Người tình Bắc Hải Chương 3.2


Người tình Bắc Hải – Chương 3.2 – Nếu năm xưa anh đủ can đảm

Mao Lệ rất ngạc nhiên, bất ngờ nhận được điện thoại của Dung Nhược Thành. Ông hỏi thăm tình hình cuộc gặp Trương Phan, cô ấp úng, nói là vẫn đang cố gắng. Thực ra cô nói dối, việc đó hoàn toàn đã bị cô quẳng sang một bên, sau khi chạy khỏi văn phòng của anh ta, cô chẳng buồn liên lạc lại, biết là không hoàn thành nhiệm vụ, cô dứt khoát gác sang một bên, cùng lắm thì xin thôi việc, chứ biết làm sao.
Giọng Dung Nhược Thành thân thiết nhỏ nhẹ, lại dặn dò nhớ mặc đủ ấm, Thượng Hải rất lạnh.
Ồ, đây là giọng sếp Dung vốn nổi tiếng nghiêm khắc ngày xưa ư? Lẽ nào đúng như Bạch Hiền Đức nói: “Tình yêu! Chỉ có tình yêu mới có thể thay đổi một con người!”
Mao Lệ sợ nhất lại nói tới chuyện này, cô vâng dạ vài câu không biết nói gì. Sau khi Dung Nhược Thành cúp máy, cô tiếp tục lang thang trên phố, lòng nôn nao. Từ sau buổi tối đó, người cô luôn trong trạng thái chới với lâng lâng, không thể nào tập trung vào bất cứ công việc gì, vừa thấp thỏm, hoang mang, lại hình như hồi hộp đợi chờ.
Cô đợi chờ điều gì?
Mấy ngày nay Triệu Thành Tuấn không gọi điện, cũng không nhắn tin, giống như buổi tối đó không hề xảy ra chuyện gì, Mao Lệ đương nhiên có một chút băn khoăn, anh ta đang quan sát cô, chờ cô chủ động liên lạc, hay là hoàn toàn không bận tâm đến chuyện xảy ra tối hôm đó? Đương nhiên, chuyện buổi tối hôm đó quả thực chẳng là gì hết, chỉ là nhất thời đầu óc bốc hỏa cùng anh ta hôn một cái, cô cũng không bảo thủ đến mức đó. Tuy vậy dường như cô không hiểu được người đàn ông này, anh ta tiếp cận cô rốt cuộc với ý đồ gì? Thậm chí cô hoàn toàn không biết chút nào về anh ta, luôn cảm thấy trong thần thái thờ ơ bàng bạc, đôi mắt như vực sâu không đáy, khi nhìn cô, ánh mắt như từ một khe tối xa xăm lọt ra, cái “khe” đó nối quá khứ với hiện tại, cả con người anh ta toát ra một vẻ bí hiểm khó nói, anh ta không phải ở trong cuộc sống của cô, anh ta xuất hiện là muốn đưa cô quay về quá khứ.
Nhưng Mao Lệ rất sợ, cô không muốn quay trở về quá khứ với những mảnh vụn của đổ vỡ và chia ly mà cô chỉ muốn suốt đời không chạm đến nó, vậy cô chờ đợi điều gì? Cô biết mình nên tránh xa người đàn ông bí hiểm đó, nhưng biết là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác, bởi vì anh ta quá cuốn hút, cảm giác khi ở bên anh ta quá đặc biệt, cảm giác đó giống như hai hành tinh va vào nhau, bắn ra những chùm lửa sáng lóa, ánh sáng đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời quá khứ của cô.
Sự xuất hiện của Triệu Thành Tuấn rõ ràng là một vì sao sáng chói, tỏa hào quang rực rỡ, anh ta không hề che đậy ý đồ đối với Mao Lệ, nhưng không đeo bám dai dẳng như những người đàn ông khác, rất biết kìm chế, hình như không vội vàng muốn đạt được thứ gì, ung dung nhẫn nại xoay quanh Mao Lệ, cho cô sự tôn trọng đầy đủ, nhưng không quỵ lụy hạ mình, anh ta không quá nôn nóng liên lạc với cô, luôn duy trì lòng kiêu hãnh của mình, nhưng cũng không làm cao, rất đường hoàng nghiêm chỉnh nhưng thỉnh thoảng cũng nói đùa vài câu không hề khiếm nhã, khôn ngoan lặng lẽ mai phục, gây ấn tượng rất sâu với cô. Mao Lệ lần này coi như kỳ phùng địch thủ! Mà chính cảm giác kỳ phùng địch thủ đó khiến cô không thể nào bỏ qua người đàn ông đó, cô cảm thấy cô và Triệu Thành Tuấn là hai vật thể tương đồng trong vũ trụ, không biết trải qua bao nhiêu năm ánh sáng mới tương ngộ ở hành tinh trái đất. Đáng buồn là, bây giờ mặc dù cô đã tìm được vật thể tương đồng nhưng không phải ở trên trái đất, bởi vì ánh mắt của Nghiêm Bình Bình bên cạnh nhìn cô giống như nhìn người ngoài hành tinh.
Dạo phố với Nghiêm Bình Bình còn tẻ nhạt hơn đi một mình, không biết tại sao cô ta sợ cô đến thế, khúm núm rụt rè theo sau, không dám nói to.
Đang đi di động vang lên bài hát vui vẻ, Mao Lệ cầm di động ngước nhìn bầu trời mây xám dày đặc: “A lô! Ai đấy?”
“Tôi, đương nhiên là tôi.” Một giọng đàn ông đã quen vang lên trong máy, cô thầm lẩm bẩm, không biết đây có phải là trái đất? Cô chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà, miệng lắp bắp: “Trương… Trương Phan?”
“Gọi tôi là giáo sư!”
Mười mấy phút sau, Trương Phan dẫn cô vào phòng làm việc, mời cô ngồi lên bộ salon mềm mại vô cùng dễ chịu, còn pha cho cô cốc cà phê đặc, sau đó ngồi đối diện cô, vắt chân chữ ngũ, chậm rãi phán: “Bản thảo đó rất tiếc, tôi đã ký hợp đồng với người khác rồi.”
“Ký rồi?”
“Phải, ký rồi.”
