Mùa hạ chung tình- Diệp Tử- chương 1 p.2


Mùa hạ chung tình- Diệp Tử

Chung Lăng vội vã chạy vào bệnh viện, đến phòng tư vấn hỏi số giường. Nhờ có sự hướng dẫn tận tình của cô y tá, cuối cùng cô đã tìm được phòng Quách Chỉ Quân đang nằm. Bước vào phòng, thấy Chỉ Quân đang nằm trên giường với vẻ mệt mỏi, Lâm Sâm đang kê cao gối cho cô, nhẹ nhàng khuyên cô nên ăn chút gì đó.

“Chỉ Quân.” Chung Lăng cảm thấy sống mũi cay cay, bước đến nắm chặt bàn tay Chỉ Quân.

“Cậu đến rồi à.” Chỉ Quân cười buồn.

Lâm Sâm nhường chỗ cho Chung Lăng: “Hai em cứ nói chuyện, anh đi hâm lại cháo cho nóng”.

“Sao cậu lại sơ ý như vậy, cậu không sao chứ?” Giọng Chung Lăng nửa phần tỏ ý trách móc, nửa phần tỏ ý thương bạn.

Quách Chỉ Quân lắc đầu: “Xin lỗi vì mình không ra đón cậu được”.

Chung Lăng bẹo má cô: “Cậu cứ lo cho bản thân đi đã”.

Nét mặt Chỉ Quân lộ rõ vẻ u buồn, cô đưa mắt nhìn ra ngoài rồi thở dài thườn thượt.

Là bạn thân chơi với nhau nhiều năm, Chung Lăng hiểu Chỉ Quân hơn ai hết, cô vội khuyên: “Cậu và Lâm Sâm còn trẻ, còn nhiều cơ hội, trước mắt phải lo cho sức khỏe ổn định mới là quan trọng nhất”.

Quách Chỉ Quân cúi đầu một lát rồi lại ngẩng lên: “Anh chàng Đường Tranh để cậu về nước công tác mà không lo à?”

Lúc này còn đùa cợt được chứng tỏ Chỉ Quân không sao, Chung Lăng cũng thấy yên tâm hơn. Cô cười nói: “Vì muốn đem lại niềm vui cho cậu nên mình phải hy sinh nhiều như vậy đấy”.

Quách Chỉ Quân lấy khuỷu tay huých cô: “Khai thật đi, hai ông bà không cãi nhau vì chuyện này chứ?” Đường Tranh là người hay chấp vặt, khó tính, Chỉ Quân ít nhiều cũng hiểu.

Chung Lăng nhún vai, cố tình vờ như không thèm quan tâm, nói: “Mặc kệ hắn ta”.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.

“Mời vào.” Chỉ Quân nói.

Đẩy cửa bước vào là một người đàn ông mặc áo blu, trông rất thư sinh, khôi ngô tuấn tú.

Quách Chỉ Quân sửng sốt hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Đêm nay anh phải trực, vừa gặp bác sĩ Lâm ở cổng, mới biết em xảy ra chuyện không may.” Người vừa vào mang theo một bó hoa ly, hương thơm thoang thoảng, thanh khiết.

Chỉ Quân đón lấy bó hoa rồi đưa cho Chung Lăng, Chung Lăng vội cắm hoa vào bình.

“Đây là?” Ánh mắt anh chàng dừng ở Chung Lăng.

“Để em giới thiệu hai người làm quen nhé, đây là Chung Lăng, bạn thân của em. Còn đây là Tống Minh Chí, đồng nghiệp của anh Lâm Sâm.”

“Chào anh.” Chung Lăng vui vẻ đưa tay ra.

Tống Minh Chí cũng lịch thiệp không kém: “Rất vui vì được làm quen với em”.

Đang nói chuyện thì thấy Lâm Sâm nhẹ nhàng bê một bát cháo cá khói bốc nghi ngút vào, ý cười dịu dàng hiện rõ trong đáy mắt.

“Anh cứ để tạm đó, em chưa muốn ăn.”

“Thế anh bón cho em nhé.” Thế rồi Lâm Sâm coi như không có ai ở đó, xúc một thìa cháo đưa lại gần miệng Chỉ Quân. Dù mặt dày đến đâu Chỉ Quân cũng không thể coi hai người kia không tồn tại, miệng hứ một tiếng rồi ngoan ngoãn đón lấy thìa cháo.

Chung Lăng bất giác bật cười, đúng là vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Cô ghé sát vào tai Chỉ Quân nói nhỏ: “Chỉ có Lâm Sâm mới trị được cậu”.

Mắt Chỉ Quân híp lại: “Vậy hả, thế ai mới trị được cậu, Đường Tranh à?”

Chung Lăng lập tức bại trận, giơ tay xin hàng: “Đừng nhắc đến hắn nữa được không?”

Quách Chỉ Quân ăn liền một mạch hết bát cháo, lườm Chung Lăng một cái: “Muộn quá rồi, thôi cậu về đi. Ngày mai còn phải dậy sớm đấy, đừng để phờ phạc quá”.

Chung Lăng cúi đầu xem đồng hồ, cũng thuận nước đẩy thuyền nói: “Ừ, ngày mai mình lại đến thăm cậu”.

