Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – Chương 11


Thời niên thiếu không thể quay lại ấy – Chương 11

Dần dần, cho dù là người trước kia có kiêu ngạo đến đâu, hay ghen ghét đố kỵ đến mấy cũng bắt đầu lấy lòng Quan Hà, còn Quan Hà đối xử với tất cả mọi người đều bình đẳng như nhau. Bạn ấy tốt với tất cả mọi người. Nếu cần đến sự giúp đỡ của bạn ấy, nhất định bạn ấy sẽ giúp. Nhưng Quan Hà lại không chơi thân với ai, không có một người “bạn thân” đúng nghĩa. Song, chính thái độ vừa thân thiết vừa xa cách đó của Quan Hà đã khiến các bạn nữ trong lớp phát cuồng. Ai cũng muốn đối xử với Quan Hà thật tốt, muốn trở thành bạn thân của bạn ấy, thậm chí còn đi khoác lác, khoe khoang với người khác rằng Quan Hà thân thiết với mình hơn. Dường như người nào được Quan Hà ưu ái để mắt tới sẽ cao sang hơn người khác vậy.


Tôi chỉ biết tròn mắt nhìn Quan Hà tốc chiến tốc thắng, chinh phục trái tim của tất cả các bạn nam, bạn nữ trong lớp. Thẳng thắn mà nói, tôi cũng quý bạn ấy, bởi vì tôi tin với những cái miệng ưa tám chuyện của đám con gái trong lớp, thì những chuyện xấu xa của tôi chắc chắn đã lọt vào tai Quan Hà, nhưng thái độ của bạn ấy đối với tôi vẫn ôn hòa như những người khác, không thân thiết cũng chẳng bài xích. Có lần tôi làm rớt mực lên áo khoác ngoài, bạn ấy còn chủ động chỉ cho tôi cách lấy cơm miết lên vết mực rồi vò, như thế sẽ dễ dàng tẩy sạch vết mực đó.
Quan Hà đúng là một bạn gái khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Bạn ấy có ánh hào quang rực rỡ, nhưng ánh hào quang ấy thật ôn hòa, không đả thương người khác như thần đồng, hơn nữa bạn ấy còn khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và khoan dung, khiến mọi người yêu quý và luôn muốn tiếp cận bạn ấy một cách vô thức. Những lúc không có việc gì làm, tôi thường nghĩ, nếu Trần Kình không nhảy lớp, không biết trong cuộc đối đầu giữa ”vua” với “vua”, ai sẽ thắng, hay khi cả hai va chạm sẽ tóe lửa?
Trong khi cơn lốc “phong trào yêu Hà” ấy cuốn phăng cả lớp, Trương Tuấn cũng không ngoại lệ. Tôi thường thấy cậu ấy và mấy cậu bạn khác cùng nhau đi tìm Quan Hà, thường xuyên thấy cậu ấy làm trực nhật giúp Quan Hà, và thường xuyên bắt gặp cậu ấy cùng Quan Hà nói nói cười cười với nhau.
Sau khi quan sát Quan Hà thật kỹ, nhìn lại bản thân, tôi lặng lẽ thu mình vào lại vỏ bọc.
Có một lần, sau khi chúng tôi học xong buổi bồi dưỡng cho kỳ thi Olympic toán sắp tới, Trương Tuấn hỏi tôi: “Nếu con trai theo đuổi con gái thì nên tặng gì? Con gái các cậu thường thích cái gì?”
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy. Khi đó, trái tim tôi đau đớn như muốn đông cứng lại, nhưng vẫn cố gắng thoi thóp đập, thình thịch, thình thịch… Tiếng đập càng lúc càng lớn, ngực tôi như muốn nổ tung, nhưng cậu ấy không nghe thấy gì, vẫn khổ sở vò đầu bứt tai, hỏi: “Các diễn viên nữ trong phim đều thích hoa, cậu thấy tặng hoa thì thế nào?”
Tôi cúi đầu, tay ôm sách, bỏ lại một câu “mình không biết” rồi nhanh chóng rời khỏi lớp học.
