Gấm rách Chương 3


Gấm rách – Chương 3

Chủ nhật là sinh nhật 10 tuổi của em trai cô Thánh Hiền, mẹ kế sợ cô không về, cố ý bảo Thánh Khi đến công ty tìm cô. Cô vừa nói chuyện điện thoại với một ngân hàng xong, tâm trang đang tốt, thư ký liền bảo cô Thánh Khi đến.
Thánh Khi năm nay 18 tuổi, rất xinh đẹp, tập trung tất cả những ưu điểm của cha mẹ cô. Con bé mặt một chiếc váy lụa dài thêu hoa, tô điểm cho khí chất tao nhã cổ điển của nó, Thánh Hâm bây giờ mới phát hiện ra mình có một cô em gái xinh đẹp.
“Chị cả,” Cô hơi sợ sệt gọi, “Mẹ bảo chị ngày mai về nhà ăn cơm, sinh nhật Thánh Hiền.” Cô chưa từng gặp Thánh Hâm tại công ty, hôm nay là lần đầu tiên. Sau khi chị cả nhận lấy sự nghiệp của cha hoàn toàn trở thành một người khác, chắc là vì chị ấy bận, đa phần thời gian cô đều biết chị đang làm gì từ trên báo, mà trên báo bên cạnh chị ở trong ảnh, luôn có một Dịch Chí Duy, điều đó càng kéo xa khoảng cách giữa hai chị em. Hôm nay gặp Thánh Hâm, càng cảm thấy xa lạ, chị mặc một bộ quần áo Issey Miyake, tóc búi lên không rối một sợi, hoàn toàn là dáng vẻ gọn gàng tháo vát của người phụ nữ kinh doanh, khiến cô không dám nhìn thẳng.


“Ngày mai hình như chị có hẹn……” Thánh Hâm đưa tay ra lật sổ ghi nhớ, nhưng rất nhanh lại thay đổi chủ ý: “Mặc kệ đi, chị sẽ bảo bà Lý hủy hẹn”.
Thánh Khi liền đứng dậy: “Vậy em về đây”. Thánh Hâm bỗng nhiên nhớ ra, gọi cô lại: “Thánh Khi!”. Thánh Khi giật mình, quay người lại nhìn cô đờ đẫn, Thánh Hâm cười cười: “Gần đây có nhiều bài vở không?”
Thánh Khi cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Chúng em vừa mới thi liên trường xong”.
“Ồ”. Cô bị chìm ngập trong cảm giác áy náy và tội lỗi, hơi ngại ngùng giải thích:”Gần đây chị thật sự bận ngập đầu, ngay cả việc năm nay em thi liên trường cũng quên sạch. Thi thế nào?”
“Cũng được”.
Cô mở ngăn kéo lấy ra một tập chi phiếu mỏng: “Thi xong có thể thoải mái chút, chị không có thời gian đưa em đi chơi, em tự mình hẹn bạn học, xem muốn đi đâu thả lỏng một lát, ra nước ngoài cũng được”. Thành thạo viết xong chi phiếu, xé ra đưa cho con bé: “Này, coi như là chị xin lỗi”.
Con bé chần chừ không dám nhận, Thánh Hâm cũng trở nên lúng túng, gượng cười: “Gần đây tình hình công ty tốt hơn nhiêu rồi, tháng này càng tốt hơn, cầm lấy đi”.
Thánh Hâm đi rồi. Cô nghĩ lại khoảng thời gian trước đây, năm mà bản thân mình thi liên trường, cha cũng đang bận, không có thời gian lo cho cô, cũng ở trong phòng làm việc này, cũng trên chiếc bàn này, cha viết một chi phiếu cho cô, bảo cô hẹn bạn đi chơi, không ngờ mấy năm sau người viết chi phiếu cho em gái liền trở thành cô.
