Mùa hạ chung tình- Diệp Tử- chương 1-p.3


Mùa hạ chung tình

Từ bệnh viện ra về, màn đêm mờ ảo, ánh trăng lung linh rất dễ chịu, bị cái miệng xủi xẻo của cô bạn rủa, ngoài cổng không có chiếc taxi nào. Chung Lăng liên tiếp xem đồng hồ, hồi lâu không bắt được xe, cuối cùng cô quyết định đi bộ.

Đang đi cô nhìn thấy có một quán bar tên là Atlantic Bar and Grill, giống hệt tên quán bar ở Anh mà cô thường hay ghé. Trí tò mò nổi lên, khiến cô bất chấp tất cả, đẩy cửa bước vào.

Vừa vào cửa, cô đã thấy sửng sốt, từ cách trang trí nội thất đến kệ đặt, thậm chí vị trí đèn neon trên tường giống hệt quán bar bên Anh. May mà nhân viên pha chế lại hoàn toàn xa lạ, nếu không thực sự thần kinh của cô sẽ chập mạch mất.

Cô gõ tay xuống quầy: “Cho một ly Bloody Mary”.

Nhân viên pha chế có phong cách rất ngầu và bụi, nhưng giọng lại trầm ấm: “Chị đợi một lát nhé”.

Chung Lăng nâng ly rượu lên chậm rãi thưởng thức, liên tục có người tranh thủ cơ hội bắt chuyện với cô, đủ mọi hạng người đến đây để giải phóng mình, nhưng số người như cô lim dim đôi mắt nhìn ngắm mọi người không phải là nhiều. Càng là những nơi ồn ào lại càng cảm thấy cô đơn, cảm giác bị đi đày đột nhiên ập tới, ngực thấy rất tức, cô gọi thêm mấy ly rượu nữa rồi xếp chúng thành hàng, mỗi lần uống xong một ly, dường như xóa đi được một chút lạnh lẽo.

“Em gái, ngồi đây một mình uống rượu không thấy buồn sao?” Mặc dù đã có nhiều người bị từ chối, nhưng vẫn có kẻ không sợ chết mò tới.

Chung Lăng bực bội đáp: “Đi đi”. Tâm trạng không được vui, giọng cô lộ rõ vẻ khó chịu.

“Mò đến chốn này tìm cơn say mà còn giả vờ thanh cao?” Gã đàn ông hơn bốn mươi tuổi bụng phệ ngồi phịch xuống, ghé sát vào người cô.

Nét mặt Chung Lăng lộ rõ vẻ kinh tởm, cô đứng phắt dậy đặt tiền lên mặt quầy, xách túi đi luôn ra ngoài. Quán bar có những kẻ lãng nhách như vậy, thật đúng là không được yên thân.

Bloody Mary có vị rất ngon, nhưng uống xong mới thấy được độ nặng của nó, Chung Lăng uống mấy ly liền, cảm thấy mắt bắt đầu hoa lên, cô lấy điện thoại ra, bấm số, điện thoại được nhấc rất nhanh.

“Đường Tranh, em đang ở Atlantic Bar and Grill, anh đến đón em đi.” Giống như bao đêm trước đây, người đầu tiên mà cô nghĩ tới vẫn là Đường Tranh, nhưng cô quên rằng tối hôm qua, họ đã chia tay qua điện thoại.

Đối phương không nói gì.

“Anh sao vậy?” Chung Lăng vỗ mạnh tay vào điện thoại, lộ rõ vẻ bực bội.

Đường Tranh khẽ thở dài.

Gió lạnh thổi tới, Chung Lăng chợt bừng tỉnh. Cô xoa xoa vầng trán nóng rực, cảm thấy vô cùng chán chường.

“Chung Lăng.” Đột nhiên Đường Tranh nói. “Đến giờ níu kéo có phải là muộn quá hay không?”

Chung Lăng cười khẩy một tiếng.