Không lâu sau, tôi nghe nói Trương Tuấn đã tỏ tình với Quan Hà, nhưng Quan Hà đã lịch lãm từ chối. Đám con gái trong lớp miêu tả vô cùng sinh động, cứ như khi ấy bọn họ đã có mặt ở đó, tận mắt chứng kiến. Quan Hà được miêu tả là duyên dáng, cao quý như thiên nga, còn Trương Tuấn lại bị nói là không biết tự lượng sức mình, mặc dù không đến nỗi xấu xí như cóc ghẻ, nhưng qua miệng đám con gái trong lớp, thì việc Trương Tuấn bị từ chối là hết sức đương nhiên.
Tôi chẳng thấy vui, ngược lại còn rất buồn, thương hại cậu ấy và thương hại chính mình. Thời gian đó, tôi thường xuyên trốn trong một góc của cửa hàng game, ngồi thần người, nhớ đến phong thái và sự tài hoa của Quan Hà, bất giác sống mũi cay cay. Nếu bạn ấy là bông sen đẹp nhất trong đầm sen, thì tôi chính là ngọn cỏ nhỏ bé mọc trên bãi bùn cạnh đầm, bất luận so sánh thế nào, tôi cũng không bao giờ bằng được bạn ấy.
Bọn Ô Tặc đã quen với cảnh tay không rời sách của tôi, hôm nay lại thấy tôi không đọc sách, Ô Tặc tỏ ra lạ lẫm, năm lần bảy lượt hỏi tôi: “Gấu Trúc Bốn Mắt, em sao thế? Có phải em hết tiền rồi không? Có cần anh chi viện không?”
Tôi không thèm để ý tới Ô Tặc, anh ta vẫn vô tư đùa cợt như trước kia, nhưng lần này lại giống như mèo mù vớ được con chuột chết, nói trúng nỗi đau trong lòng tôi: “Gấu Trúc Bốn Mắt đang tương tư à? Gấu Trúc Bốn Mắt thất tình rồi phải không?”
Tôi cầm cặp, chạy khỏi quán game, cũng mới chỉ nửa năm thôi, ánh mặt trời vẫn rực rỡ, nhưng kỳ nghỉ dài vui vẻ mà tôi nghĩ chỉ vừa mới bắt đầu kia đã kết thúc rồi.
Đêm nay, mưa phùn lất phất bay ngoài cửa sổ. Dưới ánh đèn, khẽ lật giở cuốn sổ lưu bút, khuôn mặt mà tôi vốn nghĩ rằng sẽ không bao giờ quên, đã mờ đi rồi. Tờ giấy mà tôi nghĩ đã làm rơi mất từ lâu, lại vẫn thấy kẹp giữa những trang sách.
Đêm nay, mưa phùn lất phất bay ngoài cửa sổ. Giống hệt như cảnh tượng năm xưa chúng tôi vẫy tay từ biệt nhau. Mưa bụi đầy trời, cùng nhau hát một bài, năm ấy chúng tôi nghe chưa hiểu, vội vàng, quá vội vàng.
Toàn thành phố có rất nhiều trường tiểu học, trường chúng tôi chỉ có năm chỉ tiêu cho kỳ Olympic toán năm nay, tôi và Trương Tuấn đã chiếm hai suất, không ít giáo viên đã có ý kiến về việc này. Cô Cao vì muốn tôi và Trương Tuấn tham gia thi Olympic, đã phải chịu một sức ép rất lớn, gần như đánh cược cả tiền đồ sự nghiệp của mình, nhưng cô luôn nói với chúng tôi rằng, chỉ cần cố gắng hết sức là được, thi thố cũng chỉ là một phần trong quá trình học tập, chỉ cần cảm thấy bản thân mình đã thu về được điều gì đó thì đoạt giải hay không không quan trọng.
Kẻ sĩ có thể chết vì người tri kỷ!
