Anh hận anh yêu em- Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây (2)


CHƯƠNG 2-GIỞ TRÒ LƯU MANH VỚI VỢ KHÔNG PHẠM PHÁP CHỨ?

 

Hình Khải đứng vịn trước lan can tầng hai hút thuốc, thoáng thấy bóng bố đi vào cửa lớn tầng một, vội vàng dập lửa, nhét mẩu thuốc vào bồn hoa.

Quan hệ giữa cha con họ, giống như chuột nhìn thấy mèo.

Hình Dục đứng ở cửa đón Hình Phục Quốc, sau khi đỡ lấy áo khoác ngoài của ông và treo lên mắc, cúi người đưa cho ông đôi dép lê.

Nụ cười hiếm hoi của Hình Phục Quốc chỉ nở khi ở trước mặt Hình Dục, từ tận đáy lòng ông rất quý đứa trẻ này, một đứa trẻ rất hiểu biết.

“Hình Khải đâu?”

Lời vừa dứt, Hình Khải chạy từ trên tầng hai xuống như một cơn gió, anh cất tiếng chào “bố”, một tay bất giác đưa lên che tai.

“Bỏ tay ra.” Hình Phục Quốc vừa nhìn thấy Hình Khải là đau đầu.

Hình Dục biết Hình Khải lén đi bấm lỗ tai, cô đã không giữ được anh.

Hình Khải vô thức nhích từng bước nhỏ ra phía sau Hình Dục, đá nhẹ vào gót chân cô.

“Chú Hình, ăn cơm đã ạ.” Hình Dục chỉ vào bếp, nói với Hình Khải, “Còn một món canh nữa, anh vào bê ra đây.”

Hình Khải đáp lời, rồi nhanh nhẹn chạy vào bếp như một làn khói, lần này coi như cô thôn nữ đã nhanh trí, nếu còn dám tố cáo anh, thì hình phạt dành cho cô ta không chỉ đơn giản là bỏ chuột vào cặp sách nữa!

Hình Phục Quốc buồn rầu, ghé tai nói với Hình Dục, “Chú hi vọng con sẽ không dung túng cho nó lần nữa.”

Hình Dục cúi đầu nhận lỗi, “Tuần sau là thi rồi, trận đòn này coi như ghi nợ để đấy.”

Hình Phục Quốc thoáng sững người lại, vỗ vỗ đầu Hình Dục, bất giác phì cười, “Chú đáng sợ đến thế sao?”

Hình Dục từ từ ngước mắt lên, “Chú không đáng sợ, là cháu không biết ăn nói thôi ạ.”

……….

Trong bữa ăn, trước mặt Hình Khải, Hình Phục Quốc nói với Hình Dục, “Con là con gái nuôi của ta, cũng là con dâu tương lai của cái nhà này, con không phải là người giúp việc của Hình Khải, đừng chuyện gì cũng chiều theo nó, việc gì cần dậy bảo vẫn nên dậy bảo.”

Hình Dục gật gật đầu, trước sau vẫn không nhìn Hình Khải, cô đứng dậy lấy thêm cơm cho Hình Phục Quốc. Hình Khải tỏ thái độ khinh khỉnh, ông già thật nực cười, một con nhỏ quê mùa 15 tuổi liệu có quản nổi mình không?

“Hình Khải, ăn cơm xong mang bảng thành tích học tập kỳ gần nhất của con vào phòng đọc sách cho bố.”

“……..” Hình Khải cúi đầu và cơm, anh nghi ngờ liệu có phải ông già không đánh được anh một trận thì ngủ không ngon chăng?

Quả nhiên, kiếp nạn này Hình Khải không thoát được, từ trong phòng đọc sách vọng ra những tiếng gào khóc thảm thiết, Hình Dục đứng ở trong bếp, vừa lau bát vừa nghe từ trong phòng đọc sách ở tầng hai, tiếng dây da vung lên vun vút.

Trong lúc Hình Phục Quốc đang ‘bạo hành’ thì nhận được điện thoại của thư ký, vì cuộc điện thoại này mà ông phải quay về phòng làm việc để giải quyết công vụ, Hình Khải coi như may mắn, thoát được mấy roi da.

Hình Khải gần như phải bò về phòng, cảm nhận được sự đau đớn nóng rực nơi phần lưng, nhưng anh phát hiện ra khả năng chịu đòn của mình càng ngày càng khá, bị đánh đau như thế mà không rơi dù chỉ một giọt nước mắt.

