Nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương – Chương 4.2


Nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương – Chương 4.2

Kỷ Nghiêm ngẩng đầu nhìn tôi lúc ấy đã hoàn toàn ngây ngốc, nhìn tiếp sang chiếc điện thoại tôi để trên bàn, khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười tà ác: “Không ăn trộm được nên đau khổ lắm đúng không?”
Tôi đã nghẹn ngào không nói nên lời nữa rồi, bởi vì tôi thấy Kỷ Nghiêm click vào trang trại của tôi, chìa bàn tay về phía những Bé Rau trong ruộng. Tôi không nhẫn nhịn được thêm phút giây nào nữa, hét toáng lên nhào đến ôm lấy tay Kỷ Nghiêm cầu khẩn: “Hội trưởng, em sai rồi, em thề sau này sẽ không bao giờ ăn trộm rau quả trong giờ họp nữa, không bao giờ dám chọc giận anh, em nhất định sẽ chăm chỉ làm việc, bưng trà rót nước chuyện gì cũng không dám qua loa đại khái, anh nói một em quyết không dám cãi hai, anh luôn luôn đúng còn em luôn luôn sai, anh đại nhân đại lượng tha cho Bé Rau của em đi có được không?” Nói đến đây, giọng tôi đã nức nở không thành tiếng. 
Kỷ Nghiêm nhìn bộ mặt khóc lóc thảm thiết của tôi, hỏi: “Thật không?”
“Em đảm bảo, em xin thề.”
Đúng giây phút tôi buông tay ra, Kỷ Nghiêm cười khẽ: “Nhớ lấy những lời hôm nay em đã nói.” Cùng lúc đó, anh ta click vào nút hái quả! Bé Rau của tôi, Bé Rau chăm bón suốt một tuần, phần thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ trong nháy mắt bị anh ta ăn trộm hết!
Tôi đưa hai tay lên ôm đầu, lệ nóng tuân trào trên khóe mắt.
Kỷ Nghiêm đưa tay lên véo má tôi, nhếch miệng cười: “Khóc lóc cái gì! Chỉ cần em biểu hiện tốt, anh sẽ cho em mật mã tài khoản, đến lúc đó em thích trộm thế nào thì cứ việc trộm, sao hả?”
Trên đời mà cũng có chuyện tốt đẹp đến thế sao? Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, nheo mắt lại hỏi bằng giọng không sao tin nổi: “Thật không ạ? Hội trưởng, anh không gạt em đấy chứ?”
Kỷ Nghiêm đưa tay xoa nhẹ lên đầu tôi: “Đương nhiên là không gạt em rồi.” Mớ tóc tơ bị vò cho rối tung lên, tôi nhìn dáng người nhàn nhã bảnh bao của Kỷ Nghiêm, lòng chợt hoảng hốt trong tích tắc. Dường như tôi trông thấy khóe miệng anh ta nở nụ cười ấm áp. Giữa buổi chiều hè đầy nắng, ngoài khung cửa sổ tán lá lao xao, sợi dây đàn trong trái tim tôi lần đầu tiên rung lên xao xuyến.
Nhưng tôi không hiểu, không hiểu tại sao sau khi tôi gây ra một loạt những chuyện cực kì mất mặt, Kỷ Nghiêm không những không xé xác phanh thây tôi ra mà còn đối tốt với tôi như thế. Lẽ nào thực sự do quân tử không chấp kẻ tiểu nhân sao? Tôi lắc đầu. Thôi kệ đi, anh ta là ác ma, làm gì có chuyện bỏ qua dễ dàng thế được! Chắc tại bị hành hạ quen rồi, bỗng dưng được anh ta đối tốt khiến tôi thấy bất an vô cùng.

“Nói cậu ngốc chẳng sai tẹo nào! Còn có thể là nguyên nhân gì nữa? Anh ta thích cậu chứ sao.” La Lịch Lệ vừa nói vừa đánh chén Hamburger gà.
Tôi choáng váng đến độ phun hết cả coca cola lẫn đá trong miệng ra ngoài, đá vụn rơi xuống cái khay trước mặt La Lịch Lệ, tôi vừa ho sặc sụa vừa xua tay: “Không thể nào, tuyệt đối không thể.” Có cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám đem mình ra so sánh với Kỷ Nghiêm. Nói anh ta thích tôi, thế thì còn hoang đường hơn cả chuyện tuyên bố chuột nảy sinh tình cảm với mèo ấy.