“Thật đáng tiếc…” Mao Lệ chán ngán dựa vào salon thở dài. Trương Phan giũ giũ vạt áo choàng nói: “Tôi nói như vậy nhất định cô bị tổn thương, rất tiếc, đây không phải là ý của tôi, quả thực là do cô đã từng làm tôi bị tổn thương sâu sắc, mà tác phẩm của tôi lại ưu tú như vậy, cho nên tôi đành phải mang trái tim tan nát đi nhờ cậy người khác. Nhưng nhìn điệu bộ bây giờ của cô, là một người đàn ông trách nhiệm và có tình thương, tôi vô cùng đau lòng, mặc dù cô không muốn gặp tôi, thậm chí coi thường tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô là một cô gái ưu tú, trong hệ giá trị của tôi, cô là cô gái tuyệt vời đến mức gần như hoàn mỹ.”
“Ồ? Thật sao?” Bất cứ ai cũng thích khen, dẫu là lời khen của một người có vẻ tâm thần, Mao Lệ cũng thấy vui.
“Đúng thế, tôi cho là cô rất được, luôn nói thực lòng, không màu mè diệu vợi, nhất là dáng điệu e dè của cô, có một vẻ bẽn lẽn thuần phác cổ điển, vô cùng quyến rũ! Hay hơn nhiều những cô gái đang hư hỏng bởi nền giáo dục hiện đại, cho nên tôi rất thích cô.”
Mao Lệ cười thầm, mình cũng có lúc e dè bẽn lẽn ư? Xem ra vị giáo sư này cũng có lúc mắt nhìn không chuẩn.
Cô tươi cười, nói: “Giáo sư, tôi quả thật không uổng đã đến đây, mặc dù không lấy lại được bản thảo đó của giáo sư, nhưng nhận được lời khen của giáo sư, thật là ngoài sức tưởng tượng của tôi.”
“Những việc ngoài sức tưởng tượng của con người còn rất nhiều.” Trương Phan cười, khuôn mặt điển trai của anh ta trông càng đẹp, anh ta lôi từ gầm bàn ra một túi giấy lớn, vỗ vỗ lên đó như vỗ đứa con của mình: “Cho cô.”
Mao Lệ trố mắt: “Đây là…”
“Bản thảo lần trước quả thực đã ký hợp đồng với nhà xuất bản khác, nhưng bản này thì chưa, nếu các vị ưng, xin trao cho các vị. Đây là sáng tác của tôi hồi đi du học, thuộc đề tài thám hiểm, là bộ sách tổng cộng tám cuốn… Hơi dài một chút, có điều tôi vẫn hy vọng các vị xuất bản, hơn nữa phải giao cho người được tôi tín nhiệm…”
Mao Lê ngạc nhiên đến mức khó tin, Trương Phan lại giũ giũ chiếc áo choàng cao cấp của anh ta, lại đẩy gọng kính đắt tiền trên mũi, nói vẻ nghiêm túc: “Biểu hiện của cô nói với tôi, cô không tin đây là tác phẩm do con người viết ra, rất đáng tiếc đây chính là tự tay tôi viết! Một thiên tài trác việt như tôi không để bụng mấy chuyện người ta nghi ngờ mình, tôi có thể hiểu, nhìn theo góc độ khác đó là khen ngợi.”
“Khen ngợi ! Khen ngợi! Chính là khen ngợi!” Lần này Mao Lệ bật cười thành tiếng.
Từ phòng làm việc của Trương Phan đi ra, trời đã muộn, lại có mưa, mùa đông Thượng Hải luôn có mưa dai dẳng, gió mang theo mưa lạnh hắt vào mặt lại giống như vỗ về. Đường phố bắt đầu lên đèn, thành phố này vẫn náo nhiệt như xưa, dòng xe cuồn cuộn như nước. Đèn màu lần lượt bật sáng, trong không trung ánh sáng muôn màu bắt đầu rực lên lấp lánh, trong màn mưa càng huyền ảo. Mao Lệ đi trên đường, lòng lâng lâng chỉ muốn hát vang, đầu óc minh mẫn, tinh thần sảng khoái, không khí hít thở cũng dễ chịu, cô đang định vẫy tắc xi về nhà thì điện thoại đổ chuông, nhìn cái tên nhảy múa trên màn hình, tim cô bất chợt đập nhanh.
“Cô ở đâu?” Giọng anh trong điện thoại như đang cười.
“Tôi ở Thượng Hải.”
“Còn chưa chuẩn bị về Nam Ninh sao?”
“Có lẽ hai ngày nữa sẽ về, còn anh?” Mao Lệ bất chợt thấy lâng lâng, lòng xốn xang ngọt ngào, cô đứng trên đường trong mưa bụi lành lạnh đưa mắt nhìn quanh, đột nhiên thấy tờ áp phích quảng cáo bộ phim nào đó trên tường trạm xe buýt bên kia đường, nhìn kỹ chính là bộ phim cô rất muốn xem, vậy là buột miệng: “À, tối nay anh có rỗi, có thể đưa tôi đi xem phim không?”
“Xem phim? Có thể, tôi không bận!” Triệu Thành Tuấn trả lời ngay không suy nghĩ, nhân tiện tiến thêm một bước: “Hay là tối nay chúng ta cùng đi ăn, ăn xong đi xem phim?”
Mao Lệ cười khanh khách: “Điều đó không nằm trong kế hoạch, tôi chỉ mời anh đi xem phim, anh đã mời tôi đi ăn, anh không sợ lỗ vốn sao?”
Triệu Thành Tuấn cười: “Cái đó gọi là đầu tư.”
“Nhưng tôi không đảm bảo có thể báo đáp, cẩn thận không lỗ vốn.”
Triệu Thành Tuấn cũng cười: “Đầu tư cũng có đầu tư ngắn hạn và đầu tư dài hạn, tôi đã xác định cô không phải là đầu tư ngắn hạn, suốt cả đời, có đủ để tôi được báo đáp không?”
Ám chỉ này quá rõ, Mao Lệ tay nghịch tóc, lòng bắt đầu rối loạn, chống chế: “Vậy còn phải xem là báo đáp gì. Hơn nữa… Triệu tiên sinh, chúng ta mới quen nhau chưa bao lâu!”
Đầu bên kia im bặt, lát sau, Triệu Thành Tuấn thở dài: “Mao Lệ, rốt cuộc cô vẫn không tin tôi.” Nói xong truyền đến tiếng “tu tu”, anh đã cúp máy.
Mao Lệ ngây người hồi lâu, không hiểu mình nói sai điều gì?

Triệu Thành Tuấn không giận, anh chỉ hơi buồn. Nhưng bất luận thế nào, bây giờ có thể coi là sự khởi đầu rất tốt, mặc dù đã nhiều năm anh không xem phim, nhưng Mao Lệ đã mời, một cơ hội hiếm hoi như vậy, anh không thể bỏ lỡ.
Lát sau, anh gửi tin nhắn cho cô: “Bây giờ cô ở đâu tôi đến đón.”
