Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu- Lục Xu- chương 1-p.2


~2~

Hôm sau Vương Y Bối đến công ty trình diện. Nỗ lực của cô ở Mạc Xuyên đã được ghi nhận, cô được tổng công ty triệu hồi về Yên Xuyên để giúp đỡ giám đốc mới ở đây. Nghe nói Hướng Vũ Hằng là con trai chủ tịch hội đồng quản trị, mới du học trở về nên chưa quen với tình hình công ty, Vương Y Bối được điều động về đây giúp anh ta. Thực ra, cô cũng khá do dự khi trở về Yên Xuyên, nhưng rồi cô nghĩ, mình cứ một mực ở thành phố khác như thế, thật giống như đang trốn tránh điều gì đó. Cô không cho phép bản thân mình yếu đuối như thế, nên mới đồng ý tiếp nhận công việc ở Yên Xuyên.

Tới công ty, chào hỏi đồng nghiệp một lượt rồi cô về bàn làm việc của mình. Rời xa nơi này đã khá lâu, cô phải lập tức bắt tay vào làm quen với công việc. Cô mở máy tính xem tư liệu nhân sự của công ty, phòng khi gặp phải những tình huống đặc biệt còn kịp chọn người thích hợp.

Ánh mắt Vương Y Bối dừng lại trước một hồ sơ, không chỉ vì cô gái tên Giang Ỷ Phi này có nhan sắc hơn người, mà còn vì cô cảm thấy rất lạ, mặc dù cô ta vào công ty khá lâu, nhưng vẫn chỉ là một nhân viên bình thường. Một nhân viên quèn như thế không đủ để khiến Vương Y Bối phải liếc mắt, nhưng mà suy cho cùng thì, một cô gái xinh đẹp cho dù không có tham vọng thăng tiến thì cũng không khiến người khác phải ngạc nhiên cho lắm. Phụ nữ đẹp thường khiến người ta không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ.

Giang Ỷ Phi không tăng ca, hết giờ làm lập tức đi về, cũng không tham gia vào bất kì dự án dài hạn nào, nhiều năm qua, cô ta vẫn an phận làm một nhân viên bình thường như thế.

Có điều gần đây đã xuất hiện nhiều thay đổi, từ khi Hướng Vũ Hằng đến, Giang Ỷ Phi liền có được đãi ngộ đặc biệt. Thật sự muốn người ta không suy nghĩ cũng không được.

Vương Y Bối lắc đầu, tiếp tục xem những hồ sơ khác.

“Mới đi làm đã chăm chỉ như vậy sao?” Hướng Vũ Hằng chẳng biết từ khi nào đã đứng sau Vương Y Bối.

Anh ta vốn là một người theo chủ nghĩa ăn chơi, chẳng qua là bị bố bắt ép tới công ty làm việc. Bố anh ta nói, ông chỉ có một mụn con trai, nếu anh ta phụ sự mong đợi thì ông không biết phải ăn nói thế nào với ông nội của anh ta dưới suối vàng. Vì thế mà anh ta đành phải thỏa hiệp.

“Tôi không chăm chỉ thì lấy đâu ra một ngày đủ ba bữa cơm chứ?” Vương Y Bối quay đầu nhìn Hướng Vũ Hằng.

Có những người sở hữu vẻ ngoài khiến người khác vừa nhìn đã thấy thiện cảm. Đối với người đàn ông này, Vương Y Bối cũng có cảm giác không tồi, có vẻ làm việc chung được.

“Thật không ngờ cô trẻ như vậy.” Hướng Vũ Hằng khoanh tay trước ngực, khẽ lắc đầu: “Bố tôi nói sắp xếp cho tôi một trợ lý đặc biệt, tôi còn tưởng là một ông già cổ hủ cố chấp, suốt ngày lải nhải bên tai người khác, thế này không được, thế kia không nên… coi người khác là trẻ con”.

“Xem ra anh rất có thành kiến với chủ tịch và những người già?” Vương Y Bối vừa nói, vừa tiếp tục xem tài liệu, chỉ ra điểm khó hiểu trong đó, hỏi: “Anh có thể giải thích chỗ này cho tôi được không?”.

Hướng Vũ Hằng hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giải thích cho cô hiểu. Thật không ngờ, cô mới đến mà đã để ý công việc như vậy, hơn nữa còn để ý rất tỉ mỉ.

Vương Y Bối cố ý đặt hồ sơ của Giang Ỷ Phi ở cuối, trong lòng vốn dĩ không có ý định hỏi riêng, nhưng thấy Hướng Vũ Hằng bày ra vẻ mặt “có việc gì cứ hỏi tôi”, nên cô liền mở ra.

Hướng Vũ Hằng mỉm cười, thoải mái nói: “Cô không thấy cô ấy rất xinh sao? Xinh đẹp như thế mà chịu gắn bó với công ty chúng ta, đương nhiên phải được hưởng lương cao rồi”.

