Người tình Bắc Hải Chương 3.3


Người tình Bắc Hải – Chương3.3 – Em chỉ muốn một cuộc sống bình yên.

Triệu Thành Tuấn bay về Nam Ninh ngay hôm đó, vội đến mức không kịp tạm biệt Mao Lệ. Vừa về anh lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp, thành viên gồm các nhân vật cao cấp của chi nhánh ở Trung Quốc và mấy vị trong ban lãnh đạo từ Mã Lai bay sang, không khí hết sức căng thẳng, im lìm như chết, dường như ai cũng cảm nhận được tính ác liệt của trận chiến sắp tới.
Do đi đường xa, lại thêm hôm trước suốt đêm không ngủ, Triệu Thành Tuấn dáng vô cùng mệt mỏi, giọng khàn đặc: “Thưa các vị, thời điểm liên quan đến sinh tử tồn vong của Bác Vũ chúng ta đã đến, nếu ai còn tâm lý hy vọng vào may mắn ngẫu nhiên nào đó, tốt nhất hãy gạt bỏ! Tình thế hiểm nghèo, chúng ta nhất định phải thật bình tĩnh đương đầu.”
Mọi người cảm thấy lạnh người, không khí như đóng băng.


Triệu Thành Tuấn nhìn khắp lượt, lại nói: “Việc chúng ta cần làm trước mắt là lập tức huy động tối đa vốn lưu động để mua lại cổ phiếu, dùng số vốn lớn để đẩy lùi họ, đồng thời tiến hành đàm phán với các cổ đông nhỏ, đánh nhanh thắng nhanh!”
Chương Kiến Phi quả nhiên nói là làm, từ sau khi hai người đàm phán ở Bắc Hải không thành, chỉ có vẻn vẹn mấy ngày, anh đã có thể vung đại đao vào Bác Vũ. Anh phát động tổng công kích trong một thời gian ngắn như vậy có lẽ cũng muốn đánh nhanh thắng nhanh, hơn nữa hiệu quả tức thời, phía Bác Vũ mặc dù thời gian đầu tuyên bố mua lại số cổ phiếu đó nhưng rõ ràng rơi vào thế hạ phong, các ngân hàng liên tiếp có phản ứng, rất nhiều cổ đông nhỏ bắt đầu bán tháo cổ phiếu trong tay, có vẻ như một cơn bão lớn sắp ập đến.
Sau cuộc họp, Triệu Thành Tuấn gọi mấy người thân tín đến phòng làm việc của anh, tiếp tục thảo luận đối sách. Đang bàn bạc, bên ngoài truyền đến giọng thanh thanh yếu ớt của thư ký A Mạc, Triệu Thành Tuấn cho phép vào, nhưng bước chân cô loạng choạng, mặt trắng nhợt, rõ ràng không phù hợp tác phong điềm tĩnh nổi tiếng của cô trước nay, Triệu Thành Tuấn đột nhiên tim như chìm xuống, chắc chắn có tin xấu.
“Tại sao phải hoảng hốt như vậy, trời sập hay sao?” Triệu Thành Tuấn rất ít khi chỉ trích nữ nhân viên, nhất là A Mạc mà anh luôn tin tưởng, chứng tỏ anh không hài lòng về thái độ thiếu bình tĩnh của cô, kẻ địch mới chỉ giương cung đã hoảng sợ cuống quýt lên, đó là điều đại kỵ của nhà binh! Anh nghiêm mặt, nói thẳng không nể nang: “Dù trời sập cũng không đổ xuống đầu cô, tại sao phải hoảng loạn?”
A Mạc cúi đầu, mắt đỏ hoe: “Xin lỗi tổng giám đốc!”
“Nói đi, có chuyện gì?” Triệu Thành Tuấn ngán nhất thấy phụ nữ khóc trước mặt anh. A Mạc mới từ từ ngẩng đầu, người vẫn hơi run: “Vừa rồi có điện thoại từ Penang, tập đoàn Duy La Phan tuyên bố rút khỏi công trình liên doanh S&T xây dựng cảng Phòng Thành với chúng ta, đồng thời dừng mọi hợp tác với Bác Vũ…”
Như có tiếng sét bùng nổ trên đầu, Triệu Thành Tuấn lặng người, tim bỗng đập thình thình, từng nhát như đánh trống trong lồng ngực, đau đến tức thở, mồ hôi hột đọng trên trán. Anh sững sờ nhìn A Mạc, như không hiểu cô nói gì.