Cô biết bản thân mình thay đổi cả con người, một nửa là do Giản Tử Tuấn ép mà ra, một nửa là do Dịch Chí Duy ép mà ra. Cô cũng không biết dáng vẻ bây giờ của bản thân mình có tốt hay không, nhưng sự việc đã đến bước này, bản thân cô đi vào một con đường một chiều, đành đi tiếp mà không quay đầu lại.
Buổi tối Dịch Chí Duy có hẹn, cô một mình tùy tiện ăn chút đồ, liền lên phố đi mua quà cho Thánh Hiền. Cậu bé 10 tuổi thích gì nhỉ, cô thật sự không biết. Đi dạo không có mục đích qua mấy cửa hàng, cuối cùng nghe theo sự giới thiệu của nhân viên ở một cửa hàng đồ chơi, mua một mô hình con tàu không gian hoạt hình đang nổi tiếng gần đây. Nghĩ đến dáng vẻ sợ sệt của Thánh Khi hôm nay, lại chạy đi mua một chiếc váy xinh đẹp cho Thánh Khi. Mua cho Thánh Khi, đương nhiên cũng phải mua cho Thánh Hi, do đó lại đi chọn một bộ quần áo thể thao hàng hiệu cho Thánh Hi, cô nhớ Thánh Hi thích chơi tennis. Tất cả người trong nhà đều đã có phần, cô dứt khoát giúp mẹ kế mua một chiếc dây đeo tay, tránh khỏi quá thiếu sót. Mua một đống đồ như vậy khiến cô có hứng thú mua đồ, cũng mua cho mình một đống quần áo, đi vào cửa hàng đồ nam, thấy ca vát, lại mua cho Dịch Chí Duy một chiếc.
Đồ đạc túi lớn túi nhỏ chất vào ghế sau xe ôtô của cô, giống như mua một đống đồ trước tết hay là giáng sinh, cô vui vẻ lái xe về. Đến dưới lầu, đồ quá nhiều không cầm được, xách cầm ồm kẹp những túi giấy đó, đứng trước cửa khó khăn lấy ra chìa khóa. Vẫn chưa mò được chìa khóa, túi giấy lại loạt xoạt rơi hết xuống đất, cô cũng không tức giận, tự làm mặt quỷ với mình, còn cười cúi xuống nhặt đồ.
Đang nhặt, cửa lại mở ra, cô ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là Dịch Chí Duy ở nhà, cô cười nói: “Không phải anh nói là có việc sao? Hôm nay sao tan sớm vậy?” Anh không nói một câu quay người đi vào, cô vội vàng nhặt hết đồ lên đi vào, đặt đống túi to túi nhỏ đó xuống bàn trà thấp, tự mình thay dép đi trong nhà, cười nói: “Hôm nay coi như là em mua sắm một loạt”. Bỗng nhiên nghi ngờ, “Anh sao thế?”
Dịch Chí Duy ngồi trên sô pha, cũng không nói gì, cũng không động đậy. Cô đi lại, giờ mới ngửi thấy mùi rượu trên người anh, vội vàng nói: “Sao lại uống nhiều thế”.
“Không uống bao nhiêu”. Giọng nói của anh buồn buồn, dường như không vui lắm. Cô chưa từng thấy anh uống say bao giờ, cũng không biết nên làm thế nào, hỏi: “Không thoải mái à? Có cần em giúp anh pha tách trà không?”. Vừa hỏi, vừa đi bật đèn chính.
“Tắt đi!”. Bỗng nhiên anh nói lớn tiếng, khiến cô giật bắn mình, lại vội vàng tắt đèn đi, trong ánh đèn tường lờ mờ, hai người đứng ở đó, giống như hai viên đá. Cuối cùng, cô quay người: “Em đi chuẩn bị nước cho anh tắm”.
Trong chốc lát anh lại nắm lấy tay cô: “Thánh Hâm”. Kéo cô ôm vào lòng, siết chặt lấy hôn.