Hình Khải đáng thương nằm sấp trên giường, trong lúc đau khổ vẫn không quên với tay lấy mấy cuốn tạp chí để giải sầu.

Đúng lúc ấy, Hình Dục lại bưng một chậu nước nóng đi vào, ngồi xuống mép giường, đặt lọ cao trị thương lên chiếc tủ đầu giường, vén áo sơ mi của Hình Khải lên, nhúng chiếc khăn vào chậu nước nóng rồi vắt kiệt, nhẹ nhàng lau lên những vết roi sưng phồng.

“Ôi! ….đừng có động vào tôi!” Hình Khải hung hăng gạt rơi chiếc chăn trên tay Hình Dục.

“Thành tích học tập tốt một chút đã không bị đánh.”

“Biết vì sao tôi bị đòn không? Đều là do cô hại cả, cô học kém đi một chút có được không?! Cút cút cút, nhìn thấy cô là phát phiền!” Hình Khải vì thể diện vốn định không nhắc đến chuyện này, nhưng Hình Dục rõ ràng là có ý mèo khóc chuột.

“Thuốc bôi trên bàn.” Hình Dục nhặt chiếc khăn dưới đất lên, bê chậu nước đứng dậy bỏ ra ngoài.

Hình Khải căm phẫn nhìn theo bóng cô, từ khi cô xâm nhập vào địa bàn của anh, anh có cảm giác cô như một loài sinh vật biển dập dờn trước mắt anh, cuộc sống trước kia tạm coi là được của anh đã hoàn toàn bị đảo lộn!

Anh không bao giờ sống cả đời với một người vừa cứng nhắc vừa biến thái như thế, không bao giờ!

※ ※ ※

Ngày hôm sau, trong giờ học Hình Khải nhận được một lá thư__cô gái quen qua thư anh đã thích từ rất lâu hẹn gặp mặt. (Thời đó thịnh hành kiểu kết bạn qua thư hay còn gọi là bạn bút)

Nhưng trong túi anh không có tiền, đành phải gặp Hình Dục để lấy, giờ cơm trưa, anh đưa Hình Dục ra một góc khuất của sân vận động.

“Đưa cho tôi ít tiền.”

“Bao nhiêu?”

“1000”

“Dùng vào việc gì?”

Hình Khải giơ nắm đấm lắc qua lắc lại trước mặt cô, “Không cần cô lo, mau đưa đây.”

“Anh không nói rõ em không thể đưa cho anh.” Nói xong, Hình Dục quay người bỏ đi.

Hình Khải kéo tay áo cô, vội nói dối: “Sắp sinh nhật một người bạn, dù sao cũng phải mua cho người ta món quà chứ.”

Hình Dục nhìn anh với ánh mắt hoài nghi, lấy từ ví tiền ra tờ 100 tệ, “Anh còn là học sinh, không cần mua quà quá đắt đâu.” Cô lại lấy ra một quyển sổ nhỏ, đặt lên tường ghi rõ lí do chi tiền xong, nói, “Ký tên rồi nhận tiền.”

Hình Khải bất lực thở dài, “Nếu cô không phải con gái, tôi đã cho cô một trận rồi.”

Hình Dục thật thà trả lời, “Chưa chắc anh đã đánh được em.”

Hình Khải trợn mắt, giơ hai tay lên trời làm như đầu hàng, “Tôi đi gặp bạn bút, cô cho tôi 100 tệ chẳng phải muốn người ta mất mặt sao?”

“Nam hay nữ?”

“Nữ.” Hình Khải xoa xoa tay, cười kỳ dị.

Hình Dục nhìn anh không chớp mắt, Hình Khải chau mày, “Này! Không phải cô vẫn nghĩ cô là vợ tôi đấy chứ? Tôi muốn gặp ai thì gặp, cô lại còn muốn can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi nữa sao?”

Hình Dục nhét cuốn sổ nhỏ vào túi, “Tiền có thể đưa cho anh, nhưng phải đưa em đi cùng.”

“Dựa vào cái gì chứ! Cô đừng quá đáng như thế!”

“Em sẽ không làm phiền hai người nói chuyện.” Hình Dục cho rằng cô có nghĩa vụ bảo vệ Hình Khải, thân phận của Hình Khải đặc biệt, lại là con trai duy nhất của chú Hình, không thể để anh gặp chuyện gì bất trắc.