Vương Y Bối hoàn toàn không để lộ cảm xúc gì khi nghe câu trả lời của Hướng Vũ Hằng. Lúc đầu cô cũng cho rằng lí do chính là như vậy, nhưng bây giờ khi nhìn vẻ mặt của anh ta, cô lập tức phủ nhận ý nghĩ đó. Anh ta không có vẻ gì là loại người ấy. Nếu đã vậy thì chắc chắn anh ta có lý do riêng, cô không cần thiết phải cố tìm hiểu cho rõ ràng nữa.

Thấy Vương Y Bối không hề có thái độ khinh miệt, hay tỏ ra “chẳng trách lại thế”, Hướng Vũ Hằng lại càng có cảm tình tốt với cô. Anh cũng biết chút ít về Vương Y Bối, sau khi tốt nghiệp không lâu, cô tới làm việc ở công ty này, đảm nhận nghiệp vụ vất vả nhất, cứ thế cho tới hôm nay. Đây là công việc đầu tiên của cô, dù thời gian qua đã từng có công ty đưa ra mức lương cao hơn để mời cô về làm, nhưng cô vẫn kiên quyết từ chối với lí do, gắn bó lâu nên đã có tình cảm.

Vẻ ngạo mạn trên mặt Hướng Vũ Hằng tiêu tán, anh ta lên tiếng: “Mặc dù Giang Ỷ Phi không có thành tích gì nổi trội, nhưng cô ấy là một người khiêm tốn, cẩn thận, làm việc nghiêm túc, rất hợp với dự án của tôi. Hơn nữa hoàn cảnh cô ấy cũng khá đặc biệt, chuyện này, về sau cô sẽ rõ”.

Vương Y Bối gật đầu, cô vẫn thắc mắc tại sao Hướng Vũ Hằng lại giao một dự án quan trọng như thế cho một nhân viên bình thường, bây giờ cũng coi như biết được đáp án mà cô muốn biết rồi.

Thấy cô không còn câu hỏi nào nữa, Hướng Vũ Hằng mới chuẩn bị quay về văn phòng: “Có chuyện gì không hiểu, có thể hỏi tôi bất cứ lúc nào”.

“Được, chỉ cần giám đốc không sợ tôi làm phiền.” Cô đóng trang tư liệu đang xem lại rồi mở một tệp khác ra.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc làm việc ấy của Vương Y Bối, Hướng Vũ Hằng nhẹ nhàng mỉm cười. Lúc thấy cô tới văn phòng mình trình diện, anh vẫn không dám tin vào mắt mình. Ấn tượng mà Vương Y Bối mang lại cho anh thật sự không kém Giang Ỷ Phi là bao. Chỉ khác một điều là trên người cô vẫn còn mang theo dáng dấp của một nữ sinh, hiếm thấy một người đi làm nhiều năm rồi mà vẫn giữ được cái khí chất ấy.

Vương Y Bối tiếp tục dán mắt vào mấy tư liệu đau đầu kia, chợt nhớ lại những ý nghĩ ngây thơ trước đây của mình, cảm thấy thật nực cười. Khi ấy, cô thích tựa vào vai Trần Tử Hàn, ngốc nghếch nói với anh: “Trần Tử Hàn, sau này anh nhất định phải kiếm thật nhiều tiền nuôi em”. Lúc đó, cô không nghĩ rằng, sẽ có một ngày, bờ vai mà cô cho rằng sẽ làm chỗ dựa cả đời cho mình cuối cùng lại rời xa cô mãi mãi.

Cô toàn tâm toàn ý trao tương lai của mình vào tay một người đàn ông mà không thèm suy nghĩ xem liệu rồi người ấy có mệt hay không, có chán ghét mình hay không, có hết yêu mình hay không?

Khi yêu, người ta luôn nghĩ tình yêu là một thứ vạn năng, có khó khăn gì cũng không sợ, nhưng không ai biết rằng, chỉ một vấp ngã nhỏ trong cuộc sống cũng đủ khiến bản thân mãi mãi không gượng dậy được.

Cô ngồi ở bàn làm việc, khóe miệng khẽ nhếch lên cười nhạo quá khứ ngu ngốc và nực cười của chính mình. Nếu mọi chuyện không xảy ra, cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ tin, một Vương Y Bối thành thạo trong công việc hiện giờ hóa ra cũng có những lúc ngu ngốc như vậy.

Bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng hết giờ làm. Vương Y Bối thu dọn lại tài liệu trên bàn, xách túi lên chuẩn bị đi về.

Hướng Vũ Hằng vừa ra khỏi văn phòng, thấy cô định về, liền đi tới nói: “Trợ lý Vương, chờ chút!”.

Vương Y Bối đeo túi lên vai, đứng tại chỗ nhìn Hướng Vũ Hằng với ánh mắt khó hiểu.

