Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương- Chương 4.3


Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương- Chương 4.3

Sau khi tan họp, tôi như con chó cụt đuôi cúp tai chạy về lớp. Nằm bò trên bàn học, tôi vò đầu nghĩ: tiết mục văn nghệ không có gì khác ngoài mấy trò hát hò, đánh đàn, thổi sáo, nó vốn là cuộc thi giữa các trường với nhau. Tôi chẳng có tài nghệ gì, ngoại trừ ăn ra thì chỉ biết ngủ, chẳng lẽ đi diễn cương thi chắc?

Trong lòng tôi đấu tranh dữ dội, La Lịch Lệ đột nhiên vỗ lên vai tôi dửng dưng nói: “Thái Thái, các cậu họp hành thế nào rồi, sao mặt cậu cứ nghệt ra như sắp đi chịu chết vậy?”.

Tôi ngẩng đầu nhìn nó. Nó giật bắn mình: “Oa, cậu bị ai đánh à?”.

Tôi lắc đầu không hiểu nó nói gì: “Đâu có, sao cậu lại hỏi thế?”.

“Hai mắt cậu còn thâm đen hơn cả gấu trúc nữa kìa, trông đáng sợ quá!”

Tôi dụi mắt nói: “Ôi, còn không phải tại Hội trưởng cấm tớ trộm rau quả ở trường khiến tớ chỉ còn nước thức đêm rình quả chín hay sao? Tớ đã phải hẹn đồng hồ báo thức để sáng sớm dậy thu hoạch đấy”.

La Lịch Lệ bĩu môi: “Kể ra cậu cũng dã man thật”.

Tôi hỏi: “Trông rõ đến thế kia à?”.

“Phải nói là thảm không nỡ nhìn ấy chứ.” La Lịch Lệ gật đầu.

Tôi vòng tay lên ôm đầu, ra sức lắc lấy lắc để: “Thôi chết rồi, thế nào cũng bị Hội trưởng phát hiện ra! Chả trách anh ta tức giận thế! Sau này tớ biết làm sao đây? Làm sao đây?”.

La Lịch Lệ rống lên: “Có đến mức ấy không nàng ơi? Làm gì mà khoa trương thế! Ban ngày ban mặt, cậu diễn kịch cho ai xem đây hả?”.

Diễn kịch ư? Đúng rồi! Tôi ngừng lại không lắc nữa, hai mắt mở choàng nhìn La Lịch Lệ, có ánh sáng lóe qua đầu tôi: “Cậu vừa mới nói cái gì ấy nhỉ?”.

La Lịch Lệ lườm tôi: “Nói cậu diễn kịch, Mã Cảnh Đào diễn còn không giả tạo bằng cậu”.

Tôi đặt tay lên vai La Lịch Lệ, kích động nói: “La Lịch Lệ, tớ nghĩ ra tiết mục văn nghệ cho trường mình trong hội diễn lần này rồi”.

“Tiết mục gì cơ?”

“Kịch nói.”

 

Yêu cầu của Kỷ Nghiêm, rồi khát khao cháy bỏng về tài khoản trồng đầy những Bé Rau của anh ta đã khiến cho một đứa hiệu suất làm việc xưa nay luôn luôn thấp tịt như tôi phải thức thâu đêm để cho ra lò một kịch bản kịch, nộp cho Kỷ Nghiêm ngay sáng hôm sau.

Hội trưởng đại nhân đích thân đọc qua một lượt, chau mày nói: “Điền Thái Thái, em muốn làm gì đây?”.

Tôi thành thật trả lời: “Hội trưởng, chẳng phải anh muốn em nghĩ tiết mục dự thi sao? Em thấy diễn kịch cũng hay đấy chứ, vừa mới mẻ, sáng tạo lại thể hiện được văn hóa của trường mình”.

“Ồ, thế nên em đã viết ra cái kịch bản mới mẻ, sáng tạo và đầy văn hóa này sao?” Kỷ Nghiêm chỉ tay lên dòng đề mục cực kỳ nổi bật: “Ngoại truyện về công chúa Bạch Tuyết, câu chuyện phía sau mụ dì ghẻ độc ác”.

Tôi gật đầu: “Những câu chuyện cổ tích ngày xưa chỉ khiến người ta nhìn vào mặt tốt đẹp của vấn đề, thực ra mặt đen tối cũng chưa chắc đã xấu xa như chúng ta vẫn nghĩ”.

Cẩn thận liếc nhìn ánh mắt Kỷ Nghiêm, tôi nuốt nước miếng nói tiếp: “Nếu như mọi người ai cũng đi theo lối tư duy sẵn có, vậy tại sao chúng ta không thử mạnh tay lật ngược lại câu chuyện?”.

“Vì thế nên sự độc ác của mụ dì ghẻ thực ra là bởi tình yêu bà ta dành cho quốc vương?” Kỷ Nghiêm ngắt lời tôi.

Tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng thế, chính vì muốn giành được tình yêu của đức vua nên hoàng hậu mới hy vọng bản thân mình trở thành người đẹp nhất trần đời. Thế nhưng đức vua lại chỉ quan tâm đến cô con gái của người vợ trước, vì quá yêu nên hoàng hậu đã sinh lòng oán hận, cuối cùng bà bước vào con đường trở thành mụ dì ghẻ độc ác”. Do quá nhập tâm, vẻ mặt tôi trở nên cực kỳ dữ tợn.

Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi: “Nhảm nhí!”.

Tôi vẫn không hề sợ hãi: “Thực ra tình yêu vốn dĩ là như vậy, bất chấp đúng sai, khiến con người ta từ bỏ tất cả, không cần biết kết cục thế nào, cũng không cần tính toán thiệt hơn”.

Một lát sau, trong mắt Kỷ Nghiêm chợt thoáng qua một ánh nhìn kỳ lạ. Anh ta buông cuốn kịch bản xuống: “Em nói thử xem sau đó thế nào”.

Tôi ho khẽ một tiếng: “Sau đó, bà hoàng hậu oán hận vì tình, đã nghĩ trăm phương ngàn kế tìm cách loại trừ công chúa Bạch Tuyết, cuối cùng sự việc vỡ lở, bà ta bị đức vua ruồng bỏ, bi phẫn mà chết”.

Kỷ Nghiêm chau mày: “Sáng tạo thì có sáng tạo, nhưng quá điên cuồng, kết cục cũng không có hậu”.

Tôi lắc đầu: “Con người ta khi yêu chính là kẻ điên, lúc nào cũng phải đoán xem đối phương có thực sự yêu mình hay không, có thể yêu nhiều hơn nữa không. Phụ nữ ai cũng thế, tuy thích được theo đuổi nhưng cái không có được mới là cái mà họ thèm muốn nhất, khắc cốt ghi tâm nhất”.

Kỷ Nghiêm nhìn tôi bằng ánh mắt trước nay chưa từng có, một lúc lâu sau, anh ta nói bằng giọng nghe như tiếng thì thầm: “Thì ra em nghĩ như vậy”.

Cảm nhận được ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào mình, tôi khẽ ngước lên thì bắt gặp ngay đôi mắt đen sâu thẳm đó, toàn thân tôi chấn động.

Còn chưa để tôi kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy anh ta hỏi: “Em thấy ngày thường anh đối xử với em thế nào?”.

Tôi ngẩn người, lòng thầm cảm thán: nếu cần lấy một từ ra để hình dung thì đó chính là: ngược đãi! Đổi sang cụm từ: ngược đãi dã man, ngược đãi từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài! Trong bụng nghĩ thế nhưng ngoài miệng tôi vẫn đon đả nịnh: “Hội trưởng đối với em tốt lắm, cực kỳ tốt! Phải nói là tốt quá xá luôn! Em dám khẳng định ngoại trừ bố mẹ em ra, người tốt với em nhất chính là Hội trưởng”.

Sau một hồi im lặng, Kỷ Nghiêm nhìn tôi đầy suy tư: “Ồ, thì ra trước kia anh đã dùng sai phương pháp”.

Khi tôi còn chưa hiểu mô tê gì, anh ta đã ném cuốn kịch bản lên người tôi, nghiêm giọng nói: “Mang về sửa lại từ đầu cho anh, đến khi anh hài lòng mới thôi”.

Sao nói trở mặt là trở mặt ngay được thế?

Tôi kêu khóc: “Hội trưởng, em thức suốt đêm viết cái này đấy”.

“Bảo em sửa lại thì cứ thế mà làm”, Kỷ Nghiêm lạnh lùng nhắc lại.

Ngẩn ngơ đứng đó, tôi thực sự không sao hiểu nổi vừa rồi còn đang yên đang lành, tự nhiên lại đắc tội với anh ta.

Trước sự đe dọa của ác ma, tôi đành cầm bản thảo quay lưng chuẩn bị đi về.

Đột nhiên Kỷ Nghiêm gọi: “Đợi đã”. Tôi quay đầu lại, Kỷ Nghiêm nở một nụ cười đầy thâm ý: “Vở kịch lần này sẽ do em diễn vai hoàng hậu”.

Ngay lập tức, tôi nhận ra mình lại lấy gậy ông đập lưng ông. Lần trước là đập vào bên trái, còn lần này thì đổi sang bên phải. Giờ thì sướng rồi, chưa đầy một tháng tôi đã bị chơi cho thành tàn phế…

Cảm giác bất cam trào dâng khắp trong tim, tôi bực bội dẩu môi lên hoạnh họe: “Muốn em diễn bà hoàng hậu độc ác cũng được thôi, trừ phi anh diễn vai đức vua”.

Khóe miệng Kỷ Nghiêm nở một nụ cười thật khẽ, không thèm suy nghĩ, gần như trong tích tắc anh ta đáp lại ngay: “Ha ha, được!”.

… (Còn tiếp)

Bài viết liên quan:

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương

Anh hận anh yêu em

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s