Mao Lệ ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng không hiểu tại sao cô bất chợt rủ Triệu Thành Tuấn đi xem phim, ở Thượng Hải không phải cô không có đàn ông ngưỡng mộ, tại sao lại chọn anh ta? Có phải vì nụ hôn tối hôm đó?
Mao Lệ thấy giận chính mình, vì một nụ hôn đã không giữ được thăng bằng, quả thực không giống phong cách Mao Lệ chút nào, nhưng từ ngày ly hôn, cô có hôn người đàn ông nào khác không? Mặc dù bề ngoài cô có vẻ thoải mái vô tư, nhưng đã bao giờ cô thoát khỏi vỏ bọc, tiến thêm một bước?
Không phải cô không có lựa chọn, chỉ có điều trái tim đã lặng như mặt hồ nước đọng.
Triệu Thành Tuấn liệu có là ngoại lệ, Mao Lệ cũng không muốn nghĩ, một số chuyện nghĩ quá nhiều càng thêm đau đầu, quá tỉnh táo có khi dễ bị thương, tùy cơ định liệu là phương thức xử thế Mao Lệ học được mấy năm nay. Đã quyết định đoạn tuyệt với quá khứ, nếu có một khởi đầu mới cũng chưa hẳn không hay. Chỉ là cô vẫn có cảm giác mông lung kỳ lạ, cô cảm thấy Triệu Thành Tuấn như từ một quá khứ nào đó của cô đi ra, có phải họ đã từng gặp nhau? Nhưng mãi cô vẫn không thể nhớ ra đã gặp ở đâu, lẽ nào đó chính là sự kỳ ngộ “như đã từng quen’” đầy rẫy trong các tiểu thuyết tình cảm?
Triệu Thành Tuấn đột nhiên cúp máy khiến Mao Lệ hơi phật ý, anh chàng này quá kiêu ngạo, buồn vui bất thường, cô thề không thèm để ý đến anh ta nữa, nhưng lát sau Triệu Thành Tuấn nhắn tin bảo đến đón cô, lòng cô lại bừng sáng như có ánh nắng, vậy là lại tự nhủ, không phải anh ta kiêu ngạo, mà do cô quá coi trọng anh ta, ngoài mối tình đầu là gã đê tiện Ngô Kiến Ba, cô đã bao giờ quan tâm đến ai như vậy?

Sau khi gặp nhau, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến một nhà hàng châu Âu trên đường Hoành Sơn, đây là một ngôi nhà kiến trúc theo kiểu châu Âu được cải tạo lại, âm nhạc dìu dặt, ánh đèn màu cam ấm áp, bộ đồ ăn, những bức ảnh trên tường và chùm đèn trần, tất cả đều xưa cũ, cảnh trí cổ kính nhuốm màu thời gian. Triệu Thành Tuấn ngồi ở phía khuất ánh đèn, lặng lẽ cắt bít tết, dáng e dè, Mao Lệ cũng cúi đầu húp từng thìa canh cá tầm, không nói gì, thỉnh thoảng liếc nhìn anh, cảm thấy anh chàng thật kỳ quặc, chẳng lẽ một câu nói đùa cũng để bụng, chẳng lẽ hẹp hòi đến thế?
“Cô không vui sao?” Triệu Thành Tuấn hỏi Mao Lệ.
“Còn anh có tâm sự gì chăng?”
Triệu Thành Tuấn nhìn cô giây lát, cười xởi lởi: “Tiểu thư, chính cô luôn cúi đầu không nhìn tôi, tôi lại không biết có chỗ nào đắc tội với cô, đang thầm nghĩ có phải tại cô không vui.”
Mao Lệ đăm chiêu: “Không phải tôi không vui, mà do tôi đang mải nghĩ đến bộ phim tối nay.”
“Phim gì?”
“Không chân thành, xin đừng đến của đạo diễn Phùng Tiểu Cương.”
Triệu Thành Tuấn đương nhiên không biết Phùng Tiểu Cương là ai, anh chỉ suy nghĩ về tên phim Không chân thành, xin đừng đến.

Quan hệ giữa hai người khác giới quả thật diệu kỳ, cho dù Mao Lệ bề ngoài có vẻ bạo dạn, cũng muốn giữ hình ảnh thục nữ trước mặt đàn ông, xem xong phim, khi Triệu Thành Tuấn đưa cô đến tầng trệt khu chung cư, rõ ràng rất lưu luyến, nhưng cô vẫn dằn lòng kiên quyết xuống xe, diễn trọn vai thục nữ. Triệu Thành Tuấn lại là bậc quân tử, nền giáo dục thượng lưu dạy anh, nếu phụ nữ không có ám hiệu, người quân tử không nên miễn cưỡng, nên dịu dàng hôn tạm biệt và chúc ngủ ngon. Nhưng nền giáo dục ưu tú đó gặp trục trặc khi tiếp xúc với Mao Lệ. Lúc lái xe ngoặt vào đường Phân Dương chỗ đầu ngã tư, anh phải dừng lại, cảm thấy không thể ra về, anh mở ô cửa trên đỉnh xe, ngửa mặt nhìn lên, bầu trời đêm sau mưa lung linh màu tím thẫm, sao lác đác, nhấp nháy, gió đêm lạnh buốt cứa vào mặt cũng không thấy đau. Một đêm đẹp như thế, anh thực sự không muốn một mình, cho dù ngồi bên nhau, nói vài câu không đầu không cuối, cũng mãn nguyện.
Còn Mao Lệ trở về nhà tắm xong cũng không thể ngủ, đầu tiên gọi điện tán gẫu với Bạch Hiền Đức, nhưng mới được mấy câu bà chị đã buồn ngủ díu mắt, ngáp dài tuyên bố phải đi ngủ. Mao Lệ bất lực, đành cúp máy nằm đọc sách, nhưng đọc không vào, vậy là trở dậy đi đi lại lại trong phòng, lòng xốn xang. Đang quẩn quanh như thế, chợt ngoài cửa sổ có tiếng còi xe hơi, cô thầm nghĩ, nửa đêm rồi ai còn bấm còi không sợ người ta la mắng.
Mao Lệ kéo rèm cửa nhìn ra, trố mắt, xe của Triệu Thành Tuấn đã quay lại từ lúc nào, dừng cạnh cột đèn đường trước cửa vườn hoa, anh đã xuống xe, đứng tựa thành xe, áo khoác ngoài đã cởi, hai tay khoanh trước ngực, ngửa mặt nhìn cô cười. Mặc dù ban đêm nhưng dưới ánh đèn đường khuôn mặt anh hiện ra sáng rỡ như ảo mộng. Mao Lệ nhìn rõ anh nháy mắt với cô, gian tà như dụ dỗ con gái nhà lành.