“Anh thật sự uống nhiều rồi”. Cô vùng vẫy, “Bỏ tay ra để em đi chuẩn bị nước”. Anh không chịu nghe, ngược lại càng siết cô chặt hơn, cô nói: “Muốn ghì chết em à?” Anh cũng không để ý, đẩy cô xuống sô pha, như muốn đè cô khảm vào sô pha vậy. Cô hốt hoảng: “Anh bị gì vậy!” Anh cũng không nói, hai người quấn lấy nhau, không cẩn thận ngã xuống khỏi sô pha, đầu cô va đúng vào góc bàn trà, trong chốc lát đau đến tối sầm mặt, cô “ôi chao” một tiếng, cuối cùng anh cũng buông tay.
Cô dùng tay ấn đầu, tức giận nhìn anh, anh lại cười: “Va vào thật à? Anh xem nào”. Cô không biết anh say thật hay là thế nào, đẩy tay ra bỏ di, ngồi xuống cách xa anh. Anh đi chầm chậm lại, ôm lấy cô từ phía sau, hai tay quấn lấy cổ cô, đặt cằm vào đầu cô: “Bị va vào thành ngớ ngẩn rồi sao?” Hơi thở anh phả vào tai cô, nóng nóng ngứa ngứa, cô nói: “Đi tắm đi, cả người toàn mùi rượu”.
Anh cười, cười đến mức cơ thể cũng run lên, không biết vì sao, tiếng cười tối nay của anh luôn khiến Thánh Hâm cảm thấy nổi hết da gà, cô lại trở nên sợ hãi. Chầm chậm, anh lại dùng hai tay ôm chặt lấy cổ cô: “Anh nói rồi anh chẳng uống mấy”.
Hơi thở cô trở nên khó khắn: “Anh làm cái gì vậy, muốn bóp chết em sao?”
Anh không nói, nhưng trong chốc lát lại nới lỏng tay, Dịch Chí Duy tràn đầy phong độ lại trở lại, tiếng cười của anh lại bình tĩnh mà vang vọng: “Hình như anh đã uống nhiều rồi, em giúp anh bóc cam vàng đi”.
Anh thích ăn cam vàng, hơn nữa không thích gọt hay là cắt ra, luôn muốn người khác bóc. Cô liền đi lấy mấy quả cam trong tủ lạnh ở dưới bếp lên bóc giúp anh, vỏ quá dày, phải dùng dao chọc hở đầu, có chỗ hở sẽ dễ bóc, mùi quýt chua chua tràn ngập căn phòng.
Buổi chiều ngày hôm sau, cô làm xong việc từ sớm rồi lái xe về nhà, xe vẫn chưa đỗ vững ở cửa, Thánh Khi liền đi ra từ phòng khách: “Chị cả về rồi!”
Thánh Hiền chạy ra, thấy mọi người đang đợi một mình cô, cô hơi áy náy cười cười: “Chị mới tan làm”. Liền gọi người làm cầm giúp mấy túi giấy trên xe. Lúc này mẹ kế cũng đứng ở cửa, hơi mỉa mai nói: “Đại tiểu thư về rồi sao?”
Cô cười một lát, vẻ mặt tự nhiên gọi một tiếng: “Dì”. Lại nói: “Sinh nhật Thánh Hiền, tôi suýt quên mất, đợt này bận đến mức hồ đồ, cũng rất ít khi về nhà”.
Vào nhà nói chuyện, người làm cũng đem số đồ đạc đó vào, Thánh Hâm liền phân từng thứ một: “Đây là của Thánh Hiền, đây là của Thánh Khi, cái này cho Thánh Hi, dì, cái này tặng dì”.
Không khí tốt đẹp đó giữ đến lúc cô về. Cô về rất muộn, Dịch Chí Duy cũng đã về, đang làm việc dưới ánh đèn trong phòng sách. Cô thò đầu vào trong một lát, anh cũng không nhìn thấy, do đó cô gõ cửa.