“Nếu biết sớm sẽ thế này thì sao phải làm như vậy.” Giọng Đường Tranh đủng đỉnh từ đầu bên kia vọng lại, vừa như giáo huấn, vừa như rất đắc ý vì đã nhìn thấu được tâm sự của cô.

Chung Lăng từ từ mỉm cười, nói từng chữ một qua điện thoại: “Xin lỗi, tôi gọi nhầm số”, rồi cô cúp máy ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng. Hình ảnh khuôn mặt của Đường Tranh lóe lên trong đầu cô rồi vụt tắt, cô nắm chặt điện thoại, bao cảm giác chán chường dồn lại trong lồng ngực, không cách nào trút bỏ.

Chung Lăng ngồi ở bậc tam cấp bên vệ đường đợi taxi, không hiểu tại sao, hôm nay làm việc gì cũng không thuận lợi, xe chạy qua đều đã có khách. Cô bực bội giậm chân, dứt tóc, cuối cùng gọi số điện thoại mà cô vẫn tưởng là số của taxi.

Lúc điện thoại đổ chuông, Hạ Dương đang say giấc nồng.

Anh làm trong lĩnh vực dịch vụ chăm sóc khách hàng, nửa đêm bị khách hàng lôi dậy đi sửa thiết bị là chuyện thường. Không kịp để ý đến số đối phương, anh nhấc máy ngay, giọng khàn khàn: “A lô”.

“Tôi đang ở số XX đường YY, cảm phiền cho một chiếc xe tới.”

“…” Hạ Dương sững lại. Số điện thoại này rất lạ, giọng nói cũng không quen, nhưng anh lập tức hiểu ra vấn đề. Bụng làm dạ chịu, anh uể oải bĩu môi, bình thản đáp: “Ok, nửa tiếng sau xe sẽ đến”.

Chung Lăng cau mày: “Càng nhanh càng tốt nhé”.

Hạ Dương khóc dở mếu dở: “Ok”.

Lúc có mặt ở trước cửa quán bar, Hạ Dương đã nhìn thấy cảnh tượng sau: Chung Lăng ôm túi xách ngồi bên vệ đường, mặt đỏ bừng, nét mặt hậm hực, như vừa phải hứng chịu chuyện gì rất ấm ức.

“Hi.” Hạ Dương nở một nụ cười rất thản nhiên.

Chung Lăng vô cùng sửng sốt: “Sao lại là anh?”

“Đừng trăng sao gì nữa, để tôi đưa cô về đã.” Hạ Dương đưa tay ra định đỡ cô đứng dậy nhưng Chung Lăng đã chống một tay xuống đất và đứng lên, giậm vài nhịp, đấm chân mấy cái cho hết tê.

Mở cửa, lên xe, Chung Lăng ngồi luôn ở ghế sau, đệm ghế mềm mại, nhiệt độ vừa phải, cô cảm thấy vô cùng thoải mái, miệng ngáp ngắn ngáp dài.

Hạ Dương mỉm cười tự giễu, cảm giác mình như lái xe riêng của cô vậy.

“Cô ở khách sạn nào?” Anh hỏi. Hỏi mấy câu liền nhưng Chung Lăng không hề đáp. Hạ Dương ngoái đầu lại, mới phát hiện cô đã nhắm nghiền mắt, nhịp thở đều đặn, đầu dựa vào gối ôm và ngủ ngon lành.

Hạ Dương gãi gãi đầu: “Này, nói địa chỉ trước rồi hãy ngủ”.

Chung Lăng ngủ rất say, chỉ còn thiếu nước kéo gỗ nữa thôi. Gần như cả đêm hôm qua cô không chợp mắt, cộng với cả ngày hôm nay đầu óc căng thẳng, tối đến lại uống khá nhiều rượu, sau khi lên xe, toàn thân mới được thả lỏng, lúc này đây, e rằng sét đánh ngang tai cũng không đánh thức được cô.

Hạ Dương ngẫm nghĩ một lát rồi rút điện thoại ra bấm số của Phương Nhiên, tắt máy. Anh lắc đầu rồi gọi cho Tư Mẫn, cũng tắt máy, sau đó gọi cho lễ tân và trợ lý hành chính, tắt máy nốt. Hạ Dương tức đến mức chỉ thiếu nước quăng luôn cái điện thoại đi.