Quả nhiên, anh rút điện thoại chỉ vào đó. Mao Lệ phản ứng rất nhanh, vội quay vào lấy điện thoại dưới gối, có một tin nhắn gửi đến lúc cô đang tắm, cô chưa đọc, chỉ có một câu: “Đêm nay muốn cùng em bỏ trốn.”
Khi Triệu Thành Tuấn lái xe quay lại, thực ra cũng đã nghĩ đến khả năng bị từ chối, nhưng anh vẫn muốn thử, bởi vì ít nhiều anh cũng có niềm tin. Sau khi lên xe, Mao Lệ hỏi anh tại sao lại biết cô sẽ đi với anh, anh cười: “Bởi vì tôi đoán cô không thể diễn tốt vai thục nữ.”
Mao Lệ phật ý: “Thực tế đúng là tôi muốn làm thục nữ gái ngoan.”
“Đi với tôi em không làm nổi gái ngoan đâu.” Triệu Thành Tuấn giơ tay kéo cô vào lòng. Hôn thật sâu. Nụ hôn mãnh liệt và gấp gáp, cô dán chặt vào anh, dường như muốn ép cô tan vào cơ thể mình, cái bờ đê lý trí cuối cùng không chịu nổi cơn sóng cuồng ham muốn. Làn môi cô có mùi hương thanh khiết khác thường, cơ thể tỏa mùi thơm phảng phất như say, bị anh ghì chặt như vậy, cô không còn chỗ lùi, họ đều không còn chỗ lùi, chỉ quấn chặt nhau một cách tuyệt vọng, không muốn rời, không thể rời. Anh cảm thấy đây là giây phút thần tiên, cô cảm thấy anh là thân xác tái sinh của cô, cô muốn tái sinh, cô không cần quá khứ, cô vĩnh viễn không cần trở về quá khứ.
Rất lâu rất lâu, hai ngươi mới rời nhau, anh mỉm cười hỏi cô: “Sau đây em muốn làm gì?”
“Còn anh, muốn làm gì?”
“Em muốn tôi làm gì tôi sẽ làm cái đó.”
“…”
Mặt Mao Lệ hơi nóng, đối với một người đàn ông và một người đàn bà, lời đối đáp thẳng thắn như thế quả thực quá nóng, cho dù cả hai đều muốn làm chuyện đó, nhưng vẫn còn một chút e ngại bởi họ chưa thật quen nhau, nói chính xác là nửa quen nửa lạ, muốn vượt qua bước đó còn khó khăn hơn nếu hai người hoàn toàn xa lạ. Mao Lệ xưa nay không tự cho mình trong sáng bao nhiêu, lần này vẫn không nén bật cười: “Nói đi, như thế mới là người lịch thiệp.”
Triệu Thành Tuấn nghiêm túc gật đầu: “Đúng, khúc dạo đầu, không nên quá vội.”
Mao Lệ bĩu môi: “Vị tiên sinh này gian quá, tư tưởng nên trong sáng một chút, đừng có chỉ nghĩ đến chuyện xấu xa. Tôi thấy hình như tiên sinh làm nhiều chuyện xấu quen rồi.”
Triệu Thành Tuấn liếc cô: “Sao cô biết tôi làm chuyện xấu? Có chứng cứ không?”
“Anh khéo giả bộ!”
“Vậy chúng ta không giả bộ nữa, mệt lắm.” Anh giơ tay quàng vai cô, đôi mắt sâu lóng lánh như biển dưới ánh sao, dịu dàng nhấn chìm cô: “Như thế này thật tuyệt, Mao Lệ, được ở bên em, dù không làm gì tôi cũng mãn nguyện. Tôi biết chúng ta quen nhau chưa lâu, em vẫn chưa hiểu tôi, nhưng xin em hãy tin vào thành ý của tôi, tôi không dám tham vọng mang lại cho em hạnh phúc như em mong muốn, nhưng ít nhất tôi sẽ khiến em hiểu rằng tôi… tôi…” Lời tiếp theo anh không biết nói thế nào, trông anh vô cùng căng thẳng, chưa bao giờ anh căng thẳng như thế.
Mao Lệ ngắt lời anh: “Anh đừng nói gì nữa, em hiểu cả rồi! Thật mà, đừng nói gì hết, có những điều nói quá rõ lại không hay, em thích đơn giản, không thích phức tạp, hơn nữa Brant, em cảm thấy…”
“Gọi tôi là A Tuấn.”
“A Tuấn, em thấy chúng ta đều cần thêm thời gian, không phải sao?” Nói đến đó cô hơi vếch chiếc cằm nhọn xinh xắn nhìn anh, gió thổi rối tung tóc cô, khuôn mặt như vầng trăng trong ngần dưới ánh đèn đêm đẹp đến hư ảo, có gì lay động tự đáy lòng, dâng lên, dâng mãi, sống mũi cay cay, đáy mắt ăm ắp sóng sánh như sắp tràn nước.
Triệu Thành Tuấn nghiêm trang trả lời: “Mao Lệ, tôi có thời gian cả cuộc đời, tất cả cho em, có đủ không?”
“Nhưng em không dám hứa gì với anh, bản thân em còn chưa chắc chắn, bởi vì em thường phạm sai lầm, làm tổn thương bản thân, cũng làm tổn thương người khác, em đã không dễ tin vào tình yêu như trước, em rất sợ, em sẽ làm tổn thương anh.”
“Tôi dùng thời gian cả cuộc đời còn chưa đủ khiến em tin vào tình yêu ư?” Giọng Triệu Thành Tuấn trở nên khàn tắc, rõ ràng lời rất dịu dàng nhưng nói ra không hiểu sao hơi lạnh lùng: “Mao Lệ, rất nhiều chuyện bây giờ tôi không thể nói hết với em, tôi cũng không biết làm gì mới có thể khiến em tin thành ý của tôi. Tôi chỉ có một trái tim, dựa vào trái tim đó hôm nay tôi mới có can đảm đứng trước mặt em… Em cũng đừng hỏi tại sao, trên đời có rất nhiều điều không cần hỏi tại sao, giống như mặt trời mọc từ hướng đông, như cá có thể thở trong nước, em có thể biết tại sao không? Em chỉ cần biết chúng vẫn luôn như thế, vốn đã như thế, là bản năng, cũng là số mệnh. Giống như tôi và em, bắt đầu từ lúc nhìn thấy em, tôi đã không thoát khỏi số mệnh đó.”
