Ai hiểu được lòng em- Lục Xu- chương 6


Chương 6: Nâm

Ai hiểu được lòng em

Ai hiểu được lòng em

Trong ba cô con gái, Giang Thánh Minh yêu thương nhất là Nhân Ly. Không phải vì cô thông minh nhất, xinh đẹp nhất, mà là ông cảm thấy mình mắc nợ cô quá nhiều.

Nhìn hai chị em Nhân Mạn và Nhân Ly, ông lại nhớ tới Uông Tố Thu. Nhân Mạn giống mẹ về tính cách, còn Nhân Ly lại giống mẹ về ngoại hình. Vì cảm giác có lỗi với ba mẹ con họ nên cho tới giờ ông vẫn chưa cho Bạch Thanh Hà một danh phận chính thức, đó là tâm tư sâu kín mà ông cất giữ nơi đáy lòng.

Ông để ý Nhân Ly lâu như vậy nhưng vẫn không hiểu rõ được tính tình của con gái. Trước mặt người lớn, cô không hề kiêu ngạo, cũng chẳng chút tự ti, luôn luôn đúng chừng mực. Cho dù ở đâu, cô cũng chỉ thỉnh thoảng nói một hai câu, tựa hồ rất khôn khéo, thế nhưng trong cô lại ẩn chứa một sự quật cường và cố chấp không dễ gì để người khác phát hiện.

Ông Giang trong lòng đầy phiền muộn, rất muốn cùng con gái nói chuyện nhưng không cách nào mở miệng. Ông bàn bạc với bà Bạch, quyết định cho Nhân Ly đi học múa ba lê. Nếu như cô thật sự thích vũ đạo, vậy thì nên chọn cho cô một môn khiêu vũ tao nhã. Không lâu sau, mọi chuyện đã được sắp xếp thỏa đáng, đương nhiên Nhân Đình cũng được đi học.

Sau khi vết thương của Nhân Ly khỏi hẳn, hai chị em cô cùng đi học múa ba lê. Trong khoảng thời gian này, Tu Lăng không còn đưa đón Nhân Đình mỗi ngày nữa, anh chỉ thỉnh thoảng xuất hiện, những lúc ấy, nét mặt cô xen lẫn ngạc nhiên và vui mừng. Trái với với sự thờ ơ của Nhân Ly, Nhân Đình tỏ ra vô cùng thích thú với ba lê.

Tu Lăng đứng ở chân cầu thang, tựa lưng vào tay vịn, chờ hai chị em kết thúc buổi học. Nhân Đình rất nỗ lực, hết giờ học đều ở lại luyện tập thêm, Nhân Ly thì không như vậy, cô tuyệt đối không ngu ngốc mà nán lại một giây.

Các học viên đã lần lượt đi xuống, Tu Lăng ngẩng đầu nhìn lên. Thoáng chốc anh ngây dại, sau đó vội vàng chạy tới. Sự việc xảy ra quá đột ngột, ngay cả trái tim đang đập thình thịch của anh cũng phải khựng lại mất hai giây. Không một ai thấy rõ vì sao Nhân Ly lại từ cầu thang ngã nhào xuống.

Cô ngồi trên sàn nhà, sắc mặt trắng bệch đầy đau đớn.

Tu Lăng vội vàng đẩy mọi người xung quanh ra: “Sao vậy? Có ổn không?”.

Nhân Ly thử đứng lên, nhưng không cách nào giữ thăng bằng. Tu Lăng ngồi xổm xuống, cõng cô trên lưng.

Dù Nhân Ly không hề kêu một tiếng nhưng kỳ lạ là anh biết rõ cô đang rất khó chịu. Cơ thể cô dán trên lưng anh. Quần áo anh trong nháy mắt ướt đẫm, không rõ là mồ hôi của ai. Suy nghĩ duy nhất của anh hiện giờ là phải nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện. Nhân Ly không kêu đau nhưng đang di chuyển ngón tay trên lưng anh như tìm kiếm thứ gì đó.

Có lẽ cô ấy muốn dùng cách này để quên đi cảm giác đau đớn?

Không có vấn đề gì nghiêm trọng, cũng không có chỗ nào bị thương, nhưng Nhân Ly một mực kêu đau nên bệnh viện đành phải tiếp tục theo dõi.

Ông Giang và bà Bạch rất lo lắng, dù sao cũng là họ muốn cô đi học ba lê, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Vết thương không nghiêm trọng, nhưng cô không thể khiêu vũ được nữa.

Vợ chồng ông Giang thay nhau chăm sóc Nhân Ly, thỉnh thoảng vợ chồng ông Mạc đến thăm cô. Cô rất trầm tĩnh, đôi khi đọc sách, không thì lặng yên ngồi ngắm ánh dương bên ngoài cửa sổ.

Nhân Đình thì luôn tự trách bản thân, liên tục nói nếu như cùng đi ra ngoài với chị thì đã không xảy ra chuyện. Tu Lăng lại phải an ủi cô, cô bé này lúc nào cũng lương thiện như thế.

