Thời niên thiếu không thể quay lại ấy (15)


Thời niên thiếu không thể quay lại ấy (15)

Trong mắt người ngoài, bốn đứa chúng tôi là những người bạn tốt không thể tốt hơn. Trong giờ học thì viết giấy nói chuyện với nhau. Giờ ra chơi thì chơi cùng nhau. Đến đi vệ sinh cũng mình đợi cậu, cậu đợi mình, cùng nhau nghe những bài hát đang thịnh hành nhất, cùng nhau chơi đùa với những cậu bạn đẹp trai nhất lớp, một người bị bắt nạt, cả bốn người sẽ cùng phản kích. Không ít bạn nữ ngưỡng mộ bộ tứ chúng tôi, muốn được cùng chơi với chúng tôi. Nhưng chỉ có chúng tôi mới biết, trong mối quan hệ có vẻ đẹp đẽ đó đang ẩn giấu những gì.
Tôi thận trọng và đau khổ duy trì “tình bạn” của mình. Chơi cùng với họ, tôi rất mệt mỏi, nhưng nếu không chơi với họ, tôi lại rất cô đơn.
Tôi vẫn luôn hy vọng cuộc sống ở trường trung học cơ sở sẽ hoàn toàn khác với trường tiểu học, thì tôi đã làm được rồi. Bây giờ tôi có thể được coi là một trong những nữ sinh nổi bật nhất, có thế lực nhất của lớp. Cô giáo ngữ văn thích tôi, các bạn nữ tìm cách lấy lòng tôi, nhưng tôi lại chẳng cảm thấy vui vẻ gì.
Người giữ vị trí thứ nhất trong lớp là một bạn nam, tên Trần Tùng Thanh, chỉ học cùng tôi hai năm, nhưng cho tới giờ tôi vẫn còn nhớ cậu ấy, bởi vì cậu ấy đã từng nói với tôi mấy câu.
Một lần, một bạn nam trên mặt có vết bớt gửi thư tình cho Lý Tân, sau khi đọc và cười khúc khích, bạn ấy liền đưa lá thư đó cho Lâm Lam. Lâm Lam vừa liếc qua đã cao giọng đọc to cho cả lớp nghe. Mọi người cười nghiêng ngả, sắc mặt bạn nam kia hết từ đỏ chuyển sang trắng bệch rồi lại từ trắng bệch chuyển sang đỏ, đầu cúi gằm xuống sát mặt bàn.
Nhìn bộ dạng của cậu ấy, bên ngoài tôi vẫn cười hùa cùng mọi người, nhưng trong lòng rất xót xa. Đây chính là kết quả của việc không biết tự lượng sức mình khi thích một người sao?!
Trần Tùng Thanh đột nhiên hỏi tôi: “Cậu thấy chuyện này buồn cười lắm à?”
Tôi sững lại, cậu ấy vẫn luôn ngồi sau tôi, nhưng chúng tôi gần như chưa bao giờ nói chuyện với nhau, tôi chỉ biết cậu ấy học rất giỏi.
Cậu ấy lại hỏi tôi: “Cậu cho rằng cậu, Lâm Lam và Lý Tân chơi thân với nhau, suốt ngày tìm cách trêu chọc, chế nhạo người khác, ra điều ta đây giỏi giang là thú vị lắm à? Cái gọi là giỏi giang của một người được xây dựng bằng cách chà đạp lên lòng tự trọng của người khác, lẽ nào cậu không cảm thấy mình thật ấu trĩ, thật nông cạn sao?”
Tôi chưa kịp trả lời, cậu ấy lại nói: “Hãy dùng sự thông minh và tinh hoa của cậu vào những việc khác có ý nghĩa hơn đi!” Nói xong, cậu ấy lại cúi đầu đọc sách, cứ như từ nãy đến giờ chưa hề nói gì vậy.
Lâm Lam vẫn đang đọc to bức thư tình. Cả lớp vẫn đang cười nghiêng cười ngả. Nhưng cậu ấy chỉ chuyên tâm đọc sách, lặng lẽ học từ mới tiếng Anh.
Mãi đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, những lời cậu ấy nói vẫn vang vang trong đầu tôi. Trong giờ tự học, tôi bất thần quay lại hỏi: “Thế nào là việc có ý nghĩa hơn?”
Cậu ấy nói: “Nếu cậu không biết đáp án, thì lên thư viện của trường mà tìm.”
Trường chúng tôi có thư viện? Xem ra tôi đúng là hiểu biết nông cạn, tri thức nghèo nàn rồi.