Chỉ Quân gật đầu, ra hiệu cho Lâm Sâm tiễn cô. Đột nhiên Tống Minh Chí lên tiếng: “Bác sĩ Lâm cứ ở đây với Chỉ Quân đi, để tôi tiễn Chung Lăng”.

Sao Chỉ Quân lại không hiểu ý Tống Minh Chí, cô chớp mắt cười: “Thế cũng được”.

Đêm mưa rất khó bắt xe, Tống Minh Chí nhẫn nại đợi xe cùng Chung Lăng, hai người cũng nói với nhau mấy câu.

“Chung Lăng vừa đặt chân đến Thượng Hải hôm nay à?”

“Dạ.”

“Em đi du lịch hay làm gì?”

Đôi môi Chung Lăng thoáng hiện lên nụ cười: “Em đi làm”.

“Em làm ở công ty nào vậy?”

“Một công ty có vốn đầu tư nước ngoài.” Câu trả lời của Chung Lăng ngắn gọn một cách bất thường, lộ rõ vẻ cảnh giác.

“Em nói chuyện rất thú vị.” Tống Minh Chí bất lực nói.

Chung Lăng chỉ cười không nói gì thêm.

Im lặng hồi lâu, Tống Minh Chí đang định nói thêm thì có chiếc taxi đi đến cắt đứt chủ đề này. Đợi khách trên xe xuống xong, Chung Lăng vội vàng chui vào xe, kéo cửa kính xe xuống nói: “Cảm ơn anh, tạm biệt”.

Tống Minh Chí mỉm cười, đưa mắt dõi theo chiếc xe chở Chung Lăng rồi quay lại phòng bệnh.

 

Chung Lăng đứng trong toilet, nghe thấy tiếng điện thoại réo trong túi xách tay, liền vội vàng chạy ra, chưa kịp nhìn rõ thông tin hiển thị trên màn hình thì điện thoại đã hết pin tự động tắt, đợi đến khi cô lấy sạc pin cắm vào, kiểm tra thì thấy năm cuộc gọi nhỡ, và tất cả đều là của một người, Đường Tranh.

Chung Lăng khẽ nhếch mép, tìm một chỗ khá thoải mái trên giường rồi chui vào chăn, sau đó bấm máy gọi cho Đường Tranh.

Điện thoại vừa đổ một hồi chuông đã được nhấc, xem ra Đường Tranh sốt ruột thật.

“Tại sao em không nghe máy?” Đường Tranh hỏi dồn dập.

“Em để điện thoại trong túi, không nghe thấy tiếng chuông.”

“Thế tại sao vừa nãy em lại tắt máy đi?”

“Điện thoại hết pin nên tự động tắt.” So với Đường Tranh, câu trả lời của Chung Lăng tỏ ra vô cùng đủng đỉnh.

Đối phương ngừng một lát.

“Chung Lăng.” Lần nào anh gọi cả tên lẫn họ cô thì chứng tỏ chuẩn bị nói đến chuyện rất nghiêm túc. Chung Lăng vội ngồi thẳng người dậy theo phản xạ: “Em nghe đây”.

“Em đã về Thượng Hải rồi phải không?”

“Vâng.”

“Em thật ích kỷ!”

Đường Tranh mắng cô như tát nước vào mặt. Im lặng hồi lâu, cuối cùng cô nói: “Em ích kỷ ở điểm nào, anh nói em nghe xem”.

“Vì lý do gì mà em bắt anh phải từ bỏ sự nghiệp ở nước ngoài để quay về Thượng Hải cùng em? Tại sao em lại có thể không nói lời nào mà bỏ về luôn?”

Chung Lăng tức quá, bật cười: “Đường Tranh, anh hãy tự hỏi bản thân xem, có lần nào em không nhượng bộ anh không? Tại sao anh không thể vì em mà hy sinh một lần?”

Đường Tranh ấp úng, hồi lâu mới hậm hực đáp: “Em phải biết rằng anh đã rất vất vả mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay, anh không muốn làm lại từ đầu”.

“Vậy em thì sao? Đối với em đây là cơ hội ngàn năm có một, anh đã bao giờ nghĩ cho em chưa?”

Đầu bên kia điện thoại lập tức im lặng. Nhưng Chung Lăng có thể tưởng tượng được, lúc này chắc chắn Đường Tranh sẽ nhún vai với vẻ bất cần, giống như vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng của anh sau vô số lần cãi nhau trước đây. Còn Chung Lăng thì luôn phải lặp lại vòng tuần hoàn tồi tệ cãi nhau, làm lành, cãi nhau.

“Đường Tranh, em rất mệt, em phải nghỉ đã.” Cô không muốn tranh cãi với anh nữa, hoặc có thể để thời gian cho cả hai bình tĩnh lại sẽ tốt hơn.

Đường Tranh cười khẩy một tiếng: “Chung Lăng, em đang ám chỉ chúng mình sẽ chia tay ?”

Chưa kịp đợi cô trả lời, Đường Tranh lại nói tiếp: “Anh sẽ để em được toại nguyện”. Giọng anh chắc như đinh đóng cột, không cho Chung Lăng cơ hội giải thích mà cúp máy luôn.

