Nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương – Chương 3.1


Nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương – Chương 3.1

Kể từ hôm ác ma Kỷ Nghiêm nói câu đó với tôi, tôi bắt đầu mất ngủ, ban ngày tâm trạng cứ bồn chồn không yên. Ngày nào cũng thế, trời mới tờ mờ sáng tôi đã dụi mắt tỉnh ngủ rồi, bởi vì cả đêm tôi toàn nằm mộng. Trong mơ Kỷ Nghiêm bóp cổ tôi khinh bỉ nói: “Điền Thái Thái, một đứa vô tích sự như cô thì dựa vào cái gì mà đặt điều kiện với tôi?” Rồi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tôi sợ quá choàng tỉnh dậy.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn mình chủ động dâng lên đó tôi lại thấy như có sét đánh xuống đỉnh đầu.
Dạo này tôi đã nhờ mẹ hầm cho không ít canh nhân sâm để tôi an thần bổ khí, nhưng vẫn không có tác dụng gì cả. Hết cách, tôi đành hỏi La Lịch Lệ: “Dạo này tớ cứ mất ngủ bồn chồn làm sao ấy, lại còn hay tức ngực nữa, cậu nói xem có phải là tớ mất cân bằng nội tiết không?”
La Lịch Lệ ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: “Thái Thái, có phải cậu đến kỳ tiền mãn kinh sớm không thế?”
Tôi trợn mắt: “Có ai bị sớm ba mươi năm không hả?”
La Lịch Lệ đáp: “Cậu đi đâu cũng bị người ta chèn ép, lại không thể phản kháng, tớ nghĩ là cậu đã lâm vào tình trạng muốn mà không được thỏa mãn do bị chèn ép với cường độ quá cao.”
“Cái gì?” Tôi bị nó dọa cho suýt nữa ngã lăn từ trên giường xuống.
La Lịch Lệ thong thả nói: “Gã Kỷ Nghiêm này thật không đơn giản chút nào. Cậu mới tiếp xúc với anh ta được bao lâu chứ? Mới có một tuần ngắn ngủi mà đã bị anh ta nhìn thấu hết rồi. Giờ thì trước mặt anh ta, cậu đã hiện nguyên hình một cách hoàn toàn trần trụi.”
Bị La Lịch Lệ nói trúng sự thực, tôi tức lắm: “Tớ mặc kệ cái gì mà muốn nhưng không được thỏa mãn, tớ chỉ biết lần này nhất định tớ phải trả đũa cho hả giận. La Lịch Lệ, kiểu gì tớ cũng phải thi đỗ vào lớp chọn.”
Ngụm coca vừa vào đến miệng đã bị La Lịch Lệ phun sạch ra ngoài, nó sờ trán tôi: “Thái Thái, có phải dây thần kinh của cậu bị hoại tử hết rồi không? Lớp chọn trường trực thuộc là nơi mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn ao ước, không thích hợp với loài động vật đơn bào như cậu đâu!”
Tôi đã hạ quyết tâm rồi, chín con trâu cũng không lôi về được. Tính ra thì hai cuốn vở luyện tập dày cui Kỷ Nghiêm bảo tôi làm vẫn còn ba phần tư chưa hoàn thành, tôi túm lấy tay La Lịch Lệ, hai mắt đầm đìa nước: “Bị ác ma đeo bám, chắc chuyến du lịch lần này tớ không đi được mất rồi, một mình cậu hãy chơi vui vẻ nhé!”
Ánh mắt La Lịch Lệ chuyển sang thương hại một cách không thèm che đậy, nó vỗ lệ tay tôi an ủi: “Cách mạng còn chưa thành công, đồng chí vẫn cần cố gắng, cậu hãy bảo trọng.”

Ngày hôm sau.
Sau một hồi suy tư nghĩ ngợi, tôi trợn mắt nuốt nước miếng nói với Kỷ Nghiêm: “Kỷ Nghiêm, em muốn vào lớp chọn trường trực thuộc.” Câu này không phải là một câu nghi vấn, cũng không phải là một câu giả thiết. Đó là một câu trần thuật với sắc thái vô cùng khẳng định.
Kỷ Nghiêm quay sang nhìn tôi, khóe miệng lại nhếch lên thành một đường cong tuyệt đẹp. Đôi mắt anh ta vẫn trong veo trầm tĩnh, chỉ tay lên tập vở luyện tập trên bàn, không ngờ anh ta cũng đổi thái độ nghiêm túc: “Được, em hãy làm hết đống bài tập này trước đã.”