Trong giờ ra chơi ngày hôm sau, lần đầu tiên tôi không chơi cùng với nhóm Lâm Lam, tôi lên thư viện.
Nghe nói, thư viện trường tôi là thư viện tốt nhất trong các trường trung học của cả tỉnh. Cơ sở hạ tầng hiện đại bậc nhất, rộng rãi, sáng sủa, chỗ ngồi thoải mái, nhưng lại chỉ có lác đác vài học sinh. Trần Tùng Thanh ngồi ở một góc trong phòng đọc sách. Tôi không đến làm phiền cậu ấy, một mình đi tham quan khắp thư viện, ngửa cổ nhìn lên những kệ sách cao ngất. Sách xếp dày đặc. Lần đầu tiên tôi được biết thế nào là biển sách. Nhưng tôi không đọc sách, cũng không mượn sách, chỉ đi một vòng quanh thư viện rồi lại đi ra.
Cũng có thể do tôi đã quá mệt mỏi khi phải tìm cách đối phó với công cuộc hất mình ra khỏi nhóm của Lý Tân, hay có thể tôi tự hiểu ra rằng đây không phải là thứ mà tôi cần, hoặc có thể do những lời Trần Tùng Thanh nói, tôi bắt đầu xa lánh dần nhóm của Lâm Lam. Thời gian nghỉ giải lao giữa tiết, tôi thường một mình lên thư viện đọc sách, nhưng trong một thời gian ngắn, tôi vẫn không thể đoạn tuyệt hẳn với họ được. Tôi không đủ dũng cảm, không đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự cô độc. Thói hư vinh khiến tôi lưu luyến những giây phút vui vẻ, náo nhiệt khi ở cạnh họ. Vì vậy, thỉnh thoảng trong giờ ra chơi, tôi vẫn ở lại lớp chơi với họ.
Lý Tân rất thích kể cho chúng tôi nghe cậu bạn trai nào đang theo đuổi mình, và đem thư tình người ta viết cho bạn ấy cho chúng tôi đọc. Trong ánh mắt của Lâm Lam ẩn chứa một thái độ khinh miệt, nhưng lại tỏ ra hào hứng muốn nghe, cố ý hỏi han để Lý Tân nói về điều đó nhiều hơn.
Tôi không biết tâm lý của các bạn nữ lúc học trung học cơ sở thuộc thể loại nào, có lẽ sự ngưỡng mộ đối với quyền uy và sức mạnh có từ trong thiên tính, nên họ không coi trọng các bạn nam bằng tuổi, thích những anh chàng học lớp trên hơn. Lý Tân mỗi khi nhắc đến những lá thư tình mà các bạn nam cùng khối gửi cho bạn ấy, thái độ đều rất coi thường. Lý Tân lại thích khoe khoang việc các anh lớp trên nhờ người chuyển lời muốn mời bạn ấy đi uống nước hoa quả đá bào và hẹn đi hát karaoke hơn.
Hôm đó, khi chúng tôi đang ăn kem và bàn tán về đám con trai, thì có một anh chàng mặc áo trắng, quần trắng đạp xe từ ngoài cổng vòng vào. Lý Tân nhìn thấy, lập tức im lặng.
Anh chàng đó dựng xe xong, vừa đi vừa cười, chào hỏi những người bạn gặp trên đường, rồi đi thẳng vào tòa nhà lớp học. Cậu bạn đó dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen hơi xoăn, đôi mắt sâu, mũi thẳng, đeo kính gọng vàng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nếu phải dùng một cụm từ để miêu tả, thì tôi sẽ nghĩ ngay đến từ “bạch mã hoàng tử” để hình dung về cậu ấy. Tôi biết là nghe rất buồn cười, nhưng đấy đúng là ấn tượng đầu tiên của tôi khi nhìn thấy cậu ấy.
Trong khi cả ba người bọn họ đều chằm chằm nhìn theo bóng cậu ấy, thì tôi không kiềm chế được, buột miệng hỏi: “Ai vậy?”
Lý Tân khó chịu nhìn tôi, tỏ vẻ hơi bực tức vì tôi không biết cậu bạn kia là ai, nhưng sau đó liền đắc ý giải thích: “Thẩm Viễn Triết, bạn tiểu học của mình. Quan hệ của bọn mình rất tốt”. Lý Tân đã thay đổi hẳn thái độ coi thường mỗi khi nói đến đám con trai cùng khối, trong giọng nói của bạn ấy bây giờ còn có cả sự sùng bái.