Chung Lăng thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại đến mười phút, bất giác cười đau khổ, rõ ràng là anh ta có âm mưu từ lâu, nhưng giờ lại đổ hết trách nhiệm cho cô. Thực ra cô biết tỏng từ lâu, Đường Tranh yêu cô, nhưng lại yêu bản thân anh ta hơn. Cô cũng biết, khi đưa ra quyết định này, với tính cách của Đường Tranh thì chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, chỉ có điều cô không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Chung Lăng khoanh tay trước ngực, mệt mỏi gục xuống đầu giường, cả đêm không thể chợp mắt. Dù là cô gái mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc mềm yếu. Mãi đến khi trời sáng, cô mới chợp mắt được một lát.

Tuy nhiên sau đó không lâu, chuông báo thức réo, một ngày mới bắt đầu.

Đang tắm thì bất ngờ Chung Lăng nhận được điện thoại của Phương Nhiên: “Chị Chung Lăng, tôi đang đợi dưới tầng”.

Sau một giây sững lại, Chung Lăng đã nhanh chóng hiểu ra vấn đề, chắc là những gì diễn ra tối hôm qua khiến Phương Nhiên ý thức được cô không phải là người dễ bắt nạt, nên đã biết điều hơn. Chung Lăng mỉm cười nói: “Đợi tôi hai mươi phút nhé”.

Cô lau người, sấy khô tóc rồi thay quần áo, sau khi trang điểm che đi quầng thâm dưới mắt và khuôn mặt tiều tụy liền xuống lầu.

Phương Nhiên mặc bộ đồng phục công sở chỉnh tề, mái tóc dài được búi lại và cài thêm chiếc trâm, một lọn nhỏ tóc mai rủ xuống, trông rất có sức sống nhưng không mất đi vẻ duyên dáng.

“Chào chị.” Nét mặt Phương Nhiên rất bình tĩnh, giọng vẫn bình thản, không hề nhận ra sự bực bội mặc dù tối hôm qua bị tiếp đón rất lạnh lùng.

Ánh mắt Chung Lăng lóe lên một tia nhìn sắc lẹm: “Phương Nhiên từ trước đến nay vẫn quen dậy sớm hay là vì tôi mà phải thay đổi thói quen? Nếu là vì tôi thì thật ngại quá”.

Phương Nhiên cũng không phải là người dễ bắt nạt, cô chỉ khéo léo đáp: “Đâu có, đây cũng là một trong những công việc của tôi”.

Chung Lăng mỉm cười và không nói gì thêm.

Phương Nhiên không lái xe, hai người bắt một chiếc taxi ở cổng sau của khách sạn rồi đến thẳng tòa nhà của tập đoàn Hiển Dịch chi nhánh Thượng Hải.

Xe đến nơi, Phương Nhiên không đưa Chung Lăng vào tòa nhà mà rẽ sang một con ngõ nhỏ nằm khép mình sau khu vực náo nhiệt.

Chung Lăng thắc mắc “ớ” một tiếng, Phương Nhiên ngoái đầu lại: “Chị Chung Lăng chưa ăn sáng đúng không, đồ điểm tâm ở đây rất ngon”.

“Vậy hả.” Chung Lăng bình thản đáp, đúng là cô chưa ăn sáng, nhưng cô không thích cảm giác bị người ta sắp xếp lịch trình như thế này.

Mới hơn tám giờ, nhưng là thời điểm dân công sở đi làm và các cụ già đi tập thể dục buổi sáng về, quán ăn sáng nhỏ người đông như nêm như cối. Phương Nhiên nhanh tay lẹ mắt, liếc thấy có người ngồi ở một chiếc bàn trong góc đang quệt mép, cô liền kéo Chung Lăng bước đến, nhanh chóng chiếm được chỗ trước những người khác.

Nụ cười thấp thoáng trên môi Chung Lăng: “Không ngờ Phương Nhiên rất có kinh nghiệm trong việc chiếm chỗ nhỉ”. Không biết là khen hay mỉa mai.

Phương Nhiên cười rất bình thản: “Từ nhỏ đến lớn chiếm nhiều nên tôi quen rồi”. Cô không hỏi ý kiến Chung Lăng mà tự gọi mỳ vằn thắn và bánh bao rán.

Chung Lăng có vẻ không hài lòng, nhưng cũng không nói gì.

Hai người ăn mặc rất sang trọng, không hề ăn nhập với bầu không khí dân dã trong quán, tuy nhiên điều này không hề ảnh hưởng tới khẩu vị và niềm vui của họ, dĩ nhiên không ai có thể nhận ra trong đó có bao nhiêu tình cảm chân thành, bao nhiêu sự giả tạo.

Chung Lăng không tranh trả tiền ăn sáng với Phương Nhiên, coi như cho cô ấy cơ hội thể hiện hết mình lòng hiếu khách.

Ăn sáng xong xuôi mới hơn tám rưỡi. Đã có nhiều nữ nhân viên ăn mặc thời trang và nam nhân viên thành công trong sự nghiệp comple lượt là, lục tục bước vào văn phòng, đây cũng là thời điểm thang máy làm việc không ngơi nghỉ. Thượng Hải là thành phố có nhịp sống nhanh, có lẽ cũng chính vì thế mà kể cả những người sở hữu tấm bằng học vị cao và mức lương hấp dẫn thì cũng không dám chủ quan, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn.

