Người tình Bắc Hải Chương 2.4


Người tình Bắc Hải Chương 2.4

Mao Lệ cố mở mắt, nhìn không rõ, chỉ thấy trước mặt một mảng lờ mờ, nhưng cô vẫn nhận ra khuôn mặt anh, khoảng cách gần như vậy, hơi thở ấm nóng phả vào mặt cô, lại dường như cách cả thế giới.
Cô run run giơ tay vuốt ve mặt anh, ngón tay chạm vào vệt nước mắt… là mơ chăng? Cô thầm hỏi. Thôi kệ, cho dù là mơ cũng để cô dựa vào anh một lát, cô quá mệt, quá mệt rồi, cần một vòng tay. Vòng tay đó quen thuộc như vậy, khiến cô nghĩ tới một chiều hoàng hôn ba năm trước, lúc cô từ trên bàn phẫu thuật bước xuống, anh cũng ôm cô như vậy. Anh chưa bao giờ ôm cô như vậy, não nề, tuyệt vọng, giống như cô đã chết, anh đã mất cả một thế giới anh trân trọng nâng niu. Lúc đó anh khóc sao mà đau đớn, người ta nói đàn ông không khóc, nhưng anh xưa nay khóc rất nhiều, tròng mắt thường ầng ậc nước trước mặt cô, có lúc giống như đứa trẻ.
Người ta thường để mất một người rồi mới nhớ tới những điểm tốt của người đó. Suốt ba năm nay anh từ chối không gặp cô, không cho cô biết bất cứ tin tức gì, cho dù cô điên cuồng hối hận, cho dù cô quằn quại nhớ nhung, anh đều không bận lòng, khi ấy Mao Lệ mới ý thức được, mình không phải mất đi một người đàn ông, mà đã mất một thế giới. Cô bắt đầu điên cuồng nhớ lại quá khứ của hai người, trong ký ức đó anh mãi mãi như tia nắng đỏ tháng Giêng ấm áp dịu dàng, luôn mang đến cho cô niềm vui bất ngờ những lúc cô buồn, dường như không gì trên thế giới này có thể làm anh gục ngã. Thực ra phần nhiều anh không biết cô cần gì, nhưng anh luôn cho cô những gì tốt nhất. Anh có thể nhẫn nhịn tính xấu của cô, tha thứ mọi lời nói hành động ngông cuồng phi lý của cô, có lúc anh cũng giận, nhưng khi giận nhất cũng chỉ một mình đi dạo trên bãi biển, lặng lẽ hút thuốc rồi lại quay về…
Cô ôn lại từng kỷ niệm, phóng đại từng việc anh làm trong niềm ân hận và tiếc nuối tột cùng. Bấy giờ cô mới hiểu cô đã để mất một báu vật thế nào, nó không còn thuộc về cô nữa, cô đã tự tay đập nát tất cả. Cô cay đắng nghĩ suốt đời này có lẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa, nhưng bây giờ, sao cô lại nằm khóc trong lòng anh?
Rốt cuộc là mơ hay thực, vẫn vòng tay ấm áp như xưa, chân thực đến nỗi không thể là mộng cảnh. Đầu choáng váng, Mao Lệ gắng dùng sức lực cuối cùng vẫn không thể nhìn rõ anh, chỉ cảm thấy khuôn mặt anh mỗi lúc một xa, cuối cùng cô rời vòng tay anh, hình như bị đặt lên giường. Vậy thì, chỉ có thể là mơ… nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, rõ ràng cô nghe thấy một giọng se sẽ lạnh lùng,: “Trước khi trời sáng, cô nhất thiết phải rời khỏi đây.”

Bên tai có tiếng gió nhẹ, lại còn có tiếng chim lanh lảnh trên cành cây ngoài cửa sổ.