Bó tay hết cách.

Anh ngồi thẫn thờ trong xe, thỉnh thoảng ngoái lại ngó Chung Lăng. Cô đang ngủ rất say, tựa như chú mèo nhỏ nằm cuộn tròn, trông rất ngoan hiền, khác hẳn với hình ảnh cô nàng giỏi giang, mạnh mẽ hét ra lửa lúc ban ngày.

Hạ Dương tần ngần hồi lâu, cuối cùng nghiến răng rồ ga, xoay vô lăng chạy thẳng về hướng nhà mình.

Đến khi Chung Lăng tỉnh giấc, trời vừa tờ mờ sáng. Cổ gáy mỏi nhừ, đầu đau như búa bổ, mở mắt ra, đầu cô lập tức như nổ tung, đây không phải là khách sạn, cô vội đưa tay sờ quần áo theo bản năng, tại sao cô lại có thể hai lần cùng phạm một lỗi? Một chiếc áo comple nam từ từ rơi xuống, cô nắm trong tay, vẫn còn thoang thoảng mùi bạc hà và trà xanh, đầu cô rối như một mớ bòng bong, mãi cho đến khi cô nhìn thấy Hạ Dương đang gục đầu trên vô lăng ở ghế trước.

Có thể nhận thấy anh chàng ngủ không được ngon, vì cái dáng quá khổ nên chân duỗi không được thoải mái trong không gian chật hẹp, giống như con thú bị nhốt trong chuồng, bức bách, khó chịu.

Chung Lăng muốn cười nhưng lại ngại, dù sao thì vì cô mà người ta mới ra nông nỗi này. Ngần ngừ hồi lâu, cô khẽ hắng giọng một tiếng.

Hạ Dương lập tức ngồi thẳng dậy như chiếc lò xo, ngoái đầu lại, miệng thoáng ý cười: “Tỉnh rồi hả?”

“Ờ”, Chung Lăng trả chiếc áo comple cho anh chàng, định cảm ơn nhưng không hiểu sao không thốt được ra thành tiếng.

“Đừng ngại.” Hạ Dương đưa tay ra đón áo rồi tiện tay quăng sang ghế phụ, cười rất thoải mái.

Bốn mắt nhìn nhau, không biết phải nói gì.

Chung Lăng cắn môi nói: “Anh có thể đưa tôi về khách sạn được không?” Cô không thể mặc nguyên bộ quần áo của ngày hôm qua đến công ty, nếu không một người vốn đã bị bài xích như cô sẽ gây ra nhiều rắc rối hơn.

“Rất hân hạnh được phục vụ quý khách.” Hạ Dương vui vẻ đáp. “Đợi cả đêm rồi, cuối cùng thì cũng được đưa cô về.”

Mặt Chung Lăng đỏ bừng, cô cũng không biết tại sao lại có thể ngủ một đêm trên xe của một người gần như là xa lạ.

Hồi lâu không thấy Chung Lăng trả lời, Hạ Dương liền hỏi: “Địa chỉ ở đâu? Chắc là cô sẽ không nghĩ rằng tôi biết rõ khách sạn cô ở mà cố tình giữ cô ở lại chứ. Chung…” Anh chàng vỗ tay lên trán rồi thở dài, thực sự không nhớ tên cô, nhưng lại ngại gọi cô là giám đốc.

“Anh có thể gọi tôi là Kiya.” Chung Lăng trề môi, cũng không cảm thấy có gì là không vui.

“Kiya.” Hạ Dương lẩm bẩm nhắc lại mấy lần, đột nhiên lại hỏi: “Cái tên này có ý nghĩa đặc biệt gì à?”

Chung Lăng liền tự khen: “Thông minh”.

Hạ Dương hào hứng nói: “Kể nghe xem sao”.

“Vợ Pharaon[1].” Chung Lăng đáp vắn tắt.

