Cớ sao mãi yêu em – Chương 8


Cớ sao mãi yêu em – CHƯƠNG 8

Diệp Phiên Nhiên rốt cuộc không làm đại biểu môn văn, ý kiến của giáo viên chủ nhiệm cho rằng cô quá thật thà, không đủ khí phách năng lực. Bản thân cô chẳng hề để bụng chuyện này, Thẩm Vỹ xấu hổ đến chết, cậu thường nói trước mặt cô rằng: “Thành tích ngữ văn của cậu tốt như thế, thừa sức đảm nhiệm vị trí đại biểu môn văn!”.

Diệp Phiên Nhiên thờ ơ: “Mình không có uy quyền mà. Có làm ban cán sự hay không cũng chẳng sao!”

Thẩm Vỹ sực nhớ ra một việc, tò mò hỏi cô: “Ban đầu vì sao thầy giáo lại bình chọn cậu làm ủy viên ban văn thể mỹ nhỉ?”

“Hồi còn học trung học cơ sở mình khá hoạt bát, từng tham gia hội diễn văn nghệ toàn trường, đạt được giải ba trong cuộc thi khiêu vũ. Chuyện này được ghi chép trong hồ sơ, thầy giáo Cao ngỡ mình là thành phần văn nghệ khá tích cực. Thực ra thì mình hát lạc giọng, khiêu vũ thì tàm tạm”.

“Nhìn là biết rồi!”. Thẩm Vỹ mỉm cười ôn hòa: “Vóc dáng cậu thon thả như vậy, khiêu vũ chắc phải xinh lắm!”

Diệp Phiên Nhiên sững sờ, mặt đỏ ửng. Cô cúi đầu hỏi: “Cậu thực sự thấy mình xinh ư?”

“Ừ” Thẩm Vỹ thật thà gật gù, đưa mắt nhìn gò má ửng đỏ của cô, tim cậu cũng đang đập thình thịch như trống. Chàng thanh niên mười lăm mười sáu tuổi không có sở trường nói lời tình tứ, cậu bèn chuyển đề tài: “Lần đó bị cắt chức, cậu không buồn chút nào sao?”

“Thực ra thì cũng có chút khó chịu, điều đó cho thấy mối quan hệ của mình và các bạn trên lớp cực kỳ tệ!” Diệp Phiên Nhiên ngước mắt, không giấu được niềm đau thương: “Chỉ có hai phiếu…..đến giờ mình còn chưa biết ai bỏ phiếu cho mình nữa!”

“Một phiếu là mình bỏ, phiếu còn lại là của Dương Tịch!” Thẩm Vỹ nói: “Mình kiểm phiếu, khi đó đã nhận ra bút tích của cậu ấy!”

Diệp Phiên Nhiên không khỏi lắc đầu: “Sao có thể chứ, cậu ta ghét mình thế cơ mà!”.

“Mình không cảm thấy Dương Tịch ghét cậu!” Thẩm Vỹ cười nói: “Cậu ta đối với ai cũng như ai!”.

“Mình không thích nam sinh quá cao ngạo” Diệp Phiên Nhiên trề môi nói: “Chẳng qua điều kiện gia đình cậu ta khá giả, bảnh bao, có chút thông minh thì coi thường người khác hay sao!!”

Thẩm Vỹ nghe cô nói vậy, chẳng hiểu sao cậu thấy mừng thầm trong lòng: “Lần đầu tiên mình nghe thấy người con gái nói xấu Dương Tịch đấy!”

“Mình thực sự cảm thấy cậu ta chẳng có gì hay ho cả, kiêu căng tự cao tự đại, chẳng coi ai ra gì!” Diệp Phiên Nhiên thờ ơ nói: “Tại sao lớp mình bao nhiêu con gái thích cậu ta? Miêu Khả Ngôn, Đồng Hinh Nguyệt, Trương Xuyến, còn cả Hồ Ni nữa….nhưng dù sao thì, cậu ta và Đồng Hinh Nguyệt là cặp khá đẹp đôi!”

“Đúng vậy, mọi người ai cũng lấy làm lạ vì sao hai người họ không thành một đôi nhỉ!” Thẩm Vỹ khẽ dừng lại rồi bổ sung thêm một câu: “Chắc là tại Trần Thần. Ai mà không nhìn ra cậu ta thích Đồng Hinh Nguyệt!”.