“Vào đi.” Vẫn không chú ý, giống như là giọng điệu trong phòng làm việc. Cô cố ý ho một tiếng, gọi: “Ngài Dịch.” Anh thuận miệng đáp, bấy giờ mới phản ứng lại được, ngẩng đầu lên nhìn cô cười: “Về rồi à?” Để tránh hiềm nghi, cô không tùy tiện vào phòng sách này của anh, huống hồ bây giờ anh đang làm việc, cho nên chỉ đứng ngoài cửa hỏi: “Buổi tối ăn gì, bây giờ đã đói chưa, có cần em làm cho anh chút đồ ăn đêm không?”
“Không cần. Hôm nay anh rất nhiều việc, em đừng đợi anh, ngủ trước đi”. Anh lại cúi đầu xuống, trên bàn bật một chiếc đèn tích điện, ánh sáng màu trắng chiếu vào khiến bóng của anh sắc nét nõ ràng, dường như khắc vào đáy màu trắng ấy.
Buổi sáng tỉnh dậy, mới biết cả tối qua anh không ngủ. Đi vào phòng sách xem, máy tính vẫn bật, trên bàn lộn xộn xếp đầy giấy tờ, anh tựa vào ghế nhắm mắt, không biết là ngủ hay nghỉ ngơi. Cô quay người đi vào bếp rót một cốc sữa, anh quả nhiên chưa ngủ, thấy tiếng bước chân liền mở mắt ra, chau chau mày: “Sữa?”
“Biết là anh không thích, nhưng trong tủ lạnh chẳng còn gì cả, cà phê không thể uống lúc bụng rỗng”.
“Trẻ con mới uống nó”. Anh duỗi người ra—chỉ uống một nửa, liền đặt xuống, anh là người quá coi trọng vẻ bề ngoài, trong tình hình này cũng không mất bình tĩnh. Anh nói: “Anh nhận tấm lòng rồi, em uống đi. Anh hẹn người ta đánh bóng”. Không yêu cầu cô đi cùng, chắc chắn là nói chuyện công việc. Cô gật gật đầu, uống một ngụm sữa đó. Anh đứng dậy thu dọn đống tài liệu lộn xộn, bỗng nhiên nhớ ra, cười hỏi: “Em có hứng thú chơi cổ phiếu không?”
“Thị trường cổ phiếu gần đây không được tốt”. Cô nói nhàn nhạt, tim lại đập thình thịch, anh không phải là người không có trật tự như thế, câu hỏi này nhất định có ý sâu sa. Anh hôn nhẹ lên mặt cô, sau đó nói bên tai cô: “Vì việc em giúp anh lấy sữa, có một tin nội bộ muốn bán cho em”.
“Ồ?” Cô miên cưỡng trấn tĩnh lại bản thân mình, chất vấn: “Giá bao nhiêu? Em yêu cầu cái gì cũng phải có giá của nó”.
Anh cười lớn: “Anh thật sự đã dạy em quá nhiều rồi”.
Cô cười tươi: “Đã là giao dịch, đương nhiên em phải hỏi rõ”.
Anh lại hôn cô, hài lòng nói: “Anh chỉ cần em đi Nhật nghỉ phép với anh thôi. Anh còn cung cấp vé máy bay khứ hồi và chỗ ở khách sạn, điều kiện có tốt không?”
Cô liền đồng ý, hỏi: “Vậy sản phẩm thì sao?”
Anh vẫn nói giọng đùa cợt đơn thuần: “Ngài Dịch Chí Duy chuyên gia phân tích thị trường cổ phiếu nổi tiếng khuyên em nên mua Hằng Xương, có thể mua bao nhiêu, thì mua bấy nhiêu”.
Mặt cô hơi biến sắc, không cần hỏi nhiều cô liền hiểu, đây là cơ hội vô cùng có lợi, đó là cơ mật thương mại cao nhất, e rằng ở Đông Cù, có tư cách biết trước sự tình cũng chỉ có hai ba người.