“Dậy ăn chút đã, để bụng đói đi ngủ không tốt đâu.” Triệu Thành Tuấn ngồi bên mép giường, nụ cười sáng bừng như ánh mặt trời ngày đông, anh giơ tay vuốt mái tóc rối của Mao Lệ, khẽ vỗ vào má cô: “Dạo này cô gầy đi nhiều.”
Mao Lệ băn khoăn nhìn anh, như nhìn một người chưa từng biết.
“Không phải cô uống say là không nhận ra tôi chứ?” Triệu Thành Tuấn cười.
Mao Lệ thấy đầu vẫn choáng váng, toàn thân rã rời, hình như vẫn quanh quẩn trong giấc mơ nặng nề nào đó. Cô nhìn quanh, nhận ra là phòng ngủ trên tầng hai của Hải Thiên uyển, sao cô lại ngủ ở đây?
Triệu Thành Tuấn kéo cô khỏi đống gối trắng như tuyết: “Dậy đi, đừng có ngủ vùi như thế!”
Anh kéo cô dậy, mắt như ánh sao nhìn cô, mỉm cười: “Lần sau uống rượu nhớ gọi tôi uống cùng, như vậy cô say, ít nhất cũng có người ở bên, không đến nỗi bị người ta nhặt được mang đi khó chuộc về.”
Cuối cùng cô cũng cười, nhưng còn thảm hại hơn khóc.
“Cảm ơn, lần nào cũng làm phiền anh.” Cô đã tỉnh nhiều, bởi vì anh bước đến mở cánh cửa kính rộng sát đất, đối diện với ban công lộ thiên, có thể nhìn thấy một đường viền xanh ngắt trên mặt biển phía xa. Gió mang hơi lạnh thổi đến, thấm vị mặn đặc trưng của biển, trời đã vào thu, ở Thượng Hải chắc phải mặc áo len rồi. Cô ớn lạnh, bất chợt sờ lên áo mình, không ngờ bị Triệu Thành Tuấn nhìn thấy, anh nói giọng châm biếm: “Yên tâm, tôi không có thói quen lợi dụng lúc người ta say. Bởi vì các cô gái say rượu thường không phân biệt rõ đối tượng, không nhớ rõ đang làm với ai, tôi sẽ cảm thấy rất oan uổng.”
Mặt cô nóng ran, đầu vẫn ong ong nhưng miệng lưỡi sắc sảo: “Anh cũng yên tâm, tôi không nhân lúc say mà thất lễ với anh đâu. Tôi tự nhận tư cách chưa đến nỗi.”
“Chuyện đó tôi không bận tâm.” Triệu Thành Tuấn bật cười to.
“Anh không bận tâm nhưng tôi thì có. Nếu thất lễ với anh, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
“Thật không, nếu sớm biết thế, tối qua tôi đã nấu gạo thành cơm cho rồi! Đáng tiếc, đáng tiếc, nếu lần sau vẫn còn cơ hội…”
“Anh sẽ không còn cơ hội như vậy nữa!” Mao Lệ tung chăn bước xuống giường, đi chân trần vào nhà tắm. Trên người cô là chiếc váy dệt kim liền thân màu hồng, có vài nếp nhăn, nhưng lại có vẻ đẹp trễ nải vô cùng quyến rũ, nhất là mớ tóc đen chưa chải rối như tổ chim, cô dùng tay vuốt qua loa rồi quấn thành một búi cao, dùng chiếc bờm nhỏ găm lại, lộ ra khoảng gáy thon trắng muốt rất gợi cảm. Triệu Thành Tuấn đột nhiên ngơ ngẩn, anh biết không ít mỹ nhân, đa phần đều hoàn hảo, nhưng chưa từng thấy cô gái nào không trang điểm mà vẫn đẹp mê hồn như vậy.
Mao Lệ vào phòng quần áo cạnh phòng tắm tìm đồ thay. Mặc dù nhà đã cho thuê nhưng cô vẫn giữ lại tủ quần áo của mình, bởi vì quần áo quá nhiều, căn hộ của cô ở Nam Ninh lại hơi nhỏ, quả thực không có chỗ chứa.