Vì không còn phải lo nghĩ về chuyện chơi bời như trước nữa, tôi bắt đầu tập trung giải quyết đống bài tập kia. Vì ngày nào cũng phải quần quật làm bài tập, lại còn phải đấu tranh với thế lực xấu xa nên đến tối tôi ngủ một mạch cho tới sáng, chẳng còn mơ mộng gì hết nữa, hiệu quả thần kỳ hơn cả ăn mười củ nhân sâm.
Nhưng mà đáng ra tôi nên lường trước điều này từ sớm mới phải. Một lần thỏa hiệp đủ khiến tôi cả đời đừng mong được trở mình.
Kỷ Nghiêm kiến nghị với mẹ tôi: “Cô ơi, cháu nghĩ kết hợp với tập thể dục thể thao vừa phải cũng rất có lợi cho việc tiếp thu kiến thức đấy ạ”
Mẹ tôi lập tức gật đầu đồng ý: “Có lý lắm, chẳng trách sức khỏe của Kỷ Nghiêm tốt như vậy, a ha ha ha.”
Thế là trong tiếng cười của mẹ, tôi lại khóc ròng.
Có ai đang nghỉ hè mà mới sáng ngày ra đã vừa phải học thuộc từ mới tiếng Anh vừa tập bài thể dục nhịp điệu không hả? Thế mà Kỷ Nghiêm dám bảo cái này là vừa học vừa chơi!
Ông trời ơi, tuy rằng tôi có do dự một chút xíu xiu, nhưng mà ông cũng đâu nhất thiết phải trừng phạt tôi thế này chứ? Nếu như cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ nói với ác ma Kỷ Nghiêm ba chữ: “Phải phản kháng!” Đúng, phải đấu tranh chống lại thế lực xấu xa! Phải tranh đấu tới cùng!
Lòng nghĩ vậy, hai mắt tôi sáng bừng kiên định, dũng khí trào dâng khắp cả người.
Tôi nhớ nhà chú tầng trên có một cuốn tuyển tập đề toán khó cấp ba, thế là tôi liền lên mượn, đối chiếu đáp án chọn ra một bài mà lời giải dài dòng nhất rồi thỉnh giáo Kỷ ác ma bằng thái độ rất đỗi thành khẩn: “Kỷ Nghiêm, bài này khó quá, anh dạy em cách giải được không?” Hai mắt tôi còn lấp lánh ngàn ánh sao sùng bái.
Kỷ Nghiêm chau mày liếc nhìn tôi, nhận lấy đề bài xem một lượt rồi bắt đầu trầm tư suy nghĩ. Bài toán tôi cố tình chọn lựa này đến cả một thầy giáo dạy toán cấp ba như chú tầng trên còn nói là khá khó giải kia mà! Tôi cười thầm trong bụng: nếu Kỷ Nghiêm không làm được, thế thì anh ta sẽ bị tôi chê cười ngay!
Bỗng dưng Kỷ Nghiêm cười khẩy một tiếng: “Em tưởng anh không làm được thật à?”
Hả? Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Kỷ Nghiêm đã cầm bút viết một chuỗi công thức và con số lên trên giấy A4, phần lớn công thức tôi còn chưa trông thấy bao giờ. Chữ anh ta sạch sẽ và thanh thoát, đẹp hệt như chủ nhân của chúng, ánh mắt của tôi bị những ngón tay thon dài cùng với xương cổ tay nhô lên hấp dẫn. Chẳng mấy chốc Kỷ Nghiêm đã dừng bút tính ra đáp số.
Rồi anh ta nhướn mày cười khẽ: “Thái Thái, thì ra em thích những bài toán kiểu này. Có điều đây là bản cũ từ năm ngoái, nhà anh có bản mới nhất năm nay, nếu em hứng thú, mai anh sẽ để em làm cuốn đó.”
Bản mới … mới nhất năm nay á? Biến thái vậy sao?
Tôi hóa đá ngay lập tức, cuống quýt xua tay: “Không, không cần đâu, cứ để em làm từ cơ bản được rồi.”
Kỷ Nghiêm cười nhạt: “Em chắc là không cần đấy chứ?”
“Hoàn toàn không cần đâu.” Tôi lắc đến mức suýt gãy cổ mới thoát kiếp nạn. Kể từ đó tôi đã biết hậu quả của việc không tự lượng sức mình khiêu chiến thế lực xấu xa, hoàn toàn thần phục ác ma.