Sau khi thang máy dừng lại ở tầng 19, Phương Nhiên bước ra trước, lịch sự mời: “Mời chị Chung Lăng”.

Chung Lăng đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đến, nắm rất rõ về chi nhánh của tập đoàn Hiển Dịch ở Thượng Hải. Công ty tọa lạc ở khu vực nhộn nhịp nhất Thượng Hải, vì tổng giám đốc ít khi ở trong nước nên mọi nghiệp vụ ở khu vực Hoa Đông đều do phó tổng giám đốc thường trực Hướng Huy toàn quyền phụ trách. Anh này quản lý hai bộ phận quan trọng nhất của công ty là Marketing và Dịch vụ. Bây giờ, cô chen vào với tư cách giám đốc thị trường, chắc chắn sẽ trở thành đối thủ không đội trời chung với một số nhân vật quan trọng.

Chung Lăng uyển chuyển bước từng bước, lúc này cô nghe thấy Phương Nhiên cao giọng gọi: “Chào buổi sáng, sếp tổng”. Ngón tay út của Chung Lăng búng một cái, đây là phản xạ theo thói quen mỗi khi cô căng thẳng hoặc xảy ra chuyện quan trọng. Cô quay sang, trước mắt là một anh chàng dáng dấp cao ráo, nét mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo, khoảng ngoài ba mươi tuổi, trong tích tắc đó, cô có cảm giác hình như trước đây đã từng gặp con người này ở đâu đó

Anh chàng được gọi là sếp tổng khẽ gật đầu: “Xin chào”.

“Em đã đón giám đốc thị trường Chung Lăng về đây rồi.” Phương Nhiên nghiêng người để hai vị lãnh đạo có thể làm quen với nhau.

Dường như lúc này Hướng Huy mới phát hiện ra sự có mặt của Chung Lăng, anh nói nhỏ: “Chào Chung Lăng, chúc mừng cô đã đến công ty”. Giọng nói trầm ấm như tiếng đàn hồ cầm.

Chung Lăng nhướn mày: “Xin chào tổng giám đốc Hướng Huy, tôi là Chung Lăng”. Cô chủ động đưa tay ra, Hướng Huy cũng đưa tay ra bắt nhẹ rồi buông ra ngay.

Hướng Huy nói nhưng lại hướng về Phương Nhiên: “Đợi mọi người đến đủ rồi triệu tập vào phòng hội nghị, giới thiệu Chung Lăng với các đồng nghiệp để làm quen”.

“Dạ vâng.”

Hướng Huy gật đầu với Chung Lăng rồi nói tiếp: “Phương Nhiên, cô đưa giám đốc Chung Lăng vào phòng làm việc của cô ấy”.

Mép Chung Lăng giật giật: “Cảm ơn anh”.

Phòng làm việc của giám đốc thị trường được sắp xếp bên cạnh phòng làm việc của phó tổng giám đốc, rộng rãi thoải mái, đặc biệt là rất sáng sủa.

“Chị có hài lòng không? Nếu không thích tôi sẽ bảo phòng hành chính sắp xếp cho chị phòng khác.”

“Không cần đâu, thế này là tốt lắm rồi.” Nụ cười của Chung Lăng rất khó phát hiện, đối với môi trường làm việc, từ trước đến nay cô rất ít khi để tâm, nhưng Đường Tranh thì lại đặc biệt kén chọn.

Không hiểu tại sao vô duyên vô cớ lại nhớ đến anh ta, từ trước đến nay cô luôn là người nghĩ thoáng trong mọi việc, Chung Lăng khẽ thở dài.

“Chị Chung Lăng, nếu không còn việc gì khác thì tôi xin phép ra ngoài, có việc gì chị cứ gọi cho tôi, số máy nội bộ của tôi là 9527.” Nói xong, Chung Lăng không có phản ứng gì, còn Phương Nhiên lại mỉm cười.

Chung Lăng bật máy tính xách tay, nối mạng để check mail, mới chỉ một ngày mà có tới hàng trăm mail chưa đọc. Mail mới nhất được gửi cách đây năm phút, người gửi họ Hướng.

Chung Lăng di chuột mở ra, đó là mail viết bằng tiếng Anh chào đón cô đến chi nhánh ở Thượng Hải làm việc. Ngôn từ cẩn trọng, khách khí, chu đáo và rất lịch thiệp. Đích thân phó tổng giám đốc gửi, đó là một niềm vinh dự và cũng thể hiện sự tôn trọng đối với cô.

Chung Lăng dùng chuột bôi đậm dòng chữ ngắn ngủi đó, vẻ mặt đầy suy tư. Đột nhiên có tiếng gõ cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Bước vào là Phương Nhiên và một cô gái trẻ khác: “Giám đốc Chung Lăng, đây là Đới Hiểu Lam, trợ lý công ty sắp xếp cho chị”.

Chung Lăng nhìn kỹ cô gái, các nét gọn gàng, dáng dấp nhỏ nhắn, khí chất trong sáng, lúc cười còn để lộ hai chiếc răng khểnh trông rất dễ thương.

“Giám đốc.” Giọng Đới Hiểu Lam lộ rõ vẻ e dè.

“Ờ?” Chung Lăng ngẩng đầu lên.

“Sếp tổng mời chị sang phòng họp.”