“Ở lớp tám trung học năm nhất, nam sinh thích Đồng Hinh Nguyệt cũng chẳng ít đâu!” Diệp Phiên Nhiên nói như đùa: “Chắc chắn là cậu cũng từng thích cô ta!”.

“Thực ra, mình cũng không thích những bạn gái quá xinh đẹp quá giỏi giang” Thẩm Vỹ kéo tay cô đặt vào lòng bàn tay cậu: “Xinh xắn như cậu là đủ rồi!”.

Chắc chỉ có cậu mới nghĩ cô xinh mà thôi.

Diệp Phiên Nhiên hiểu rõ mình chẳng phải cô gái xinh xắn, gò má trắng bệch, gầy gò, mặt mũi tầm thường, cưỡi thêm cặp mắt kiếng trông cô càng thêm xấu xí.

Thị lực của cô giảm nghiêm trọng, nếu không đeo mắt kiếng chẳng cách gì nhìn rõ chữ viết trên bảng.

Giờ học anh văn, Diệp Phiên Nhiên nheo mắt, viết bài cực kỳ chậm chạp. Cô chưa kịp viết xong thầy giáo tiếng anh đã tuyên bố hết giờ. Hôm đó là ngày trực nhật của Dương Tịch. Thầy vừa bước ra khỏi lớp, cậu liền chạy ngay lên bục giảng nhấc lấy giẻ lau bảng ra sức bôi sạch bảng.

Dương Tịch vóc dáng dỏng cao, chẳng cần phải ra sức nhấc cánh tay lên cũng có thể lau từng ngóc ngách trên tấm bảng đen đó. Tư thế lau bảng của cậu đẹp trai đến chết, hệt tựa cậu đang biểu diễn vậy. Như thường ngày, cả nhóm nữ sinh vây lấy cậu, tìm đề tài trò chuyện nói cười đùa giỡn với cậu. Diệp Phiên Nhiên sốt ruột đến mức giậm chân, chưa kịp thốt lên chữ “đừng” thì Dương Tịch đã bôi sạch chữ viết trên bảng.

“Đừng nóng, mình cho cậu mượn chép” Thẩm Vỹ ngồi bàn trên quay người lại đưa quyển tập của cậu cho cô.

“Thật điên người! Làm gì mà bôi nhanh thế!” Diệp Phiên Nhiên cất bút lướt nhanh trên trang vở, luôn miệng lên tiếng trách cứ: “Cậu nói xem cậu ta có phải cố tình không?”.

“Trực nhật thì phải bôi bảng chứ!” Thẩm Vỹ mỉm cười hiền hòa: “Hay là, sau này để mình chép bài hộ cậu nhé!”

“Một mình cậu, sao mà chép được hai phần?” Diệp Phiên Nhiên bất đắc dĩ chau mày: “Vài ngày nữa, mình phải đi thay cặp mắt kiếng khác!”

Chuông vào giờ học sắp reo lên, Thẩm Vũ rút cuốn tập của cô: “Cái này để giờ ra về mình chép thay cho cậu!”.

Sau giờ tan học, Thẩm Vỹ ở lại giúp Diệp Phiên Nhiên chép bài giảng trên lớp. Cô chống cằm lặng lẽ ngồi cạnh nhìn. Thẩm Vỹ viết vừa nhanh mà nét chữ ngay ngắn đẹp đẽ.

“Xem hai đứa tụi nó kìa, thân mật quá đi!” Sau lưng cất lên giọng nói mỉa mai châm biếm.

Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại, Trần Thần đang đứng sau lưng họ, trên mặt nhoẻn nụ cười thâm hiểm. Dương Tịch đứng bên cạnh mặt mày ũ rũ, chẳng nói lời nào.

Cô mặc kệ bọn họ, cúi đầu tiếp tục xem Thẩm Vỹ viết chữ.

“Sao nào, vừa chuyển lên ngồi hàng ghế trên ngồi thì coi như không quen tụi này nữa thế?” Trần Thần huých cùi chỏ vào Dương Tịch: “Lớp trưởng, người ta vốn chẳng màng đến cậu kìa!”

