Người tình Bắc Hải Chương 2.5


Người tình Bắc Hải Chương 2.5 Tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa

Mùa thu Thượng Hải thật tuyệt vời, lá ngô đồng vàng rực rụng đầy hè phố, chạy dài suốt nẻo, lạo xạo dưới chân khách qua đường, bầu trời đương nhiên không xanh bằng Nam Ninh nhưng chứa chan ánh sáng dịu dàng, trong trẻo và bao la, nếu không có những tòa cao ốc như rừng phá vỡ sự hài hòa của thiên nhiên, phong cảnh thành phố như bức tranh sơn dầu sẽ càng tuyệt hơn.
Nhưng Mao Lệ không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp đường phố, tất cả chỉ tại Trương Phan, buổi tối trước hôm đi gặp anh ta, suốt đêm cô gặp ác mộng, lúc thấy anh ta giống dã thú ăn thịt người, lúc thấy anh ta giống yêu tinh nhe nanh múa vuốt, nhưng sau khi gặp mặt, cô mới biết trên đời lại có một loại “sinh vật” còn đáng sợ hơn cả dã thú và yêu tinh, anh ta quá khác so với hình ảnh các tác gia trong hình dung của cô! Trong phần giới thiệu cá nhân gửi kèm bản thảo, không thấy ghi anh ta là giáo sư, cô cũng gặp không ít giáo sư, đa phần đều nho nhã đạo mạo, ngôn từ hàm súc, nhưng Trương Phan này… Suốt hai tiếng đồng hồ anh ta làm cô phát điên bởi mớ lý luận lằng nhằng, cô nghe đến ù tai chóng mặt, đầu sắp vỡ tung. Đang nói thao thao, anh ta đột nhiên ngừng lại ngắm cô một hồi rồi hỏi:
“Xin hỏi, hiện nay cô sống ở đâu? Tình hình cuộc sống hiện nay của cô thế nào? Khoan hãy nói, để tôi đoán nhé, chắc chắn cô không ở khách sạn, bởi trên người cô không có mùi xạ hương đặc trưng của khách sạn, có lẽ cô ở trong một biệt thự khá xa hoa, nước hoa trên người cô là số 19, nước hoa này một khi kết hợp với mùi xạ hương của khách sạn tuyệt đối không còn cái mùi thuần khiết như bây giờ… Còn về tình hình cuộc sống của cô, có lẽ tương đối gay go, nếu cô không vừa thất tình thì cũng là cãi nhau với bạn trai, bởi vì tôi nhìn thấy vẻ bi thương tuyệt vọng trong mắt cô. Tiết lộ với cô, biện pháp chữa trị thất tình tốt nhất là ngủ, bởi vì con người ta chỉ có lúc ngủ mới có thể bộc lộ cái tôi chân thực nhất, bất luận cô có lỗi lầm hay hận thù gì, chỉ cần ngủ thật nhiều là tất cả đều biến mất.”
Anh ta chưa nói hết Mao Lệ đã đứng lên bỏ đi.
Trương Phàn gào sau lưng: “Đó là thái độ của cô đối với một tác gia ưu tú hay sao? Ngay sự tôn trọng tối thiểu cũng không có, cô không chuyên nghiệp, không đạo đức, không tôn nghiêm, ngoài một khuôn mặt thiên sứ phi nhân loại, cô chẳng có gì hết!”
Mao Lệ chạy thục mạng, chui vào xe định chuồn thật nhanh, lại gặp rắc rối, xe chết máy, đạp thế nào cũng không nổ, cuối cùng đành gọi xe cứu hộ đến kéo đi. Tiểu thư Mao Lệ đáng thương một mình đứng trong gió trên đường, bởi đúng vào cuối tuần, dòng xe như mắc cửi, muốn đón tắc xi cũng khó. Mao Lệ gọi điện cho Mao Tấn mắng té tát một trận, rằng anh ngày càng tồi tệ, lúc đầu đi BMV bây giờ phải cưỡi con Passat ghẻ này, may là trong điện thoại, chứ nếu gặp mặt, chắc chắn ông anh đã bị đấm đá một trận như đấm bao cát, bởi lòng cô đang đầy ấm ức, cần chỗ xả!
