Thời niên thiếu không thể quay lại ấy (16)


Thời niên thiếu không thể quay lại ấy (16)

Rất nhiều năm sau, đọc truyện tranh Rẽ trái, rẽ phải của Jimmy, nhiều người bạn của tôi cho rằng nó là sự lãng mạn không thực tế, nhưng tôi lại rất tin, bởi vì số mệnh quả thật rất thần kỳ, nếu nó đã không muốn cho bạn gặp lại ai đó, thì bạn và người ấy cho dù chỉ cách nhau một bức tường, hay bạn đứng ngay dưới ánh đèn sân khấu, đứng trước mặt người ấy, thậm chí, cho dù có ai đó hét to tên bạn vào tai người ấy, người ấy cũng vẫn không nhìn thấy bạn.


Xa cách bốn năm, nhưng giữa tôi và Hiểu Phi không có bất kỳ khoảng cách nào. Chúng tôi vẫn thân thiết như vừa mới chia tay nhau ngày hôm qua. Cô ấy vẫn giống như hồi còn nhỏ, nói liến thoắng không ngừng, nôn nóng muốn kể cho tôi nghe về khoảng thời gian bốn năm không có tôi đó. Tôi cũng giống như hồi nhỏ, im lặng lắng nghe, chia sẻ những vui buồn, hờn giận với cô ấy.
Chẳng mấy chốc, một tiếng đồng hồ hoạt động tự do giữa tiết đã kết thúc, tiếng chuông vào lớp vang lên, chúng tôi tay nắm tay chạy về lớp. Hiểu Phi dặn đi dặn lại, hết giờ học đợi mình, tôi gật đầu sung sướng.
Quay về lớp, Lâm Lam hỏi tôi: “Quan hệ giữa cậu và Cát Hiểu Phi rất tốt phải không?”
Tôi cười, giải thích: “Bạn ấy là bạn thân nhất của mình, cậu biết bạn ấy?”
Lâm Lam cười cười: “Điểm vào cấp hai của cậu ấy đứng đầu lớp 7 (2), khi mới nhập học, cô chủ nhiệm lớp 7 (2) đã chọn cậu ấy làm lớp trưởng, nhưng cậu ấy lại từ chối, nói là mình đã làm lớp trưởng từ hồi lớp 1, làm suốt sáu năm, thật sự đã chán ngấy chức lớp trưởng rồi.”
Tôi không nhịn được cười, đúng là tính cách của Hiểu Phi, không sai!
Từ khi gặp lại Cát Hiểu Phi, tôi đã xa cách hẳn với nhóm của Lâm Lam.
Hằng ngày, sau khi tan học, tôi và Hiểu Phi đều về cùng nhau. Đến mười phút nghỉ giữa tiết chúng tôi cũng phải tìm nhau ngồi nói chuyện. Nếu lớp Hiểu Phi tan rồi mà lớp tôi chưa tan, cô ấy sẽ đứng ở cửa lớp, thò đầu vào nhìn, giáo viên nhìn cô ấy, cô ấy lại rụt đầu về, nhưng chỉ một lúc sau, cô ấy lại áp sát người trước cửa lớp, thò đầu vào nhìn tôi. Giáo viên lớp tôi và lớp 7 (2) giống nhau, đều biết cô ấy. Hiểu Phi xinh đẹp, học giỏi, tính tình lại hoạt bát, vui vẻ, giáo viên đứng lớp không những không giận mà còn bị bộ dạng thò ra thụt vào, ám muội của cô ấy chọc cười, vui vẻ khoát tay, cho chúng tôi về.
Đến nỗi mà không lâu sau đó, không những toàn bộ học sinh lớp 7 (1) và lớp 7 (2), mà ngay cả các thầy cô giáo cũng biết, Cát Hiểu Phi có một cô bạn rất thân, tên là La Kỳ Kỳ.