Anh xua tay, ra hiệu bảo mọi người lui.
Cửa nhẹ nhàng khép lại,
Trời cơ hồ tối sập, chỉ thấy tiếng gió vù vù bên ngoài cửa sổ, xa như vậy nhưng vào tai anh lại giật mình chấn động. Công trình xây dựng S&T cảng Phòng Thành vốn lên tới một tỷ, Duy La Phan đầu tư một nửa, nếu họ đột nhiên rút vốn, Bác Vũ không chỉ phải dừng công trình mà còn gánh món nợ ngân hàng khổng lồ.
Đúng lúc đó di động đổ chuông, trong không gian tĩnh mịch, âm thanh càng chấn động chói tai. Triệu Thành Tuấn cầm máy lên, nhìn cái tên nhảy múa trên màn hình, anh thở dài một hơi, ấn nút nghe.
Nhưng đầu bên kia im lặng. Cả hai phía đều im. Hai phút ngắn ngủi cơ hồ dài như một thế kỷ, người đó chầm chậm nói một câu: “Quay lại là bờ.”
Anh trả lời: “Không thể.”
“Tiểu Mai đã có thai.”
“…”
“Được bảy tháng rồi, cô ấy không cho tôi nói với cậu, bởi vì cậu không thích đứa bé này.”
Triệu Thành Tuấn hít một hơi: “Nó biết thì tốt.”
“A Tuấn, cậu hãy khuyên cô ấy, tâm trạng Tiểu Mai rất xấu, anh từ Nam Ninh trở về, cô ấy cãi nhau với anh một trận kịch liệt, anh rất lo lắng.”
“Đó là chuyện của hai người, không liên quan đến tôi.”
“Cậu là cậu nó đấy.”
“Tôi có việc, tắt máy đây.”
Tạch một tiếng, Triệu Thành Tuấn gập máy di động. Anh cảm thấy nên nhìn nhận lại con người Chương Kiến Phi, từ trước chỉ biết anh ta thông minh, nhưng hơi trì trệ, không tranh chấp với ai, có vẻ chẳng quan tâm chuyện gì, thì ra đó là thủ đoạn. Thì ra anh ta tuyên bố thu mua hàng loạt cổ phiếu chỉ là động tác tung hỏa mù để di chuyển sự chú ý của bên này, sau đó nhanh chóng lôi kéo Duy La Phan, vung rìu cho Bác Vũ một đòn chí mạng!
Đúng vậy, trước khi Triệu Thành Tuấn đi Thượng Hải, anh đã gặp Chương Kiến Phi, một lần ở quán trà Thính Vũ Nam Ninh, một lần ở Bắc Hải, Chương Kiến Phi đột nhiên đến Nam Ninh, nói là vì công việc, nhưng Triệu Thành Tuấn biết, chuyện không đơn giản như vậy.
Tối hôm đó, hai người tranh luận gay gắt ở quán trà Thính Vũ, giữa chừng Mao Lệ gọi điện nói nhất định phải gặp anh, sự việc quá đường đột anh trở tay không kịp, anh yêu cầu Chương Kiến Phi tránh ở sau bức bình phong không được lên tiếng, để thăm dò Chương Kiến Phi có thật lòng đoạn tuyệt với Mao Lệ như anh ta nói. Mao Lệ không hề biết, mỗi câu nói, mỗi tiếng khóc của cô đều làm quặn lòng người ngồi sau bức bình phong.
“Bất ngờ quá phải không?” Sau đó Triệu Thành Tuấn hỏi anh, giọng châm biếm: “Chính tôi cũng hết sức bất ngờ, cô ấy nói muốn xin lỗi anh, tôi vốn tưỏng cô ấy hận anh, bây giờ anh đã dứt tình chưa?”
Chương Kiến Phi hỏi lại: “A Tuấn, hãy nói cho tôi biết, mục đích cậu đến Nam Ninh là gì? Cậu đã nói chuyện với Mao Lệ hơn một năm trên mạng, còn thuê nhà của cô ấy, những chuyện đó nếu tối nay cô ấy không nói ra, tôi còn bị che giấu đến bao giờ, cậu đã hoạch định từ lâu phải không?”