Mao Lệ vẫn còn để bụng chuyện anh trai cô và Triệu Thành Tuấn là bạn cùng trường Cambridge. Trước đó cô không hề biết, đến khi xuống máy bay ở Thượng Hải, Mao Tấn sau khi ôm cô, lại vui vẻ chào hỏi chuyện trò với Triệu Thành Tuấn, Mao Lệ mới biết họ không chỉ là bạn cùng trường, mà còn khá thân. Lúc đó do đông người, cô không tỏ thái độ, trở về nhà cô lập tức không khách khí, một chưởng vừa tung đã ép Mao Tấn ngã ngồi trên đi văng: “Nói mau! Hai người quen nhau thế nào? Sao kín như bưng vậy, có phải hai người hùa nhau tìm cách lừa em đến đây?”
Mao Tấn van xin rối rít: “Tiểu muội à, anh lừa gì chứ! Anh và Brant mặc dù có quen biết, nhưng đã lâu không gặp, bình thường cũng ít liên lạc, làm sao anh biết cậu ta quen em? Chính anh đang muốn hỏi, sao em quen cậu ta?”
Ở sân bay Mao Tấn nhìn thấy Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đi cùng nhau đã rất ngạc nhiên, còn chưa kịp hỏi cô em, vừa vào nhà đã bị cô hỏi tội. Cô em của anh quả thật trái tính, được chiều từ nhỏ, tính khí rất đáng sợ, hồi trung học trong khi các bạn gái đi học đàn, học vẽ, học khiêu vũ, cô lại nhất định đòi tập Teakwondo, cha cũng chiều. Dạo ấy Mao Tấn lo lắng cho sự an nguy của bản thân, kiên quyết phản đối, kết quả con bé nói: “Em học Teakwondo là để đối phó với anh, thay trời hành đạo!”
Quả nhiên, mặc dù cô chỉ học Teakwondo mấy tháng nhưng đã thừa sức khống chế Mao Tấn, mỗi lần anh em cãi nhau, Mao Lệ lại “thay trời hành đạo”. Mao Tấn từng thử giao đấu với cô em, kết quả anh đâu phải là đối thủ của cô. Lần nào anh cũng bị “chỉnh đốn” đến thâm tím mặt mũi, cái gạt tàn Mao Lệ ném năm đó giờ vẫn để lại vết sẹo trên đầu anh. Mao Tấn nghiến răng bất lực, đánh không đánh được, đành than thở với cha: “Cha đã sinh ra con, sao lại sinh ra nó!”
Mao Tấn không biết kiếp trước mình đã làm chuyện gì xấu, kiếp này gặp khắc tinh như vậy, lúc ngoan ngoãn rất tốt, lúc tức lên lại coi anh như bao cát thoải mái luyện tập. Bây giờ cô đã lớn như vậy, tính khí vẫn không đổi, chỉ vì chuyện cỏn con mà vừa gặp đã trị tội anh, không hề để ý bên cạnh còn có “ngoại nhân”: “ngoại nhân” này không phải ai khác chính là cô bạn gái Nghiêm Bình Bình, Mao Tấn mới quen. Mao Tấn cảm thấy không thắng được cô em, đành giơ tay hàng: “Anh không biết Brant đến Trung Quốc, lâu rồi không liên lạc.”
Mao Lệ hùng hổ: “Vậy sao trước nay em không biết anh có người bạn đó?”
“Thực ra hai người đã gặp nhau, anh nói là mấy năm trước.” Mao Tấn ra hiệu cho bạn gái lánh đi, kéo cô em ngồi xuống đi văng, vén món tóc trước trán: “Em xem, đây là vết sẹo trên trán anh, còn nhớ không? Lần đó em xông đến đấm đá anh túi bụi, còn vớ gạt tàn ném vỡ đầu anh, lúc đó Chương Kiến Phi kéo em đi, nhưng còn một người cũng có mặt ở đó, chính cậu ta đưa anh vào viện, cậu ta là Brant, bọn anh quen nhau hồi ở trường Cambridge.”
Mao Lệ lặng thinh, trợn mắt nhìn anh.
“Mấy năm đó… bọn anh chơi khá thân, về sau…về sau khi em và Kiến Phi… chia tay, bọn anh cũng ít liên lạc, nửa năm trước Brant mới gọi điện cho anh, nói là định đến Trung Quốc đầu tư, anh tưởng cậu ta đến Thượng Hải, không ngờ cậu ta lựa chọn Nam Ninh. Lúc đó anh đã nói đùa, Nam Ninh là lãnh địa của em gái tôi, em tôi là nhân vật tầm cỡ ở đó, nếu cậu không may gặp phải, tốt nhất đừng trêu chọc nó, nên tránh xa một chút…”
Mao Lệ cụp mắt, mặc dù cúi xuống nhưng hàng mi dài vẫn rung rung. Sắc mặt cô rất xấu, có lẽ là do chuyến bay dài, mí mắt hơi xanh, vừa rồi còn bừng bừng khí thế, phút chốc đã lặng tĩnh như nước. Cô ngẩng nhìn Mao Tấn, khẽ nói: “Sau này anh đừng nhắc đến cái tên đó, em đã quên anh ta rồi!” Nói xong cô đứng dậy lên tầng.