La Lịch Lệ khinh bỉ đẩy cái khay ra nói: “Nhìn cậu kìa, thật kém cỏi! Nếu không phải nể mặt cậu đã mời tớ ăn KFC, tớ thèm vào quản mớ chuyện cỏn con đó của cậu.”
Gặm hết miếng xương cuối cùng, La Lịch Lệ không quên cầm ống hút gõ lên bàn nhắc nhở: “Còn nữa, đừng tưởng một bữa KFC mà tớ cho qua chuyện ăn trộm đào tiên.”
Nhìn La Lịch Lệ dương dương tự đắc mà lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Tôi bắt đầu thấy hối hận vì lời hứa lúc trước của mình. Chuyện này là chuyện quái quỷ gì vậy hả? Bắt tôi xin lỗi đền quà đã đành, lại còn muốn tôi cam tâm tình nguyện cho nó trộm rau nhà mình ba ngày không oán thán. Tất cả những gì tôi làm chỉ để cứu vãn lại tình bạn suýt bị tan tành bởi mấy quả đào tiên hay sao?
Tôi hậm hực hỏi La Lịch Lệ: “Cậu dựa vào đâu mà khẳng định rằng Kỷ Nghiêm thích tớ?”
Cô nàng nói kháy: “Xin cậu đấy, người ta đường đường là hội trưởng hội học sinh, là tiêu điểm trong mắt mọi người, là nhân tài mà các trường đại học trọng điểm đua nhau tranh cướp! Cậu cũng không nghĩ xem, một người như thế tốn bao nhiêu công sức bên cạnh cậu, không phải thích cậu thì còn là gì nữa?”
“Thì ra là thế.” Tôi gật đầu vỡ lẽ, vẻ mặt buồn vui lẫn lộn.
La Lịch Lệ nguýt dài: “Cậu khỏi phải giả vờ giả vịt trước mặt tớ! Trong trường có cả đám con gái mong được bám lấy anh ta kia kìa, nếu không phải hội trưởng nhà cậu canh cậu kĩ quá, đám con gái đó tùy tiện một đứa đứng ra cũng đủ kết liễu cậu rồi.” La Lịch Lệ đưa tay lên xoẹt ngang qua cổ.
Thực ra những gì nó nói tôi hiểu hết, nói trắng ra thì tôi làm gì có tư cách được Kỷ Nghiêm thích. Tuy trong lòng vẫn không dám tin rằng Kỷ Nghiêm thích tôi, nhưng trên thực tế miệng tôi đã ngoác ra đến tận mang tai rồi.
Tôi nói: “Dù sao thì tớ thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy đâu.”
La Lịch Lệ vỗ vỗ lên cái bụng căng tròn của mình, ợ hơi một cái: “Nể mặt thái độ thành khẩn nhận lỗi của cậu, tớ dạy cậu một chiêu.”
Tôi hồ nghi hỏi: “Cái gì?”
La Lịch Lệ đảo mắt: “Cậu thử đổi từ bị động sang chủ động xem, tìm một anh chàng nào đó đóng giả làm bạn trai ngày ngày nồng nàn thân mật, từ bên ngoài kích thích anh ta xem anh ta phản ứng thế nào.”
Tôi ngất: “Thôi ạ, bây giờ anh ta lúc nào cũng sa sầm mặt nhìn tớ, cuộc sống của tớ ngày nào cũng thót tim như đóng phim kinh dị đây này. Lúc đầu cũng chính cậu đưa ra chủ ý dọa cho anh ta chạy mất, kết cục đã hại tớ càng thêm thê thảm.” Nhớ đến trò chơi thử thách lòng can đảm hồi trước cùng nụ hôn cháy bỏng kia, tôi lại thấy ngượng chín cả người.
La Lịch Lệ hít mạnh một ngụm coca: “Lúc đó ai mà ngờ được hai người các cậu lại phát triển thành cái dạng này chứ? Nói thật nhé, tớ nằm mơ cũng không dám tin hội trưởng hội học sinh trường trực thuộc có thể thích một con gà mờ như cậu.”