Tôi không ngại là học sinh dốt, cũng chẳng quan tâm đến cuộc thi Olympic toán học gì gì đó, nhưng tôi lại vô cùng, vô cùng sợ mình sẽ khiến cô Cao thất vọng, càng sợ hơn cả là sự bất tài của mình sẽ là cái cớ để người khác làm tổn thương cô Cao. Do đó tôi đã đinh ninh một điều, chỉ có đoạt giải mới có thể báo đáp được công ơn dạy dỗ của cô.
Một tháng trước khi diễn ra kỳ thi Olympic, hằng ngày, tôi đều phải học cùng với cậu bạn trai tôi thích nhưng lại không thích tôi. Cô Cao còn yêu cầu chúng tôi thảo luận với nhau, cố gắng phát huy tối đa tư duy của mình.
Trước đấy không lâu, đây vẫn là trải nghiệm ngọt ngào nhất trong lòng tôi, nhưng bây giờ, sự đau khổ vô vọng đang từng giờ từng phút gặm nhấm trái tim tôi. Còn tôi vẫn phải cắn chặt răng, lắng nghe từng lời cậu ấy nói, tự nhắc nhở bản thân rằng nhất định phải đoạt giải!
Hằng ngày, tôi lao vào làm bài tập như điên, từ bỏ tất cả những việc khác trong cuộc sống. Mỗi buổi sang, khi vừa mở mắt ra, ý nghĩ đầu tiên là Olympic. Mỗi buổi tối khi nhắm mắt đi ngủ, vẫn là Olympic. Thời gian đó, dù có mơ ngủ cũng không yên ổn, trong giấc mơ, nếu không phải là rợp trời những đề toán thì lại là Trương Tuấn và Quan Hà cười cười nói nói với nhau, còn tôi như thân rơm cọng cỏ, không thấy bóng dáng đâu.
Một mặt tôi dốc toàn tâm toàn sức; nhưng mặt khác, tôi lại không có chút niềm tin vào bản thân, hoàn toàn không biết liệu mình có thể đạt giải hay không. Trước kỳ thi ba ngày liên tiếp, tôi mơ thấy mình thi trượt, tất cả mọi người trên thế giới này đều cười nhạo cô Cao và tôi. Tôi thường xuyên giật mình tỉnh giấc, đối với tôi, kỳ Olympic này không chỉ là một cuộc thi. Nó chính là cơ hội để tôi thể hiện lòng biết ơn của mình, cũng là cơ hội để tôi chứng minh khả năng của mình. Nếu tôi không đạt giải thì đấy cũng chính là ngày tận thế. Áp lực của tôi lớn tới mức người ngoài không thể tưởng tượng được.
Đến một ngày, tôi cảm thấy không thể trụ vững được nữa. Tôi chạy đến quán game. Ô Tặc đang trông quán. Tiểu Ba mặt mày trắng bợt đang chơi game, anh ấy đang chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba, áp lực cũng không nhỏ.
Ô Tặc cười ha hả: “Hai đứa đúng là anh em, nói không đến là cùng không đến, nói đến là cùng đến.”
Tôi nói với Ô Tặc: “Bán cho em một chai bia, bây giờ em không có tiền, ghi nợ.”
Ô Tặc hơi sững lại, không nói không rằng lấy một chai bia ra, mở nắp chai rồi đưa cho tôi, tôi đón lấy tu ừng ực, Tiểu Ba gọi tôi lại: “Chơi với anh một ván!”
Tôi cầm chai bia, đi đến. Nói là chơi cùng, nhưng thực tế là anh ấy dạy tôi chơi. Bình thường tôi vẫn cho rằng mấy trò đó thật vô vị, nhưng bây giờ lại thấy hay hay. Tay ấn nút tấn công kịch liệt, mỗi lần giết được một con quái vật, nhìn dòng máu tươi bắn tung tóe trên màn hình, tâm trạng dường như cũng nhẹ đi rất nhiều. Chơi xong một ván game, sự căng thẳng như sắp vỡ vụn ra trong lòng dường như cũng được giải tỏa. Tiểu Ba cầm chai bia tôi đang uống dở, ngửa cổ dốc một hơi cả nửa chai rồi hỏi: “Em sao thế?”