Đi đến chân cầu thang, cô lại ngoái đầu dặn lần nữa: “Nhớ đấy, một chữ cũng không được nhắc đến, nếu không, nhắc một lần em đánh một lần, quyết không nương tay!” Sau đó một cái xoay người tao nhã, Mao Lệ tiểu thư ngẩng cao đầu đi lên phòng riêng trên tầng, vừa lúc nhìn thấy Nghiêm Bình Bình bê đĩa hoa quả từ trong bếp ra, cô nói luôn: “Mang hành lý của tôi lên đây, trước bữa cơm không được quấy rầy.”
Khẩu khí đó giống như sai người giúp việc. Nghiêm Bình Bình khác với những bạn gái trước của Mao Tấn đều là những mỹ nhân thời thượng ở thành phố, cô sinh trưởng ở vùng núi nghèo, là sinh viên sư phạm, dịu dàng, đôn hậu, hơi nhút nhát, mặc dù trước đó đã được Mao Tấn cảnh báo cô em này rất đáo để, nhưng gặp mặt, nhìn Mao Lệ chấn chỉnh Mao Tấn, cô vẫn sợ đến ngộp thở. Mao Tấn nhún vai bảo cô: “Nó thế đấy, không có việc gì em đừng động đến nó.”
Nghiêm Bình Bình ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, mang hành lý của Mao Lệ lên tầng.

Còn về chuyện Mao Tấn sa sút đến nỗi phải đi con xe Passat, thực ra cũng không trách anh. Trước đây, thay bạn gái, thay xe hơi đời mới từng là đam mê không mệt mỏi của công tử Mao Tấn, nhưng bây giờ tình hình đã khác. Từ khi Mao Tấn mắc một sai sót trong công việc khiến công ty chịu tổn thất lớn, hội đồng quản trị hạn chế quyền lực tài chính của anh, cho dù cha anh là chủ tịch hội đồng quản trị cũng không giúp được gì. Bởi vì công ty không chỉ của một mình Mao Diễn Bình, các thành viên khác của gia tộc cũng có cổ phần. Để Mao Tấn rút ra bài học, cha anh không chỉ “tịch thu” chiếc xe đua của anh, còn quy định nghiêm ngặt mức chi tiêu, điều này đối với thiếu gia Mao Tấn quen tiêu tiền như nước, quả thật giống như từ công tử biến thành kẻ ăn mày. Mà người ta một khi sa cơ, những bè bạn chí cốt hay người đẹp, nhân tình đều tránh xa, Mao Tấn lúc này mới thực sự nếm trải thế thái nhân tình, phong độ phóng túng ngày xưa dường như biến mất, suốt ngày thở ngắn than dài. Điều an ủi duy nhất là, coi như anh đã gặp được cô bạn gái Nghiêm Bình Bình tốt nết. Trong hoạn nạn mới biết lòng người, Nghiêm Bình Bình xuất thân nhà nghèo chưa bao giờ tiêu hoang một đồng, lại còn chăm học chăm làm, tiền làm thêm, ngoài chi phí ăn học cho bản thân, còn cung cấp cả cho Mao Tấn, một trăm, hai trăm đều là tiền cô vất vả làm gia sư kiếm được.
Khỏi nói Mao Tấn, ngay Mao Lệ cũng rất cảm động, thầm nghĩ, đây có lẽ là chuyện tốt đối với Mao Tấn quen ném tiền qua cửa sổ. Không biết gian khổ, không biết tình đời ấm lạnh, sớm muộn cũng gây tai họa, tình trạng “bi thảm” hiện nay ít nhất cũng giúp anh biết cách trân trọng, cũng khiến anh biết cách tự lập thực sự.
Mao Lệ gọi xong điện thoại cho anh trai, một mình lang thang trên phố, đến tối cũng không muốn về nhà. Bụng hơi đói, vừa may nhìn thấy nhà hàng KFC gần đó, đang định vào nhồi no bụng rồi lại lang thang tiếp, bất chợt giọng hát vui nhộn từ điện thoại vang lên làm cô giật mình. Rút di động, cô nhìn chăm chăm vào hàng chữ trên màn hình: Triệu Thành Tuấn!