“Gì cơ?” Hạ Dương còn tưởng mình nghe lầm.

Chung Lăng liền nhún vai, nói thật mà người khác không thèm tin.

Hạ Dương im lặng một lát, cuối cùng cũng thốt ra được một câu: “Thẩm mỹ của cô rất đặc biệt”.

“Cảm ơn anh.” Chung Lăng không hề ngại ngần coi đó như một lời khen.

“…” Hạ Dương cứng họng.

Nói qua nói lại nhưng Chung Lăng vẫn chưa nói ra địa chỉ khách sạn.

Hạ Dương không hỏi thêm nữa, không phải vì anh đã quên bài toán khó này, mà là khi khởi động xe, động cơ không nổ. Anh như người ngồi trên lửa, mặc dù là con xe còm, nhưng cũng đừng để anh mất mặt trong thời điểm này.

Chung Lăng phát hiện ra điều bất thường, liền hỏi: “Sao vậy?”

“Không sao, sẽ nhanh thôi.” Hạ Dương không muốn mất mặt, trời mùa đông mà trán vã mồ hôi.

May mà con xe còm không để anh phải mất mặt quá lâu, cuối cùng máy đã nổ, Hạ Dương toát hết mồ hôi hột.

Chung Lăng không kìm được bèn nói: “Này, vị trí của anh đâu có tồi, sao anh không thay xe mới”.

Hạ Dương liếc cô qua gương chiếu hậu, thủng thẳng đáp: “Cô chưa nghe người ta nói xe cũng giống như vợ vậy, đâu có thể thay đổi tùy tiện”.

“Ai nói vậy?” Chung Lăng thắc mắc.

“Tôi.” Hạ Dương đáp rất tỉnh bơ.

Chung Lăng: “…”

“Này, rốt cuộc là cô ở đâu hả?” Sau khi lái xe ra khỏi khu dân cư, Hạ Dương hỏi.

“Khách sạn Westin.”

Hạ Dương cho xe chạy lên cầu vượt, mọi động tác rất thành thạo, xe chạy song song với một chiếc Mercedes, không hề chịu thua.

Chung Lăng cười cười, chế giễu: “Tôi biết tại sao tay lái của anh không tồi rồi, lái con xe còm mà còn thích chơi trội, tay lái không cứng thì kiểu gì chẳng xảy ra tai nạn”.

“Quá khen, quá khen.” Mặt Hạ Dương cũng không mỏng hơn Chung Lăng bao nhiêu, vui vẻ đón nhận lời khen.

“…” Chung Lăng lại một lần nữa cứng họng.

Xe dừng trước cổng khách sạn Westin, Hạ Dương cười cười: “Lên phòng đi, tôi đợi cô”.

Chung Lăng bình thản đáp: “Không cần đâu, lát nữa tôi sẽ tự bắt xe đến công ty”.

“Đằng nào tôi cũng chẳng có việc gì, chi bằng đi ăn sáng cùng nhau.”

Chung Lăng liếc anh một một cái, đáp với vẻ tỉnh bơ: “Anh thích thì cứ đợi”.

Hạ Dương mở cửa cho cô: “Thôi cứ thế nhé”, nhưng giọng không thể hiện sự vui vẻ gì.

Chung Lăng loanh quanh trong nhà tắm gần một tiếng đồng hồ, lau khô người mới chui ra. Trang điểm, chọn quần áo lại mất nửa tiếng nữa, Chung Lăng ngắm cô nàng duyên dáng trong gương và mỉm cười hài lòng.

Đến khi ra khỏi cổng khách sạn, quả nhiên đã không thấy xe Hạ Dương đâu nữa. Cô cố tình lề mề lâu như vậy là để anh chàng mất kiên nhẫn rồi bỏ đi. Qua đó có thể thấy con người này cũng không có gì đáng bận tâm.

“Hi, Kiya!”

Chung Lăng ngoái lại thì thấy Hạ Dương đang thò đầu ra ngoài cửa xe gọi cô. Cô liền mỉm cười: “Hi, chào buổi sáng”.