Hình Khải không còn cách nào khác, dù sao cô cũng là người nắm quyền chi tiêu trong nhà, xem ra đành phải tùy cơ ứng biến tìm cách cắt đuôi Hình Dục vậy.

…..

Bạn bút là nữ, lấy tên Coco, trong thư tự xưng 18 tuổi, hẹn gặp mặt Hình Khải ở quán McDonald.

Hình Khải cố ý chọn một bàn gần cửa sổ, thấy Coco vẫn chưa đến, quay người lại dùng mắt tìm Hình Dục đang ngồi cách đó ba bàn, chỉ đạo cho cô đi mua đồ ăn trước.

Từ nhỏ, Hình Dục sống ở miền rừng núi hẻo lánh, chưa bao giờ bước chân vào cửa hàng đồ ăn nhanh, cô bước tới trước quầy, nhìn hàng dài những món ăn được chụp ảnh và dán ở trước mặt, rồi quay sang nhìn Hình Khải, “Anh muốn ăn gì?”

“Tùy cô” Hình Khải không buồn nhìn cô, mắt đang ngóng ra ngoài cửa sổ.

Hình Dục đành mượn tờ thực đơn của nhân viên phục vụ, đi đến đặt trước mặt Hình Khải, “Anh chỉ đi, em không biết gọi món nào cả.”

Thời buổi này rồi, Hình Khải không tin vẫn còn có người không biết đến fastfood là gì, anh bất mãn ngẩng đầu lên, “Định gây sự?”

Đúng lúc đó, một cô gái với thân hình bốc lửa đi về phía họ, cô gái đó giơ tay vẫy vẫy Hình Khải, phong cách rất tây.

Hình Khải thấy Coco giống hệt trong bức ảnh đã gửi cho anh, dáng lại đẹp, anh vội đẩy Hình Dục ra, đứng lên đón.

Coco lười biếng ngồi xuống, nhìn Hình Khải với ánh mắt dò xét, mặc dù Hình Khải còn non, nhưng có thể nhận ra ngay, cô ta rất hài lòng với diện mạo của anh.

“Yo, yo, đẹp trai hơn trong ảnh, hi, cậu bé đẹp trai đáng yêu…”Coco giơ ngón tay ra, đang định nâng cằm Hình Khải lên, lập tức bị Hình Dục ngăn lại.

Coco sững người, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô bạn quê mùa đứng bên cạnh, cô ta chán ghét thu tay lại, hỏi Hình Khải với giọng không vui, “Cô gái này là ai thế?”

“…..” Hình Khải rất không muốn có quan hệ gì với Hình Dục lúc này, nhưng Hình Dục lại như vệ sĩ của anh nhất định không chịu rời đi.

“Em gái anh”

“Em gái?….đi gặp bạn bút còn mang theo em gái? Hai người trông không giống nhau chút nào.” Thái độ của Coco đã mềm mỏng hơn một chút, chỉ cần không phải là một cô bạn gái chui từ dưới đất lên là được.

Hình Khải thở phào, kéo Hình Dục ngồi vào chỗ, không biết phải nói gì.

Hình Dục lại chỉ nhìn Coco chăm chăm, khuôn mặt nghiêm túc không nở một nụ cười nhìn chằm chằm đối phương.

Coco chưa bao giờ gặp một ánh mắt như thế, không hề cố ý nhưng khiến người ta phải nổi hết da gà, nói thẳng ra, giống ánh mắt của những bệnh nhân tâm thần hoặc down, Coco vặn vặn cánh tay hỏi, “Em gái anh bị bệnh tự kỷ à?”

“……..” Hình Khải tay đỡ trán, mất mặt quá sức.

Đột nhiên, Hình Dục đẩy tờ thực đơn đến trước mặt Coco, lạnh lùng nói, “Ăn gì, tôi đi mua”

Coco cảm thấy không khí thật kỳ lạ, cô ta không muốn tham gia cuộc hẹn ba người này chút nào, “Không cần đâu, tôi đi ngay bây giờ.”

“Oh, cũng được.” Hình Dục cầm lại tờ thực đơn, đặt trước mặt Hình Khải, “Bạn bút của anh có việc phải đi, anh còn muốn ăn không?”

Hình Khải nhìn chăm chăm vào vẻ mặt ảm đạm của Hình Dục, đột nhiên cảm thấy da đầu nổi hết da gà, một ngón tay căm giận chỉ thẳng vào mặt Hình Dục, giật phắt túi sách, đứng dậy bỏ đi.