Vẫn là giọng trầm ấm dễ nghe: “Cô đang ở đâu?”
“À, đang ở nhà hàng KFC.” Mao Lệ không hiểu sao hơi căng thẳng. Người này đến tên cô cũng giản lược, dường như họ đã rất quen thuộc.
“KFC?” Giọng Triệu Thành Tuấn trong điện thoại lạnh lùng khác thường, nhưng quả thực rất dễ nghe: “Cô thích ăn đồ của trẻ con à, lớn thế rồi. À, tối nay có rỗi không?”
Mao Lệ lúc này tâm trạng đột nhiên có chuyển biến tốt.
Từ lúc chia tay ở sân bay đã hai ngày rồi, đây là lần đầu cô nhận được điện thoại của anh ta. Dương nhiên cô cũng không gọi cho anh ta, thậm chí không nghĩ đến con người đó, là cố ý không nghĩ, hay là vì nguyên nhân nào khác, cô cũng không biết. Điều kỳ lạ là, rõ ràng cô không nghĩ đến người đó, bận suốt ngày, cũng không có thời gian để nghĩ, luôn cảm thấy trong lòng có gì xáo trộn, nhưng không thể nói rõ được.
Lúc này cô đứng tựa vào cột điện trước cửa nhà hàng KFC, tâm trạng đang tốt, nói năng cũng trở lại thói quen hài hước: “Tôi rất muốn ăn tối với anh, nhưng có lẽ không đi được, xe bị chết máy, lúc này lại không bắt được tắc xi.”
Triệu Thành Tuấn hình như thở phào, cười: “Vậy tôi đến đón cô.”

Sau khi Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn đến Thượng Hải, chia tay ở sân bay, ai đi đường nấy, hai ngày không liên lạc. Anh không gọi đến, cô đương nhiên cũng không gọi đi, hai người lúc trên máy bay cũng không nói gì. Mao Lệ nhắm mắt tĩnh dưỡng, mặc kệ anh. Triệu Thành Tuấn vô cùng nhạy cảm, chỉ cần cô hơi không vui là anh lập tức phát giác ra, Mao Lệ không nói gì, anh cũng lặng yên, sau khi xuống sân bay cáo từ là mất liên lạc với cô. Điều này khiến Mao Lệ cảm thấy phật ý, những người đàn ông từng tiếp xúc với cô không ai không vồn vã săn đón, coi cô là trăng là sao, trước nay chỉ có cô bỏ mặc người ta, chưa từng có ai bỏ mặc cô như thế.
Có lẽ là do suy nghĩ của cô vẫn quá đơn thuần, mặc dù tự nhận gặp đủ hạng người, từng yêu, từng kết hôn, nhưng đối với đàn ông dường như cô vẫn chưa thật hiểu, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà hết sức tinh tế, có người gọi đó là nghệ thuật nấu ăn, nắm chắc mức lửa thích hợp là tối quan trọng. Mao Lệ rõ ràng không nắm được đạo lý đó, theo cách nói thịnh hành là, chỉ số EQ của cô chưa đủ, huống hồ trước nay cô không phải là người giỏi đoán tâm tư người khác, cô không nhẫn nại như vậy.
Mao Lệ không biết, khi cô một mình lang thang trên phố, Triệu Thành Tuấn đang ngồi đọc báo uống cà phê tại một căn phòng sang trọng ở đường Kim Mậu, vừa kết thúc đàm phán thương mại, tâm trạng anh rất tốt. Khác với Mao Lệ, anh là người kiên nhẫn, nắm rất vững nghệ thuật giữ lửa, không vội vàng, tiến thoái có trình tự luôn là phong cách cá nhân của anh. Anh xem đồng hồ đeo tay, nhìn ngày tháng trên đó, đã hai ngày, có lẽ được rồi. Anh nhìn về phía thư ký A Mạc đang chuyển fax tài liệu, thong thả nhấc ly cà phê, ánh nắng chiều chiếu vào mặt anh càng làm tôn lên đôi mắt sâu đen thẫm và những đường nét nhìn nghiêng như tạc, một nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng: “Ở Jean Georges có lẽ vẫn còn chỗ?”