Hướng Vũ Hằng ngại ngùng đi tới trước mặt cô nói: “Tối nay có một buổi tiệc, cần người đi cùng. Trước đây tôi đều mời cứu viện bên ngoài, hôm nay… thì phiền cô một chút được không? Dù sao giúp công ty tiết kiệm chi tiêu cũng là phận sự của nhân viên”.

Vương Y Bối nghe vậy thì thấy buồn cười, nghiêng đầu sang một bên. Cô vốn đã rất đáng yêu, bộ dạng lúc này lại càng làm nét nữ sinh thêm nổi bật: “Bây giờ hết giờ làm rồi. Như vậy có được xem là tăng ca không?”.s

Sếp trực tiếp đưa ra yêu cầu, đương nhiên không thể từ chối, cô không phải là người không biết điều.

“Không thành vấn đề.” Hướng Vũ Hằng tươi cười gật đầu.

Ấn tượng ban đầu thật kì lạ. Có những người, lần đầu tiên bạn nhìn thấy đã có thiện cảm, nhưng lại có những người, ngay từ ánh mắt đầu tiên bạn đã không thấy thích.

Vương Y Bối và Hướng Vũ Hằng đi vào thang máy, xuống tầng dưới của tòa nhà. Hoa Thịnh không phải toà nhà nổi bật nhất ở Yên Xuyên, nhưng là nơi ở lý tưởng với cô: không phải tốt nhất cũng không phải kém nhất, giống như con người cô, không bao giờ trở thành người giỏi nhất, nhưng cũng chưa bao giờ chịu là người kém nhất. Khi còn nhỏ cô từng nghe thầy giáo nói, có hai loại người dễ khiến người khác có ấn tượng sâu sắc, một loại là người đứng trên đỉnh cao nhất, một loại là người đứng tận nơi thấp nhất.

Cô vĩnh viễn vô duyên với chữ “nhất” kia.

Cô đã được định trước là một người bình thường rồi, như thế cũng tốt, dù sao cô vẫn rất hài lòng với mình hiện tại.

Vương Y Bối đứng trước cửa lớn chờ Hướng Vũ Hằng đi lấy xe. Cô không thể cứ diện bộ đồ công sở này đi dự tiệc được, nên anh ta phải lái xe đưa cô về thay quần áo. Cô nhìn theo bóng lưng Hướng Vũ Hằng, người đàn ông này vẻ ngoài bất cần đời, nhưng thực ra lại vô cùng chu đáo.

Vương Y Bối đứng yên nhìn dòng người qua lại, ai ai cũng vội vàng, và cô, cũng là một người trong số đó. Bình thường thì có gì không tốt chứ? Cho dù trước đây cô từng hy vọng mình sẽ khác với mọi người, sẽ là một người thật đặc biệt, nhưng hiện tại, cô cũng chỉ bình thường như bao người, không có điểm khác biệt gì quá lớn.

Ngay gần chỗ cô cũng có một người con gái đang đứng lặng.

Vương Y Bối nhíu mày, cô đã là người cuối cùng tan tầm, sao Giang Ỷ Phi vẫn còn ở đây? Nhìn dáng vẻ cô ta hình như đang chờ ai đó. Vương Y Bối tự thấy hiện tại mình và cô ta cũng chưa được gọi là quen biết nên không đến chào hỏi. Hơn nữa, chờ ai là việc riêng của mỗi người, cô cũng không nên quan tâm.

Lát sau, có một chiếc xe đỗ trước mặt Giang Ỷ Phi, cô ta liền mở cửa xe ngồi vào.

Vương Y Bối đang định dời mắt thì chiếc xe kia đột nhiên lùi về phía sau, bẻ lái sang một bên, để lộ gương mặt người đàn ông bên cạnh.

Cô bất giác mở to mắt, vô thức đuổi theo hai bước.

Nếu có một ngày, anh ấy xuất hiện trước mặt mình, dù đã trải qua nhiều năm không gặp, liệu mình có thể vừa liếc mắt một cái đã nhận ra anh ấy ngay không?

Câu trả lời là, có thể. Thậm chí dù chỉ nhìn thấy một bên mặt, cô cũng biết đó là anh.

Cô chỉ kịp đuổi theo hai bước, rồi ép mình dừng lại.

Đuổi theo, rồi sẽ thế nào nữa?

Cùng lắm chỉ có thể nói một câu: Đã lâu không gặp.

Hơn nữa, Lương Nguyệt đã ám chỉ rất rõ ràng, hiện tại Trần Tử Hàn đang rất hạnh phúc bên bạn gái, anh ấy đã vượt qua được quãng thời gian không có Vương Y Bối bên cạnh từ lâu rồi.

Tốt lắm, nên như vậy.

Tốt lắm…

Vương Y Bối đứng im, khóe miệng thoáng hiện lên một nụ cười.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s