Đúng thế, bởi vì đó vốn là chuyện không tưởng mà, tôi gật đầu đồng ý.
La Lịch Lệ cắn ống hút, nheo mắt nhìn tôi: “Haizz, tớ bảo này Thái Thái, mặt cậu tỉnh bơ thế này chắc không phải là đến giờ vẫn còn tơ tưởng Trần Tử Dật đấy nhé!”
Nghe nó nói vậy, trái tim tôi lại bắt đầu nhói đau. Cúi đầu xuống , tôi vội vã nói lảng sang chuyện khác: “Lần này tớ mất hết mặt mũi rồi, sau này biết sống thế nào trong hội học sinh đây?”
Buông cốc coca trên tay xuống, La Lịch Lệ nghiêm túc nhìn tôi: “Lần này đúng là cậu đã mất mặt đến tận nhà bà ngoại rồi, tớ thấy cậu nên ngoan ngoãn biết điều một thời gian đi.”
Kỷ Nghiêm bây giờ giống hệt như một con sư tử bị đánh thức trong lúc ngủ say, đầy một bụng hỏa khí, vớ phải ai người đó xui xẻo. Ngọn nguồn tội lỗi, tôi chính là đứa dễ gặp nguy hiểm nhất. Tôi thầm quyết định thời gian này sẽ tránh xa anh ta ra.
Trong cái rủi có cái may, gần đây hội học sinh bận rộn chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho hội diễn trường cấp ba toàn thành phố, Kỷ Nghiêm vô cùng coi trọng chuyện này, cũng không có thời gian quản mấy chuyện lặt vặt của tôi. Tính ra thì tuy chức vụ của tôi nhỏ nhưng cũng chỉ có mình Kỷ Nghiêm quản chế được, giờ anh ta đang bù đầu trong một núi công việc, những người khác cho dù có ý kiến này nọ về tôi cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Mặc dù vậy, tôi vẫn biết điều giữ kẽ hơn nhiều lắm.
Thay đổi hẳn phong cách hành xử trước kia, hàng ngày tôi ra vào hội học sinh một cách cực kì im hơi lặng tiếng, không còn dám làm bừa nữa. Duy có một chuyện sét đánh cũng không lay chuyển nổi – đó chính là đi ăn trộm rau quả đúng giờ.
Tiết học cuối cùng của ngày thứ sáu là tiết Ngữ Văn. Thầy dạy Ngữ Văn lại dạy quá giờ rồi. Khi tôi cầm khay thức ăn xông đến canteen trường thì chỉ còn sót lại chút cơm thừa canh cặn. Tâm trạng đang không tốt, lại có kẻ giật bím tóc của tôi, tôi chau mày chuẩn bị quay sang mắng thì trông thấy Triển Tư Dương đang mỉm cười đắc chí: “Nhóc con Thái Thái chưa ăn cơm hả?”
Tôi nguýt anh ta một cái, tay gõ lên khay cơm của mình: “Anh đang xát muối vào vết thương của người khác đấy có biết không.”
Anh ta cười ha hả, kéo tay tôi nói: “Đi, anh mời em ăn cơm, coi như bữa cơm chào mừng em gia nhập hội học sinh.” Tay tôi còn đang cầm khay, cứ thế bị anh ta lôi đi xềnh xệch.
Lúc đi qua sân bóng đá, chúng tôi gặp một đám con trai đanh đánh bóng chuyền. Không biết kẻ nào hô lên một tiếng: “Dương Dương, trưa nay có chơi bóng không?”
Triển Tư Dương cười đáp lại: “Không chơi đâu, tớ đi ăn với một em lớp dưới.”
Một gã con trai khác cười nói: “Dương Dương, cậu chú ý chút ảnh hưởng đi, rốt cuộc thì cậu quen bao nhiêu em lớp dưới hả?”
Triển Tư Dương không tức giận cũng chẳng ngoái đầu, cất tiếng cười sang sảng: “Oan uổng quá. Em này là em lớp dưới của tớ thật, em gái mới vào hội học sinh. Sau này các cậu phải quan tâm đến em ấy một chút đấy.”