Nhà hàng Pháp Jean Georges tầng số ba bãi ngoài Thượng Hải nghe nói là nhà hàng duy nhất mang tên Jean Georges Vongerichten, một trong những vua đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới, ngoài một nhà hàng ở New York. Nhưng Triệu Thành Tuấn không nói với Mao Lệ, anh đưa cô đến thẳng bãi ngoài, là nơi lãng mạn nhất Thượng Hải. Đi qua những rặng ngô đồng xanh tốt, đập vào mắt là các quần thể kiến trúc muôn hình của bãi ngoài có lịch sử trăm năm, trên bờ sông Hoàng Phố đèn màu sáng rực, gió nhẹ mang theo hơi ẩm thoảng qua, trong một thoáng khiến người ta bàng hoàng như đang ở Paris lãng mạn.
Mao Lệ đã quên không biết bao lâu mình không đến bãi ngoài. Trong những kiến trúc châu Âu lộng lẫy ánh đèn, tầng dưới cùng đều trở thành cửa hiệu chuyên bán sản phẩm của những nhãn mác nổi tiếng. Qua lần cửa kính, bên trong là những chùm đèn pha lê lộng lẫy, phong cách trang trí cầu kỳ hoặc đơn giản, cổ điển hoặc hiện đại, nhưng tuyệt đối không thua kém những cửa hiệu của Paris tráng lệ.
Đi vào nhà hàng, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Lệ đến chiếc bàn gần cửa sổ, cửa sổ rất rộng, từ đây có thể bao quát toàn cảnh bãi ngoài Thượng Hải. Nhà hàng được trang trí bằng gam màu đỏ sậm như rượu vang, không khí yên tĩnh, riêng tư, những đôi tình nhân ghé đầu thầm thì, nhân viên phục vụ vận đồ đen lịch sự, nhẹ nhàng đi lại.
Triệu Thành Tuấn tỏ ra rất sành chọn món, Mao Lệ đoán là anh thường đến đây. Đồ ăn rất thịnh soạn, nhưng món khai vị ở đây không nhiều như bên Pháp, chủ yếu để trong ly thủy tinh rất nghệ thuật hoặc bày từng miếng nhỏ gọn trong lòng đĩa. Mao Lệ nếm thử món gan ngỗng chiên, vừa tan trong miệng, quả nhiên là ngon tuyệt.
“Thế nào, cũng được chứ?” Triệu Thành Tuấn mỉm cười hỏi.
Mao Lệ gật đầu: “Anh chọn món rất sành, rất hợp khẩu vị của tôi.” Triệu Thành Tuấn im lặng không nói, thầm nghĩ không phải tôi sành chọn, mà là tôi biết cô thích món gì, từng li từng tí sở thích của cô tôi đều thuộc lòng.
“Sao lại nhìn tôi như thế?” Mao Lệ cảm thấy ánh mắt Triệu Thành Tuấn hơi khác.
Triệu Thành Tuấn tế nhị mỉm cười: “Tối nay cô rất đẹp.”
Mao Lệ cúi nhìn trang phục của mình, biết anh lại tán bừa, chỉ là một chiếc áo lông cừu màu đen, trên cổ có gắn mấy hạt trân châu, vẫn là mốt của ba bốn năm trước. Mấy năm vừa rồi cô chẳng buồn sắm thêm.
Nhưng Mao Lệ không biết, cho dù cô mặc trang phục lỗi mốt vẫn đẹp mê hồn, ánh đèn hồng dịu càng làm tôn khuôn mặt đẹp, sáng rỡ như bạch ngọc, má phớt hồng tựa trái thủy đào vừa độ chín, một vẻ non tơ căng mọng khiến người ta muốn cắn.
“Anh cũng rất điển trai, không thấy các kiều nữ xung quanh đang nhìn anh sao?” Mao Lệ đáp lễ, cũng khen Triệu Thành Tuấn. Nhưng cô không hề nói nịnh, Triệu Thành Tuấn toàn thân Âu phục màu tro nhạt, giữa cảnh trí sang trọng mà trang nhã trông anh càng nổi bật một khí chất khác thường. Anh rất biết ăn mặc, bộ Âu phục xám phối với sơ mi màu hồng nhạt nổi những đường vân, không thắt cà vạt, rất ít đàn ông mặc sơ mi hồng mà vẫn cuốn hút, tao nhã, sang trọng như vậy. Mao Lệ không thể không thán phục, rõ ràng anh lựa chọn chiếc sơ mi đó rất phù hợp với cảnh trí lãng mạn xung quanh, cô bỗng bối rối. Bởi vì cô đến chỗ hẹn với bộ dạng không mấy chỉn chu, trang phục lỗi mốt, tóc lại hơi rối, chẳng trách Trương Phan trách cô không tôn trọng người khác.
