Gấm Rách- Phỉ Ngã Tư Tồn (2)


Lời nói đó giống như mũi dao khoét vào tim cô. Đầu lưỡi cô cứng lại, nhưng cô không thể quay đầu bỏ đi, cô đến đây tức là đã chuẩn bị sẵn sàng nhận sự sỉ nhục ấy: “Anh Dịch, tôi không cần nhiều như vậy, anh chỉ cần cho tôi 300 triệu, tôi sẽ có cách làm cho Hoa Vũ cải tử hoàn sinh.”

Anh vẫn cười nham hiểm, chậm rãi nói: “300 triệu? Cô cũng không đáng nhiều như thế.”

“300 triệu là tôi cùng Hoa Vũ, Hoa Vũ tuy trở nên như ngày hôm nay, nhưng thuyền rách cũng có ba cân đinh, huống hồ trước đây ngành bảo hiểm rất hưng thịnh. Chúng tôi chỉ là không đủ vốn quay vòng, những công ty nhỏ thực ra vẫn có thực lực.”

Anh cười: “Bỏ ra 300 triệu để mua một người phụ nữ và một con thuyền rách, đây không phải là tác phong của tôi. Cô Phó, cảm ơn cô, cô vẫn nên tìm người mua khác thì hơn.”

“Anh Dịch!”

Anh đưa cổ tay lên: “Cô Phó, hết năm phút rồi.” Nói xong anh đi thẳng qua người cô tiến về phía Chúc Giai Giai.

“Anh Dịch!” Cô nghiến răng: “Nếu anh từ chối tôi, anh nhất định sẽ hối hận. Thứ Giản Tử Tuấn muốn là Hoa Vũ, tôi không chấp nhận bán cho anh ta, cho nên mới đến tìm anh. Trong lòng anh biết rõ, sau này Giản Tử Tuấn chắc chắn sẽ là đối thủ lớn nhất của anh. Bây giờ nếu anh không đề phòng trước, sớm muộn có một ngày Đông Cù cũng sẽ giống như Hoa Vũ!”

Dịch Chí Duy quay người lại, mỉm cười nhìn cô: “Cô Phó, miệng lưỡi sắc bén của cô rất có khả năng lay động lòng người. Nhà họ Giản mất cô con dâu như cô thật là không thông minh.”

Anh dừng lại một lát. Mắt Phó Thánh Hâm mở thật to nhìn anh, trái tim cũng nhảy lên tận cổ, anh là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô, không phải sao?

Anh nói: “Chủ nhật tuần này tôi đi New York giải quyết chút việc riêng, cô Phó, gặp nhau ở New York.”

Lúc lâu cô mới thở lại được. Cô không dám tin, cô đã thành công? Không! Chỉ thành công một nửa, cô biết, có một cuộc chiến vô cùng gian khổ đang đợi cô ở New York.

Cô không có đường lùi, cô nhất định phải thắng.

Về đến nhà cô liền lật tung tủ đồ tìm hộ chiếu. Trong nhà nhiều người, chắc chắn sẽ có người lắm chuyện. Mẹ kế của cô phừng phừng tức giận đi đến: “Đại tiểu thư, bây giờ cô muốn đi đâu thế?”

Phó Thánh Hâm xưa nay không nói nhiều với bà ta, chỉ mở ngăn kéo tủ đầu giường tìm: “Tôi đi Mỹ nói chuyện với một khách hàng.”

“Đi Mỹ gặp khách hàng? Bây giờ công ty sắp phá sản rồi, còn gặp khách hàng gì chứ?” Ánh mắt mẹ kế nhìn vào tay cô, hộ chiếu và visa đều đã tìm thấy, cô thu xếp từng đồ mỹ phẩm, trang sức, quần áo. Sau khi cha qua đời, cô không mặc quần áo rực rỡ nữa, nhưng lần này không giống thế. Cô dằn lòng, lấy hết mấy bộ quần áo đẹp trong tủ ra.

Mẹ kế hoài nghi: “Cô ra nước ngoài, không quay lại nữa có đúng không?”

