Ngoại truyện: Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – Người viết: Lê Thị Trúc Quỳnh


 Ngoại truyện THỜI NIÊN THIẾU KHÔNG THỂ QUAY LẠI ẤY – ĐỒNG HOA

Người viết: Lê Thị Trúc Quỳnh

(Tham gia cuộc thi viết ngoại truyện cho cuốn Thời niên thiếu không thể quay lại ấy do Văn Việt tổ chức)

 

Trước đêm Giáng Sinh vài ngày, Kỳ Kỳ quyết tâm lôi kéo Tiểu ba ra khỏi mớ công việc và đi mua sắm đồ trang trí cùng mình.
Hai vợ chồng cùng đi đến một siêu thị lớn gần nhà, Tiểu ba đi sau đẩy chiếc xe chất đầy đồ trang trí và đồ gia dụng nhìn vợ mình – Kỳ Kỳ thật đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, nụ cười của cô làm anh cảm thấy thật hạnh phúc, thứ hạnh phúc này như một dòng chảy mát lành len lỏi khắp cơ thể anh, khiến anh quyến luyến chẳng thể nào rời xa. Nếu đây chỉ là một giấc mơ thì anh nguyện mãi được ở trong giấc mơ này.Lúc Kỳ Kỳ quay đầu lại bắt gặp cái nhìn ấm áp của chồng. Cô hơi ngạc nhiên hỏi: “Anh sao nhìn em kì dị thế?”


“Không có gì chỉ là hôm nay thấy em đẹp hơn thường ngày thôi”Tiểu Ba mỉm cười dịu dàng.
“Vậy ý anh là thường ngày em rất xấu à?”
“Ừ đúng thế thật” Tiểu Ba cười gian, Kỳ Kỳ nhăn mặt, tinh nghịch véo nhẹ tay chồng “Anh không khen em một câu được à… thôi anh đứng đây đợi em nhé, em vào phía trong kia thử đồ một chút”
Bây giờ Tiểu Ba mới phát hiện trong tay Kỳ Kỳ tay cầm một cái váy màu hồng phấn chiết eo, trông khá nữ tính, anh mỉm cười xoa đầu cô.
Kỳ Kỳ khẽ mắng chồng
“anh làm như em là con nít ấy không bằng” Kỳ Kỳ véo nhẹ tay chồng rồi chạy nhanh vào phòng thay đồ, không quên để lại cái lè lưỡi làm mặt xấu. Tiểu ba mỉm cười khẽ lắc đầu “Bao năm rồi em vẫn trẻ con như thế”.
Anh chợt nghĩ nếu như ngày hôm đó anh không có cam đảm đến gặp cô thì tất cả sẽ ra sao, cuộc đời anh sẽ như thế nào, anh thực sự không giám nghĩ. Anh chợt thấy sợ một ngày nào đó cô còn ở bên cạnh anh nữa, có lẽ anh sẽ phát điên lên mất khi không có cô ở bên. Nếu như ông trời trao cho anhmột điều ước anh sẽ ước rằng hạnh phúc này sẽ mãi tồn tại giữa anh và cô.
Chợt ánh mắt Tiểu ba bỗng dừng lại ở một dáng người quen thuộc, anh ta đang đi cùng một người phụ nữ,hình như người đàng ông đó cũng nhận ra ánh mắt của anh đang dừng lại ở mình, hơi sững người lại một lúc, anh ta liền nói vài câu với người phụ nữ đứng bên cạnh rồi bước lại phía anh.
“Chào anh. Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, dạo này anh vẫn khỏe chứ?” Trương Tuấn mỉm cười đưa bàn tay về phía anh. Tiểu Ba hơi sững người hồi lâu cũng đưa tay ra bắt tay người đối diện, nét mỉm cười thay thế cho sự ngạc nhiên đang hiện trên khuôn mặt, anh khẽ đáp ” Ừ. Tôi khỏe, còn anh thì vẫn vậy chứ?”
“Ừ tôi vẫn khỏe” Ngừng một lát Trương Tuấn khẽ hỏi, giọng hơi trùng xuống “Cô ấy vẫn hạnh phúc chứ?”
Tiểu Ba hơi sững người mọt chút”Ừ! Cô ấy vẫn ổn,cảm ơn anh đã quan tâm”
-” Ừ, Tôi hi vọng anh biết trân trọng cô ấy, cô ấy đáng được trân trọng hơn bất cứ ai. Phiền anh gửi tới cô ấy rằng tôi chúc cô ấy hạnh phúc.
– Ừ. Tôi sẽ nhắn lại với cô ấy.
-Thế nhé Tôi có chuyện cần phải đi đây, chào anh nhé” Hơi ngường một lát , Trương Tuấn nói tiếp”Tôi chúc anh và cô ấy mãi hạnh phúc.
Nói rồi Tiểu Ba bước về phía cô gái đang đứng đằng xa chọn đang chọt thức ăn, trông hai người họ thật xứng đôi”Có lẽ Trương Tuấn đã tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình. Tôi cũng chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình.”
Lúc ra về, Kỳ Kỳ thấy Tiểu Ba hơi khác lạ, tò mò cô nghiêng đầu hỏi anh.
“Sao hôm nay anh lạ thế? Anh có tâm sự gì à?”
Dường như một lúc lâu sau anh mới trả lời câu hỏi của cô” Ồ tâm sự gì đâu chỉ là lúc đầu anh muốn hỏi em một số chuyện thôi nhưng bây giờ thì anh đã tìm ra câu trả lời rồi” Tiểu Ba khẽ vò đầu Kỳ Kỳ, cái cảm giác làn tóc mềm của cô cọ cọ vào tay anh làm anh cảm thấy dễ chịu.
“Anh càng ngày suy nghĩ càng kì lạ đấy” Kỳ Kỳ phụng phịu
“Còn em thì càng ngày càng trẻ con đấy” Tiểu Ba cười lớn lại xoa xoa đầu Kỳ Kỳ.
“Anh còn xoa đầu em thế nữa thì đừng trách em” Kỳ Kỳ tức giận nhéo mạnh vào tay Tiểu Ba.
“Này em làm thế là gây tai nạn đấy. Này Này!” Tiểu Ba gào lên. Anh không cần biết quá khứ cô như thế nào, cô đã từng hạnh phúc cùng ai hay tương lai thế nào anh chỉ cần biết rằng cô đang ở bên anh là vợ của anh bây giờ là thế và sau này vẫn là thế, anh đang hạnh phúc và cô cũng thế cơ mà.
Tiểu Ba luôn nghĩ rằng Kỳ Kỳ không biết anh nghĩ gì, nhưng cô biết, anh luôn không tin tưởng về hạnh phúc hiện tại của hai người. Nhưng anh đâu có biết rằng từ lâu trong trái tim cô đã có hình ảnh của một người con trai luôn che chở bảo vệ cô, luôn ở bên cạnh lúc cô cần và rời xa cô vì hạnh phúc của cô, quá khứ sẽ mãi chỉ là dĩ vãng, Trương Tuấn mãi chỉ là quá khứ, hạnh phúc của cô giờ đây là Tiểu Ba và sắp tới là sinh linh nhỏ bé đang phát triển trong cô. Rồi cô và anh sẽ cùng đón chờ nó trong tương lai. À chàng ngốc Tiểu Ba vẫn chưa biết sự thật này thì phải bữa nào phải gợi ý cho chàng ta đã. Hơn tất cả lúc này đây cô thật sự rất hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

Hết

Bài viết liên quan:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s