Vừa nghĩ đến Trương Phan, Mao Lệ bất giác cau mày, Triệu Thành Tuấn hỏi cô có phải khó chịu trong người. Cô mới kể cuộc gặp Trương phan buổi chiều không. ”Đúng là một gã điên nặng!” Mao Lệ vừa cắt bít tết bò vừa nói: “Nếu gã không điên, thì có lẽ là tôi điên đi trêu chọc gã khùng đó!”
Triệu Thành Tuấn nói: “Có gì lạ đâu, thế gian thiếu gì kiểu người.”
Anh chỉ nói vậy, cơ hồ không có hứng thú tiếp tục chủ đề đó, nâng ly rượu: “Nào, tôi chúc cô một ly.” Mao Lệ cũng nhận thấy tối nay thái độ anh có gì rất khác, cả cô cũng thế, dường như tâm trạng đều bất ổn, không biết nói gì, hoặc nói xong một câu không biết nói gì tiếp theo, cơ hồ đều lúng túng. Hai người vừa chạm ly, bầu không khí lại trở nên gượng gạo, mỗi người lại lặng lẽ ăn, cả hai như đều khó nói.
Cuối cùng vẫn là Triệu Thành Tuấn phá vỡ bầu không khí trì trệ đó, anh nhìn Mao Lệ, đột nhiên nói: “Xin lỗi.”
Mao Lệ ngạc nhiên, càng bối rối: “Sao lại xin lỗi, anh có làm gì sai đâu.”
“Rất xin lỗi… buổi sáng hôm đó thực ra…”
“Anh đừng nói gì, tôi biết hết!” Mao Lệ ngắt lời, giọng bình tĩnh, mắt dần dần thấm buồn: “Anh ấy đã đến Bắc Hải, buổi tối hôm đó anh ấy cũng có mặt ở Hải Thiên uyển, nhưng tôi say không biết… Anh không cần tự trách mình, anh không nói với tôi chuyện đó, chẳng qua không muốn để tôi buồn, anh ấy như vậy, gặp anh ấy tôi sẽ càng buồn… Có điều cũng không sao, tôi đã quyết định quên anh ấy, nên quên thật nhanh, đã đến đây cũng không chịu gặp tôi, tôi còn gì để lưu luyến!”
Triệu Thành Tuấn đăm đăm nhìn cô không biểu hiện gì, lòng quá đỗi ngạc nhiên, điều này quả thật bất ngờ, anh không nói nữa, cô đã nói thẳng thay anh, hơn nữa dẫn anh đến một hướng ngoài dự đoán. Hoàn toàn không cần anh giải thích, anh cảm thấy mọi đắn đo của mình đều thừa, cả Thượng đế cũng đứng về phía anh, anh không có lý do lùi lại.
Giọng anh đột nhiên nhẹ nhõm: “Cô nghĩ được như vậy, tôi rất vui, cô còn rất trẻ, tương lai còn dài, quên quá khứ chính là bước vào một khởi đầu mới.”
Mao Lệ gật đầu lia lịa: “Phải, con người ta luôn phải trải qua những sự việc nào đó, chìm mãi trong quá khứ thật vô vị. Tôi nghĩ thông rồi, từ nay tôi sẽ sống tốt, vui vẻ làm việc, yêu đương, kết hôn, sinh con như mọi người bình thường, và đi du lịch nữa, tôi phải đi du lịch…”
Nói như vậy, trong mắt cô mờ ánh nước, dưới ánh đèn, ẩn hiện như chấm sao. Triệu Thành Tuấn giơ tay chạm vào má cô, chỉ lướt nhẹ, thực ra trên đó không có nước mắt, chỉ là anh muốn… muốn chạm vào cô, cảm nhận sự tồn tại của cô, để chắc chắn rằng tất cả trước mắt là thật dù hơi đường đột, anh thực sự đang ở gần cô đến thế sao?
Trong bao nhiêu ngày đêm, khuôn mặt đó hiện lên trong tâm trí anh, một khuôn mặt trinh nguyên không son phấn, lúc này cô ở trước mặt anh, quá gần với giấc mơ, khiến người anh run lên trong nỗi xúc động không thể kìm nén.
Anh ân cần ấp tay lên tay cô, không nói gì, chỉ nhìn cô rất lâu.