Tôi nhìn màn hình nhấp nháy liên tục của máy chơi game, nói ra nỗi lo sợ trong lòng: “Em liên tục gặp ác mộng, em mơ thấy mình thi trượt.”
“Mơ bao giờ cũng ngược lại với hiện thực.”
“Thật không?”
“Lừa em làm gì? Mơ bao giờ cũng ngược lại, giấc mơ càng xấu thì hiện thực càng tốt.”
Tôi bán tín bán nghi, nhưng trong phút chốc, lại tràn ngập ý chí chiến đấu, nắm chặt nắm tay, quay người chạy ra ngoài. Ô Tặc gọi với theo từ phía sau: “Sao vừa đến lại đi rồi? Không uống bia nữa à?”
“Không uống nữa. Em về làm toán.”
“Đừng quên trả tiền đấy.”
Thi xong, khi tôi và Trương Tuấn bước ra khỏi phòng thi, cô Cao không hỏi chúng tôi làm bài thế nào, chỉ nói mời hai chúng tôi đi ăn cơm. Tôi rất muốn từ chối, nhưng người mời là cô Cao, tôi không thể không đi. Lúc ăn cơm, nghĩ đến việc cuối cùng tôi cũng đã vượt qua được, hơi thở vẫn tắc nghẹn trong lồng ngực nhanh chóng được giải phóng, đầu nặng vô cùng, đột nhiên mũi tôi chảy máu cam.
Trương Tuấn luống cuống dùng giấy ăn cuộn tròn lại đưa cho tôi, nhưng tôi đã không còn khống chế được bản thân mình nữa, dùng sức hất tay cậu ấy ra, động tác quả quyết, đừng nói là Trương Tuấn, đến cô Cao cũng sững người ngạc nhiên. Tôi hơi ngửa cổ ra như không có chuyện gì, tự mình cuộn một tờ giấy ăn nhét vào mũi.
Sau khi kỳ thi Olympic kết thúc, tôi xa lánh Trương Tuấn, cố ý tránh mặt cậu ấy.
Trương Tuấn cũng không phải tên ngốc, đương nhiên nhận ra việc tôi phớt lờ cậu ấy. Nhưng cậu ấy vẫn thường xuyên tới tìm tôi để nói chuyện, thỉnh thoảng còn đợi tôi khi tan học, muốn đi về cùng, nhưng tôi luôn từ chối.
Tính cách của Trương Tuấn rất đàn ông, mỗi lần tôi phớt lờ cậu ấy, đừng nói là dỗ dành, đến nói thừa một câu cũng không. Lần nào cậu ta cũng ra vẻ tức giận đùng đùng, quay đầu bỏ đi, như kiểu “cậu không cần tôi thì tôi cũng chẳng cần cậu”. Nhưng chỉ hai ngày sau, cậu ấy lại xuất hiện trước mặt tôi, sau đó lại tức giận đùng đùng quay đầu bỏ đi.
Cứ như thế suốt một thời gian, không biết từ bao giờ, Trương Tuấn cũng không còn quan tâm đến tôi nữa, đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Hằng ngày, cậu ấy vẫn bước chân vào cửa lớp vừa kịp tiếng chuông reo, vừa hết giờ là vội vội vàng vàng đi về, rất ít khi ở lại. Có lúc, vô tình gặp cậu ấy trên đường. Cậu ấy thường đi cùng một đám học sinh trường kỹ thuật lớn hơn chúng tôi rất nhiều, chúng tôi mặc dù học cùng một lớp, mà như ở hai thế giới khác nhau.
Sau này, tôi mới nghe nói, hồi Tết, Trương Tuấn cùng hai người bạn nữa đã cậy cửa đột nhập vào một cửa hàng thực phẩm, lấy trộm rất nhiều thuốc lá. Sau khi chuyện bại lộ, phụ huynh phải đền tiền cho cửa hàng thực phẩm đó, và cố gắng che giấu sự việc.