“Ừ, tôi sang đây.” Chung Lăng chợt nhớ tới lời Hướng Huy dặn Phương Nhiên ban nãy, muốn giới thiệu để các đồng nghiệp làm quen với cô. Họ muốn lấy lòng hay cô lập cô, cô chưa dám khẳng định, nhưng chắc chắn sẽ không né tránh.

Chung Lăng là người cuối cùng bước vào phòng họp, vị trí ngồi của cô được xếp ở bên tay trái Hướng Huy, giống như vị trí phòng làm việc của họ. Những người khác đều ngồi bên tay phải Hướng Huy, rõ ràng là đối nghịch hoàn toàn. Chung Lăng ngước mắt lên, kín đáo liếc một lượt. Trong phòng có tất cả năm người bao gồm cả cô, ngoài Phương Nhiên và Hướng Huy ra, còn có một nam một nữ khác cô không quen.

Không đúng, Chung Lăng khẽ cau mày, người đàn ông này, rõ ràng là cô đã từng gặp. Nét cười hiện rõ trong đáy mắt, khuôn mặt toát lên vẻ ngang tàng, chính là “tài xế taxi” mà tối qua cô nhìn nhầm.

Ánh mắt người đó lộ vẻ sửng sốt, rõ ràng cũng nhận ra cô. Nhưng nếu anh ta đã không nói thì Chung Lăng cũng sẽ không chủ động nhắc đến.

“Giám đốc Chung Lăng và trưởng phòng Phương Nhiên đã gặp nhau rồi, tôi không giới thiệu nữa. Hai vị kia là Tư Mẫn, giám đốc phụ trách hành chính và Hạ Dương, trưởng phòng dịch vụ chăm sóc khách hàng của công ty.”

Một người giám đốc bằng vai phải lứa với Chung Lăng, còn vị kia là cấp dưới của cô. Cô cười rất duyên dáng, chiếc cằm xinh xắn hơi nghếch lên, kiêu ngạo đầy tự tin.

“Rất vui được làm quen với hai vị, mong rằng sau này chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”

Tư Mẫn đưa tay ra trước, so với vẻ cao ráo, thon thả của Chung Lăng, dáng người Tư Mẫn đầy đặn, tròn trĩnh hơn, đôi mắt đen láy ngự trên khuôn mặt tròn như vầng trăng thu. Nụ cười trên môi Hạ Dương cũng rất đúng mực, nét mặt rạng rỡ tựa như cái tên, chói chang như ngày hè. Đều là những nhân vật không nên va chạm, Chung Lăng than thầm, nhưng nụ cười trên môi không thay đổi.

“Tối nay tôi muốn mời các đồng nghiệp trong công ty ăn bữa cơm, nhưng tôi chưa quen với khu vực này lắm, có thể nhờ giám đốc Tư Mẫn giúp một tay được không?”

Tư Mẫn nở nụ cười duyên dáng: “Công ty đã lên kế hoạch tối nay sẽ mở tiệc chào mừng giám đốc Chung Lăng đến nhận công tác, bữa tiệc sẽ được tổ chức ở nhà hàng South Beauty trên đường Hoài Hải, đến lúc đó giám đốc phải uống với anh em mấy ly”.

Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống, gật đầu cười.

 

“Giám đốc, tài liệu mà chị cần đều ở trong này ạ.” Đới Hiểu Lam bê chồng tài liệu cao gần bằng nửa người cô đến, sau khi gõ cửa loạng choạng bước vào, Chung Lăng vội đứng dậy đón lấy, dịu dàng nói: “Em vất vả quá”.

“Dạ, không có gì.” Đới Hiểu Lam dường như hơi bất ngờ khi được trọng vọng như vậy. “Giám đốc có cần gì nữa không ạ?”

“Không cần thiết phải một câu giám đốc, hai câu giám đốc như vậy, cứ gọi chị Kiya là được rồi.” Chung Lăng khẽ mỉm cười, cô đâu có phải là Diệt Tuyệt sư thái[1], cũng không có ba đầu sáu tay, không đến mức khiến cô bé phải sợ như vậy.

“Dạ vâng, thưa giám đốc.”

“Hả?” Chung Lăng cau mày.

“Dạ, em biết rồi chị Kiya.” Đới Hiểu Lam vội sửa lại, lúc này Chung Lăng mới mỉm cười tỏ ý hài lòng. Đới Hiểu Lam thẹn thùng nói: “Nếu không còn việc gì nữa thì em xin phép ra ngoài”.

Chung Lăng hiểu ý mỉm cười: “Ừ, em ra đi”.

Đưa mắt dõi theo bóng Đới Hiểu Lam ra ngoài, Chung Lăng chìm trong suy nghĩ. Cô đã xem qua tài liệu về nhân viên của cô, Đới Hiểu Lam mới vào làm việc chưa đầy một năm, trên lý thuyết, kinh nghiệm của cô bé này chưa thể đủ để làm trợ lý giám đốc, nhưng hiện tại lại được sắp xếp vào vị trí quan trọng này, không hiểu lý do bắt nguồn từ đâu.

Ngoài việc buổi trưa nhờ Đới Hiểu Lam đi mua một chiếc bánh sandwich để ăn trưa, cả ngày Chung Lăng đều vùi đầu xem giấy tờ trong phòng làm việc. Cô cần phải bắt tay vào công việc với tốc độ nhanh nhất để người khác không soi mói gì được cô.