Cô không trả lời, sắp xếp từng đồ trang sức. Mẹ kế liền gào lên: “Được! Được! Thi thể cha cô còn chưa lạnh, cô đã muốn vứt bỏ cô nhi quả phụ chúng tôi ở lại rồi cao chạy xa bay? Cha cô không công bằng, không công bằng chút nào! Để lại hết cổ phần cho cô, cô lại phủi tay bỏ đi! Cô đi cũng được, nhưng để lại cổ phiếu!”

Cô đóng vali “cộp” một tiếng, lãnh đạm chất vấn: “Để lại cổ phiếu? Bà không biết giá thị trường bên ngoài sao? Mấy cổ phiếu đó còn đáng gì chứ?”

Bà Phó nhìn cô trừng trừng: “Cô đừng tưởng tôi không hiểu! Tuy công ty sắp phá sản, nhưng cổ phiếu không phải là tờ giấy bỏ đi. Sớm đã có người ra giá, chỉ là cô không chấp nhận bán. Cô mưu đồ gian xảo, tôi biết, cô sợ chúng tôi phân chia phần của cô, cùng với Giản Tử Tuấn mưu đồ ép đường đi của mẹ con chúng tôi, dễ dàng chiếm lấy cái nhà này!” Vừa nói, bà ta vừa hét lên: “Đáng thương cha cô chỉ có Thánh Hiền là con trai, tuổi còn nhỏ đã mất cha, một chút tiền để sống cũng bị người khác tính toán…” Rồi bà ta khóc rống lên: “Thánh Hiền à… đứa con mệnh khổ của mẹ… số hai mẹ con ta sao lại khổ vậy chứ… mẹ con không có tài cán…”

Bà ta vừa khóc, Thánh Khi, Thánh Hi đều đi vào, hai chị em liền khuyên: “Mẹ, đừng khóc!”

Thánh Khi nói: “Chị cả ra nước ngoài có việc, sao lại không về chứ?”

Thánh Hi cũng nói: “Chị cả xưa nay có tình có nghĩa, sao có thể làm chuyện như thế? Máu mủ ruột thịt, sao mẹ vẫn không yên tâm hả?”

Bà Phó hứ một tiếng: “Mấy đứa hiểu cái quái gì chứ! Nếu không phải là mẹ nói hộ cho mấy đứa, bây giờ chút ít này mấy đứa cũng không có! Cái gì mà máu mủ ruột thịt, cha các con bị ma quỷ mê hoặc, chỉ nhận cô ta người họ Phó, coi mấy mẹ con chúng ta là gì chứ? Ngay cả xách giày cho người ta cũng không xứng!”

Thánh Khi nói: “Mẹ! Mẹ thật là hồ đồ!” Rồi gượng cười với Thánh Hâm: “Chị cả, chị đừng chấp mẹ. Sau khi cha xảy ra chuyện, mẹ đã đau lòng đến mức hồ đồ rồi.”

Thánh Hi nâng bà Phó dậy: “Mẹ, chúng ta về phòng nghỉ ngơi.”

Hai chị em vừa dỗ vừa khuyên, đỡ bà Phó đi. Thánh Hâm cũng đã quá mệt mỏi với sự gây chuyện này, bất lực ngồi trên giường nhìn vali hành lý. Thánh Khi lại đi vào, cũng đờ đẫn nhìn hành lý của cô.

Cô gọi một tiếng: “Thánh Khi!”

Thánh Khi ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Chị cả, chị không bỏ lại tụi em chứ, đúng không?”

Cô cay cay mũi, Thánh Khi chầm chậm đi lại, ngồi xuống trước giường, tựa đầu vào đầu gối cô, trịnh trọng, dựa dẫm: “Chị cả, tụi em không còn cha, không thể không còn chị…”

Dòng nước nóng trên đầu gối chầm chậm chảy xuống chân ướt đẫm, mắt cô nóng lên, nước mắt như lại muốn chảy xuống. Cô dựa cằm xuống đầu em gái, mùi hương trên tóc bay vào mũi, cô vòng tay ôm em gái. Cô phải chứng minh được, cô không chỉ sống cho cha và bản thân, cô còn có em trai em gái, cô còn có máu mủ ruột thịt. Bất kể thế nào, cô phải nghĩ cách, tiếp tục sống cho thật tốt.