Mấy người còn lại bật cười hùa theo: “Cô em lớp dưới nào mà ghê thế nhỉ, lại còn nhờ bọn này quan tâm chăm sóc nữa chứ.”
Tôi và Triển Tư Dương bước đi trong khuôn viên trường, kẻ cao người thấp, một người cười nói hi ha, kẻ kia mặt mày hậm hực, cộng thêm cánh tay anh ta đang kéo tay tôi, còn tôi thì xách theo khay cơm trông vô cùng kì cục. Người ngoài nhìn vào, chúng tôi chẳng khác nào một đôi tình lữ đang giận dỗi nhau, chả trách mà bị người ta hiểu nhầm. Thôi vậy, tôi cứ coi như không nghe thấy gì hết cho xong chuyện. Cúi đầu lầm lũi bước đi, trong lòng tôi nghĩ bụng: thằng cha Triển Tư Dương này đúng là một kẻ chuyên nói năng bừa bãi.
Mười lăm phút sau, trong nhà hàng trên phố đồ ăn vặt, tôi mở trừng đôi mắt đỏ quạch do bị nghẹn tương ớt, hai tay đưa lên miệng quạt lấy quạt để: “Cay quá, nhưng mà món cá hấp ở đây phải nói là chính hiệu! Sao anh biết em thích ăn cay?”
Triển Tư Dương mỉm cười hỏi vặn: “Người có tính nóng nảy lại dễ xúc động sao có thể không thích ăn cay cơ chứ?”
Tôi lườm anh ta: “Anh mời em ăn cơm hay là cố ý đem em ra chọc ngoáy đấy hả?”
Triển Tư Dương cười, tiện tay gắp một miếng cá cho tôi: “Khó khăn lắm anh mới thoát được mớ công việc trong hội học sinh, còn chưa kịp ăn uống gì, lại vừa khéo gặp em nên mới lôi em đi ăn cùng!”
Tôi gặm miếng cá, tức tối kể lể: “Ngay từ đầu đã biết hội học sinh không thích hợp với em, giờ thì sướng rồi, ai nhìn em cũng thấy ngứa mắt, chỉ tại con bé La Lịch Lệ kia, rỗi việc rủ rê vớ vẩn cái gì chứ?”
Anh ta lau miệng nói: “Haizz, đừng có vơ đũa cả nắm, ngay từ đầu anh đã rất kì vọng ở em. Vả lại em là do hội trưởng đích thân đưa vào hội, có gì mà phải sợ.”
Tôi bĩu môi: “Người em sợ chính là anh ta đấy.”
Triển Tư Dương bật cười: “Em không biết là chỉ có thể vuốt xuôi lông hổ sao? Em khiến hội trưởng lúng túng trước mặt bao nhiêu người như thế, lấy tính cách của hội trưởng không ném thẳng em ra ngoài cửa sổ đã đủ nhân từ lắm rồi.”
“Hừ, giờ anh nói những điều này thì có tác dụng gì nữa, lúc đó sao anh không nhắc nhở em!” Tôi cầm đũa chọc thật mạnh vào miếng cá.
Triển Tư Dương nở nụ cười rạng rỡ: “Đại tiểu thư ơi, ai mà ngờ được em lại thốt ra một câu kinh thiên địa khốc quỷ thần như thế chứ! Nếu anh cũng lên tiếng nữa thì người xui xẻo sẽ đổi thành anh luôn. Lần trước gặp em ở phòng hồ sơ ấy, anh chẳng qua mới chỉ hỏi một câu em và hội trưởng có quan hệ gì đã bị bắt đi tham gia thi đấu. Anh là người bị hại nặng nề đấy.”
Nghe anh ta nói thế, con tim bị Kỷ ác ma trường kì áp bức của tôi liền cộng hưởng với Triển Tư Dương, tôi không còn bài xích anh ta như trước nữa.
Anh ta chìa tay ra vỗ vai tôi, cười nói: “Nhóc con Thái Thái, sau này đi theo đại ca, đảm bảo em ăn no uống say, tiền đồ vô hạn.”
Tôi cầm đũa, hai mắt sáng như sao, đầu gật liên hồi như gà mổ thóc.
Phía sau lưng vang lên một tiếng bật cười: “Thôi đi, với đầu óc như cậu ấy chắc cũng không có số thăng quan phát tài được đâu, phiền anh quản sao cho cậu ấy bớt gay họa đi là được.”