Hình Dục không vội vàng đuổi theo, bởi vì Hình Khải đã lên taxi, anh không có tiền, chắc chắn là sẽ phải quay về đại viện, anh lính gác cổng sẽ tự động giúp anh trả tiền xe. Vì vậy, Hình Dục quay sang nhìn Coco nở nụ cười nhạt, “Xin lỗi, tính khí anh ấy thất thường.”

“……..” Coco xua xua tay, lần sau nếu gặp mặt bạn bút, cần phải thêm vào một điều kiện, đó là không được mang theo người nhà.

※ ※※

 

Tiễn bạn bút của Hình Khải đi rồi, Hình Dục tự mình ngồi xe bus về đại viện, dọc đường cô thưởng thức cảnh đêm của Bắc Kinh, những ánh đèn màu sáng lấp lánh dọc hai bên đường Tràng An, lộng lẫy nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm__thành phố huy hoàng này, đã trở thành quê hương thứ hai của cô.

Khi cô mở cửa, thấy phòng khách tối như mực, lần bên cạnh cửa được công tắc đèn, thì lại bị một lực rất lớn đẩy ngã xuống đất.

Hình Dục trong lúc hoảng hốt đầu óc quay cuồng, vẫn nhìn rất rõ bóng người đang ngồi trên người mình kia.

Hình Khải ngồi trên người Hình Dục, dung sức đè chặt hai tay cô xuống sàn nhà, giật phắt áo đồng phục của cô ra, Hình Dục khẽ kêu một tiếng, nhanh chóng phản ứng trước sự tấn công của Hình Khải.

Thực ra, Hình Khải cũng không định làm gì cô cả, chỉ muốn cô đừng thò tay ngáng chân đeo bám anh nữa.

Nhưng, khi Hình Khải vừa hôn vừa lần sờ khắp người cô, Hình Dục lại nói một câu, “Xin lỗi.”

Hình Khải còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì đã thấy Hình Dục nhấc bổng chiếc ghế sập bên cạnh nện mạnh vào sau gáy anh, Hình Khải chỉ cảm thấy có thứ gì đó rơi vào đầu mình, nhưng không cả kịp cảm thấy đau….đã ngã lăn ra đất hôn mê bất tỉnh.

…..

Khi tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm ở phòng y vụ, định ngồi dậy, y tá lập tức bước đến ấn vai anh xuống.

“Khâu 6 mũi, đừng cử động.”

“….” Hình Khải sờ sờ trán, quả nhiên đang được băng bó. Anh liếc mắt nhìn, trên ghế vắt chiếc áo đồng phục của anh, chiếc áo màu trắng bị máu nhuộm đỏ.

“Bác nói này Tiểu Khải, nếu để ba cháu biết cháu lại đi đánh nhau, thì cháu còn phải vào đây lần nữa.”Bác sĩ ngoại khoa cùng Hình Dục đi vào phòng. Hình Khải là ‘khách quen’ của phòng y vụ, ở đây không ai là không biết anh.

Trước khi lại ngất lịm đi lần nữa, Hình Khải chỉ về phía kẻ gây họa. Không nói lên lời.

….

Qua chuyện này, anh biết rằng cô bé quê mùa đó không dễ bắt nạt, và cũng không nương tay. Cuối cùng anh cũng cam tâm tình nguyện đi học Taekwondo, chăm chỉ luyện tập không bỏ một buổi nào.

Một năm sau, năm Hình Khải 17 tuổi, nhận được giải thưởng đầu tiên trong cuộc đời, quán quân cấp trường môn Taekwondo.

Sau khi Hình Phục Quốc biết tin con trai đạt giải, ông đã mỉm cười đầy kiêu ngạo.

Trong lễ nhận giải Hình Khải đã phát biểu như thế này, “Tôi phải cảm ơn một người, là cô ấy đã dậy cho tôi một bài học đẫm máu, khiến tôi hiểu rằng, người ta ai cũng phải có một chiêu thức tủ mới là thứ vũ khí mạnh nhất để chống lại kẻ thù!”

Hình Dục ngồi dưới khán đài cổ vũ, giơ ngón tay cái về phía Hình Khải, thật lòng mừng cho anh.

Hình Khải trừng mắt với Hình Dục, vẫn chán ghét như thế.

3 comments on “Anh hận anh yêu em- Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây (2)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s