“Lấy đâu ra lắm lời vô nghĩa thế hả, quét nhà đi!” Dương Tịch rầu rĩ nói, bước đến cuối lớp nhấc lấy cây chổi ném sang cho hắn.

“Hôm nay là cậu trực nhật, không phải tớ!” Trần Thần đưa tay ra cản theo bản năng, chiếc chổi không xiêu không vẹo mà nện ngay vào mặt Diệp Phiên Nhiên.

Tiếng kêu khẽ cất lên, Diệp Phiên Nhiên ngồi xổm hai tay che lấy gò má trái.

Thẩm Vỹ vội vàng đỡ lấy cô, hấp tấp hỏi: “Cậu có đau không?”

“Mình…không sao!” Diệp Phiên Nhiên chật vật lắc đầu, quầng mắt đã ửng đỏ. Thẩm Vỹ chụp lấy tay cô, kéo mạnh ra, trên gương mặt trắng nỏn thanh tú của cô xuất hiện một vệt u bầm tím, phần quanh xương gò má sưng lên.

“Còn nói không sao?!” Thẩm Vỹ chẳng đợi cô phân bua, cậu nói: “Mình đưa cậu đến phòng y tế”.

Dương Tịch cùng Trần Thần- hai kẻ gây họa hoàn toàn choáng váng. Đợi đến khi hai người họ phản ứng trở lại thì Thẩm Vỹ đã nhanh chóng thu dọn cặp sách dìu Diệp Phiên Nhiên bước ra đến cửa lớp. Dương Tịch vội vàng đuổi theo sau, níu lấy cánh tay của Diệp Phiên Nhiên: “Xin lỗi…..mình không cố ý!”

“Tôi cảm thấy cậu chính là cố ý!” Giọng Diệp Phiên Nhiên run run, gắng sức kiềm nén cơn tức giận ngăn không để giọt nước mắt rơi xuống: “Dương Tịch, rốt cuộc cậu muốn thế nào đây?!”

“Tôi…” Đối mặt với cô, cậu hoàn toàn chẳng thốt nên lời.

Cơn giận nguôi dần, Diệp Phiên Nhiên rút cánh tay ra khỏi tay cậu, mím chặt môi, bước ra khỏi phòng học dưới sự dìu dắt của Thẩm Vỹ.

Dương Tịch sững người hai bàn tay trống không, trố mắt nhìn cô. Ánh mắt cô lạnh lùng xa cách kèm theo sự phẫn nộ khiến cậu càng cảm thấy chán chường.

Trần Thần bước đến, đặt bàn tay lên vai cậu: “Tớ thực sự chẳng thấy cô ta có gì hay ho. Bỏ đi, hay là quên cô ta đi”. Hắn nói năng nghiêm chỉnh, không phải phong cách nói cười đùa giỡn hàng ngày.

Dương Tịch giật bàn tay Trần Thần ra khỏi bờ vai, cậu máy móc đi lau bảng, quét sàn….Trần Thần cũng chẳng dám hó hé lời nào, giúp cậu sắp xếp bàn ghế lại cho ngay ngắn.

Trước khi rời khỏi phòng học, Dương Tịch rốt cuộc cũng nói chịu nói chuyện nhưng dường như đang lẩm bẩm một mình: “Cậu nói xem, mặt của cô ta có bị sẹo không?”.

Trần Thần nhẫn nại ngậm miệng lại, hắn biết rằng có nói nhiều cũng chẳng ích lợi gì. Cái tên này đã dấn thân vào con đường tà ma rồi!

Vết bầm tím trên mặt Diệp Phiên Nhiên nửa tháng sau biến mất. May mà, không bị để lại sẹo.

Dương Tịch thầm an lòng, nhưng mỗi lần đến giờ lên lớp và tan trường cậu đều cố ý bước đến chỗ cô ngồi, không kiềm lòng đưa mắt kiếm tìm khuôn mặt phục hồi lại vẻ mịn màng. Có vài lần, cậu ước gì mình có thể vén chiếc mái ngố dày rậm của cô lên để xem thử gò má trái của cô đã bớt sưng chưa.

Sau khi Diệp Phiên Nhiên chuyển lên hàng ghế trên, hai người họ tuy cùng ngồi trong lớp học nhưng lại cách nhau khá xa. Sự ngăn cách ngắn ngủi này khiến nỗi nhớ nhung của cậu dài đằng đẵng.