Sau một tháng huấn luyện như ma quỷ, cuối cùng cũng đến kì thi nhập học. Hôm nay là buổi học gia sư cuối cùng chấm dứt một tháng trời phụ đạo, tôi tiễn Kỷ Nghiêm ra bến xe bus. Trong lúc chờ xe, ánh mắt Kỷ Nghiêm dường như đầy sóng nước dịu dàng: “Hôm nay là buổi học cuối cùng rồi.”
Mắt tôi đỏ ửng, rơm rớm nước nhìn anh: “Em biết.”
Anh ta bước lên một bước, hai tay đặt lên vai tôi: “Thái Thái, thực ra …”
Lùi một bước, tôi ra sức lắc đầu: “Anh không cần nói gì hết, em hiểu, em hiểu cả mà.” Cố vùng thoát khỏi tay anh ta, tôi bỏ chạy thục mạng.
Hoàng hôn ngày hạ, nền đất bùn vẫn còn vương hơi nóng oi ả của ban ngày. Lòng tôi nóng rát, nước mắt ngấn trên mi lấp lánh trong ánh tịch dương.
Tôi biết, đây mới đích thực là những giọt nước mắt của hỉ cực sinh bi, là những giọt nước mắt hân hoan!
Nô lệ được giải phóng, từ nay về sau sẽ không còn bai thể dục nhịp điệu số 7, không còn phải cắm mặt vào mớ bài luyện tập chết tiệt kia, không còn phải gặp Kỷ Nghiêm …
Chẳng hiểu vì sao lòng tôi đột nhiên thấy trống trải lạ thường.
Thói quen đúng là một thứ vô cùng đáng sợ, rõ ràng không còn phải đối mặt với sự châm chọc ngọt nhạt của ác ma nữa, vậy mà mỗi khi đêm khuya thanh vắng tôi lại nhớ đến câu nói cuối cùng của Kỷ Nghiêm, nhớ đến vẻ tĩnh lặng xa mà xăm ráng chiều đỏ lựng lưu lại trên gương mặt ấy.
Những kí ức ấy khiến lòng tôi thương cảm.

Không thể không nói những gian nan vất vả cùng cố gắng mà tôi đã bỏ ra cuối cùng đã làm cảm động ông trời. Trong 60 cái tên chọn lựa kĩ càng từ bốn trăm học sinh toàn khóa, một cái đã rớt xuống đầu tôi. Hôm công bố điểm, tôi rưng rưng nước mắt, cảm kích vô cùng, chỉ hận không thể chạy ngay ra ngôi chùa cách đó 30km để thắp hương lễ tạ cảm ơn bồ tát đã phù hộ.
La Lịch Lệ dụi mắt nhìn danh sách 60 người không những có nó mà còn có cả tôi, nó nhéo tay tôi một cái đau điếng, giọng nói không sao tin được: “Thái Thái, nói cho tớ biết là không phải tớ đang mơ đi!”
Tôi xoa tay, hai mắt còn vương những giọt nước mắt vui mừng, gật đầu với nó: “Không phải mơ đâu, La Lịch Lệ, giấc mơ của tớ thành hiện thực rồi, tớ đỗ vào lớp chọn rồi!”
La Lịch Lệ ngửa mặt lên trời hú: “Động vật đơn bào không ngờ đã biến dị, bọ chét mà cũng bàn đến mộng tưởng với mình!”
Một cơn gió thổi qua, tôi đứng giữa không gian đầy những lá khô bị gió cuốn bay, nước mắt tuôn lã chã.
Kỳ nghỉ hè nóng nực, một tháng huấn luyện của ác ma, và cả mối tình tan vỡ, tôi ném hết chúng lại sau lưng đón chờ quãng đời học sinh trung học sắp đến của mình.
Vào năm học chưa được mấy ngày tôi đã bị La Lịch Lệ kéo đi tham gia ứng cử vào hội học sinh.
Hội học sinh trương đủ loại cờ hiệu lòe bịp lôi kéo nói là vì lợi ích của trường và các bạn đồng môn, nhưng trong mắt tôi thì chính là lừa gạt. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi bể khổ, vừa mới thả lỏng được một chút, tôi chả dại gì mà dấn thân vào vũng nước đục đó.
Tôi níu tay La Lịch Lệ: “Cậu chả bảo những nơi phức tạp kiểu đó không phù hợp với đứa động vật đơn bào như tớ còn gì, cậu tha cho tớ đi.”