Một khung cảnh như thế, những lời bộc bạch như vậy, không thể nói là không cảm động, nước mắt tích tụ đã lâu trong mắt Mao Lệ bỗng túa ra, cô không biết trả lời anh thế nào, gió ngoài đường rất lớn, mũi cô đỏ ửng, không phải vì buồn mà vì hạnh phúc, nhìn cô lúc này rất giống trẻ con: “Được rồi, tối nay em chẳng muốn làm gì nữa, em muốn uống rượu!”
Triệu Thành Tuấn do dự một lát, mỉm cười: “Được, tôi sẽ uống cùng em, chúng ta đi đâu?”
“Đi theo em.”

Mao Lệ dẫn Triệu Thành Tuấn đến phường Điền Tử nổi tiếng, cô thành thạo bước vào quán rượu như vào một chỗ quen, chủ quán là một cô gái xinh xắn tuổi cũng trạc Mao Lệ, tên là Phi Phi. Nhận ra người quen, cô ta nhanh miệng: “Mao Lệ, con quỷ, vẫn còn nhớ chỗ này hả!” Liếc nhìn người đàn ông đi sau, cô ngạc nhiên trố mắt: “Ôi chà, minh tinh ở đâu thế này, đẹp trai thế, chưa gặp bao giờ…”
“Thôi thôi, được rồi, còn chỗ trống nào mau phục vụ đi, vị tiên sinh này rất lắm tiền, cậu nên tranh thủ cơ hội.”
“Ôi chà, người ta có tiền hay không lại còn cần cậu quảng cáo, tôi vừa liếc mắt là biết ngay không phải loại đi Audi .”
“Vậy đi loại gì?”
“Ít nhất cũng BMW.”
“Mắt cậu lệch rồi.”
“Vậy thì Mercedes, Bentley, hay là Wombat?”
“Anh ta đi máy kéo!” Mao Lệ nhìn tầng một đã hết chỗ trống, dẫn Triệu Thành Tuấn lên thẳng tầng trên, bà chủ đi sau, không nén nổi tò mò, bắt đầu điều tra Triệu Thành Tuấn: “Tiên sinh quý danh gì? Lần đầu đến phải không? Có phải là bạn trai của Mao Lệ? Cô nàng đổi khẩu vị rồi…” Câu cuối khiến Triệu Thành Tuấn chú ý, anh ngoái lại, hứng thú hỏi: “Khẩu vị trước đây của cô ấy là gì?”
“Phi Phi, tối nay không định bán hàng sao?” Mao Lệ đi phía trước nói.
“Ôi chà! Có vụ làm ăn sao lại không làm, đúng không, tiên sinh?” Cô chủ nở nụ cười mê hồn, dẫn hai người đến chiếc bàn sát cửa sổ tầng hai, chỗ này vừa may có thể nhìn xuống cả khuôn viên bên dưới, tầm nhìn tuyệt vời.
Do ban ngày trời mưa, khách buổi tối không đông, khi khách cũ lục tục ra về, tầng hai chỉ còn Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn, lúc này Mao Lệ đã chếnh choáng say, cô không che giấu tửu lượng của mình, hết ly này đến ly khác, hoàn toàn bộc lộ con người thật, Triệu Thành Tuấn ngăn không được, rượu là một thứ hết sức thần kỳ, đại não con người một khi bị nó làm tê liệt, mọi ý thức đề phòng, mọi điều kiêng kỵ, mọi điều khó nói… tất cả đều từ miệng Mao Lệ tuôn ra.
Triệu Thành Tuấn lấy cớ bị bệnh dạ dày không uống nhiều, đa phần chỉ ngồi nhìn Mao Lệ uống, anh cũng không xen lời, chỉ lắng nghe cô nói. Mao Lệ nói rất nhiều, cả những chuyện xa xưa từ hồi nhỏ, Triệu Thành Tuấn yên lặng lắng nghe, đó chính là quá khứ của cô, anh từng dùng thời gian bảy năm, bao lần trong tâm trí hình dung quá khứ của cô!
Trong lúc đầu óc bốc lửa Mao Lệ cũng nói về mối tình đầu, đã lâu rồi, nhắc đến Ngô Kiến Ba lòng cô vẫn đau đớn không nguôi. Cô đau khổ, căm ghét, kinh tởm, nguyền rủa chính mình, rõ ràng rất thông minh, không biết ma xui quỷ khiến thế nào để bản thân phải chịu nỗi nhục cả đời rửa không hết.
“Lúc đó em thật ngốc, tất cả mọi người đều nhận ra hắn là người thế nào, chỉ có em không nhìn thấy. Thực ra, có lẽ em cũng biết con người hắn là thế nào, nhưng tại em quá gan lì, không chịu thừa nhận mình thua, rõ ràng biết phía trước là ngõ cụt vẫn cố lao vào, vậy là vỡ đầu chảy máu. Vì thế em không ngần ngại làm tổn thương những người yêu em chân thành, kể cả anh trai em, em đã từng vì Ngô Kiến Ba suýt ném vỡ đầu anh ấy, bây giờ trên đầu anh ấy vẫn còn vết sẹo.”
“Chuyện đó xảy ra khi nào?” Triệu Thành Tuấn thản nhiên hỏi.
Mao Lệ mặt đỏ hồng, chớp mắt nhớ lại: “Năm thứ hai đại học, anh trai em không thích Ngô Kiến Ba, cho người dằn mặt hắn ta, vậy là em đi dằn mặt anh trai em. Ôi chao, lúc đó em thật ngông cuồng, làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn.”
“Chi tiết cụ thể hôm đó em còn nhớ không?”
“Không nhớ lắm, những chuyện nát bét đó ai còn muốn nhớ, em bất đắc dĩ mới bới lại trong đầu, như vậy để vĩnh viễn không nghĩ đến nữa.” Mao Lệ đã say chếnh choáng, nhưng trí óc vẫn tỉnh táo, lại bổ sung: “Nhưng chính là qua lần đó em quen… anh ấy, lúc đó anh ấy cũng có mặt, hình như đến Thượng Hải nghỉ hè, anh trai em mời anh ấy đi uống. Phải, chính là lần đó…”
Mặc dù say, cô vẫn không chịu nói ra cái tên đó, chứng tỏ cô kiêng kỵ thế nào! Đau đớn tuyệt vọng và bất lực thế nào, nếu không do men rượu, cô tuyệt nhiên không nhắc đến.
Triệu Thành Tuấn lặng lẽ nhìn cô, thử thăm dò: “Anh ấy có một mình thôi à?”