Cô nhanh chóng lấy ra chiếc váy màu lam, ướm trước gương, miệng vẫn nói vọng ra: “Nghiêm túc mà nói, coi như tôi vẫn ngủ trên giường của mình.” Nói đoạn cô chỉ chiếc giường lớn chạm hoa văn: “Đấy là giường của tôi!”
“Vậy thì tôi quá vinh hạnh, có thể ngủ trên giường của cô.”
Mao Lệ lườm anh, đóng sập cửa phòng tắm, hình như vẫn chưa yên tâm, lại mở cửa thò đầu ra nói: “Anh đi ra ngoài.”
Triệu Thành Tuấn nhướn mày, giơ hai tay như đầu hàng: “Ok.”

Vừa sửa soạn xong bữa sáng, Triệu Thành Tuấn đang định ra đi văng ngồi đọc báo thì Mao Lệ từ cầu thang đi xuống, dáng thướt tha như tiên nữ. Anh rất ngạc nhiên, theo hiểu biết của anh về phụ nữ, các công đoạn từ tắm, bôi kem dưỡng, chải đầu, trang điểm, xịt nước hoa, hàng loạt thao tác lặt vặt nhìn chung một tiếng đồng hồ chưa thể ra khỏi cửa, nhưng cô gái này chưa đầy nửa tiếng đã xong hết.
“Nhanh vậy sao?”Anh ta ngắm nhìn Mao Lệ vừa được chỉnh đốn gọn gàng, tươi rói mơn mởn sức xuân.
Mao Lệ gật đầu, không khách sáo đi thẳng đến bàn ăn, giơ tay nhón một khoanh bánh kẹp. Tối qua uống rượu nôn hết, cô đã đói chóng mặt, lúc tắm, chân mềm nhũn, suýt va đầu vào bồn.
“Đừng nói bữa sáng này là do anh làm.” Cô cắn mấy miếng bánh kẹp, lại thêm mấy miếng trứng rán. Triệu Thành Tuấn nhìn cô ăn, cười ngất: “Đương nhiên là tôi làm, nhưng cô ăn từ từ thôi, cẩn thận nuốt luôn cả đĩa.”
“Phù, anh lại còn biết làm bữa sáng cơ à?” Mao Lệ miệng đầy thịt chân giò hun khói và trứng rán, xuýt xoa khen: “Đàn ông bây giờ ngày càng hảo hạng, ngoại hình hảo hạng đã đành, lại còn hảo hạng ở cả phòng khách lẫn nhà bếp.”
“Hay là cô thử xem xét?” Triệu Thành Tuấn nhân tiện phụ họa.
Mao Lệ biết anh sẽ nói thế, miệng lưỡi sắc sảo lại khua tiếp: “Cám ơn, loại hảo hạng như anh tôi không xài được.”
“Cô tưởng tôi chiếc bình hoa chắc.” Triệu Thành Tuấn cũng phản ứng cực nhanh. Mao Lệ cười ha hả, anh giơ tay cốc vào đầu cô: “Không được nói bừa, tôi không phải là bình hoa!” Nhưng anh rất thích cô, cô nhạy cảm thông minh, phản ứng nhanh, tuyệt đối không phải kiểu người đẹp thơ ngây ngốc ngếch. Thấy cô càn quét hết sạch thức ăn trên bàn nhanh như gió, anh hỏi: “Hay là ốp thêm trứng?”
Từ khi Mao Lệ nằm viện được mẹ chăm nuôi suốt nửa tháng, nhồi nhét như nhồi vịt, dạ dày dãn rộng, tự nhiên gật đầu: “Ừ, ốp kỹ một chút, tôi không thích loại lòng đào, đàn ông hảo hạng nhất định có thể làm được trứng ốp hảo hạng!”
