Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – Chương 12


Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – Chương 12

 

Em gái tôi ôm chặt lấy cổ mẹ khóc nấc không thành tiếng, bố mẹ không nỡ trách mắng nó thêm nữa, bố nói: “Kỳ Kỳ, cũng chỉ là một tờ giấy khen thôi mà! Cho dù em con sai, con cũng nên từ tốn giải thích cho em hiểu, sao lại động tay động chân với em thế? Mau mặc quần áo vào rồi chuẩn bị đi học đi…”
Tôi nhìn họ chăm chăm. Đó không chỉ là một tờ giấy! Không chỉ là một tờ giấy! Nhưng bố đã vội vàng đi làm bữa sáng, mẹ quay sang an ủi em gái tôi, dỗ dành nó mặc quần áo.
Tôi chậm rãi quay lại phòng, giật tờ giấy khen đang dán trên tường xuống, xé vụn, ném vào thùng rác. Dù sao cũng chẳng ai quan tâm, sao tôi lại phải quan tâm?
Tôi không quan tâm, không quan tâm chút nào cả!
Tôi vẫn luôn mơ hồ trước định nghĩa về thời thơ ấu, rút cục thì bao nhiêu tuổi được coi là trẻ con? Sau này tôi quyết định sẽ căn cứ vào việc có tham gia ngày tết Thiếu nhi mùng 1 tháng 6 hay không để vạch rõ ranh giới. Ở thành phố chúng tôi, ngày Quốc tế Thiếu nhi có hội diễn văn nghệ, cho đến tận năm lớp 6, chúng tôi vẫn được nghỉ vào ngày này, những bạn giỏi múa hát thì tham gia hội diễn văn nghệ, lên biểu diễn để giành giải, mang vinh quang về cho lớp mình, những người còn lại có trách nhiệm ngồi ở dưới vỗ tay cổ vũ. Hằng năm cứ đến ngày mùng 1 tháng 6, cô giáo lại phát cho mỗi người một chiếc hộp văn phòng phẩm, trong đó có những viên kẹo hoa quả cứng khiến mỗi lần nhớ đến ngày tết mùng 1 tháng 6 là tôi lại nhớ ngay đến hương vị của những viên kẹo trái cây rẻ tiền. Đây là ngày tết Thiếu nhi cuối cùng của chúng tôi. Kỳ thi lên cấp hai đang đến gần. Thi xong, bạn nào học giỏi sẽ được vào trường điểm, học kém sẽ phải vào những trường cấp hai bình thường hơn. Ngày chia ly ở ngay trước mắt, không khí bi thương, lưu luyến, hốt hoảng bắt đầu lan tỏa khắp lớp học, nhưng tôi chẳng có bất kỳ cảm giác gì, ngược lại, ngày nào cũng xem lịch, xem còn mấy ngày nữa thì đến ngày tốt nghiệp.
Tôi là một đứa trẻ không có một chút dũng khí nào. Đối mặt với sự tự ti và nỗi đau khổ của mình, tôi chọn cách bỏ chạy và lẩn trốn. Tôi coi trường cấp hai như một thế giới mới để mình bắt đầu lại từ đầu.
Các bạn viết lưu bút cho nhau, trong sổ lưu bút sẽ ghi lại những ước mơ về tương lai, những việc mà mình muốn làm, những nơi mà mình muốn đi, còn tôi chỉ ghi một chữ “Vô”1.
Tôi mua một cuốn sổ rất đẹp, nhưng chần chừ mãi mà chưa đưa cho các bạn viết. Tới tận ngày cuối cùng, tôi cũng không biết trong tiềm thức mình nghĩ gì, mà rút cục lại đưa quyển lưu bút nhờ Quan Hà viết. Quan Hà mở quyển sổ lưu bút của tôi ra, ngạc nhiên, cười, nói: “Mình là người đầu tiên à!”
Tôi mỉm cười không nói, bạn ấy không biết rằng bạn ấy cũng là người cuối cùng.
Cuối cùng, cũng đến ngày lễ tốt nghiệp!
Rất nhiều bạn tham gia biểu diễn các tiết mục, hát có, múa có. Vì sắp tốt nghiệp nên các tiết mục biểu diễn được đầu tư công phu và có phần phô trương. Mấy bạn nam mặc quần loe bó màu đen, đeo găng tay màu đen nhảy điệu rock & roll. Ba người bạn chơi thân với Trương Tuấn không biết mượn được ở đâu những bộ đồng phục màu trắng, cùng nhau hát một bài của nhóm Tiểu Hổ.
Xâu trái tim của bạn và của tôi thành một chuỗi2
Xâu một chuỗi cỏ ba lá
Xâu một vòng tròn đồng tâm
Để mọi kỳ vọng về tương lai đồng hành với tuổi thanh xuân
Đừng để những người trẻ tuổi càng trưởng thành càng cô đơn
Hãy trồng những nhánh cỏ ba lá may mắn của tôi vào khu vườn của trái tim bạn
Để trái đất mãi quay quanh vòng tròn đồng tâm của chúng ta không bao giờ dừng lại.