Đây là cơ hội tốt nhất để Hoa Vũ vùng dậy, cô kiềm nén sự vui mừng trong lòng, nhón chân lên hôn lên mặt Dịch Chí Duy: “Cảm ơn anh!”
Về đến công ty, lập tức gọi điện cho người quản lý cổ phiếu của mình, dặn dò xong việc đó, lại lập tức gom tất cả tiền có thể dùng chuyển vào tài khoản cổ phiếu.Cô cũng đã chần chừ mấy giây, nghĩ đến liệu đây có phải là một cái bẫy không, nhưng Dịch Chí Duy muốn chặn đánh Hoa Vũ dễ như trở bàn tay, chỉ cần không đảm bảo khoản vay nữa sẽ có thể hại Hoa Vũ muôn đời muôn kiếp không ngóc lên được, anh không cần phải quanh co nhiều như thế. Huống hồ, nếu ngay cả anh cũng không thể tin tưởng, cô không biết bản thân mình còn có thể tin ai nữa. Do đó cô quyết tâm dốc toàn bộ sức lực.
Thị trường cổ phiếu vẫn sóng yên bể lặng, một chút động tĩnh cũng không có. Đợi đến tối, Dịch Chí Duy cũng mất tích, điện thoại tắt máy, thư ký phòng làm việc luôn đáp: “Ngài Dịch đang họp”. Cô đương nhiên là bắt đầu sốt ruột, buổi tối Dịch Chí Duy cũng không về nhà, cô mất ngủ cả đêm, liên tục gặp ác mộng. Lần này cô thế chấp quá lớn, chẳng may thua sẽ thất bại thảm hại, ngay cả chút ít tiền khổ sở khó khăn mấy tháng nay thắng được cũng sẽ một lần nữa bị thua hết sạch. Ngày hôm sau cả ngày vẫn không có tin tức gì, thần kinh cô đã căng đến cực điểm, đứng ngồi không yên. Người quản ký lại gọi điện đến hỏi: “Cô Phó, vẫn phải tiếp tục sao?”
Dù gì đã đánh cược lớn như vậy, dứt khoát chơi đến cùng, cô nhẫn nại: “Đương nhiên là tiếp tục”.
Hôm đó cô như đang đếm từng giây để qua ngày vậy, buổi tối lại nằm trên giường trằn trọc hơn nửa đêm mới ngủ, hai ngày không ngủ được, lần này ngủ rất sâu, không ngờ lại không tỉnh. Cuối cùng người quan lý mừng rỡ gọi điện đến gọi cô dậy: “Cô Phó! Hôm nay vừa mới mở cửa Hằng Xương đã tăng lên 24.8 điểm, tăng 6.1 điểm so với lúc cô mua vào, e rằng buổi chiều sẽ ngừng ở điểm chênh lệch nào nữa?”
Tinh thần cô phấn chấn lên, trong chốc lát liền ngồi xuống: “Chỉ số tương lai thì sao?”
“Điều có còn phải nói, cô Phó, lần này cô sẽ kiếm được món hời rồi!”
Cô không biết mấy ngày nay bản thân mình có được coi là sống rất hạnh phúc không, vì cô đã trở nên có chút mơ hồ đối với khái niệm hạnh phúc, cô là sống rất vui vẻ, nhưng vui vẻ chính là hạnh phúc sao?
Công ty vùng mình lên đầy ngoạn mục , trên báo nói cô là “Kỳ nữ xoay chuyển tình thế”, viết quá trình cô cứu cơ nghiệp gia tộc thanh một truyền kỳ. Những người trong giới kinh doanh càng nhìn cô với ánh mắt khác, tới tấp khen cô có kiến thức. Thật ra, là lườm nguýt quan hệ của cô với Dịch Chí Duy. Vốn dĩ Dịch Chí Duy chịu giúp cô đảm bảo khoản vay, đã khiến người khác thì thào bàn tán, lần này cô ở chỉ số tương lai và thị trường cổ phiếu đánh một trận đẹp như vậy, ngoài việc cô có dũng khí đánh cược lớn, khiến người ta nghi ngờ đoán rằng liệu có phải cô có tin tức nội bộ không. Cơ mật kinh doanh mũi nhọn đó, nhân viên hành chính cao cấp của Đông Cù cũng không thể biết được, Dịch Chí Duy chịu tiết lộ như vậy, có thể thấy được vị trí của cô trong lòng Dịch Chí Duy.