Trương Tuấn vẫn một mình tự tung tự tác, nhưng hai cậu bạn kia bị bố mẹ nghiêm khắc cảnh cáo không cho phép qua lại với Trương Tuấn nữa. Họ cho rằng chính Trương Tuấn đã làm hư con họ. Chuyện được các phụ huynh kể cho nhau nghe, gần như bố mẹ của các bạn nam trong lớp đều cấm con mình chơi với Trương Tuấn.
Thời gian đầu Trương Tuấn còn chưa biết, vẫn chạy đến nhà bạn chơi, nhưng lần nào bố mẹ bạn ra mở cửa cũng không cho cậu ấy vào. Sau này, cậu bạn thân Cao Phi mới nói cho cậu ấy biết. Biết chuyện, Trương Tuấn không chơi với các bạn trong lớp nữa, và chuyển sang chơi với những người bạn không ghét bỏ mình ngoài xã hội.
Tôi đoán cậu ấy cho rằng tôi cũng vì nguyên nhân này mà xa lánh cậu ấy, nên không thấy cậu ấy đến tìm tôi nữa.
Nửa học kỳ hai của năm lớp 6, có kết quả kỳ thi Olympic toán. Với số điểm thấp hơn người đạt giải nhất hai điểm, tôi giành giải nhì, điểm của Trương Tuấn thấp hơn tôi, nhưng cũng vẫn là đồng giải nhì. Sau nghi thức chào cờ, thầy hiệu trưởng khen ngợi những học sinh có thành tích xuất sắc trong kỳ thi Olympic toán vừa qua, nhưng không hề nhắc đến tên Trương Tuấn, chỉ nhắc tên tôi.
Trái tim chới với của tôi cuối cùng cũng có thể hạ về đúng vị trí, toàn thành phố chỉ có năm học sinh đạt giải, trường tôi chiếm hai. Cô giáo Cao vừa tham gia công tác đã mang lại vinh dự cho trường. Với một trường mà tất cả giáo viên chỉ thích nói chuyện thành tích thì thành tích này đủ khiến họ không có gì để bàn tán thêm nữa.
Nhờ cuộc thi Olympic toán học mà tôi có được tờ giấy khen đầu tiên trong đời. Chỉ là một tờ giấy in màu mỏng manh, dùng bút viết La Kỳ Kỳ đạt giải nhì trong kỳ thi Olympic toán học, nhưng đối với tôi mà nói, tờ giấy khen này còn quý giá hơn cả vàng.
Về đến nhà, tôi căng thẳng, ngượng ngùng đưa giấy khen cho bố mẹ xem. Bố dán tờ giấy khen của tôi lên tường, vừa dán vừa cổ vũ tôi tiếp tục cố gắng, chăm chỉ hơn nữa, em gái bĩu môi đứng xem bên cạnh. Trong lòng tôi xao xuyến, đầy hy vọng, tôi thích nhìn bố tôi lúc này, ánh mắt luôn nhìn thẳng vào tôi, nếu có thể, tôi rất mong ngày nào cũng có giấy khen để mang về nhà, cho bố dán.
Buổi tối khi đi ngủ, tôi vừa nhìn tờ giấy khen trên tường, vừa sướng âm ỉ.
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, tôi phát hiện ra tờ giấy khen bị ai đó dùng bút sáp vẽ nhem nhuốc, tên tôi và chữ giải nhì bị phủ đặc không còn nhìn ra chữ gì.
Tôi tức điên lên, không kịp mặc quần áo, lao sang phòng em gái. Chỉ vài bước đã nhảy lên giường, ngồi đè lên người nó mà đánh, nó bắt đầu gào khóc ầm ĩ.
Bố mẹ vội vàng chạy vào, kéo tôi ra. Sau khi biết rõ chuyện, họ vừa buồn cười lại vừa tức giận.

 

…[Còn Tiếp]

 

Bài viết liên quan đến Thời niên thiếu không thể quay lại ấy:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s