Ngày đầu tiên đến chi nhánh của tập đoàn Hiển Dịch ở Thượng Hải đã bình yên trôi qua như vậy.

Sáu giờ chiều, Phương Nhiên gõ cửa phòng làm việc Chung Lăng.

“Mời vào.”

Phương Nhiên thấy bàn làm việc chồng chất giấy tờ, liền cười hỏi: “Giám đốc, chị vẫn đang bận à?”

“Có việc gì không?” Chung Lăng dụi mắt.

Phương Nhiên cười khúc khích: “Công ty tổ chức tiệc chúc mừng chị đến nhận công tác, chị quên rồi à?”

Chung Lăng vỗ mạnh tay lên đầu, cười nói: “Đúng là tôi quên thật”.

“Đúng là sếp lớn nên hay quên.”

Vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng được thốt ra từ miệng Phương Nhiên nghe rất chối tai. Nụ cười không thật lòng của cô ta khiến Chung Lăng cảm thấy rất khó chịu. Cô chỉ cười mà không nói gì thêm, thu dọn sơ qua bàn làm việc rồi nói: “Đi thôi”.

Mấy vị lãnh đạo cấp cao của công ty đều tự lái xe đi, chỉ có Hạ Dương chủ động đề nghị chở bọn họ.

Đợi lúc đèn đỏ, Chung Lăng phát hiện thấy Hướng Huy lái một chiếc Volkswagen Tiguan màu xanh sapphire đi đầu tiên, ngay sau đó là chiếc Volkswagen Sagitar màu đỏ và chiếc Volkswagen Golf Gti màu đỏ tươi. Chiếc Santafe màu đen mà họ ngồi đi cuối cùng.

Nhìn vẻ lái xe chăm chú của Hạ Dương, bất giác Chung Lăng cảm thấy buồn cười, đúng là cô có duyên với chiếc xe này.

Trong phòng ăn của nhà hàng, Chung Lăng nhìn thấy Thích Đình Đình, kế toán trưởng phụ trách tài vụ của công ty và giám đốc phụ trách bộ phận hậu cần Bành Húc, hai người này không tham dự cuộc họp buổi sáng.

Thích Đình Đình là cô gái rất trẻ trung, xinh đẹp. Chung Lăng chưa đến ba mươi tuổi mà đã được ngồi ở vị trí giám đốc thị trường, vốn là một kỳ tích, không ngờ xem ra cô gái Thích Đình Đình này còn kém cô mấy tuổi.

Còn Bành Húc thì trông rất thô kệch, mặt đầy nếp nhăn, nếu vị này không có mặt ở đây sớm thì suýt nữa Chung Lăng đã tưởng anh ta được cử đến để thu tiền bảo vệ.

Thức ăn đã được mang lên một nửa, rượu chưa quá ba tuần, Hướng Huy mỉm cười nói: “Mọi người cứ vui vẻ đi nhé, tôi cáo lỗi về trước”.

Bất chấp sự hò hét và những tiếng la ó phản đối của mọi người, ý cười ấm áp hiện trên khuôn mặt lạnh lùng, Hướng Huy vẫy tay chào mọi người rồi ra về.

Chung Lăng mím môi, cố ý nói: “Tổng giám đốc Hướng làm như thế mọi người sẽ mất hứng đấy”.

Hạ Dương cười liếc cô một cái: “Từ trước đến nay sếp tổng luôn như vậy, dần dần sẽ thấy quen”.

Phương Nhiên tiếp lời rất đúng lúc: “Sếp tổng về rồi, bọn mình mới được chơi thoải mái”.

Thích Đình Đình chớp chớp mắt: “Đúng rồi đấy, ăn xong đi hát karaoke nhé, ngày mai vứt hóa đơn cho sếp Hướng là được”.

Giọng điệu thoải mái của cô khiến mọi người đều cười ồ.

Nói thực, với một đội ngũ có tiềm năng và đầy sức trẻ, Chung Lăng rất muốn hòa nhập với họ, nhưng cô hiểu rằng, bầu không khí đoàn kết, dễ chịu đó không có chỗ dành cho cô.

Lời dự đoán của Chung Lăng không sai, bữa tiệc chào đón cô mặc dù không nguy hiểm như Hồng Môn Yến[2], nhưng cũng đầy sóng ngầm.

Bành Húc nâng ly lên trước: “Giám đốc Chung Lăng, tôi mời chị một ly”.

Nụ cười thấp thoáng trên môi Chung Lăng, cô uống một hơi cạn ly.

“Tửu lượng của giám đốc khá thật đấy.” Phương Nhiên vỗ tay đầu tiên rồi rót cho Chung Lăng một ly rượu vang đầy, nâng ly mình lên, cười híp mắt: “Tôi cũng mời giám đốc một ly, chúc mừng chị đã đến làm việc ở chi nhánh Thượng Hải”.

Rõ ràng Chung Lăng nghe thấy có tiếng phì cười, định xem đó là ai nhưng lại không biết tiếng cười phát ra từ hướng nào. Cô bình thản uống cạn ly rượu, mày hơi cau lại: “Mời Phương Nhiên”.