Trong mắt các nhân viên Đông Cù, hành động này của Dịch Chí Duy quả thật là khiến họ vô cùng thất vọng. Ông chủ xưa nay giỏi giang sáng suốt. Sát phạt quyết đoán, lần này lại tiết lộ cơ mật kinh doanh quan trọng như thế cho một người phụ nữ không có liên quan, quả thật chính là hôn quân mất nước ham mê mĩ sắc. Đặc biệt người phụ nữ này là con gái của Phó Lương Đông, tuy là oán hận của đời trước đã xa vời, nhưng chẳng may người phụ nữ này có ý đồ, vậy tổn thất của Đông Cù chỉ có thể tính bằng đơn vị trăm triệu, con số này quá lớn, quả thật là nhìn thấy mà giật mình.
Ông chủ xưa nay công tư phân minh, lần này lại vì sắc mà mê muội đầu óc như thế, cho nên họ không chỉ vô cùng đau lòng, hơn nữa cảm thấy cần thiết phải ngăn chặn tình trạng này tiến thêm một bước trở nên nghiêm trọng hơn. Sau khi nghe nói ông chủ sẽ cùng đi người phụ nữ này đi nghỉ ở Nhật Bản, việc này có thể nhẫn nhịn thì việc gì không thể nhẫn nhịn chứ, liền cử một người đi khuyên ngăn Dịch Chí Duy bị hồng nhan họa thủy làm mê muội đầu óc.
Người họ cử đi chính là em trai duy nhất của Dịch Chí Duy—Dịch Truyền Đông, cậu ta vẫn còn đang đi học, nhân dịp nghỉ hè đến Đông Cù thực tập, người Dịch Chí Duy yêu thương nhất chính là người em trai này. Các trọng thần của Đông Cù xưa nay biết tính khí của Dịch Chí Duy, sợ anh thẹn quá hóa giận, bản thân mình không chịu được liền đi đường vòng, cho nên xúi giục Dịch Truyền Đông ra mặt.
Dịch Chí Duy họp hành chính xong, đang ở phòng làm việc dặn dò công việc trong thời gian nghỉ ngơi, thấy em trai đi vào, liền nói: “Anh đang tìm em đó, anh phải đi nghỉ ngơi hai ngày, em nên làm công việc gì, anh đã giao phó cho họ rồi, họ sẽ theo đó mà dạy em”.
Dịch Truyền Đông vừa kính trọng vừa yêu quý người anh trai huyền thoại một tay xây dựng nên Đông Cù, chỉ đáp: “Vâng”.
“Ở nhà với mẹ nhiều một chút, nhắc nhở bà chú ý sức khỏe”.
“Vâng”.
“Anh đi khoảng một tuần. Không có việc gì chứ…”
Dịch Truyền Đông không đợi anh nói vế sau “không có việc gì thì đi ra ngoài làm việc”, cướp lời nói: “Anh trai, em có lời muốn nói với anh.”
“Ồ? Cái gì? Tiền không đủ dùng? Muốn mua cái gì?”
Dịch Truyền Đông nói: “Không phải.” Nhìn nhìn thư ký đứng yên lặng ở bên cạnh, Dịch Chí Duy ngẩng đầu lên, thư ký hiểu ý liền lùi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.
“Có lời muốn nói với anh?” Dịch Chí Duy nhìn người em trai cao bằng mình, người em mà anh thay chức cha nuôi lớn! Ngoài yêu thương, bản thân luôn hết mình nghĩ cho nó, nó có việc gì khó nói gì chứ, đỏ mặt nói không ra lời. Do đó anh cười: “Tiểu tử ngốc, thích cô gái nào rồi phải không?”