Quay đầu lại, tôi thấy La Lịch Lệ đang trợn tròn đôi mắt long lanh, đứng sau lưng chúng tôi lắc đầu ngán ngẩm.
Triển Tư Dương hứng thú quan sát cô nàng nhỏ nhắn đáng yêu La Lịch Lệ, bất thình lình bật cười ha hả. Anh ta chỉ vào La Lịch Lệ rồi quay lại hỏi tôi: “Bạn em hả?”
Tôi ngẩn người, gật đầu, giới thiệu hai người với nhau một cách đơn giản gọn nhẹ: “La Lịch Lệ, bạn thân của em. Triển Tư Dương, hội phó hội học sinh.”
La Lịch Lệ cũng không thèm khách sáo, bê một chiếc ghế sang ngồi cùng chúng tôi. Tôi đang định mở miệng thì La Lịch Lệ đã cười hi hi nói: “Thái Thái, cậu lại kiếm đâu ra anh lớp trên nữa đấy?”
Triển Tư Dương ngoác miệng cười, cao giọng nói: “Chàng đẹp trai số một của trường ở đây, nếu em muốn, chúng ta có thể nhận họ hàng thân thích, em gái ạ.”
“Xì —“ Cả tôi và La Lịch Lệ cùng lúc nguýt dài một tiếng, rồi ba người lập tức phá ra cười, không khí trong quán vô cùng vui vẻ và thoải mái.

Sau lần đó tôi cũng học khôn ra rồi, hoàn toàn dập hết những ý nghĩ mưu cầu lợi ích riêng trong đầu, bắt đầu cuộc đời học sinh cấp ba vô công rồi nghề của mình. Ở trường, tôi thường xuyên chạy đôn chạy đáo giữa lớp học và hội học sinh, thỉnh thoảng đi đánh chén cùng Triển Tư Dương. Sau khi thân nhau, tôi quen cả mấy anh chàng trong nhóm đánh bóng chuyền, mấy gã đó cũng học theo Triển Tư Dương gọi tôi là “nhóc”.
Ngày qua ngày, chẳng mấy chốc mà một tuần đã hết.
Giữa trưa, mặt chời chính ngọ tỏa nắng vàng rực rỡ, bóng cây lốm đốm hắt xuống mặt sân, tiếng ve kêu râm ran khiến cho không khí buổi trưa càng thêm lười biếng và thanh thản.
Chiếc loa của trạm phát thanh trường bắt đầu cần mẫn phát ra bản thông báo. Lại là hội học sinh! Tôi đau khổ bò dậy cúi đầu ủ rũ đi lên phòng họp.
Lúc sắp đến phòng họp, tôi gặp ngay Triển Tư Dương đang ôm một quả bóng chuyền từ trong phòng họp đi ra. Gã này đang mặc đồng phục đội bóng của trường, trên cổ còn đeo huy hiệu hội học sinh — chỉ nhìn liếc qua là biết ngay vừa mới đeo lên tạm bợ, tay anh ta còn cầm một chai nước khoáng. Tôi chạy lại gọi anh ta: “Dương Dương, Đi đâu đấy? Đi đâu đấy? Anh không họp à?”
Triển Tư Dương nhìn tôi, đoạn mỉm cười vỗ lên trái bóng chuyền trên tay, nháy mắt nói: “Ngày mai đội bóng của trường có trận đấu, buổi trưa phải tập huấn nên cuộc họp hôm nay anh không tham gia được.”
Vừa nghe anh ta nói không cần đi họp, tôi liền chạy lại túm lấy anh ta, giọng vô cùng ngưỡng mộ: “Em đi với, em đi với, anh dẫn em đi cùng đi, em cổ vũ cho các anh! Em không muốn đi họp đâu, chán chết đi được.”
“Điền Thái Thái, em giỏi lắm.” Một giọng nói lạnh tanh xuyên thấu qua sức nóng ba mươi lăm độ khiến toàn thân tôi đông cứng. Tôi cứng ngắc quay người lại vẫy đuôi hệt như một chú cún con, nụ cười trên môi trông còn khó coi hơn khóc: “Hội trưởng.”
