoạn ứng phó này của anh ta.

Lộ Tịch Diên nhìn Hướng Vũ Hằng, trong ánh mắt chứa hàm ý gì đó đặc biệt. Hướng Vũ Hằng cũng không thấy mình thất bại, anh vốn dĩ đã làm hết sức có thể rồi, đồng ý cung cấp thiết bị với chất lượng tốt nhất, nếu như vậy mà vẫn không thể đánh động đối phương, anh cũng không cho rằng đó là do lỗi của mình.

Lộ Tịch Diên nhếch miệng cười: “Tôi còn có chút việc ở đằng kia, không tiếp đãi hai vị được, nếu như giám đốc Hướng còn gì không hiểu có thể bàn bạc với phó giám đốc của chúng tôi. Thật không phải, xin cáo lui trước”.

Lời nói hiền hòa nhưng biểu cảm lại không phù hợp với nội dung câu nói chút nào.

Vương Y Bối mới trở lại Yên Xuyên, không nắm rõ những chuyện ở đây. Cô nheo mắt: “Anh ta có ý gì thế?”. Trao đổi với phó giám đốc của bên họ ư? Theo như cách hiểu của cô thì như vậy nghĩa là vẫn còn cơ hội, dù sao thì anh ta cũng chưa hoàn toàn từ chối. Thế nhưng, Lộ Tịch Diên rõ ràng không giống kiểu người như thế.

Hướng Vũ Hằng quan sát Vương Y Bối một lúc, cũng đoán được suy nghĩ của cô: “Cô cho rằng phó giám đốc của Hoàn Quang dễ đối phó hơn Lộ Tịch Diên sao? Những năm gần đây, Lộ Tịch Diên vô cùng coi trọng tên phó giám đốc kia, chứng tỏ anh ta rất có năng lực. Lộ Tịch Diên cố ý nói bừa như vậy, giả vờ cho chúng ta cơ hội, nhưng thực chất là muốn chặn đường lui của chúng ta”.

Hướng Vũ Hằng không khỏi lắc đầu, vốn dĩ anh cũng không hy vọng gì nhiều. Hôm nay người tới đây dự tiệc có tới hơn 60% là có ý định muốn hợp tác cùng công ty Hoàn Quang, nếu dễ dàng như vậy, Lộ Tịch Diên đã không còn là Lộ Tịch Diên nữa rồi.

Vương Y Bối khẽ nhấp một chút rượu, thực ra đứng ở góc độ của cô cũng có thể lý giải được điều này. Với địa vị hiện giờ, Hoàn Quang hoàn toàn không cần hợp tác với nhưng công ty nhỏ, bọn họ từ lâu đã có định hướng vươn ra thị trường quốc tế. Những công ty nhỏ muốn mượn gió của Hoàn Quang trước đây, nói không chừng sẽ bị ép ra bã. Hiện giờ cạnh tranh vô cùng khốc liệt, dựa danh công ty lớn để quảng bá cho mình cũng là lựa chọn tốt, mặc dù tổn thất tài chính khá nhiều nhưng cũng cần cân nhắc xem mình nên làm thế nào.

Thấy Hướng Vũ Hằng có vẻ mệt mỏi, Vương Y Bối cũng không nhắc tới chuyện này nữa.

Cô tỉ mỉ quan sát khách khứa trong buổi tiệc, phụ nữ trang điểm xinh đẹp, đàn ông mỉm cười nhã nhặn, ôn hòa nhưng đầy giả tạo. Ai cũng đeo mặt nạ dối trá, cười nói thì dành cho người khác, chỉ giữ lại cho mình tính toán và ngờ vực.

Ánh mắt của Vương Y Bối chậm rãi lướt qua mọi người, nhưng bất ngờ dừng lại ở một nơi.

Hướng Vũ Hằng thấy cô nhìn chằm chằm về phía một người đàn ông, anh cười khẽ: “Chính là anh ta, cánh tay đắc lực của Lộ Tịch Diên, đồng thời cũng là người mà Lộ Tịch Diên tín nhiệm nhất hiện tại, không tiếc gì mà trao cho anh ta chức phó giám đốc”. Ánh mắt của Hướng Vũ Hằng hiện lên vẻ tán dương. Đối với những người có năng lực, anh luôn khâm phục: “Người này tôi cũng có biết qua loa. Trước đây anh ta làm việc ở Quảng Vũ, sau đó xảy ra chuyện, anh ta liền được Lộ Tịch Diên mời tới Hoàn Quang. Lộ Tịch Diên vô cùng coi trọng anh ta, thậm chí còn bất chấp sự phản đối mọi người để anh ta tham gia vào rất nhiều dự án nội bộ, tất cả đều gặt hái được thành công. Hiện giờ trong giới thương nhân nội địa, anh ta nổi như cồn”.

Vương Y Bối cười một cách cứng nhắc, cô cũng không biết tại sao mình lại có thể cười được như vậy.

Chẳng biết đã bao nhiêu lần cô tự nhủ, mình không muốn anh ấy được hạnh phúc. Hóa ra trên đời này vốn dĩ không có ông trời, lời cầu xin của cô chẳng có ai để ý tới hết. Cô hy vọng anh sống không vui vẻ, như thế cô mới có đủ dũng khí đứng trước mặt anh, để lòng hư vinh của cô được thỏa mãn. Cô muốn thể hiện cho anh thấy rõ, không có anh, cô vẫn sống rất tốt, thậm chí còn tốt hơn anh.