“Không, hôm đó còn có mấy người cùng ngồi.” Mao Lệ hơi buồn ngủ, lẩm bẩm đẩy Triệu Thành Tuấn: “Này, đến lượt anh, kể về mối tình đầu của anh đi. Nhất định anh cũng có mối tình đầu chứ?”
Triệu Thành Tuấn khó giấu nỗi thất vọng trong lòng, đúng là cô không hề có ấn tượng về anh.
“Này, anh có nghe thấy không, tôi đã bộc bạch rồi, anh cũng nên thể hiện một chút chứ?”
Triệu Thành Tuấn cười: “Em uống nhiều rồi, để tôi đưa em về.”

Tối đó Mao Lệ uống say, khi tỉnh lại đã là hơn mười giờ sáng ngày hôm sau, đầu đau như muốn nứt, nhìn căn phòng xa lạ còn tưởng mình vẫn nằm mơ, đây rõ ràng không phải là phòng ngủ của cô, mà giống như phòng đôi trong khách sạn. Triệu Thành Tuấn gõ cửa vào đúng lúc, có lẽ nghe động tĩnh trong phòng biết cô đã tỉnh. “Có đói không, tôi gọi chút gì ăn nhé?” Anh mặc áo sơ mi, bên ngoài là chiếc gilê dệt kim màu tro, ngoài khuôn mặt hơi gầy, tinh thần rất tốt, mặt mũi tươi tỉnh, đi đến bên giường, nhìn cô lắc đầu: “Tôi cứ tưởng cô bản lĩnh lắm, không ngờ cũng vậy thôi, chỉ uống một chai vang đỏ đã ngủ như ỉn.”
“Anh mới là ỉn!” Cô bĩu môi, nhìn anh: “Đây là đâu?”
“Khách sạn chỗ tôi ở.”
Mao Lệ bất giác nhìn chiếc gối bên cạnh.
Triệu Thành Tuấn mẫn cảm cười to: “Gay quá, tối qua tôi cũng say, chẳng nhớ gì hết, cô nói xem làm thế nào bây giờ? Cô phải chịu trách nhiệm với tôi hay là tôi phải chịu trách nhiệm với cô?”
“Đáng ghét!” Mao Lệ vớ chiếc gối bên cạnh ném anh: “Nếu anh không đưa tôi đi Hokkaido, tôi sẽ không tha cho anh!” Trong phim Không chân thành, xin đừng đến họ xem tối qua, rất nhiều cảnh quay ở Hokkaido Nhật Bản, phong cảnh tuyệt đẹp, Mao Lệ ngây người, lẩm bẩm nhất định phải đi Hokkaido một chuyến, Triệu Thành Tuấn nói: “Không thành vấn đề, đợi tôi giải quyết xong công việc sẽ đưa cô đi.” Nói xong anh kéo cô xuống giường, đẩy vào nhà tắm. “Mau tắm đi, chúng ta xuống tầng ăn gì, tôi đói rồi.”
Mao Lệ nghi ngờ: “Anh đưa tôi đi thật chứ?”
“Chỉ là Hokkaido thôi mà? Ngoài Mặt trăng và sao Hỏa, chỗ nào tôi cũng có thể đưa cô đi! Đương nhiên tiền đề là cô phải đính ước với tôi…”
Mao Lệ cười khanh khách, chạy biến vào nhà tắm: “Triệu Thành Tuấn, anh không thể giữ gìn một chút sao? Quân tử nên tế nhị!”
“Cái gọi là quân tử chẳng qua là biểu diễn nền giáo dục của xã hội thượng lưu, thực ra là cố tình thể hiện như vậy để quyến rũ phụ nữ, cô đã lên giường của tôi, tôi cần gì phải đóng vai quân tử!”
“Nhưng tiên sinh, tôi không được tiếp thu nền giáo dục thượng lưu.” Mao Lệ từ nhà tắm nói vọng ra, lẫn trong tiếng nước ào ào.
Triệu Thành Tuấn đứng ngoài cửa: “Vậy thì tốt, tôi cũng xuất thân từ dân nghèo.”
“Không thể!”
“Tại sao không thể? Phú quý bẩm sinh chỉ thuộc về một số rất ít người, đại đa số người ta muốn vươn lên đều phải tay trắng lập nghiệp. Tôi nói tôi từng ngủ ngoài đường cô có tin không?”
“Thật à? Nhưng anh không giống người từng chịu khổ.”
“Mao Lệ, lúc tôi chịu khổ, cô còn làm nũng trong lòng anh trai cô.”
“Sai rồi, tôi chưa bao giờ làm nũng trong lòng anh ấy! Tiết lộ với anh chuyện này nhé, từ nhỏ người quậy phá gây sự bên ngoài là tôi, chứ không phải anh tôi, Mao Tấn nhát gan hơn tôi, gây ra chuyện chỉ biết bỏ chạy, tôi thì không. Từ nhỏ đã bị thầy giáo đến tận nhà nói với cha mẹ, tôi liền nói thẳng với thầy: ‘Chính em làm, thế thì sao, thầy cứ đuổi học em đi’. Lần nào cũng làm cha tôi tức điên, nhưng người bị đánh luôn là Mao Tấn, bởi vì cha không nỡ đánh tôi, đành phạt anh tôi không trông nom tôi cẩn thận, chà chà, nói thật tôi luôn không phải với anh tôi…” Mao Lệ nhanh chóng tắm xong, quấn người trong chiếc khăn tắm to đùng, khệnh khạng bước ra, hoàn toàn không để ý ánh mắt liếc đảo của Triệu Thành Tuấn, cô đứng trước gương khéo léo búi tóc, phát hiện ánh mắt anh nhìn mãi vào ngực mình, cô nổi đóa: “Anh nhìn gì?!”
“Gạo đã thổi thành cơm, nhìn một chút có sao?” Triệu Thành Tuấn đứng tựa vai vào cửa phòng tắm, dáng nghiêm nghị ngày thường đã biến mất, lúc này trông anh giống một công tử phóng đãng.
“Này, tối qua có thật chúng ta đã…”
“Thật!”
“Anh biết tôi muốn hỏi gì không?”
“Vậy cô muốn hỏi gì?” Anh thong thả bước đến, ánh mắt như đọng thành đốm lửa, lướt trên mặt cô: “Nếu tôi nói , tôi không nhớ gì hết, cô sẽ làm gì tôi?”
Mao Lệ đỏ mặt: “Anh không thể không nhớ, nếu không sao có thể đưa tôi về đây?”
“Điều đó rất quan trọng ư?”