Mỗi lần Diệp Phiên Nhiên quay người lại, cậu đều có thể đón nhận chính xác ánh mắt của cô, thi thoảng hệt như đã chờ đợi ở đó từ rất lâu rồi. Lẽ dĩ nhiên, lần nào ánh mắt của Diệp Phiên Nhiên lướt qua rất nhanh, chỉ để lại cho cậu bóng hình lạnh lùng.

Mãi đến khi vết bầm tím biết mất, Diệp Phiên Nhiên thay một cặp mắt kiếng khác. Khuôn mặt cô vốn nhỏ nhắn, chiếc gọng kiếng tròn gần như choáng hết khuôn mặt của cô. Vì thế mà cô chỉ đeo kiếng vào giờ học, còn bình thường thì tháo ra tra kiếng vào hộp cho vào cặp sách.

Thế nhưng, Dương Tịch lại rất thích nhìn dáng vẻ đeo kiếng của cô, gọng kiếng màu tím bạc rất hợp với nước da của cô, gương mặt cô trông càng thanh tú hơn bình thường, càng dịu dàng xao động lòng người.

Thời gian này, trên ti vi đang phát sóng bộ phim hot “Xóm Vắng” của Quỳnh Dao. Diệp Phiên Nhiên gầy guộc xanh xao, đôi mắt to tròn, dáng vẻ đáng thương tội nghiệp, rất giống với nhân vật Chương Hàm Yên của diễn viên Lưu Tuyết Hoa, cả dáng vẻ đeo mắt kiếng của cô cũng giống y hệt.

Thế là, các bạn học bắt đầu gọi Diệp Phiên Nhiên là “Chương Hàm Yên” còn Thẩm Vỹ bỗng chốc trở thành “Bách Phối Văn”. Vài nam sinh nghịch ngợm còn gọi lớn “Ông Bách” , “Bà Bách”. Hai biệt hiệu này khiến Dương Tịch cảm thấy rất bức bối trong lòng.

Có lần tan học về nhà, Trần Thần nói: “Dương Tịch, cả Đồng Hinh Nguyệt cũng có biệt danh đấy!”

“Hả, là gì?” Cậu nhướng mày, hỏi giọng thờ ơ.

“Lớp trưởng tẩu tẩu”. Trần Thần buồn bã đáp, “Cậu là lớp trưởng, cô ấy là lớp trưởng tẩu tẩu!”

“Tớ đã bảo rồi, tớ và cô ta không thể nào!”.

Trần Thần bất chợt vui mừng khôn xiết: “Nếu như bây giờ mình theo đuổi cô ấy, cậu không có ý kiến gì chứ?” Dương Tịch vui vẻ đáp trả: “Người anh em, cậu cứ quất ngựa mà theo đuổi đi, được hay không được đều dựa vào bản lĩnh của cậu!”

Trần Thần nhìn Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ đang đạp xe trước mặt, thần sắc lộ vẻ ngưỡng mộ: “Nhìn hai đứa tụi nó, tớ đột nhiên cũng muốn được hẹn hò yêu đương luôn rồi!”.

Ánh mắt Dương Tịch bỗng chốc nhòa dần đi. Cậu cũng trông thấy hai người trò chuyện cả đoạn đường, vệt nắng mặt trời loang lổ hắt trên bờ vai, hệt như cảnh tượng ôn hòa trên phim ảnh.

Mỗi khi trên đường tan học về nhà bắt gặp Thẩm Vĩ và Diệp Phiên Nhiên thì con tim cậu tan nát.

“Người anh em, nói cho cậu biết một bí mật” Trần Thần nghiêng người sang, đá lôn nheo nói: “Nhà của Thẩm Vỹ, hóa ra ở Thành Bắc. Cậu ta vì muốn đi về cùng Diệp Phiên Nhiên mới nói dối cô ta là nhà ở Thành Nam. Đừng tưởng cậu ta mọt sách mà lầm, theo đuổi con gái rất có nghề đấy!”

Hóa ra, cậu và Diệp Phiên Nhiên, từ lúc bắt đầu rõ ràng đã định sẵn cả hai đều lướt qua nhau.

…(Còn tiếp)

Bài liên quan đến ngôn tình Cớ sao mãi yêu em:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s