“Vậy còn cô, cô biết làm gì?” Triệu Thành Tuấn từ trong bếp hỏi vọng ra.
“Tôi biết ăn trứng ốp.”
“Đồ ngốc!”

Mao Lệ nhét đầy thức ăn vào bụng, tinh thần cũng phục hồi không ít, đưa mắt nhìn quanh, phát hiện phòng được lau dọn rất sạch, sàn nhà bằng gỗ ô mộc bóng như gương, đàn ông hảo hạng quả nhiên khác thường, phong độ đường hoàng, căn phòng không một hạt bụi. Ngồi ở bàn ăn đối diện với ban công rất rộng của phòng khách, Mao Lệ mở to mắt nhìn ra, trên bãi biển hình như có người đứng quay lưng về phía Hải Thiên uyển. Do khoảng cách rất xa, chỉ nhìn thấy một bóng đen chầm chậm di chuyển trên bãi biển, cả bãi biển tít tắp trải dài chỉ có một chấm đen đó, cho nên dù rất nhỏ cũng phát hiện ra.
Triệu Thành Tuấn nhanh chóng để đĩa trứng ốp trước mặt cô: “Ăn đi cho nóng.”
Mao Lệ vẫn bất động, nheo mắt nhìn “điểm đen” di động trên bãi biển, trên đường chỉ xanh ngắt giữa trời và biển có mình anh ta đứng trong gió, đang nghĩ gì? Bóng cô đơn, hình như đầy sầu muộn…
Triệu Thành Tuấn nhìn theo hướng mắt cô, mặt chợt biến sắc, anh giơ tay tóm cằm cô xoay lại, để mắt cô hướng vào anh: “Nhìn tôi này! Tôi hảo hạng như vậy, còn không hấp dẫn được cô ư?”
Mao Lệ giả bộ nhíu mày: “Mặt anh xấu lắm, những thứ hảo hạng không thể nhìn gần.” Triệu Thành Tuấn lại gõ vào đầu cô, đứng bên cạnh chắn tầm nhìn của cô: “Mau ăn đi, tôi đang vội.”
Mao Lệ nói: “Tôi cũng đang vội, hôm nay phải đi Thượng Hải.”
“Khéo vậy sao? Tôi cũng đi Thượng Hải!” Triệu Thành Tuấn lộ vẻ vui mừng gần như xúc động. Không phải giả bộ, anh quả thực không biết Mao Lệ cũng đi Thượng Hải. Nhưng cô nhăn nhó: “Bây giờ có mua được vé không, bão về, các chuyến bay bị ảnh hưởng.”
“Không sao, tôi sẽ mua giúp cô.”
Triệu Thành Tuấn nói xong liền rút điện thoại, anh nói không phải tiếng Anh cũng không phải tiếng Hán, mà là tiếng Mã Lai. Mao Lệ không hiểu, nhưng âm thanh quen thuộc đó như mũi kim bất chợt đâm vào lòng. Cô giật mình, lại thấy hoang mang, ngây người nhìn Triệu Thành Tuấn.
“Đã đặt được vé rồi, chuyến bay ba giờ bốn mươi chiều nay.” Triệu Thành Tuấn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, vui ra mặt. Nhưng anh thấy Mao Lệ đang ngơ ngẩn người, trứng ốp cũng không ăn, đứng dậy đi vào ngồi trên đi văng phòng khách.
Triệu Thành Tuấn quả quyết bước đến kéo rèm cửa, ngồi xuống cạnh cô, nắm vai cô hỏi: “Sao thế? Cùng đồng hành với đàn ông hảo hạng như tôi, chẳng có lý do gì không vui.”
Anh cố tình nói đùa, di chuyển chú ý của cô. Nhưng cô vẫn ngơ ngẩn như đang mộng du, miệng lẩm bẩm: “Tại sao phải kéo rèm? Ban ngày ban mặt, sợ gì dị nghị.”