Tôi và Cát Hiểu Phi dính nhau như sam. Nói hết chuyện quá khứ, chúng tôi nói tới chuyện hiện tại, đang ở vào độ tuổi bắt đầu yêu, nên đề tài nào cũng xoay quanh bọn con trai. Hiểu Phi cho tôi đọc những lá thư tình mà cô ấy nhận được, thật vô cùng ngoạn mục!
Tôi đọc, cô ấy nghe, có những đoạn quả thực phải nổi hết da gà, cô ấy làm bộ dạng nôn mửa. Có những câu rõ ràng là được chép lại ở đâu đó, cô ấy sẽ chế nhạo rất vô tình, nếu người khác mà làm vậy, tôi có lẽ có ý kiến, nhưng trong mắt tôi, dù cô ấy có làm gì đi nữa, cũng đều rất đáng yêu.
Chúng tôi vừa đọc thư tình, vừa ngồi tụm lại với nhau cười nghiêng ngả trong vườn cây, Hiểu Phi hỏi tôi: “Có bạn trai nào thích cậu không?”
Tôi lắc lắc đầu.
Cô ấy lại hỏi: “Cậu có buồn không?”
Tôi lắc đầu.
Cô ấy hỏi: “Cậu có thích ai không?”
Tôi nghĩ một lúc, rồi lắc đầu, từ lâu tôi đã quyết định không thích Trương Tuấn nữa.
Nhìn vẻ mặt đó, tôi cũng đoán ra được tâm sự của cô ấy: “Cậu thích ai rồi phải không?”
Cô ấy chỉ mỉm cười không nói.
“Ai thế?”
“Một anh học lớp 9. Trước kia là hàng xóm nhà mình, còn nhớ mấy hôm trước mình kể với cậu chuyện, hồi học tiểu học, mỗi khi tan trường đều ngồi nhờ xe của anh hàng xóm về không?”
“Ừ, cậu đắc tội với một bạn nữ trong lớp, bạn ấy đã gọi anh trai tới đánh cậu, không ngờ lại bị anh hàng xóm của cậu dọa cho sợ chạy mất dép, anh hàng xóm là thần hộ vệ cho bạn Cát Hiểu Phi nhà ta mà!”
Hiểu Phi phá lên cười: “Chính là anh ấy, tên Vương Chinh.”
Hiểu Phi mở to hai mắt, chờ tôi phản ứng, nhưng tôi lại chẳng có phản ứng gì, cô ấy nổi giận, cốc vào đầu tôi: “Sao cậu vẫn như thế, lúc nào cũng tỏ vẻ chẳng quan tâm tới điều gì, Vương Chinh ấy à! Là tay trống trong ban nhạc của trường mình đấy. Trời ạ, tất cả nữ sinh của trường cấp hai này đều biết đến anh ấy đó? Cậu biết không, lúc đánh trống, nhìn anh ấy rất cool! Cool toàn phần!”
Năm đó, từ “cool” mới được lưu hành, khi chúng tôi nói “cool”, thường cảm thấy mình rất lạnh.
“Bản thân anh ấy có cool không?”
Hiểu Phi tỏ ra đau khổ gục lên người tôi: “Cool, rất cool! Từ năm lớp 4 mình đã bắt đầu yêu thầm anh ấy rồi, trong khi người ta lại chẳng thèm để ý đến mình, trước kia là hàng xóm, còn có cớ để gặp nhau, giờ đã chuyển đến thành phố này, không còn là hàng xóm nữa, đến cái cớ mình cũng chẳng còn.”
Tôi không tin, nói: “Cậu xinh đẹp, đáng yêu thế này, anh ta nhất định sẽ thích cậu.” Trong lòng tôi, Hiểu Phi là người hoàn mỹ, tôi không nghĩ có người con trai nào lại nỡ lòng từ chối bạn mình.