“Vậy cái gì mới quan trọng?” Mao Lệ bỗng căng thẳng, bởi vì Triệu Thành Tuấn đã áp đến gần cô, người anh tỏa mùi hương tươi mát của cơ thể đàn ông trẻ trung, rất ngọt ngào, giống như khu rừng sau mưa, khiến người ta mê đắm, anh nâng cằm cô lên, giọng hơi châm biếm: “Muốn biết đáp án thực ra rất đơn giản, trong chiếc tủ đầu giường sau lưng cô chính là đáp án, cô quá ngốc, không biết thông qua chi tiết để tìm ra sự thật.”
Mao Lệ đang định quay người mở ngăn kéo, đột nhiên có tiếng chuông cửa từ phòng khách bên ngoài, ting tang tinh tang vang không ngớt. Triệu Thành Tuấn tưởng là nhân viên phục vụ: “Ai đấy?”
“Tôi, Mao Tấn!”
Mao Lệ nhảy dựng lên như khỉ con, quay trước quay sau luống cuống tìm quần áo. Triệu Thành Tuấn vẫn bình tĩnh, sửa lại trang phục ra khỏi phòng ngủ, thong thả hỏi người bên ngoài: “Mới sáng sớm, sao anh đã đến?”
Do là phòng đôi, khi Mao Tấn bước vào không nhìn thấy cảnh trong phòng ngủ, cho nên Mao Lệ vẫn kịp mặc quần áo, cô nghe thấy tiếng Mao Tấn ở phòng ngoài: “Muộn rồi còn gì, đã gần mười giờ, chúng ta đi chơi golf, còn mấy người đang đợi bên ngoài.”
“Không đi đâu, tôi muốn nghỉ ngơi.” Triệu Thành Tuấn tỏ vẻ không hứng thú.
Mao Tấn không chịu: “Nghỉ ngơi gì, chẳng mấy khi đến đây, chúng ta phải tụ tập mới được.”
“Cuối tuần, không đi chơi với bạn gái à?”
“Tối qua đưa đi xem phim rồi!” Mao Tấn không biết có người trong phòng ngủ: “Cô ấy nhất định kéo tôi đi xem bộ phim quái quỷ gì hình như là Không chân thành, xin đừng đến khiến tôi ngủ gật.”
Lúc đó Mao Lệ đang mặc quần bò, một chân giơ lên, mất thăng bằng, nghe anh trai nói vậy bật cười, ngã uỵch xuống nền, tay bịt chặt miệng để khỏi cười to. Mao Tấn nghe tiếng động nhìn quanh, thấy cửa phòng ngủ đóng, chẳng nhìn thấy gì, chỉ tay vào Triệu Thành Tuấn, cười: “Ha, hiểu rồi, tối qua thể lực tiêu hao, không còn sức đi chơi golf, sao không nói sớm, rất thông cảm, rất thông cảm!”
Triệu Thành Tuấn lờ đi như không, gật đầu: “Ờ, tối qua tôi cũng xem bộ phim đó.”
“Cậu cũng xem phim?” Mao Tấn hoàn toàn không biết nhân vật nữ chính trong phòng ngủ kia là em gái mình, châm điếu thuốc, nói liến thoắng: “Tôi ngán nhất là xem phim và đi thang thang ngoài phố, ngán chết được, không hiểu tại sao bọn họ lại thích thế.” Nói xong, anh hồ nghi nhìn Triệu Thành Tuấn: “Nhưng trông cậu không có dáng đưa bạn gái đi xem phim, dạo phố, giai nhân nào có thể khiến cậu thần phục như vậy? Người ở đây hay là mang đến?”
Triệu Thành Tuấn chỉ cười không nói.
“Thôi được, không hỏi nữa, vậy hôm nay rốt cuộc có đi chơi golf không? Nếu cậu không hứng thì thôi, tôi cũng về đây, tối qua tôi và Bình Bình xem phim xong không về nhà, cha tôi cũng bận việc bên ngoài, nhà chỉ có một mình cô em, bây giờ về có khi lại bị nó đấm như đấm bao cát, đến là khổ!”
Triệu Thành Tuấn gật đầu: “Đúng là một tin tốt.” Ý anh là, tối qua Mao Tấn không về, người nhà không ai biết anh đưa Mao Lệ đi chơi, nhưng Mao Tấn lại hiểu lầm, than thở: “Cậu không biết cô em tôi đâu, đúng là Tôn Ngộ Không tái thế, cứ bực mình là nó coi tôi là bao cát đấm đá không thương tiếc, thật không biết sau này có ai chịu rước đi không.”
Triệu Thành Tuấn lại cười: “Chuyện đó anh khỏi lo.”
“Thay quần áo đi, tôi mời cậu đi ăn sáng.” Mao Tấn nói xong đứng dậy, chỉ vào phòng ngủ, cười gian giảo: “Nếu tiện, cũng mời tiểu thư đó ra luôn, tôi đợi hai người dưới phòng ăn.”
Triệu Thành Tuấn cũng đứng dậy, cười tủm tỉm tiễn anh ra cửa: “Được, chúng tôi xuống ngay.”

Phòng ăn của khách sạn ở tầng ba. Bữa sáng rất thịnh soạn, Mao Tấn gọi một bàn thức ăn, có bánh bao, cháo, nem cuốn, lại còn đồ tráng miệng rất cầu kỳ. Nhưng da mặt anh xạm đen, chẳng có gì là nhiệt tình đãi khách, ánh mắt như dao quét trên mặt Mao Lệ, nếu không có Triệu Thành Tuấn anh nhất định cho cô cái tát, mặc dù hậu quả có thể khiến cô em lại “thay trời hành đạo”. Anh không để đâu hết giận, quắc mắt nhìn cô, lại nhìn Triệu Thành Tuấn, rõ ràng nộ khí bừng bừng nhưng không biết trút vào đâu.
Triệu Thành Tuấn thái độ vẫn bình tĩnh, nói với Mao Tấn: “Chúng tôi đều là người thành niên.”
Ý anh là chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về hành vi của bản thân.
Mao Tấn không để tâm những lời đó, quắc mắt quát Mao Lệ: “Về nhà ngay! Ngồi trong phòng tự kiểm điểm!”
Nếu là mọi khi, anh dám to tiếng như vậy nắm đấm của Mao Lệ tiểu thư chắc chắn đã vung lên. Nhưng bây giờ tình hình hơi đặc biệt, Mao Lệ rốt cuộc vẫn thấy tủi thân, huống hồ còn có mặt Triệu Thành Tuấn, cô đành nhẫn nhịn, ngoan ngoãn đứng dậy ra về. Triệu Thành Tuấn cũng đứng lên, nghiêng người hôn nhẹ vào má cô, vỗ vỗ vai an ủi: “Về đi, anh sẽ gọi điện, ngoan nào.”