Không lâu sau Nhân Ly xuất viện, về nhà nghỉ ngơi. Cô rời khỏi cung thiếu niên cũng không phải không có lợi. Giáo viên dạy múa một lòng muốn giao vai nữ chính cho Nhân Ly. Tuy rằng cô không thích múa ba lê nhưng cô lại là nữ sinh có khí chất nhất, khả năng thiên bẩm, biểu diễn xuất sắc. Điều khiến giáo viên này khó xử chính là Nhân Đình cũng múa rất đẹp, lại rất nỗ lực.

Sau khi Nhân Ly rời khỏi lớp múa, giáo viên có chút tiếc nuối, nhưng hiện giờ vai diễn chỉ có thể giao cho Nhân Đình. Từ đó về sau, Nhân Đình càng cố gắng chăm chỉ luyện tập, mỗi lần đều tập rất lâu mới nghỉ.

Tu Lăng đến xem cô tập múa, trông cô vô cùng xinh đẹp trong vai một con thiên nga trắng. Anh mừng thay cho cô, nói chuyện với giáo viên của cô một lúc rồi rời đi.

Ngày biểu diễn thu hút rất nhiều người, vợ chồng Mạc Chí Hạo cũng đến xem. Nhân Ly đang bị thương nên ở nhà, Tu Lăng không thể đi vì bận việc ở trường. Nhân Đình có vẻ rất thất vọng, sau khi Tu Lăng hứa sẽ đền bù cô bằng một bữa ăn xả láng, tâm trạng cô mới tốt lên một chút.

Giải quyết xong chuyện ở trường, Tu Lăng quay về tiểu khu, anh vốn đi về phía nhà mình nhưng chân lại vô thức bước lệch hướng. Nơi cất chìa khóa cửa của nhà họ Giang anh rất rõ, Nhân Đình thích để chìa khóa ở mặt sau cửa sổ, cô nói để đấy sẽ khỏi cần lo lắng không cẩn thận mà làm rơi.

Tu Lăng mở cửa vào nhà, thấy Nhân Ly đứng trước tủ lạnh, hình như đang tìm đồ ăn.

Anh hoàn toàn không nhìn ra chân cô có gì bất ổn, lại nhớ đến phản ứng của cô ở bệnh viện, anh lập tức hiểu là cô giả vờ, điều có lợi rõ ràng là cô sẽ không phải đi học, đồng thời càng không cần tiếp tục múa ba lê. Cô không hề thích môn vũ đạo này, nhưng vì không thể phản đối ông Giang, nên cuối cùng mới dùng phương thức này để cự tuyệt.

Nhân Ly cũng đã nhìn thấy Tu Lăng. Vẻ mặt cô không hề giống như kẻ làm chuyện xấu bị phát hiện, trái lại cô còn tươi cười nói: “Anh Tu Lăng, anh tới khi nào vậy?”.

Anh vốn muốn đến xem Nhân Ly có ổn không, dù sao cô một mình ở nhà cũng không tiện. Xem ra, lại là mình lo lắng quá nhiều rồi, cô ấy thật sự rất khỏe!

Tu Lăng bình thản đưa cho cô chiếc bánh ga tô. Nhân Ly nhìn thoáng qua, là vị ô mai Nhân Đình rất thích. Tuy không thích thứ này nhưng vì đói nên Nhân Ly đành nhận lấy.

Tu Lăng khẽ nhíu mày. Không biết nên dùng từ ngữ gì để miêu tả cô cho đúng? Là một người sẵn lòng lãng phí tài năng trời phú, những thứ mà người khác luôn ước ao có được.

Ăn được mấy miếng, Nhân Ly híp mắt nhìn Tu Lăng: “Chơi cờ vây đi!”.

Tu Lăng biết chơi cờ vây nhưng không thạo lắm, chỉ gọi là nắm rõ quy luật thôi, vì thế anh nhanh chóng từ chối.

“Anh sợ thua sao?” Nhân Ly mỉm cười đầy khiêu khích.

Tu Lăng hơi bực nhưng cũng không bị mắc lừa.

Nhân Ly thôi cười: “Còn chưa chơi, ai biết được kết quả thế nào. Ngay cả thử một lần anh cũng không chịu sao?”.

Nhiều năm sau, Tu Lăng vẫn không lý giải được tại sao khi đó mình lại đồng ý chơi. Một ván cờ vây không vui, cho dù kết quả là anh thắng. Nhưng với lý trí và sự thông minh của mình, anh biết rõ là Nhân Ly đã nhường anh. Cảm giác thất bại này rất hiếm hoi xuất hiện trong cuộc đời anh, cho nên lúc ấy anh vô cùng hụt hẫng. Sau lần đó anh quyết tâm học cờ vây, không phải vì muốn có một ngày thắng cô, mà chỉ vô thức làm vậy.

Tu Lăng không nói chuyện Nhân Ly giả vờ bị thương ra. Cô cũng không hề cảm kích anh, bởi vì cô hiểu rõ anh làm vậy không phải vì mình. Nếu như không phải cô giả vờ, thì Nhân Đình chưa chắc đã có được vai diễn kia.

Có lẽ, những người ích kỷ khi làm việc gì cũng đều có mục đích của riêng mình.

2 comments on “Ai hiểu được lòng em- Lục Xu- chương 6

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s