Hạ Dương đã thay bộ quần áo khác, đầu vẫn còn ướt, rõ ràng là vừa mới tắm gội không lâu.

Chung Lăng sững lại: “Anh về nhà hả?”

“Chứ sao, tôi đoán con gái trang điểm, thay quần áo kiểu gì cũng mất tiếng đồng hồ, thế nên tôi đã tranh thủ thời gian chạy ù về nhà, tắm một cái và thay bộ quần áo mới.” Hạ Dương bắt chước rất giống giọng Châu Tinh Trì trong bộ phim Đường Bá Hổ điểm Thu Hương.

Chỉ tiếc rằng Chung Lăng không biết thưởng thức, cô cau mày nói: “Thôi đừng có cợt nhả nữa”.

Hạ Dương hậm hực: “Thật chẳng biết thế nào là hóm hỉnh”.

Chung Lăng liếc anh chàng một cái rồi tự mình mở cửa xe, bình thản lên xe, thủng thẳng bồi thêm một câu: “Thật chẳng biết phép lịch sự là gì”.

Hạ Dương: “…”

“Anh đưa tôi đến đây để ăn cái này ư?” Chung Lăng sửng sốt.

Lúc này đây, bọn họ đang yên vị trên chiếc ghế cạnh công viên nhỏ, trước mặt là hai hộp đậu phụ thối[2]. Phải mất hai mươi phút xếp hàng, Hạ Dương mới mua được về.

Hạ Dương cầm chiếc tăm lên, cắm một miếng nhỏ đưa cho Chung Lăng nhưng cô nhất quyết không chịu đón lấy.

“Cái món này ngửi thì hôi nhưng ăn lại thơm lắm, cô nếm thử xem.” Hạ Dương dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Hôm nay là số cô may đấy, bình thường vừa ra lò là bán hết ngay, còn lâu mới đến lượt cô”.

Chung Lăng mặt mày căng thẳng, đầu lắc lia lịa, nhất quyết không chịu ăn.

“Không ăn thì lát nữa đừng có hối hận đấy.” Hạ Dương vui vẻ tiếp lời: “Chấm ít tương ớt sẽ càng phê hơn”.

Khóe mép Chung Lăng khẽ giật, cô tiếp tục yên lặng.

“À còn quên một thứ, cô đợi nhé, để tôi đi mua”.

Nói rồi Hạ Dương liền chạy vụt đi, Chung Lăng nhìn món đậu phụ thối đã được rán vàng ươm trước mặt, có đúng là ngon thật không nhỉ? Thấy bóng Hạ Dương đã khuất hẳn, cô liền thu ánh mắt về, quyết tâm nhón một miếng đưa vào miệng.

“Phí phạm của trời”, sau lưng có tiếng thở dài.

Chung Lăng giật nảy mình, miếng đậu phụ thối lọt ngay vào cổ họng, Hạ Dương vội đưa cốc nước, Chung Lăng uống một hơi rồi thở phào.

“Cà phê Latte uống kèm với đậu phụ thối ngon lắm đúng không?” Hạ Dương cười ngoác cả miệng, Chung Lăng chỉ muốn thụi vào khuôn mặt khả ố đó một quả.

Cô cười khẩy nói: “Anh ăn theo kiểu gì vậy? Á Âu kết hợp? Quốc hồn quốc túy kết hợp với đồ ngoại lai?”

Hạ Dương hào hứng đáp: “Không ngờ có lúc cô cũng hóm hỉnh thật”.

“…” Chung Lăng chẳng buồn đếm xỉa đến anh ta nữa, vừa nãy chưa kịp cảm nhận mùi vị miếng đậu phụ, đã chót thì chét, thôi cứ thử thêm miếng nữa.

“Ngon không?” Ý cười lộ rõ trong mắt Hạ Dương.

“Tàm tạm.” Chung Lăng miệng đầy đậu phụ, không buồn trả lời nữa.

Hạ Dương đẩy toàn bộ chỗ đậu phụ thối đến trước mặt cô: “Thế thì ăn hết đi”. Giọng anh lộ rõ vẻ châm chọc.