Nhưng hiện tại anh đang dùng hành động thực tế nói cho cô biết: không có cô, anh sống rất tốt, vô cùng tốt, hơn cô rất nhiều.

Người sống không hạnh phúc, chính là cô.

Ngay cả suy nghĩ ấu trĩ như vậy cô cũng không thực hiện được. Thế gian này rốt cuộc là ai nhỏ mọn hơn ai đây?

Vương Y Bối đưa ly rượu trong tay lên, uống cạn một hơi.

“Cô quen anh ta?” Hướng Vũ Hằng rốt cục cũng phát hiện ra sự khác thường của Vương Y Bối.

Cô lập tức lấy lại dáng vẻ bình thường: “Trước đây có quen biết”. Nói xong, cô liền hối hận. Mặc dù suy nghĩ của cô rất xấu xa, nhưng cô trả lời như vậy rất có khả năng Hướng Vũ Hằng sẽ cho rằng có thể dựa vào mối quan hệ này mà bắc cầu. Đó là chuyện cô tuyệt đối không muốn thấy.

“Hiện giờ không quen.”

Hướng Vũ Hằng vẫn nhìn chằm chằm cô, không biết anh ta đang nghĩ gì.

Vương Y Bối vẫn còn muốn uống tiếp nhưng rượu trong ly đã hết, ngay cả đi mấy bước để lấy ly rượu khác cô cũng lười.

“Hình như là học cùng cấp ba, bao nhiêu năm rồi vẫn còn một chút ấn tượng. Dù sao thì những người xuất sắc cũng đều để lại ấn tượng khá sâu đậm đối với những người bình thường.”

Cô làm như vô tình mở miệng nói, thầm muốn Hướng Vũ Hằng đừng quan tâm tới lời cô nói lúc đầu.

Hướng Vũ Hằng rất biết phối hợp gật đầu: “Cũng đúng, người như thế, chắc hẳn thời đi học vô cùng xuất sắc”.

Câu nói vô tình của Hướng Vũ Hằng lại khiến Vương Y Bối nhớ lại chuyện cũ. Suốt thời cấp ba và cả đại học, Trần Tử Hàn đều là hoàng tử bạch mã trong lòng các bạn học nữ, vừa đẹp trai lại vừa học giỏi. Còn Vương Y Bối lúc ấy cứ luôn ngỡ rằng mình là một cô công chúa trong tòa thành, sống cuộc sống trong tháp ngà voi, chưa bao giờ quan tâm tới thế giới bên ngoài.

Thời cấp ba không biết có bao nhiêu người thích Trần Tử Hàn. Trong lúc Vương Y Bối còn không biết lớp mình có một người như vậy thì Trần Tử Hàn đã là nhân vật chính trong những cuộc bàn tán sôi nổi. Rất nhiều người đã thổ lộ với anh, nhưng kết quả nhận được đều là sự từ chối khéo.

Trong lòng Vương Y Bối khi ấy tràn ngập sự khinh thường. Cô cảm thấy bạn nam mà bạn cùng phòng của cô thổi lên tận mây xanh kia đã được đồn đại khoa trương quá mức rồi.

Cùng lắm cũng chỉ là đẹp trai một chút, học giỏi một chút mà thôi! Chẳng qua là vì phần lớn mọi người đều nghĩ rằng, con trai đã có tướng mạo rồi thì học không giỏi mới cân bằng, được cái nọ mất cái kia. Thế nên khi xuất hiện một người vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, các cô gái sẽ lập tức coi anh ta là vật báu.

Thậm chí, sau khi gặp Trần Tử Hàn rồi, Vương Y Bối vẫn nghĩ như vậy.

Lúc nào cũng thế, cứ phải nghe từ miệng người khác nhận xét, đánh ra này nọ, cô mới biết, hóa ra mình đã yêu người ấy, hóa ra người ấy quả thật rất ưu tú.

Thế nhưng cái ưu tú ấy lại chẳng ăn nhập chút nào với người đàn ông trong lòng cô nhận định. Dường như, người mà cô yêu không phải là chàng trai xa lạ mà người khác vẫn hay nhắc tới kia.

Trong lòng cô, Trần Tử Hàn chỉ là một người bình thường, một người vừa đủ có thể khiến cô rung động, có thể khiến cô trao yêu thương, chỉ thế không hơn.

Vương Y Bối đắm mình trong hồi ức rất lâu, lúc định thần lại mới phát hiện ra Hướng Vũ Hằng đang chăm chú quan sát mình, cô mỉm cười gượng gạo.

Hướng Vũ Hằng chợt cảm thấy bộ dáng ngây ngốc này của Vương Y Bối thật đáng yêu: “Này, không phải cô đang mải nghĩ cách làm thế nào để tới tiếp cận với anh chàng cô từng thầm thương trộm nhớ kia đấy chứ?”.

Ngây người một lúc Vương Y Bối mới hiểu ra Hướng Vũ Hằng đang ám chỉ điều gì: “Tôi rất muốn, nhưng người ta đang bận rộn, không có thời gian rảnh để ý tới tôi đâu”.

Lời nói vô cùng tự nhiên.

Tốt lắm, ít ra thì cô cũng có thể tự hào nói với chính mình: Cô đã không còn để tâm nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s