Nghê Khanh cười nói: “Giờ đang là lớp trưởng lớp 7 (6), nghe nói một nửa đám con gái trong lớp thích cậu ấy”.
Lý Tân không tiếp lời, có vẻ không vui.
Lâm Lam cũng cười, nháy mắt với tôi trêu Lý Tân: “Không phải cậu cũng thích người ta đấy chứ?”
Lý Tân khó chịu đáp: “Còn lâu! Chỉ là mình khá thân với em gái cậu ấy.”
Nghê Khanh lập tức tỏ ra quan tâm hỏi: “Nghe nói Thẩm Viễn Tư lớp 7 (2) là em gái cậu ấy, sao hai anh em lại học cùng khối nhỉ? Họ là anh em sinh đôi à?”
Lý Tân lắc đầu: “Không phải, Viễn Triết lớn hơn Viễn Tư hai tuổi.”
“Hả? Hai tuổi? Cậu ấy bị lưu ban?”
Lý Tân như sợ người khác đánh giá thấp Thẩm Viễn Triết, vội vàng giải thích: “Không phải! Ngay từ năm lớp 1 hai anh em họ đã học cùng nhau, và đều học rất giỏi. Hình như hồi nhỏ cậu ấy bị bệnh, phải trải qua rất nhiều cuộc phẫu thuật, sau khi khỏi bệnh mới đi học, nên học muộn hơn chúng ta.”
Chẳng trách trông cậu ta không giống với những nam sinh cùng khối khác, thì ra là lớn hơn chúng tôi hai tuổi. Sau đó bọn họ nói chuyện gì nữa, tôi đều không nghe, bởi vì tôi nhìn thấy Trương Tuấn.
Trương Tuấn và một chị học lớp 9 đang vừa đi vừa nói chuyện. Họ đi đến cạnh hồ, chị ấy ngồi xuống, Trương Tuấn đứng đối diện với chị ấy. Hai người đều cười vui vẻ, Trương Tuấn lộ rõ vẻ già dặn trước tuổi, đứng cùng một chị lớp 9 mà không hề cảm thấy cậu ấy nhỏ tuổi hơn. Chị ấy thỉnh thoảng lại nửa cười nửa giận vờ đánh Trương Tuấn, hoặc huých cánh tay vào người cậu ấy. Trên môi Trương Tuấn luôn nở nụ cười. Qua cách họ đưa qua đẩy lại, cho thấy quan hệ này khá mờ ám.
Nghê Khanh khẽ thốt lên: “Trương Tuấn”, rồi cả ba người bọn họ không nói chuyện nữa, cùng tôi dán mắt quan sát hai người kia. Lúc này tôi mới láng máng nhận ra rằng, Trương Tuấn đã là nhân vật khá nổi tiếng trong khối bảy của chúng tôi.
Sự trưởng thành của con trai diễn ra thật nhanh chóng. Không lâu trước đó, cậu ấy vẫn để đầu đinh, vừa cao vừa gầy, tay dài chân to, nhìn vừa kỳ quái vừa buồn cười, thế mà chỉ chớp mắt, đã trở thành một chàng trai dáng người cao dong dỏng, khôi ngô tuấn tú.
Trong mắt tôi, thật ra cậu ấy vẫn là cậu ấy, nhưng qua ánh mắt của ba người trong nhóm Lâm Lam, tôi hiểu Trương Tuấn bây giờ không còn là Trương Tuấn của hồi tiểu học nữa.
Nghê Khanh thở dài: “Đáng tiếc, nghe nói cậu ấy không thích con gái bằng hoặc kém tuổi, chỉ chơi với các cô gái ngoài trường thôi.”
Lâm Lam hỏi: “La Kỳ Kỳ, cậu học trường tiểu học Số 4 phải không? Trương Tuấn chẳng phải cũng học trường ấy sao?”
Tôi liền nói: “Bọn mình không quen nhau, chưa nói chuyện bao giờ.”
Nghê Khanh và Lý Tân tỏ vẻ như chuyện đấy là hiển nhiên, chỉ thiếu điều chưa há mồm ra nói: “Dáng vẻ La Kỳ Kỳ thế này, sao xứng để nói chuyện với Trương Tuấn?”
Nhìn vẻ mặt đó của họ, tôi cũng không rõ mình đang nghĩ gì mà lại nói: “Hồi học tiểu học, cậu ấy từng bị lưu ban, còn chơi bời ở bên ngoài nữa, thích hút thuốc, đánh nhau.”