Ánh mắt Kỷ Nghiêm dừng lại trên cánh tay đang túm lấy Triển Tư Dương của tôi, sa sầm mặt nói: “Em dám trốn họp sao?”
Tôi liều mạng lắc đầu: “Không dám ạ, tuyệt đối không dám.”
Kỷ Nghiêm nheo mắt nhìn tôi chằm chẳm, tiếp tục hỏi: “Em thấy chán nên không muốn đến đúng không?”
Giọng nói thong dong điềm tĩnh nhưng chứa đựng cơn giận không gì che đậy nổi. Tôi có cảm giác cái mọng nhỏ của mình có thể đi tong bất cứ lúc nào. Sợ hãi trước uy thế đó, tôi vội vàng buông tay Triển Tư Dương, căng thẳng nói: “Đâu có đâu có. Em chỉ tiện mồm nói thế thôi.”
Dường như cũng cảm nhận được cơn giận tỏa ra từ trên người Kỷ Nghiêm, Triển Tư Dương hảo tâm giải thích: “Hội trưởng, Thái Thái chỉ đùa với em thôi mà.”
Tôi vội vàng a dua phụ họa: “Đúng thế, em đùa với Dương Dương thôi, không định đi thật đâu.”
Chẳng hiểu tại sao sau một hồi giải thích, sắc mặt Kỷ Nghiêm càng thêm khó coi. Anh ta hết nhìn tôi lại nhìn Triển Tư Dương, chân mày hơi nhíu lại, ngữ khí lạnh đến mức không thể lạnh hơn: “Hai người có vẻ thân thiết nhỉ?”
Lại một trận run lập cập, cả tôi và Triền Tư Dương cùng nhau tái mặt. Chưa kịp giải thích đã thấy Kỷ Nghiêm nói: “Điền Thái Thái, em ra đây cho anh.” Ngữ khí ra lệnh bá đạo vô cùng.
Đau khổ nghĩ bụng lần này lại đắc tội Kỷ ác ma rồi đây, tôi rón rén bước đến, cam chịu số phận đứng sau lưng anh ta. Kỷ Nghiêm không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, anh ta nhướn mày nói với Triển Tư Dương lúc ấy vẫn đang đứng ngây tại chỗ: “Lần này đến Bắc Kinh tham dự Olympic Vật Lý toàn quốc, tôi sẽ ghi tên cậu vào danh sách. Cơ hội hiếm có, cậu nhớ biểu hiện cho tốt đấy.”
Câu nói này khiến cho Triển Tư Dương choàng tỉnh, sắc mặt anh ta tái mét kinh ngạc hỏi: “Hội trưởng, lần trước ở vòng thi khu vực chẳng phải đã quyết định để anh đi còn gì?”
Khuôn mặt Kỷ Nghiêm chợt nở một nụ cười như có như không: “Vốn là thế, có điều …” Đảo mắt nhìn tôi, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia xảo quyệt, thản nhiên nói: “Có điều nhà trường cực kì coi trọng tiết mục văn nghệ trong thành phố lần này, thân làm hội trưởng tôi đương nhiên có nghĩa vụ tổ chức cho mọi người tích cực tham gia. Em nói xem có đúng thế không, Thái Thái?”
Tôi vẫn còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, vội vã bước lên nịnh bợ theo phản xạ vô điều kiện, tôi giơ ngón cái gật đầu tán thưởng: “Hội trưởng đại nhân một ngày lo trăm công ngàn việc, không lúc nào là không nghĩ cho nhà trường và các bạn học sinh, hi sinh cái tôi nhỏ bé vì đại cục, khí khái này thật khiến em khâm phục.”
Không đơi Triển Tư Dương kịp có kiến nghị gì, Kỷ Nghiêm kéo tôi vào trong phòng họp. Tôi ngoan ngoãn theo sau anh ta hệt như một con thú cưng biết vâng lời. Len lén liếc nhìn Kỷ Nghiêm một cái, thấy vẻ âm u trên mặt anh ta đã tiêu tan, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười thật khẽ, lòng tôi thầm cảm thán: tâm lý của ác ma quả nhiên không phải là thứ mà người thường có thể đoán ra, huống hồ tên trước mặt này đạo hạnh lại cao như thế, các cụ nói cấm có sai — tránh xa yêu ma, giữ gìn sinh mệnh.