Rõ ràng là Phương Nhiên không uống được rượu, miễn cưỡng uống hết một ly, người đã nhìn hơi lảo đảo, Tư Mẫn vội đứng dậy, nheo mắt nói: “Giám đốc, ta cũng cạn ly chứ nhỉ?”

Sự việc đã đến nước này, dù ngốc đến đâu Chung Lăng cũng nhận ra ý đồ của bọ họ. Cô xoay ly rượu, miệng lộ ý cười: “Mấy người định cấu kết với nhau chuốc cho tôi say đúng không?”

“Giám đốc vui tính thật đấy.” Sắc mặt Tư Mẫn hơi sầm xuống, nhưng rồi lại nhanh chóng cười tươi như hoa: “Giám đốc đã uống với anh Bành Húc và chị Phương Nhiên, đừng có không nể mặt em nhé”.

Ngay cả trò kích tướng cũng lôi ra rồi, mấy khi được bọn họ trọng vọng thế này đâu, sao Chung Lăng lại có thể để họ thất vọng, cô cau mày, uống hết ly rượu mà không hề chớp mắt.

Tư Mẫn bại trận ngồi xuống, tiu nghỉ gắp một miếng thức ăn đưa vào miệng, nhai uể oải.

Chung Lăng liếc Hạ Dương đang ngồi hơi chếch với cô phía đối diện, tiếp theo sẽ đến lượt anh chàng này đây. Cô thầm cười khẩy trong lòng, định chuốc cho cô say, hãy đợi đấy. Kiếp này cô chỉ say một lần, suýt thì gây ra họa lớn, nếu không phải… Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy hãi hùng.

Cô thở phù một hơi dài, cố gắng gạt đi ký ức đau buồn đó. Lúc quay mặt sang, cô nhìn thấy Phương Nhiên ra sức đưa mắt ra hiệu cho Hạ Dương, nhưng không ngờ anh chàng vờ như không nhìn thấy. Phương Nhiên đành phải bấm bụng lâm trận, phát động vòng tấn công mới bằng rượu.

Mặc dù tửu lượng của Chung Lăng không tồi, nhưng cũng không thể chịu nổi sự oanh tạc dồn dập của mấy người đó, rượu bốc lên khiến mặt cô nóng rực, cô khẽ mỉm cười nói: “Tôi vào toilet một lát, mọi người cứ tiếp tục”.

Trong tích tắc vã nước lạnh lên mặt, cô cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều. Cô chậm rãi dặm thêm phấn, loanh quanh hồi lâu mới quay vào.

Có lẽ mấy người kia ý thức được rằng nếu xét về tửu lượng, ở đây không ai có thể là đối thủ của cô, nên không đến chúc rượu cô nữa. Chung Lăng rất vui vẻ, còn tranh thủ thời gian trả lời tin nhắn của Chỉ Quân, nói rằng lát nữa sẽ đến bệnh viện thăm.

Bành Húc là người đầu tiên không ngồi yên được nữa, anh ta loạng choạng đứng dậy, miệng phả hơi rượu nói: “Tôi, tôi về trước đây”.

Tiếp đó là Phương Nhiên, tửu lượng của cô nàng vốn kém nhất, uống không phải là ít, nếu không gắng gượng chịu đựng bằng ý chí thì đã gục từ lâu rồi.

“Thôi thanh toán nhé.” Tư Mẫn nói nhỏ.

Dĩ nhiên là Chung Lăng không có ý kiến gì.

Tất cả mọi người đều trong tình trạng ngà say, không thể lái xe về. Hạ Dương tống hết bọn họ lên taxi, báo địa chỉ cho lái xe, đến khi ngoảnh đầu lại thì thấy Chung Lăng đang chậm rãi bước tới.

Hạ Dương lắc lư chiếc chìa khóa trong tay: “Đưa cô một đoạn nhé?”

Chung Lăng vẻ mặt vô cảm: “Anh rất bất lịch sự”.

Hạ Dương đáp rất tưng tửng: “Nếu cô muốn sau khi hết giờ làm việc vẫn bị người khác một điều giám đốc, hai điều giám đốc thì tôi có thể đáp ứng yêu cầu của cô”.

Chung Lăng cứng họng, chỉ biết bĩu môi.

“Đến bệnh viện RJ?”

Chung Lăng thắc mắc ngẩng đầu lên: “Sao anh lại biết?”

Hạ Dương liền nhún vai: “Tôi có thể đọc vị bất kỳ ai, cô có tin không?”

Còn lâu Chung Lăng mới tin những lời khoa môi múa mép của Hạ Dương, nhưng lại rất tin vào tay lái và khả năng nhớ đường của anh ta, cô nghĩ một lát rồi mỉm cười: “Thế thì cảm phiền anh”.

Xe chạy được mấy cây số, đột nhiên Chung Lăng sực nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: “Anh vẫn lái xe sau khi uống rượu à?” Cô không biết trong nước sẽ phạt như thế nào đối với người uống rượu mà vẫn lái xe, nhưng ở Anh, nhẹ thì bị tước bằng, nặng sẽ phải vào tù.

“Tôi không uống rượu.” Hạ Dương bình thản đáp.

“Vậy hả.” Lúc này Chung Lăng mới yên tâm.