Triệu Thành Tuấn cười khẩy: “Nếu đúng thì sao?”
“Cậu muốn thắng tôi có rất nhiều cách, tại sao nhất định kéo Mao Lệ vào? Ân oán giữa chúng ta, chúng ta có thể tự giải quyết, đừng ép tôi, A Tuấn.” Giọng Chương Kiến Phi lúc đó không cao, nhưng mắt toát ra hàn khí, anh rất ít có biểu hiện như thế, khiến Triệu Thành Tuấn cảm thấy xa lạ. Trong ấn tượng của anh, Chương Kiến Phi là người tinh tế, kín đáo, rất biết che giấu tình cảm, cho dù có lúc ở thế bất lợi vẫn bình thản như không, dường như trời sập mặt cũng không biến sắc, nhưng anh cũng có điểm yếu, người ta có thể đâm anh, nhưng không thể chạm đến điểm yếu đó của anh, thực ra ngay từ khi ở Penang anh đã nhận ra mục đích Triệu Thành Tuấn đến Nam Ninh, nhưng làm như không biết, anh đã thực sự không kiềm chế được!
Không lâu sau, hai người gặp nhau ở Bắc Hải, Chương Kiến Phi nói thẳng sẽ theo đuổi đến cùng, lần này anh đến Nam Ninh là để đàm phán, đàm phán đã thất bại, anh sẽ có hành động tiếp theo. Có điều Triệu Thành Tuấn không ngờ anh hành động nhanh như thế, chứng tỏ anh vẫn yêu Mao Lệ thế nào, ngay khả năng phán đoán cơ bản cũng mất, tình yêu quả thực làm người ta mù quáng…
Còn về chuyện Tiểu Mai có thai, đó lại là tin Triệu Thành Tuấn không muốn nghe nhất, cuối cùng cô vẫn có con, có nghĩa là anh có đứa cháu mang dòng máu của kẻ thù, sao anh có thể vui. Chương Kiến Phi gọi điện báo cho anh tin đó rõ ràng là muốn dùng tình ruột thịt ép anh thỏa hiệp, nhưng anh không thể!
Nghe nói hai người sau khi kết hôn không hạnh phúc, cãi nhau triền miên, mặc dù Tiểu Mai không nói nửa lời với anh, nhưng anh vẫn biết.
Triệu Thành Tuấn thất vọng ê chề đối với cô em vô dụng đó, từ khi anh em xảy ra bất hòa, tình cảm cũng xa cách, Triệu Mai lúc buồn thường gọi điện khóc với A Mạc. A Mạc cùng làm việc với Triệu Thành Tuấn mấy năm, rất hiểu anh, mặc dù bề ngoài không nhận cô em nhưng lòng vẫn quan tâm. A Mạc nhạy cảm thỉnh thoảng tiết lộ vài thông tin với anh, cho nên, anh không hề bất ngờ, hôn nhân khập khiễng như vậy làm sao có kết cục tốt đẹp? Ngay từ đầu, anh đã biết sẽ có ngày hôm nay, điều anh không thể tha thứ cho Chương Kiến Phi đó là, Triệu Mai u mê nhưng Chương Kiến Phi cũng u mê theo cô, bất luận kết cục cuối cùng thế nào, bọn họ cũng tự làm tự chịu, anh không mảy may thương xót, càng không bị ràng buộc bởi mối thân tình đầy sự phản bội và thương tổn đó, anh chỉ mong đời này không gặp lại hai người bọn họ.
Vì vậy, Chương Kiến Phi dùng chiêu bài tình thân vào lúc này rõ ràng không phù hợp, không những không đạt hiệu quả mong đợi mà còn làm Triệu Thành Tuấn thêm tức giận.