Trong đại sảnh sân bay J.F.K. New York, Hoàng Mẫn Kiệt, thư ký riêng của Dịch Chí Duy đến đón cô. Cô và Hoàng Mẫn Kiệt chào hỏi qua mấy lần, trong ấn tượng trước kia anh ta khá lãnh đạm. Hôm nay cũng không hề nhiệt tình, chỉ nói: “Ngài Dịch bảo tôi đến đón cô.” Rồi anh ta gọi tài xế đi cùng giúp cô xách hành lý.

Cô được đưa đến khách sạn, sắp xếp ổn thỏa. Vừa mới tắm gột sạch bụi bặm và mệt mỏi trên đường xong, điện thoại liền vang lên. Là Dịch Chí Duy gọi đến: “Sao rồi, trên đường thuận lợi chứ?”

“Cũng ổn.”

“Tôi ở nhà hàng dưới lầu đợi cô, giúp cô tẩy trần.”

Cô dập điện thoại, tim đập vừa nhanh vừa gấp, mất bình tĩnh như diễn viên lần đầu lên sân khấu. Quần áo là đạo cụ quan trọng nhất, nhưng cô chọn đi chọn lại, không có bộ nào vừa ý. Không phải là kiểu dáng đơn điệu thì màu sắc quá bình thường. Cuối cùng cô quyết định, chọn đại một bộ mặc vào, nhìn đi nhìn lại cô không thể sánh với minh tinh đó.

Lúc đi vào nhà hàng, tim cô vẫn đập thình thịch. Dịch Chí Duy xưa nay phong độ, đứng dậy kéo ghế giúp cô, rồi mới quay lại chỗ của mình. Anh quan sát cô một lát, cười nói: “Tôi còn tưởng sẽ nhìn thấy một con khổng tước dang cánh, hóa ra đã đoán sai.”

Cô cũng cười, thản nhiên nói: “Dù thế nào tôi cũng không thể so với Chúc Giai Giai của anh được, quyết định mặt mộc yết kiến thôi.”

Anh cười nhỏ một tiếng, đưa tay gọi phục vụ.

Anh tuyệt nhiên không nói đến công việc, cô cũng chỉ thuận theo anh câu được câu không nói một số điểm du lịch ở New York. Ăn một bữa cơm, cô thật sự hơi vất vả. Ở bên cạnh người thông minh như anh, hơn nữa phải tính kế với anh, quả thật là một việc vất vả. Còn phải phòng thủ nghiêm ngặt, đề phòng bị lừa. Cô chỉ còn lại bản thân mình, một khi cái gốc cuối cùng bị hao mòn, cô sẽ không còn ngày vùng mình lên nữa.

Uống xong cà phê sau bữa trưa, anh liền nói: “Tôi ở cạnh phòng cô, chúng ta về phòng nói chuyện thôi, ở đây ồn quá, không thích hợp.”

Điều nên đến thì không thể tránh khỏi. Cô không nói gì, đứng dậy, anh giúp cô cầm túi xách, hai người đi thang máy lên lầu. Phòng anh tuy ở cạnh phòng cô, nhưng rộng rãi hơn rất nhiều, từng buồng từng buồng, đâu đâu cũng bày đầy hoa tươi và trái cây. Anh cười nói: “Vốn định đặt phòng bình thường nhưng khách sạn chỉ còn phòng honey moon, tôi đành đặt.”

Cô hơi lúng túng, cố gắng tìm lời để nói: “Anh đến bàn công việc à? Đã xong việc chưa?”

Anh mỉm cười: “Chẳng có việc gì cả. Tôi chỉ ở đây đợi cô. Đài Bắc nhiều người lắm chuyện.”

Thật ra cô cũng đoán được mấy phần, nhưng nghe anh nói thẳng thắn, quả thật bất ngờ. Tim cô đập thình thịch, cầm chai nước lạnh trên bàn rót vào ly, uống không hề cảm thấy lạnh, nhưng trái tim đập nhanh như thế, không làm sao tìm được lời để nói. Cô liền đi đến bên cửa sổ, nhìn ra cảnh phố: “Ban công này quả thật không tồi, bên phòng tôi không nhìn thấy con phố đó.”

Anh cũng đi đến, ôm lấy vai cô từ phía sau: “Cảnh đêm càng đẹp hơn, tôi mời cô đến ngắm.”

Cô vùng ra, anh lại lập tức buông tay. Cô quay người nhìn anh: “Tôi cần tiền gấp, chắc anh cũng biết.”