Còn phản kháng nữa thì khác nào muốn chết, tôi vô cùng thức thời ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Kỷ Nghiêm ghi chép lại những điều quan trọng trong cuộc họp. Thừa lúc mọi người không chú ý, tôi còn ngủ gật được một lát. Sau khi tỉnh giấc, cuộc họp vẫn đang tiếp tục diễn ra.
Đúng giây phút tôi lơ đễnh, Kỷ Nghiêm quay sang nhìn tôi cười cực kì quái dị: “Chuẩn bị kế hoạch cho tiết mục văn nghệ lần này của trường ta sẽ do Điền Thái Thái phụ trách, tôi đích thân giám sát tiến hành.”
Không khí phòng họp lập tức đông cứng lại, mớ hoa nhựa xanh xanh đỏ đỏ trên bàn trở nên rực rỡ sống động chưa từng có.
Tôi lơ đãng gật đầu, ghi trong sổ: “Cuộc họp kết thúc: Điền Thái Thái chuẩn bị kế hoạch, Kỷ Nghiêm giám sát thực hiện.” Mọi thứ trông có vẻ cực kì hài hòa, nhưng mà … xét trên tổng thể hình như có chỗ nào đó không được ổn.
Tôi máy móc quay sang hỏi: “Hội trưởng, anh vừa mới nói để em làm gì ấy nhỉ?”
Nụ cười của Kỷ Nghiêm cực kì mê hoặc: “Hoạch định tiết mục lần này sẽ do em phụ trách.”
Bầu không khí còn lạnh hơn lúc nãy. Tôi lập tức thấu hiểu nỗi khổ sở ngậm bồ hòn làm ngọt của Triển Tư Dương. Là ai từng giáo huấn tôi rằng lạm dụng chức quyền, giả làm việc công lo chuyện riêng sẽ bị ghi lỗi hả? Tôi tức tối nghĩ thầm: bỏ qua câu lạc bộ văn nghệ của hội học sinh, mắc mớ gì lại đổ đúng đầu tôi chứ, thế này thì khác nào muốn làm hỏng chuyện? Vậy mà kẻ trước mắt này chỉ cần khua tay một cái thôi cũng đủ khiến tôi xoay chóng mặt, đén một chữ “không” cũng chẳng có gan kêu.
Tôi cúi đầu hỏi với giọng lí nhí không thể nào nghe nổi: “Hội trưởng, anh có thể chân nhắc đổi người khác được không? Em thực sự không làm được đâu.”
“Không làm được ư?” Kỷ Nghiêm lặp lại câu nói của tôi đầy thâm ý, ánh mắt chuyển sang màn hình máy tính ngay trước mặt — màn hình hiển thị rõ ràng cái tài khoản “Trang trại thần tiên” siêu cao cấp của anh ta. Trong trang trại là cả một vườn Bé Rau đang kết những trái tươi ngon khiến người ta mê mẩn. Hai mắt tôi lấp lánh.
Kỷ Nghiêm đổi giọng: “Nếu em đã là học trò cưng đắc ý của anh thì cũng nên nhân cơ hội này thể hiện bản thân mình một chút phải không nào.”
Tôi cuống quýt gật đầu: “Em nhất định sẽ biểu hiện thật tốt ạ.” Trong đầu tôi lại vang lên câu nói “trộm bao nhiêu thỏa thích” của Kỷ Nghiêm, mặt tôi cười toe toét, hai mắt hau háu nhìn màn hình, hoàn toàn quên hết sự ngạc nhiên và phẫn nộ ban đầu.
Vẻ mặt Kỷ Nghiêm lập tức trở nên gian trá, ánh mắt anh ta nhìn tôi ám muội vô cùng. Anh ta nhếch miệng lên: “Vậy thì anh sẽ chờ đợi xem biểu hiện sắp tới của em, Điền Thái Thái.”
Hô hấp hơi đình trệ, tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêm thất bại nghĩ thầm: lần này mình lại mắc lừa rồi.
Đắc tội Kỷ ác ma xưa nay chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp, lần này cũng không phải là ngoại lệ.

 

…[Còn tiếp]

 

Bài viết liên quan:

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s