Triệu Thành Tuấn lại đùa: “Ồ, tôi đang mong thế!”
Trong tay Mao Lệ không biết từ lúc nào lại có chiếc bật lửa, có lẽ là cô nhặt lên lúc ngồi xuống đi văng. Đó là chiếc bật lửa màu xám bạc, nhãn hiệu D.T. Dupont, hình như cô từng biết…
“Đưa tôi.” Triệu Thành Tuấn cười, chìa tay về phía cô. Nụ cười đó không thể hiện điều gì, dường như quá bình thường tự nhiên… Anh vừa cười vừa lấy hộp thuốc trên bàn rút ra một điếu, lấy bật lửa từ tay Mao Lệ châm thuốc. Xong xuôi, làm như tiện tay anh bỏ luôn vào túi quần, rồi giơ tay nhìn đồng hồ, nói với Mao Lệ: “Bây giờ cũng muộn rồi, cô về chuẩn bị, lát nữa tôi đến đón.”
Mao Lệ gật đầu, đứng dậy đi ra cửa, như nhớ ra điều gì lại hỏi: “À, tối qua tôi ngủ ở đây, người nhà có đến tìm không?”
“Không, nhưng mẹ cô có gọi điện, gọi máy của cô. Tôi nghe giúp, đã bảo với bà rằng cô uống say, ngủ tạm một đêm ở chỗ tôi.”
Mao Lệ cụp mắt, thầm nghĩ, phen này lại chết rồi, cả đêm không về, lại là đàn ông nghe máy, không biết mẹ la lối thế nào. Cô ủ rũ ra khỏi cửa, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vườn rau quả bị gió đập tơi bời, nhất là cà chua rơi đầy trên đất. Mẹ nhìn thấy chắc xót ruột lắm. Cô lại nhìn ra bãi biển, không thấy một ai, chỉ còn những dấu chân trên cát bị sóng xô đến xóa đi…
“Nhìn gì thế?” Triệu Thành Tuấn hỏi cô.
“Vừa rồi hình như tôi nhìn thấy có người đi trên bãi biển, trông bộ dạng như muốn tự sát.”
“Ồ, lại một người có nỗi đoạn tràng.” Triệu Thành Tuấn cười, nhìn ra bãi biển.
Mao Lệ ngạc nhiên nhìn anh, cũng cười: “Không ngờ anh vẫn còn chút tình cổ điển như vậy, tôi cứ tưởng anh chỉ biết đến chỉ số Dow Jones.”
Triệu Thành Tuấn phản đối: “Thứ nhất, tôi không phải là dân Tây rởm; thứ hai, tôi không chỉ biết chỉ số Dow Jones, tôi còn biết rất nhiều thứ khác…”
“Anh biết bao nhiêu tôi cũng không hứng thú!” Mao Lệ đi dưới bóng cây lấp lóa ánh nắng, lại vẫy tay với anh ta: “Không cần tiễn, tự tôi về được.”
“Để tôi đưa về.” Triệu Thành Tuấn thực sự thích tính thoải mái hài hước của cô.
Mao Lệ lắc đầu, chỉ con đường ven biển trước mặt: “Thôi, tôi ra đường bắt xe, rất tiện. Nếu anh đưa về, bị mẹ tôi bắt được, bà ấy sẽ… .”
“Sẽ lột da tôi?”
“Ừ, còn rút gân anh nữa!”

Thật bất ngờ, mẹ lại không truy hỏi gì, có lẽ đang bận.
Bà đang ở sân, nào rửa nào thái, bận luôn tay, hình như lại muối dưa. Rõ thật là, vừa muối một cái “bánh chưng lớn” để trong nhà, lại muối tiếp. Nhưng Mao Lệ có tật giật mình, không dám trêu chọc bà, chỉ nói một câu: “Mẹ, con đã về.” Rồi cô rón rén vào nhà thu xếp đồ…
“Mắt mẹ bây giờ hình như không ổn.” Mẹ cô dừng tay, mặt thần ra, hình như không nghe rõ Mao Lệ nói gì.