Màn đêm dần buông, trời buổi chiều còn nắng đẹp, lúc này lại có mưa, không khí trong phòng làm việc buồn tẻ, Triệu Thành Tuấn bước tới đẩy mạnh cửa sổ, gió mang theo mưa lập tức ùa vào, táp lên người anh, nhanh chóng làm ướt áo anh, chưa bao giờ anh nhìn màn đêm bên ngoài với tâm trạng nặng trĩu như vậy, chỉ cảm thấy trong đầu một dải trống rỗng, bởi vì anh biết, tất cả mới chỉ bắt đầu, nhưng cuộc đời anh đang lao nhanh về điểm cuối, một mình đơn độc, điên cuồng lao đi…

Sáng sớm hôm sau, Triệu Thành Tuấn đúng giờ đến trụ sở chi nhánh của Bác Vũ ở Nam Ninh, A Mạc đợi anh ở phòng họp, mở cửa cho anh, nhẹ nhàng thông báo: “Phó tổng giám đốc cũng vừa đến.”
Triệu Thành Tuấn gật đầu, đưa một tài liệu niêm phong cho A Mạc: “Phô tô cho tôi một bản, lập tức fax đến tổng bộ tập đoàn Duy La Phan ở Kuala Lumpur, nhất định phải để Tô Nhiếp Nhĩ tiên sinh đích thân xem.”
“Vâng.” A Mạc nhận công văn, lập tức trở về phòng thư ký bên cạnh.
Triệu Thành Tuấn vừa đẩy cửa bước vào, phòng họp im phăng phắc, mọi người đang đợi anh. Các nhân vật cao cấp ngồi hai phía bàn tròn đều đứng lên chào. Anh ra hiệu cho mọi người ngồi, bình tĩnh ngồi vào ghế chủ tịch trước bàn tròn, bên trái là phó tổng Rosen vừa từ Kuala Lumpur bay sang, ông ta vẻ lo âu nói với Triệu Thành Tuấn: “Tình hình rất gay go, Tô Nhiếp Nhĩ kiên quyết đòi rút vốn, lý do là ngân hàng của chúng ta xuất hiện dấu hiệu khủng hoảng vốn, họ sợ bị cuốn vào đó.”
Triệu Thành Tuấn nói: “Rất bình thường, giậu đổ bìm leo là bản tính của thương nhân, tôi vốn không gửi gắm quá nhiều niềm tin vào họ.” Anh cơ hồ vẫn rất bình tĩnh, trong thời khắc nguy cấp này, là tổng giám đốc anh không thể tỏ ra hoảng loạn, thương trường diễn biến khó lường, anh đã sớm không lấy làm lạ, đeo gông trên mình bằng ấy năm anh chưa từng lùi bước, cho dù tình hình lúc này ngàn cân treo sợi tóc, anh vẫn phải tỏ ra bình thản đường hoàng. “Tôi cho các vị thời gian ba mươi phút, mọi người thoải mái đưa ra quan điểm và ý kiến của mình về sự kiện tập đoàn Duy La Phan đòi rút vốn.”
Mọi người nhìn nhau, không hiểu, vào lúc này tổng giám đốc vẫn có thể cười được. Cần biết, một khi Duy La Phan rút vốn thành công, công trình S&T xây dựng cảng Phòng Thành rất có thể đẩy Bác Vũ vào khốn cảnh không thể phục hồi, chỉ riêng ngân hàng đòi nợ và công nhân đòi tiền lương đã làm tổn thương nghiêm trọng danh tiếng của Bác Vũ trong giới doanh nghiệp thành phố Penang.
“Tổng giám đốc, tình hình lần này thực sự nguy cấp.” Giám đốc tài chính hình như có ý nhắc anh. Triệu Thành Tuấn gật đầu: “Tôi biết, cho nên mới triệu tập các vị đến đây. Mọi người nói đi, đừng để ý đến tôi, tôi muốn nghe ý kiến các vị.”
Trên mặt anh vẫn vẻ thảnh thơi.
Nửa tiếng đồng hồ từng phút trôi đi, phòng họp bàn luận sôi nổi, mỗi người đều như đứng trước cửa ải sinh tử tồn vong, ý kiến khá đa dạng, có người thậm chí đề nghị thanh lý vốn, hàm ý chuẩn bị đường lùi. Bất luận mọi người nói gì Triệu Thành Tuấn đều không phát biểu ý kiến, anh không nói, phó tổng giám đốc cũng không nói, bởi vì Triệu Thành Tuấn, tác phong nghiêm cẩn nổi tiếng trong giới doanh nhân Penang, trải qua bao cuộc chiến trên thương trường, hầu như chưa từng thất bại. Sự im lặng của anh lúc này chứng tỏ, anh có vũ khí bí mật!