“Tôi… tôi sẽ quên anh ấy, nhất định sẽ quên anh ấy…”Cô lặp lại câu đó, không thể chịu đựng được sự thảm hại của mình trong mắt anh, nước mắt kìm chế quá lâu cuối cùng trào ra, lăn dài xuống má. Cô khe khẽ khóc, miệng lắp bắp những câu bản thân cô cũng không hiểu. Anh thở dài, đứng lên bước đến ngồi cạnh cô, kéo cô vào lòng, nhìn cô buồn như vậy, lòng anh se thắt, xót xa, tự trách mình không sớm đến bên cô. Nếu ngày xưa anh đủ can đảm có phải trong ký ức của cô sẽ có anh, nếu ngày xưa anh đủ kiên trì, liệu có phải không dẫn tới kết cục này? Nghĩ đến đó, nỗi chua xót se sẽ nhen trong lòng anh, chạm vào sợi dây nào đó trong tim anh, anh vỗ nhẹ vai cô như dỗ trẻ nhỏ: “Đừng khóc, tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa.”

Nụ hôn đầu cảm giác thế nào? Mao Lệ từng đọc thấy trong một tiểu thuyết mô tả như sau: “Tôi chỉ cảm thấy tôi đang bay lên, đầu ong ong u u, không dám động đậy, chỉ sợ động đậy là sẽ từ trên không rơi xuống. Chỉ muốn để anh ôm chặt hơn, hôn sâu hơn, cũng không biết tim tôi hay tim anh đang đập, chúng tôi đều không thể nào kiềm chế, đất trời chao đảo, mỗi lúc tôi càng chìm sâu, ngột thở không thể dứt khỏi môi anh…”
Lúc đó cô cho là tác giả phóng đại, làm gì có chuyện khi hôn cảm thấy như bay lên, người ta hôn nhau đâu có phức tạp như thế. Nhưng Bạch Hiền Đức đọc bản thảo lại nói, mô tả rất chân thực, còn nghi ngờ Mao Lệ: “Cô đã từng yêu, lại còn kết hôn nữa, vậy mà không biết nụ hôn có thể khiến người ta bay bổng.”
Mao Lệ cười ngặt nghẽo: “Ha ha, vậy ý chị là, khi chị hôn cũng từng bay bổng.”
Hai người cấu chí nhau một hồi, bây giờ nghĩ lại, cô thấy mình thật ngốc, ngay Bạch Hiền Đức cũng biết, còn cô được mệnh danh là sát thủ tình trường số một lại chưa từng có trải nghiệm như vậy. Cho nên khi Triệu Thành Tuấn nhẹ nhàng hôn môi cô, cô chỉ cảm thấy buồn, buồn sâu sắc, từng yêu, từng kết hôn, nhưng lần đầu tiên cảm nhận thì ra nụ hôn có thể mang đến những rung động tuyệt vời đến thế, những gì cô trải qua trước đó chưa phải là hôn, chưa phải là yêu!
Chính bởi câu nói “Tôi không muốn nhìn thấy em khóc nữa” khiến Mao Lệ bật khóc to hơn trong nhà hàng, nhiều ánh mắt xung quanh hướng vào cô, nhưng cô bất chấp. Triệu Thành Tuấn ngồi bên ôm cô, không nói gì, như đang nhớ lại chuyện xa xăm. Mao Lệ dần dần cảm thấy yên lòng bởi hơi ấm từ vòng tay anh. Khung cảnh lãng mạn xung quanh, cảnh tượng huy hoàng của sông Hoàng Phố ngoài cửa sổ, đều như chìm đi, giây phút này, cả thế giới chỉ còn lại anh và cô.
Lúc sau để tránh ánh mắt mọi người, Triệu Thành Tuấn đưa cô rời khỏi nhà hàng. Chiếc xe dừng rất lâu dưới bóng cây trước cổng khu chung cư của Mao Lệ, hai người đều yên lặng ngồi trong xe nhìn vầng trăng bên ngoài. Từ ô cửa rộng trên trần xe, một quầng trắng phía xa treo trên cao, phản ra chùm ánh sáng trắng mờ lạnh lẽo giống như chùm nước bạc, không biết nó đã tỏa xuống cuộc đời của bao người, nhưng có lẽ đã chứng kiến quá nhiều bi hoan ly hợp, cho nên ánh sáng mới lạnh lùng như thế.