Dám như vậy trước mặt Mao Tấn, Mao Lệ cảm thấy được an ủi, ánh mắt Triệu Thành Tuấn như muốn nói, anh sẽ xử lý êm chuyện này, cô yên tâm. Anh là người đáng tin cậy, ở bên anh cô chẳng có gì phải lo. Bởi vì ngay lúc cô mở ngăn kéo đầu giường phát hiện bên trong chỉ có một hộp Durex còn niêm phong, cô bỗng hiểu, tối qua anh không… Cô thở phào, là người đã thành niên thời hiện đại, mặc dù đêm khuya cùng anh đi uống rượu, về phương diện nào đó cô đã có chuẩn bị, nhưng hành xử của anh vẫn khiến cô cảm động, ai bảo chi tiết không quan trọng, chi tiết mới có thể nhìn ra chính xác tư cách một người.
Mao Lệ vừa đi, Mao Tấn lập tức tấn công: “Nói đi, cậu giải thích chuyện này thế nào?”
Triệu Thành Tuấn tay kẹp điếu thuốc, vẻ thản nhiên, lại cười: “Không cần giải thích. Nam nữ vui vẻ là chuyện bình thường. Có gì đáng giải thích.”
“Nhưng nó là em gái tôi!” Mao Tấn bị kích nộ bởi thái độ đó của anh.
Triệu Thành Tuấn nhướn mày: “Tôi thích cô ấy, chẳng liên quan gì đến chuyện cô ấy là em gái anh.”
“Cậu cố ý hay giả bộ?” Mao Tấn xúc động gõ tay xuống bàn: “Vì Chương Kiến Phi đến bây giờ nó vẫn còn chưa phục hồi, khó khăn lắm mới dịu đi được, cậu lại dụ dỗ nó, các người coi em gái tôi là gì? Tôi không cần biết cậu thật lòng hay không, tôi không chấp nhận cậu! Trước đây chấp nhận Chương Kiến Phi đã khiến tôi bầm gan tím ruột, ly hôn xong một cái thư cũng không có, làm em tôi chờ đợi suốt ba năm. Tôi chỉ có mỗi đứa em, tôi chỉ muốn nó hạnh phúc, các người mang cả núi vàng núi bạc đến đây, tôi cũng quyết không đẩy em tôi vào lò lửa lần nữa!”
Triệu Thành Tuấn giọng điềm tĩnh: “Thứ nhất, tôi không dùng núi vàng núi bạc đổi cô ấy, không phải tôi không mang được núi vàng núi bạc đến, mà là trong lòng tôi cô ấy là vô giá. Thứ hai, trước kia cô ấy cùng ai, trải qua những gì tôi không bận tâm, tôi cũng không bận tâm anh nghĩ gì, tôi chỉ cần cô ấy hiện tại và tương lai, quá khứ của cô ấy không liên quan đến tôi.”
Mao Tấn đang định phản kích, anh vừa giơ tay thì Triệu Thành Tuấn nói tiếp: “Thứ ba, chuyện này hình như không phải do anh quyết định, cô ấy đã là người trưởng thành, lựa chọn một cuộc sống thế nào là quyền của cô ấy, tâm tư của anh tôi hiểu nhưng đây thực sự là chuyện của Mao Lệ, bất kỳ ai cũng không thể quyết định thay cô ấy. Tôi đã nói hết, anh còn gì muốn nói không?”
Hoàn toàn là tư thế đàm phán cao cấp.
Anh ngữ điệu bình thường, thái độ điềm tĩnh, nhưng khí thế áp đảo khiến Mao Tấn vốn không kém bản lĩnh trong giao tiếp cũng dường như cứng lưỡi. Mao Tấn lập tức nản chí, anh hiểu, mình không thể ngăn được con người này, bởi vì anh ta không phải là Chương Kiến Phi. Trước đây là bạn bè sống với nhau, cùng học cùng chơi, không nhận ra anh ta có bản lĩnh gì ghê gớm, nhưng khi thực sự va chạm, sự lạnh lùng quyết đoán của anh ta khiến đối phương không thể phản kích, so với Chương Kiến Phi nhỏ nhẹ ôn hòa, Triệu Thành Tuấn tuyệt đối không phải là nhân vật dễ chơi.
Nhưng Mao Tấn vẫn nói thẳng quan điểm của mình: “Tôi biết, tôi không ngăn nổi cậu, nhưng tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu làm tổn thương em gái tôi, tôi sẽ liều chết với cậu! Tôi cũng biết cậu không phải là Chương Kiến Phi, nhưng chính bởi vì cậu không phải là Chương Kiến Phi tôi mới càng có thể quyết đấu với cậu. Mặc dù anh ta và em gái tôi đã rơi vào cảnh ngộ như bây giờ, nhưng trách nhiệm không hoàn toàn ở anh ta, em gái tôi cũng có rất nhiều vấn đề, cho nên đối với anh ta tôi vẫn luôn rất khách khí, còn với cậu tôi sẽ không như thế!”
Triệu Thành Tuấn lại cười nhạt, giọng dửng dưng: “Cám ơn anh đã không gắn tôi với Chương Kiến Phi, như vậy, quan hệ giữa chúng ta sẽ dễ xử trí hơn nhiều.”
Mao Tấn hừ một tiếng: “Tôi chẳng có quan hệ gì với cậu!”
“Nhưng tôi có quan hệ với em gái anh.” Anh vẫn còn tâm trạng để đùa, Mao Tấn đang định nói thì điện thoại đổ chuông, Triệu Thành Tuấn lễ phép mỉm cười với Mao Tấn, đứng ra một góc nghe, mới “a lô” một tiếng, mặt đã biến sắc, lưng toát mồ hôi lạnh.
Triệu Thành Tuấn bàng hoàng như chết đứng, ở trong phòng ăn trang nhã của khách sạn nhưng lại cảm giác đang trên hoang mạc trời đất tối om, vừa ngửa mặt như có cơn lốc mang theo cát bụi thốc tới, không thể né tránh, không có chỗ tránh, tai vẫn có thể phân biệt giọng nói của giám đốc chi nhánh Nam Ninh gọi đến: “Tổng giám đốc, vừa rồi phía Kuala Lumpur báo tin, có người đang mua hàng loạt cổ phiếu A…”

…[Còn Tiếp]

Bài viết liên quan đến Người tình Bắc Hải:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s