Mao Lệ buột miệng hỏi: “Sao thế?”
“Sáng mẹ dậy phơi quần áo… hình như… hình như nhìn thấy Kiến Phi, ở đầu ngõ, khi mẹ chạy ra, đã chẳng thấy đâu…”
“…”

Gió nhè nhẹ, xung quanh đột nhiên im ắng. Ánh nắng như vụn vàng lọt qua tán lá nho, rắc trên những ô đá xanh lát trên sân. Dưới cửa sổ hướng nam có một khóm chuối tiêu lớn và bụi hoa nguyệt lý, những bông hoa màu phấn hồng và màu đỏ rung rinh bao quanh khóm chuối đung đưa rất đẹp. Một con chuồn chuồn lặng lẽ liệng vòng, trong không trung phảng phất mùi hoa, càng khơi gợi ký ức.
Mao Lệ đứng ngây, mắt nhìn bụi hoa nguyệt lý, thấy những vầng hoa lớp lớp tựa mây hồng, chấp chới trong gió như muốn bay lên. Cô sực nhớ hồi nhỏ rất thích mùi hoa nguyệt lý, có lúc còn hái mấy bông màu phấn hồng, chơi trò “bói hoa ” nhưng luôn bị gai đâm. Sau này lớn, dần dần cô mới biết, tình yêu không thể đoán được, trên đời khó đoán nhất là tình yêu. Khi tưởng mình đang yêu, thực ra tình yêu cách rất xa, khi nghĩ là tình yêu ở rất xa, thực ra nó đang ở ngay bên cạnh, liên tục gặp gỡ, liên tục bỏ qua, cho dù gặp được đúng người, nhưng nếu không đúng thời gian, cũng không thể ở bên nhau.
Mắt cô nhòa ướt.
Không, không, cô không thể khóc! Nếu cô khóc thì mọi nỗ lực đều vô ích. Cô đã quyết chí đoạn tuyệt tất cả, nếu đã biết đời này vô duyên, còn hy vọng gì? Nhưng, nhưng, cô không biết nước mắt sao khó kìm đến thế. Cô không dám mở miệng, không dám nhắm mắt, không dám có bất cứ động tác nào, chỉ sợ một chấn động nhỏ sẽ làm nước mắt trào ra!
“Mao Mao, con sao thế?” Mẹ đang cắm cúi thái dưa chuột, nhìn thấy Mao Lệ lảo đảo, vội đứng lên.
Mao Lệ đứng ngây như khúc gỗ, xung quanh vẫn yên ắng. Cô có thể nghe thấy hơi thở của mình, hơi thở vô cùng bình lặng, bình lặng đến đáng sợ, giống như nước lũ từ từ dâng, từ từ tràn qua đê, không biết lúc nào đê vỡ, nước mênh mông. Cô cắn môi, tuyệt vọng nhìn mẹ, nước trong mắt cô sóng sánh, giọng run run: “Mẹ à, chúng ta cùng quên anh ấy đi.”
Nói xong cô quay người bước lên thềm định vào nhà, vừa nhấc chân đã ngã ngào xuống bậc, mẹ bỏ dao chạy đến đỡ cô: “Mao Mao…”
“Không sao, mẹ , con không sao.” Mao Lệ vẫn nửa quỳ trên thềm, hai tay ôm đầu, cả người run lẩy bẩy. “Mẹ, sau này mẹ đừng nhắc đến cái tên đó, anh ấy đã không còn bất cứ quan hệ nào với chúng ta. Quên anh ấy đi!”
Nói xong cô đi vào nhà, đầu không ngoái lại.

…(Còn Tiếp)

Bài viết liên quan đến “Người tình Bắc Hải”:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s