La Lịch Lệ nguýt tôi: “Trước kia cậu là người ngoài cuộc, giờ thì khác, đã đỗ vào lớp chọn rồi, cậu phải chuẩn bị mà kháng chiến trường kỳ đi.” Nói rồi cô nàng lại tiệp tục lôi tôi xềnh xệch.
Tôi đứng im tại chỗ: “Tớ không đi, muốn đi thì cậu đi một mình ấy.”
La Lịch Lệ là một đứa tính tình thẳng thắn bộc trực, lại thêm thời tiết oi ả nóng bức ngày hè, nó nổi khùng lên mắng tôi: “Sao cậu có thể thiếu ý chí đến thế chứ? Đừng tưởng đỗ vào lớp chọn rồi là được nhàn hạ cả đời nhé, cậu không hiểu được trong đó cạnh tranh khốc liệt như thế nào đâu. Nếu như đã bứt phá được lên rồi, không biểu hiện một chút năng lực là không được! Huống hồ ở trong hội học sinh cũng không phải là không có chỗ tốt. Cậu nghĩ xem, bình thường tập thể dục giữa giờ rồi hoạt động này nọ, ai là người nhàn nhất, ai được đứng ở vị trí lợi ích lớn nhất?” Lời La Lịch Lệ nói khiến tôi hơi động lòng.
Thấy tôi chau mày do dự, nó liền đá xoáy tôi: “Lẽ nào cậu đã bị Trần Tử Dật đả kích đến mức không còn chút xíu lòng tin nào vào bản thân mình hay sao?”
Vốn tôi còn chưa biết quyết định thế nào, nghe nó nói vậy, tôi lập tức hạ quyết tâm: “Tớ đi.”
Buổi phỏng vấn được tiến hành trong gian phòng học hình bậc thang ở tầng ba tòa nhà giảng đường. Tôi điền đơn xin gia nhập rồi tìm một chỗ ngồi xuống với La Lịch Lệ. Liếc qua một lượt, trong phòng nam sinh chiếm đa số. Những người phụ trách phỏng vấn của hội học sinh ngồi ở hàng đầu tiên, ai nấy đều mặc đồng phục trường màu xanh lam chỉnh tề, trước ngực cài một huy hiệu của riêng hội học sinh. Mặt mũi mấy người đó tôi nhìn không rõ lắm.
Tôi lắc tay La Lịch Lệ, xị mặt thở than: “Chết rồi, tự nhiên tớ căng thẳng quá, đến lúc đó thế nào cũng mất mặt cho coi.”
La Lịch Lệ vỗ về tôi: “Đừng sợ, chuyện đáng xấu hổ hơn cậu cũng đã làm rồi, cái này nhằm nhò gì chứ.”
Hai đứa chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên có người gọi một tiếng: “Điền Thái Thái!”
Tôi đứng bật dậy theo phản xạ vô điều kiện, giơ tay: “Có!”
Xung quanh liền vang lên những tràng cười nhẹ.
La Lịch Lệ thở dài, vỗ vai tôi theo thói quen: “Đi đi.”
Tôi cúi gằm mặt bước lên phía trước, lí nhí đáp bằng giọng nói khó mà nghe ra được: “Em là Điền Thái Thái học sinh lớp 10/1.” Nói xong câu này tôi nín re, tay chân toát hết mồ hôi lạnh, mặt thì nóng bừng bừng. Từ đầu đến cuối tôi đều cúi đầu, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng quay lại chỗ ngồi trốn sau lưng La Lịch Lệ.
Những người phỏng vấn bỗng dưng trật tự hẳn, một giọng nói mà tôi đã quen đến mức không thể quen hơn được nữa cất tiếng hỏi tôi: “Em nghĩ gì về chức vụ hội trưởng hội học sinh này?”
Tôi ngẩng phắt đầu lên, choáng váng như bị sét đánh trúng huyệt thiên linh cái! Nếu như nơi đây không phải là trường học, nếu như xung quanh không có nhiều người như vậy, chắc chắn tôi sẽ nhảy ra ngoài cửa sổ luôn, với tiền đề là … tôi có lá gan của La Lịch Lệ.
Bởi vì, cái người vừa hỏi tôi đó chính là chàng gia sư đã dạy kèm tôi suốt kỳ nghỉ hè – Kỷ Nghiêm!

Bài viết liên quan đến Nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương:

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s