“Không phải!” Sau khi dứt khoát phủ nhận liền đỏ mặt, chần chừ một lát, lại tìm được lời: “Anh trai, có phải là anh đã thích ai không?”
“Mẹ bảo em đến hỏi?” Mẹ luôn giục anh kết hôn, nghe đến mức tai mọc cả kén.
“Không phải…anh trai, anh sẽ đi Nhật cùng cô Phó à?”
“Đúng thế”. Anh hiểu rồi, Truyền Đông đến là vì Phó Thánh Hâm.
Quả nhiên, Dịch Truyền Đông lắp bắp nói: “Có thể không đi cùng cô Phó được không?”
Anh cười: “Truyền Đông, trước đây anh và mấy người bạn gái ấy ra nước ngoài du lịch, em chưa từng hỏi qua”.
Dịch Truyền Đông vẻ mặt dần dần tự nhiên: “Nhưng cô Phó không giống thế. Người ta đang nghị luận đấy, bảo rằng lần này nhất định là nói trước việc mua Hằng Xương cho cô Phó. Hơn nữa, cô ta là con gái của Phó Lương Đông…”
“Ồ”. Dịch Chí Duy không cho là như vậy, cười cười nhẹ, “Anh biết, còn có người nói anh bị mĩ sắc làm cho mê muội đấy”.
Dịch Truyền Đông nghiêm túc nói: “Cô Phó quả nhiên là mối họa, sáng suốt như vua Đường Minh, cuối cùng cũng vì Dương Ngọc Hoàn mà mất đi giang sơn, huống hồ…”
“Huống hồ sự uy vũ anh minh của anh trai em vẫn chưa thể so với vua Đường Minh”. Anh cười ha ha, cười đủ rồi, mới nói, “Đừng lo lắng, anh trai cậu vẫn chưa hồ đồ đến mức đó, Phó Thánh Hâm có phải là mối họa hay không, sau này em sẽ biết”.
Trên máy bay đi Nhật, anh liền coi chuyện đó là chuyện cười kể cho Phó Thánh Hâm nghe, bộ dạng nghiêm chỉnh cảnh cáo cô: “Sau này em không có việc gì nhất định không được đến tòa nhà làm việc của Đông Cù, không biết là họ hận em bao nhiêu đâu, cẩn thận họ học người xưa, coi sự thay đổi của Mã Nguy thành sự thay đổi của Đông Cù”.
Phó Thánh Hâm cũng cười, trong lòng lại không hề nhẹ nhõm. Cô biết người nhà họ Dịch hận cô—rốt cuộc họ là kẻ thù, hồi đó Dịch Đông Cù bệnh tim tái phát mà qua đời, Đông Cù thất bại hoàn toàn, đến tận lúc Dịch Chí Duy trưởng thành nhận lấy công ty mới dần dần đi vào quỹ đạo. Ở giữa, người nhà họ Dịch chịu khổ không ít, đặc biệt là bà Dịch, có một dạo mất vì chồng mà thần kinh không bình thường, cho nên Dịch Chí Duy nhất định rất cực khổ, anh là con trưởng, tinh thần mẹ thất thường, em trai nhỏ vẫn đang bọc tã lót, anh nhất định chịu rất nhiều cực khổ mới có ngày hôm nay.
“Sao sắc mặt khó coi vậy, say máy bay à?”
“Không phải.” Cô tựa vào vai anh,”Em đang nghĩ, nhà họ Phó quả thật có lỗi với nhà họ Dịch”.
Anh cúi đầu, vừa đúng có thể hôn cô. Rõ ràng là anh không vui vẻ lắm khi nhắc đến việc này—anh đã không muốn nghe, vậy cô sẽ không nói.

 

Bài viết liên quan đến ngôn tình Gấm rách của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s