Vốn nghĩ rằng ánh mắt của bọn Lâm Lam sẽ lập tức thay đổi, không ngờ bọn họ càng nhiệt tình hơn: “Hả? Cậu còn biết những gì nữa? Cậu ấy thích kiểu con gái như thế nào?”
Kết quả không mong muốn này làm cho tôi khiếp sợ, chỉ còn biết choáng váng nhìn họ.
Học cấp hai và cấp một dường như là hai thời đại hoàn toàn khác nhau. Khi học tiểu học, mọi người đều thích những bạn nam học giỏi, được thầy cô giáo cưng chiều yêu quý, vì vậy hầu như toàn bộ các bạn nữ trong lớp đều thích Trần Kình. Nhưng lên cấp hai, mọi người lại có vẻ không quan tâm tới những bạn chỉ biết học như Trần Tùng Thanh, thậm chí còn gọi những người như thế là mọt sách. Họ bắt đầu theo đuổi kiểu mẫu “đàn ông không hư, đàn bà không yêu”, và rõ ràng là Trương Tuấn rất phù hợp với tiêu chuẩn đó.
Trương Tuấn nhìn về phía chúng tôi. Chúng tôi căng thẳng tới mức im bặt. Ánh mắt cậu ấy dừng lại chỗ chúng tôi một lúc, cười rồi quay đầu đi. Nghê Khanh hào hứng nói: “Lý Tân, Lâm Lam, chắc chắn là cậu ấy nhìn hai cậu.”
Lý Tân và Lâm Lam đưa mắt nhìn nhau, má ửng hồng, nhưng trong ánh mắt lại có ý khinh thường đối phương.
Tôi chợt nhớ đến Quan Hà, nhớ đến sự xinh đẹp và rộng lượng của bạn ấy, rất chừng mực, đột nhiên cảm thấy mình thật xấu xa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này ngay.
Khi sắp đi đến gần cửa vào hành lang, vai tôi lướt qua một bạn nữ rất xinh đẹp. Tôi khẽ giật mình, nhưng lại không biết tại sao mình giật mình, nên đành tiếp tục đi, bước mãi bước mãi, cuối cùng không kiềm chế được đành dừng bước, quay đầu nhìn lại. Không ngờ bạn gái kia cũng ngập ngừng dừng chân, quay đầu nhìn tôi, bốn mắt nhìn nhau, bối rối!
Đột nhiên, cô bạn ấy lớn tiếng gọi: “Kỳ Kỳ!” rồi lao về phía tôi.
“Hiểu Phi!” Tôi cũng chạy về phía cô ấy.
Sau đó, chúng tôi đứng dưới tòa nhà của trường cấp hai, trước rất nhiều ánh mắt, ôm chặt lấy nhau. Chúng tôi líu ríu gọi tên nhau như đang ở chỗ không người, rồi lại ôm lại kéo, cười cười nói nói, rồi lại ôm nhau khóc lóc, cứ như nước mắt biệt ly của nhiều năm trước vẫn chưa chảy hết.
Khi cả hai bình tĩnh lại, mới nhận ra rất nhiều người đang nhìn mình. Hiểu Phi quay sang tôi lè lè lưỡi. Tôi xấu hổ bối rối, nhưng vẫn không nhịn được, chỉ muốn cười.
Hai đứa như có thần giao cách cảm, cầm lấy tay nhau, rồi cùng chạy ra ngoài, chạy một mạch, thoát khỏi ánh mắt soi mói của tất cả mọi người, chạy vào trong khu rừng cây nhỏ.
Hiểu Phi hỏi tôi: “Cậu học lớp mấy?”
“Lớp 7 (1), còn cậu?”
Vẻ mặt cô ấy như không tin: “Lớp 7 (2), ngay bên cạnh lớp cậu”.
Thật không thể tin được!
Vào học đã mấy tháng rồi, hai lớp chỉ cách nhau một bức tường, tôi còn là đại diện cho học sinh mới lên phát biểu trước toàn trường, nhưng tới tận hôm nay chúng tôi mới phát hiện ra nhau. Hiểu Phi nói với tôi rằng, hôm khai giảng, cô ấy ngồi phía dưới, nghe tôi phát biểu, nhưng lại không chú ý nhìn xem tôi như thế nào, lại không tập trung, nên cũng không nghe được lúc tôi giới thiệu tên.

 

…[Còn Tiếp]

 

Bài viết liên quan:

  • Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
  • Ngoại truyện: Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – An Du

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s