Hiểu Phi lập tức cười khúc khích nói: “Đúng thế, đúng thế, mình cũng nghĩ thế. Nói không chừng anh ấy đã sớm có tình cảm với mình từ lâu rồi, nhưng thấy mình vẫn còn là mầm non tương lai của đất nước, nên không nỡ hủy hoại, giờ mình đã lớn, anh ấy không cần phải khách khí nữa”. Hiểu Phi dang rộng hai tay, hét lớn vào không trung: “Hoan nghênh hủy hoại!” Tôi cười đến đau cả bụng, hai con mắt cô ấy đảo nhanh như chớp, tự nắm chặt lấy tay mình: “Không được, mình phải cố lên! Mình có quá nhiều đối thủ cạnh tranh, không khác gì giật miếng thịt trong miệng bầy lang sói.” Rồi cô ấy lại quay sang tôi nói một cách nghiêm túc: “Kỳ Kỳ à, đừng bao giờ thích những người con trai quá xuất chúng, bản thân mình phải đau khổ, mà anh ấy còn không trân trọng nỗi đau khổ của mình, càng không nên rung động trước, ai rung động trước người ấy sẽ thua.”
Tôi cười lớn, bàn về các loại đạo lý cô ấy hiểu nhiều hơn bất cứ ai, kết quả hành động lại hoàn toàn đi ngược lại với những đạo lý ấy.
Có kết quả thi giữa kỳ, cả lớp hơn bốn mươi người, tôi xếp thứ hai mươi mấy, bố mẹ tỏ ra rất hài lòng với kết quả này, bản thân tôi lại càng chẳng có điều gì phải bất mãn.
Trần Tùng Thanh xếp thứ nhất, Lâm Lam thứ hai, Hiểu Phi đứng thứ nhất trong lớp cô ấy, tôi nghe ngóng, thăm dò về kết quả của Quan Hà, không ngoài dự đoán, đứng nhất lớp, rồi lại không kìm được đi nghe ngóng xem kết quả của Trương Tuấn thế nào, cũng xếp thứ hai mươi mấy trong lớp, gần giống tôi. Khối bảy không xếp thứ tự của toàn khối, nên ai thắng ai thua không ai biết.
Do cả Hiểu Phi và Quan Hà đều có thành tích học tập xuất sắc, lại xinh đẹp, nổi trội, nên họ trở thành “Song Ba”1 của chúng tôi, vốn từ này là do một cô giáo ngữ văn nói đùa, nhưng sau đó lại được tất cả mọi người công nhận. Giáo viên và bạn bè đều thích nhắc đến họ, mang họ ra so sánh, đọ cao thấp.
Theo lẽ thường, hai con người tuổi đang còn trẻ mà bị đem ra so sánh như thế, khó tránh khỏi có hiềm khích, nhưng Quan Hà điềm đạm hòa nhã, cư xử chừng mực, chưa bao giờ có điều tiếng gì; Hiểu Phi tính tình thoải mái, hi hi ha ha suốt ngày, ngoài việc học ra thì trong lòng cô ấy chỉ có Vương Chinh, ngày nào cũng lên tầng ba lén nhìn xem có bạn gái nào có ý đồ với Vương Chinh của cô ấy không. Vì vậy, hai người bọn họ mặc dù đều nổi bật, xuất sắc như nhau, nhưng giữa họ lại không hề có mâu thuẫn, và cũng chưa từng va chạm.
Tôi và Hiểu Phi trải qua thời kỳ “nồng nhiệt” sau thời gian dài xa cách, dần dần cũng trở lại trạng thái bình thường, không còn đến mức chỉ ước ao được ở bên nhau một ngày hai tư giờ nữa. Cô ấy thích lân la làm quen với các anh chị khối chín, rồi nhân cơ hội hỏi thăm tin tức của Vương Chinh. Tôi thích lên thư viện, một tiếng hoạt động tự do giữa giờ, tôi thường ngồi ở thư viện đọc sách, thường gặp Trần Tùng Thanh. Cậu ấy và tôi, mỗi người độc chiếm một chiếc bàn lớn, sách của ai người ấy đọc, không bao giờ nói chuyện với nhau.
Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản và vui vẻ. Những lúc Hiểu Phi rảnh, tôi sẽ đi với cô ấy; những lúc Hiểu Phi bận, tôi lên thư viện. Nhờ sự hướng dẫn của Trần Kình, tôi đọc sách rất nhanh, cuốn Bá tước Monte Cristo dày như thế, chỉ vài tiếng tôi đã đọc xong, vì vậy nhu cầu về sách của tôi rất lớn, càng ngày càng đọc tạp nham, từ Plato1 cho đến Tịch Mộ Dung, sách nào tôi cũng đọc, cho dù có hiểu hay không hiểu cũng vẫn đọc.
Tôi vẫn không thích về nhà. Sau khi tan học, thà lang thang ở bên ngoài chứ nhất định không về nhà ngay. Bố mẹ thấy thành tích học tập của tôi cũng tạm được nên hoàn toàn yên tâm, áp dụng phương pháp chăn dê để quản giáo tôi.
Hiểu Phi cũng vẫn giống như hồi bé, không thích về nhà, có điều, bây giờ cô ấy có rất nhiều bạn, vì vậy, không phải lúc nào cô ấy cũng đi với tôi.
Ngoài giờ học, thời gian còn lại Tiểu Ba đều ở quán karaoke. Nếu không thích về nhà sớm thì theo lẽ tự nhiên, tôi cũng sẽ tìm đến quán karaoke.
Qua tôi, Hiểu Phi quen Tiểu Ba và Ô Tặc. Tôi không hứng thú lắm với việc hát hò, nhưng Hiểu Phi lại rất thích. Ngày ấy, vào quán karaoke hát, đối với học sinh mà nói không phải số tiền nhỏ, còn tôi lại có thể đưa Hiểu Phi đi hát miễn phí.
Mỗi lần Hiểu Phi đến, Tiểu Ba đều cung cấp đồ uống và đồ ăn vặt miễn phí. Hiểu Phi cười tít cả mắt, len lén nói thầm với tôi: “Hay là cậu làm bạn gái của anh Tiểu Ba đi, lúc ấy mình không cần vừa ăn vừa phải thấp thỏm nữa.”
Tôi đuổi theo cô ấy để đánh: “Cậu vì vài miếng ô mai mà bán đứng mình, có người bạn như cậu, đúng là xui xẻo.”
Hiểu Phi chạy quanh phòng tìm chỗ trốn, vẫn không quên vừa chạy vừa ăn nho khô. Tôi bắt được cô ấy, bắt đầu thượng cẳng tay hạ cẳng chân, đến lúc đau quá, cô ấy kêu loạn cả lên: “Vương Chinh, Vương Chinh, Vương Chinh…”
Tôi giơ hai tay, làm bộ dạng như con gấu đen hung ác chuẩn bị vồ mồi, cười khúc khích nói: “Vương Chinh không có đây, mà cho dù có ở đây, anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai cậu, sẽ không giúp gì được cho cậu đâu.”
Hiểu Phi cắn môi cười, tôi lao vào cấu, hai đứa quấn lấy nhau, cô ấy cười giải thích: “Mình gọi Vương Chinh không phải là muốn Vương Chinh đánh cậu, mà là vì mình rất đau, mỗi lần gọi tên Vương Chinh, trong lòng mình rất vui, sẽ không thấy đau nữa.”
Tôi bán tín bán nghi hỏi: “Thật hay giả?”
Cô ấy cười lao đến định cấu tôi một cái: “Không tin, cậu để mình véo cho một cái rồi gọi to một tiếng mà xem.”
“Cậu nghĩ chị cậu ngốc chắc?” Tôi tóm lấy tay Hiểu Phi, ngăn không cho cô ấy cấu tôi, cả hai lăn tròn trên sofa, cười rũ rượi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s