Hôm nay Chung Lăng diện chiếc váy ngắn, ngoài là áo khoác, tất cả đều của hãng Givenchy, vai đeo chiếc túi xách nhỏ của Gucci, Hạ Dương thì comple thẳng thướm, đường hoàng chững chạc, ít nhất hai người phải ngồi trong Starbucks uống cà phê Cappuccino, ăn bánh ngọt, chứ không phải ngồi nhếch nhác bên vệ đường, ăn đậu phụ thối uống cà phê tan mua trong siêu thị như thế này.

Cảnh tượng trước mắt thực sự quá nực cười, thu hút không dưới chục người đứng ngó nghiêng từ xa và chỉ chỉ trỏ trỏ.

Chung Lăng là người đầu tiên phát hiện ra cô và Hạ Dương đã trở thành đối tượng bị người ta nhòm ngó, mặt cô đỏ bừng: “Ta đi thôi”.

Từ trước đến nay Hạ Dương không bao giờ quan tâm người khác nghĩ thế nào, nhưng anh tôn trọng ý kiến của Chung Lăng: “Ok”.

Hai người lên xe được một lúc thì Chung Lăng phát hiện trên người có mùi lạ, cô bực bội nói: “Sao anh nhỏ mọn thế nhỉ, tôi chỉ bắt anh đợi hơn tiếng đồng hồ mà anh đưa tôi đi ăn cái thứ đó”. Vẫn chưa hả giận, cô lại giậm chân: “Tóc cũng thấy có mùi, anh bảo tôi phải đi làm kiểu gì đây. Không được, tôi phải quay về khách sạn”.

Vừa rồi ai ăn lấy ăn để nhỉ, thoáng một cái đã phủi tay như không. Hạ Dương cố nhịn cười: “Đừng nóng, lát nữa không khí trong xe được lưu thông sẽ hết mùi thôi”.

“Anh nói thật hay nói đùa vậy?” Chung Lăng nhìn Hạ Dương chằm chằm, có vẻ như không tin lời anh nói.

“Dĩ nhiên là thật rồi.” Nói xong, Hạ Dương liền bật điều hòa.

“Woa, con xe còm này của anh cũng có điều hòa hai chiều hả?”

“…”

Giải quyết xong vấn đề mùi đậu phụ thối bám trên quần áo, một lát sau Chung Lăng lại hậm hực hỏi: “Có kẹo cao su không?”

Dường như Hạ Dương đã đoán được tâm trạng của cô từ lâu, anh tủm tỉm cười nói: “Cạnh cô có cái hộp, bên trong có lạc rang đấy, ăn mấy hạt là ổn”.

“Anh lôi đâu ra cái cách quê mùa này vậy?” Chung Lăng tỉnh bơ như không.

Hạ Dương liếc cô một cái: “Văn hóa Trung Quốc đa dạng, đậm đà bản sắc dân tộc, cô chớ coi thường”.

Thôi được, Chung Lăng không sức đâu mà tranh cãi, lặng lẽ bỏ mấy hạt lạc vào miệng và chậm rãi thưởng thức. Đúng là bùi thật, cô cố gắng nuốt nước miếng, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh mua ở đâu vậy?”

“Chỗ bình thường không mua được đâu.”

Chung Lăng không hiểu.

Hạ Dương cười rất bâng quơ: “Loại lạc này là bí quyết độc quyền của nhà họ Hạ”.

Chung Lăng sững lại, sau một hồi ngẫm nghĩ, cô mới thốt lên: “Ồ, anh họ Hạ mà”.

Hạ Dương bất lực đưa tay lau mặt, chăm chú lái xe, không nói thêm lời nào nữa.

 


[1] Vua Ai Cập thời cổ đại.

[2] Đậu phụ thối là loại đậu phụ lên men khá nặng mùi. Đây là món ăn nhẹ, bình dân, thường được bày bán ở các chợ đêm hoặc lề đường hơn là trong các nhà hàng ở Trung Quốc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s