Ngồi quá lâu, Âu phục của anh hơi nhàu, dáng trầm tư, khuôn mặt tuấn lãm. Một khuôn mặt nhìn nghiêng rất đẹp, đôi mắt sâu, tư lự nhìn về phía trước, dường như có rất nhiều nỗi niềm giấu trong đáy mắt, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Mao Lệ luôn cảm thấy anh là người đàn ông đầy tâm trạng, thỉnh thoảng nhìn vào mắt anh, luôn bắt gặp nỗi buồn chứa chất. Lúc này nhìn khuôn mặt hơi gầy dưới ánh trăng, lòng cô bất chợt nôn nao, là anh đang do dự hay cô đang do dự? Không gian trong xe quá chật, hơi thở ấm áp lẩn quất, lan rộng dần, khiến cả hai đều căng thẳng. Khi anh đột ngột ghé tới, Mao Lệ căng thẳng toàn thân cứng đờ, nhưng không né tránh, như một bản năng, cô hơi khép mắt.
Nụ hôn nhẹ và mềm, như gió đêm lướt qua môi cô, đầu tiên là đau khổ, băn khoăn, thăm dò, rồi dần dần trở nên nóng bỏng… Anh ép rất mạnh, cơ hồ cô không thể thở, giống như đột nhiên rơi vào lò lửa nóng giãy, máu trong người sôi lên, linh hồn thoát ra, cả người nhẹ bẫng như bay, cảm giác như vậy chính cô cũng thấy ngỡ ngàng.
Rất lâu rất lâu, cuối cùng anh buông ra, hai người đều thở sâu.
Hơi thở của anh cũng dồn dập và loạn nhịp như cô. Cách lớp áo khoác trên người, cách lần sơ mi mỏng, vẫn nghe thấy tiếng tim anh dồn dập. Rất lâu, rất lâu cả hai không nói. Cuối cùng Mao Lệ bối rối mỉm cười, Triệu Thành Tuấn cũng cười: “Đêm nay tôi sẽ mất ngủ.”

Trở về nhà Mao Lệ không tài nào ngủ được, nhảy nhót chỗ nọ chỗ kia như con khỉ, lúc phủ phục trên giường, lúc ngồi lên bệ cửa sổ, sau lại ngâm mình trong bồn tắm, vẫn không thể bình tĩnh trở lại. Cô thấy mình thật nực cười, đã là người từng trải vậy mà lại giống như chưa từng gần gũi đàn ông… quả thực không thể ngủ, gọi điện cho Bạch Hiền Đức, nhờ trời chị ta vẫn chưa ngủ, sau khi than vãn một hồi nỗi “thống khổ” dưới “gông xiềng” sếp mới, lại thở dài luyến tiếc những ngày tháng êm đềm dưới quyền sếp cũ. Chị nói, bây giờ các cô ở ban biên tập nhìn thấy sếp Dung giống như nhìn thấy cha ruột, chào hỏi rất thân thiết, cái duyên của sếp Dung có thể sánh với sếp Hứa trước đây… Rồi mũi giáo của Bạch Hiền Đức đột ngột chuyển hướng: “Ôi chà, yêu tinh, em biết không, sếp Dung ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm tình hình của em ở Thượng Hải, đi sớm về khuya một mình có vẻ rất nhớ em. Có lẽ sếp ngại không gọi cho em nên mới thông qua chị.”
Mao Lệ nói: “Vậy thì chị nói với sếp, có lẽ em không về được, phải hy sinh oanh liệt ở đây.” Bạch Hiền Đức nghe vậy lo lắng: “Tại sao? Không lẽ gã Trương Phan đó ăn thịt em?”
“Ôi, chuyện dài lắm, chuyện dài lắm.” Mao Lệ đau khổ lắc đầu, không muốn nói. Bạch Hiền Đức kêu rầm: “Yêu tinh đáng chết, nếu em không về được, chị cầm dao đến Thượng Hải chém chết gã!” Đột nhiên nhớ ra điều gì, Bạch Hiền Đức hỏi Mao Lệ: “À, muộn thế này cô gọi điện có việc gì? Đừng nói là nhớ tôi đấy, cái mồm cô chỉ nịnh được đàn ông thôi, với tôi thì đừng hòng.”
Mao Lệ hỏi lại: “Vậy thử đoán xem, tại sao em gọi điện cho chị?” Bạch Hiền Đức nói ngay không nghĩ ngợi: “Khỏi cần đoán, khiến cô muộn thế này vẫn còn thao thức, chỉ có duy nhất một khả năng.”
“Khả năng gì?” Mao Lệ cười cười, không tin Bạch Hiền Đức đoán ra.
Kết quả Bạch Hiền Đức cười rất tinh quái trong điện thoại: “Có gian tình, đúng không? Ha ha ha…”

Bài viết liên quan:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s