Quả nhiên, ba mươi phút trôi qua, thư ký A Mạc gõ cửa bước vào, mặt tươi tỉnh nói với Triệu Thành Tuấn: “Tổng giám đốc, phía Kuala Lumpur vừa điện thoại thông báo, họ hủy bỏ rút vốn.”
“Òa…” Cả phòng họp ào lên.
Chỉ có Triệu Thành Tuấn vẫn ngồi yên, gật đầu với A Mạc: “Tôi biết rồi.”
A Mạc lại nói: “Còn nữa, Tô Nhiếp Nhĩ tiên sinh muốn nói chuyện với tổng giám đốc.”
“Ok, tôi đến ngay.” Triệu Thành Tuấn nói xong đứng dậy, đi thẳng ra ngoài, mắt không nhìn những người xung quanh đang há miệng kinh ngạc, chỉ có phó tổng giám đốc cười tủm tỉm, không cần hỏi, ông cũng biết kết quả sẽ như vậy.
Triệu Thành Tuấn trở về phòng làm việc của mình, A Mạc nối máy để anh nói chuyện với Tô Nhiếp Nhĩ, anh ta phẫn nộ chất vấn anh: “Tôi chỉ muốn biết một chuyện, các vị vay ngân hàng hai tỷ tại sao lại để anh tôi đứng ra bảo lãnh?”
Triệu Thành Tuấn cười: “Cái đó anh phải hỏi ông anh thân mến của anh chứ!”
“Tôi hỏi anh, làm thể nào anh thuyết phục được anh tôi?” Tô Nhiếp Nhĩ giọng hùng hổ.
“Xin lỗi, tôi không tiện tiết lộ, tốt nhất anh vẫn nên nói chuyện với anh trai anh, người một nhà, có gì không nói thẳng được với nhau?” Triệu Thành Tuấn cười ha hả, đổi giọng lạnh tanh: “Cho nên anh đừng quá ép người, chúng ta vẫn hợp tác như cũ đúng không? Từ khi bắt đầu liên kết tấn công Hồng Hải chúng ta đã ở trên một con thuyền, quan hệ gắn bó sinh tử, sao anh nhanh quên thế?”
“Triệu Thành Tuấn, anh quá thâm hiểm!”
“Chớ nên chỉ trích nhau, anh đơn phương rút vốn là bất nhân, anh bất nhân đương nhiên tôi phải bất nghĩa, tôi là người Trung Quốc, Trung Quốc có câu, ‘lấy vũ khí của người đánh lại người’, có lẽ anh cũng từng nghe. Tôi không biết Chương Kiến Phi hứa cho anh cái gì mà khiến anh trở mặt, nhưng tôi nhắc anh, nếu chúng tôi bị ngân hàng thúc ép, các vị cũng chạy không thoát, cứ biết thế!”
Triệu Thành Tuấn nói xong cúp máy, phải nói những lời nặng nề như vậy, anh cũng rất mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn rất tốt, đang trong tâm trạng phấn chấn. Anh rót cho mình một ly rượu vang, cầm đến bên cửa sổ cúi nhìn thành phố Nam Ninh. Đêm qua có trận mưa, cả thành phố như được xối rửa sạch tinh, bầu trời xanh màu ngọc bích, ánh mặt trời bừng sáng trên những tòa cao ốc nhấp nhô, ánh sáng này cho anh niềm an ủi, anh đột nhiên hiểu, tại sao mình thích đứng trên cao, bởi vì anh cần khí thế đó tăng thêm sức mạnh để thích ứng với phong ba khó lường trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, muốn phong quang vượt trên người khác phải có năng lực.