“Vừa nãy sao anh không chúc rượu tôi?” Không nén nổi tò mò, cuối cùng Chung Lăng hỏi.

Ánh mắt Hạ Dương rất bình thản, ý cười thấp thoáng nơi đáy mắt: “Cô nghĩ là tại sao?”

“…” Chung Lăng không biết phải nói gì, đành coi như chưa từng hỏi câu này.

Hạ Dương dừng xe trước cổng bệnh viện rồi nói nhỏ: “Đưa di động cho tôi”.

Mặc dù bất ngờ nhưng Chung Lăng vẫn đưa.

Hạ Dương nhập vào một dãy số rồi cười vui vẻ: “Nếu đi đâu mà không bắt được xe thì cứ bấm số này”.

“Vậy hả, số điện thoại gọi xe à? Cảm ơn anh.”

“…” Dường như Hạ Dương sững lại, nhưng cũng không giải thích gì thêm.

Chung Lăng mua một số đồ dinh dưỡng và trái cây ở siêu thị nhỏ gần bệnh viện rồi xách vào phòng bệnh, Chỉ Quân đang vừa ăn táo vừa đọc tạp chí.

“Ê, ung dung quá ha.” Chung Lăng trêu.

Chỉ Quân cười nói: “Vào đây”.

Đang nói cười thì phòng trong có người bước ra, cô ấy đặt con dao gọt hoa quả đã rửa sạch trở lại đầu giường, nghiêng đầu sang cười: “Chỉ Quân, có bạn đến thăm chị à?”.

Một cô gái nhanh nhảu, mỏng mày hay hạt, vừa nhìn Chung Lăng đã thấy rất ưa.

Chỉ Quân liền cười: “Diệp Tử, để chị giới thiệu với em, đây chính là chị Chung Lăng”.

Đôi mắt đẹp của Chung Lăng chớp chớp, cô khẽ gật đầu theo phản xạ, cái tên Diệp Tử không hề xa lạ đối với cô.

Diệp Tử vui vẻ đưa tay ra: “Chị Chỉ Quân thường kể về chị với em”.

“Hơ hơ, thật là trùng hợp, cô ấy cũng thường…” Chung Lăng ngừng lại một lát, chớp chớp mắt rồi nói tiếp: “Nói xấu Diệp Tử với chị”.

Diệp Tử liền la lớn: “Nói xấu người khác sau lưng, thật là vô liêm sỉ”.

Thấy vậy Chỉ Quân liền cười khúc khích, bầu không khí trở nên vô cùng thân thiện, sôi nổi.

Dường như ba người có rất nhiều chủ đề chung để nói, tính cách của Chung Lăng khiến cô rất ít khi hồ hởi chuyện trò với một người mới gặp lần đầu tiên, nhưng Diệp Tử là một ngoại lệ, rất thu hút cô.

Giữa chừng Diệp Tử có điện thoại gọi đến, cô nấp vào một góc nghe máy. Một lát sau Diệp Tử cười tủm tỉm nói: “Em về đây, chị chú ý nghỉ ngơi nhé”.

Quách Chỉ Quân chậm rãi cắt tỉa móng tay đáp: “Ừ, hẹn hò vui vẻ nha”.

Diệp Tử “xí” một tiếng rồi cất tiếng chào Chung Lăng, mặt đỏ tía tai ra về.

“Đúng là cái đồ trọng bồ khinh bạn.” Quách Chỉ Quân lẩm bẩm.

“Gì vậy?” Chung Lăng buột miệng hỏi.

Chỉ Quân chỉ ra cửa sổ: “Chắc chắn là ông chồng cô nàng lại đến đón đó mà”.

Chung Lăng đứng dậy chỉ kịp nhìn thấy Diệp Tử lên một chiếc xe màu xanh sapphire, sau khi quay đầu liền lao vút đi. “Tình cảm của bọn họ thắm thiết lắm hả?”

“Ừ, là bạn học hồi đại học, kết hôn cũng mấy năm rồi, vẫn dính nhau như sam.”

Chung Lăng tặc lưỡi nói: “Thế hóa ra cậu ghen với người ta hả”.

Quách Chỉ Quân liền lườm cô một cái, hứ một tiếng, nói: “Đúng vậy, tôi ghen vì đồng chí vẫn chưa được anh nào tha đi cho”.

Chung Lăng bất giác buồn cười, cô bạn này của cô từ trước đến nay vẫn ruột để ngoài da, tốt nhất cứ mặc cô nàng thích nói gì thì nói.

[1] Diệt Tuyệt sư thái là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồng long ký của nhà văn Kim Dung. Bà nổi tiếng là người cứng nhắc, giáo điều, nặng nề định kiến và quan điểm trắng đen rõ ràng.

[2] Hồng Môn Yến là buổi tiệc được tổ chức tại vùng ngoại ô Hồng Môn đời Tần với sự tham gia của Hạng Vũ và Lưu Bang. Đây là buổi tiệc có sức ảnh hưởng quan trọng cho cuộc chiến nông dân cuối đời Tần sau này, được cho là nguyên nhân gián tiếp khiến Hạng Vũ thất bại và Lưu Bang lập nên triều Hán. Người đời sau đã dùng từ Hồng Môn Yến để chỉ về những buổi tiệc có nhiều mưu đồ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s