Suốt buổi diễn văn nghệ, tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ như người mất hồn. Các bạn nữ trong lớp ôm nhau khóc. Cá biệt còn có một vài bạn nam cầm khăn quàng lau nước mắt. Trong lòng tôi rất buồn, nhưng không thể khóc được, sự đau buồn của tôi khắc sâu trong trái tim, nơi nước mắt không thể trào ra.
Hiệu trưởng, giáo viên phát biểu, chụp ảnh xong, các bạn bắt đầu tản mát hết, tôi vẫn ngồi ở vị trí gần cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn ra bên ngoài. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình ghét ngôi trường này, chỉ ao ước được thoát khỏi nó nhưng đến giây phút cuối cùng lại lưu luyến không nỡ rời xa.
“La Kỳ Kỳ!”
Là giọng của Trương Tuấn, tôi phải lấy hết dũng khí mới dám quay đầu lại: “Có chuyện gì vậy?”
Trương Tuấn đứng trước mặt tôi không nói gì, tấm rèm cửa sổ màu xanh da trời bay phất phơ sau lưng cậu ấy, giống màu xanh của những con sóng biển. Ánh mắt trời chiếu xuyên qua khung cửa kính, rọi thẳng lên chiếc sơ mi màu trắng cậu ấy mặc khiến nó càng trắng tới chói mắt, gần như đang phát quang. Trên bục giảng có mấy người bạn vẫn đang nói chuyện, bên ngoài hành lang vọng vào tiếng cười đùa, nhưng tất cả những âm thanh đó đều bị cơn gió ấm áp của mùa hè thổi bay. Tôi và cậu ấy gần như đang đứng ở một nơi khác. Sự tĩnh lặng khiến người ta sợ hãi và có cảm giác bất an.
Mũi tôi bất giác cay cay, lại hỏi một lần nữa: “Có chuyện gì thế?”
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, nói: “Có chuyện này, muốn nói với cậu.”
Trước ánh mắt chăm chú của cậu ấy, trái tim tôi đập mỗi lúc một nhanh hơn.
“Trương Tuấn!” Quan Hà và một bạn gái lớp khác đang đứng ngoài cửa gọi.
Trương Tuấn nhìn thấy họ, nét mặt chợt lúng túng, bất an, lùi về phía sau một bước. Tôi nhìn dáng vẻ của cậu ấy, rồi lại nhìn khuôn mặt xinh tươi như đóa phù dung của Quan Hà, đột nhiên không muốn nghe bất kỳ điều gì nữa, hoảng sợ đứng dậy, cúi gằm mặt đi ra khỏi lớp. Lúc đi qua người Quan Hà, bạn ấy còn lịch sự chúc tôi: “Chúc cậu thi đỗ vào trường điểm cấp hai thuận lợi nhé!”
Còn tôi thì bất lịch sự, không đáp lại tiếng nào đã vội vã bỏ đi, có thi đỗ được vào trường điểm cấp hai hay không là do tự bản thân phải cố gắng, chứ không thể dựa và lời chúc của người khác mà được. Vừa ra khỏi lớp học, tôi liền bỏ chạy, muốn nhanh chóng bỏ lại tất cả những chuyện không vui của thời niên thiếu ở thật xa phía sau. Cơn gió mang hơi nóng của mùa hè lướt qua mặt, có thể nó sẽ thổi tất cả những chuyện không vui ấy về phía sau tôi, nhưng hình ảnh cậu bạn thời niên thiếu cầm tay tôi kéo về phía trước trong gió lạnh kia vẫn mãi mãi khắc sâu trong trái tim.
Tôi muốn lẩn trốn quá khứ, khao khát chạy về phía trước. Tôi đã tiễn biệt những năm tháng ấu thơ của mình vội vôi vàng vàng như thế, thậm chí còn không kịp giơ tay vẫy chào.

 

[…Còn tiếp]

 

Bài viết liên quan đến Thời niên thiếu không thể quay lại ấy:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s