Triệu Thành Tuấn thầm nghĩ, người đó tưởng lôi kéo Duy La Phan là có thể khống chế Bác Vũ, làm gì có chuyện dễ như thế! Lúc đầu khi hợp tác với Tô Nhiếp Nhĩ anh đã đề phòng nên bí mật lôi kéo anh trai của Tô Nhiếp Nhĩ là Tô Nghiêu Thanh, để thêm phần đảm bảo nếu sau này có tranh chấp. Vụ bảo lãnh vay ngân hàng hai tỷ đó thông qua Tô Nghiêu Thanh. Mặc dù trong tập đoàn Duy La Phan tiếng nói của Tô Nghiêu Thanh không mấy trọng lượng, nhưng trong tay ông ta không phải không có thực quyền, có điều ông ta luôn bị Tô Nhiếp Nhĩ lấn át, vì họ là anh em cùng cha khác mẹ. Tô Nghiêu Thanh không ưa con người cậu em, đã làm rất nhiều việc đối đầu với hội đồng quản trị, thực ra bản thân ông ta không mấy hứng thú kinh doanh, nhưng phong lưu có tiếng, Triệu Thành Tuấn chẳng qua đưa đến bên ông ta một giai nhân mà ông ta hâm mộ đã lâu, vấn đề bảo lãnh với ngân hàng vậy là được giải quyết.
Bây giờ vụ việc xảy ra, vị đại gia này trở về ăn nói thế nào với cậu em, đó là chuyện riêng của họ, anh không cần quan tâm.
Anh trở về bàn, gọi điện cho Chương Kiến Phi, chậm rãi thông báo: “Xin mời tiếp tục xuất chiêu.”
Nói xong anh ngắt máy, cười khẩy.

Hai ngày sau Mao Lệ bay về Nam Ninh tâm trạng cực kỳ phấn khích, ở sân bay cô nhắn tin cho Triệu Thành Tuấn nói cô đã về Nam Ninh, Triệu Thành Tuấn tức tốc nhắn lại chỉ hai chữ: “Đợi em”. Nhưng hai chữ đó khiến cô như rơi vào chum mật, lòng xốn xang ngọt ngào, thầm nghĩ, thì ra mình cũng chỉ là cô gái nhỏ, muốn thật nhiều thật nhiều tình yêu, cũng cần thật nhiều thật nhiều cảm giác an toàn, mà những cái đó Triệu Thành Tuấn liệu có thể mang đến cho cô? Lòng cô ngập tràn mơ ước, mơ ước khiến cô như quay về tuổi mười bảy chớm yêu, má dậy hồng phơi phới sắc xuân, chân bước lâng lâng như bay, theo cách nói của Bạch Hiền Đức là “toàn thân tỏa hương tình yêu.” Mao Lệ đang phấn khởi, bà chị lại bổ sung: “giống hệt sếp Dung.”
Mao Lệ không thèm chấp.
Bất luận thế nào, lần này coi như cô hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn, mặc dù không mang được bản thảo cũ về, nhưng lại được một bản thảo khác của Trương Phan còn nặng ký hơn, cho nên Chu Dụng vẫn dành cho cô một lời khen. “Tôi đã nói tôi không nhìn nhầm người, Mao Lệ, cô là một nhân tài.” Chu Dụng cười như Di Lặc khiến Mao Lệ nhất thời ngỡ ngàng, nghe đồn ông ta là Diêm Vương, sao bây giờ chẳng thấy bóng dáng Diêm Vương chút nào? Nhưng ngay câu sau, Chu Dụng chuyển chủ đề, chỉ lên tầng: “Được rồi, cô lên báo cáo tình hình với sếp Dung đi, ông ấy rất muốn nghe ý kiến của cô về tác phẩm mới của Trương Phan, lúc cô đi vắng sếp rất nhớ cô, ngày nào cũng gặp tôi đòi người. Cô về rồi nên đi chào ông ấy một câu, để ông ấy khỏi quên ăn quên uống, ngồi họp cứ ngơ ngẩn tâm thần.”
Mao Lệ tâm trạng đang tốt, nghe câu đó lại cụt hứng, vốn tưởng trong thời gian đi vắng tin đồn sẽ dịu đi, không ngờ càng lúc càng nóng, vậy là thế nào? Cô cúi đầu lầm lũi trở về phòng. Tùng Dung che miệng cười: “Chủ yếu là sếp Dung lần này thể hiện quá rõ. Chị Bạch đến chết oan mất, hễ nhìn thấy là sếp hỏi bao giờ cô về, đâu phải chị ấy cử cô đi Thượng Hải, ha ha ha…”
Nghe thế Mao Lệ muốn bóp cổ cô ta.

…[Còn tiếp]

Bài viết liên quan đến ngôn tình Người tình Bắc Hải:

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s