Anh cười: “Lần đầu tiên cô đến New York phải không? Tôi đưa cô đi tham quan. Tôi học ở đây bốn năm, đảm bảo là một hướng dẫn viên đủ tiêu chuẩn.”

Cô đành đồng ý, theo anh đi ra ngoài. Anh không đem theo thư ký và tài xế, tự mình lái xe đưa cô đi. Lần đầu tiên cô thấy anh lái xe, dáng vẻ rất nghiêm túc. Anh thường ngày rất linh động, giống như là nước, trong chớp mắt đã biến thành một dáng vẻ khác. Do đó không biết vì sao, cô cười cười. Anh nhìn thấy, hỏi: “Cô cười cái gì?”

Cô giật mình, chần chừ một lát mới nói: “Tôi đang nghĩ dáng vẻ của anh trong phòng làm việc, có phải là rất nghiêm túc như bây giờ không?”

Anh cười: “Gần như vậy, dù sao các thư ký đều từng oán trách. Trong phòng làm việc tâm trạng ai có thể tốt chứ? Mệt gần chết còn phải tỏ vẻ hòa nhã cho cấp dưới nhìn, mà đâu phải họ phát lương cho tôi.”

Cô cười cùng anh. Anh liếc cô một cái: “Cô rất sợ tôi?”

Tim cô lại đập mạnh, cô nói nhỏ: “Đương nhiên tôi sợ. Anh là con đường sống duy nhất của tôi.”

Anh lại cười: “Đây quả nhiên là lời nói thật. Cô biết không thể giở trò trước mặt tôi, cho nên quyết định trung thực. Giống như là biết rõ không bằng Chúc Giai Giai, quyết chọn mặc bộ quần áo bình thường nhất.”

Sự lạnh lẽo trong trái tim cô lại lan tỏa: Anh ta quả thật là nhìn thấu cô!

Anh nói: “Vậy, bây giờ cô lại đang sợ hãi, đúng không?”

Cô im lặng, anh lại nói: “Sợ tôi là tốt. So với yêu tôi còn tốt hơn nhiều.”

Cô kinh ngạc nhìn anh, anh mỉm cười: “Tôi quên không nhắc nhở cô. Nhất định không được yêu tôi, tôi không chịu được phiền phức.”

Cô quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe.

Anh nói: “Tôi biết trong lòng cô đang không cho là vậy. Con người tôi sợ nhất là phụ nữ muốn sống muốn chết nói yêu tôi, người như cô càng đáng sợ – người phụ nữ có dũng khí có quyết tâm, một khi đã quyết định mục tiêu sẽ nỗ lực hết sức, đến chết cũng không hối hận. Nếu cô yêu tôi, tôi thật sự sẽ bị cô quấn lấy, cho nên mong cô chú ý, đừng gây phiền phức cho hai chúng ta.”

Cô không thể không quay đầu lại: “Anh yên tâm, điều đó tuyệt đối không thể.”

Mấy ngày sau đó, Phó Thánh Hâm sống trong nơm nớp lo sợ, nhưng lại không xảy ra chuyện gì với Dịch Chí Duy. Ở bên anh càng lâu, cô càng cảm thấy sợ hãi. Anh quả thật là một người biến hóa thất thường. Cô càng không đoán được rốt cuộc anh muốn gì. Anh không mời cô qua chỗ anh ngắm cảnh đêm nữa, cũng không bước vào phòng cô một bước. Ban ngày họ luôn cùng nhau đi chơi, buổi tối sau khi ăn cơm xong cũng thỉnh thoảng cùng ra ngoài đi dạo, nhưng anh trở thành người lịch lãm phong độ nhất, nho nhã lịch thiệp giữ khoảng cách với cô.

Qua mấy ngày như thế, cô nghi ngờ anh muốn lạt mềm buộc chặt, cho nên liền đề xuất quay về Đài Bắc, giống như kế dẫn rắn ra khỏi hang trong Binh pháp Tôn Tử. Anh vui vẻ đồng ý, buổi tối trước khi quay về, họ vẫn ăn cơm ở khách sạn. Phó Thánh Hâm uống thêm mấy ly rượu đỏ, không tránh khỏi hơi chóng mặt. Dịch Chí Duy đưa cô về phòng, cô đứng ở cửa, hỏi nhỏ: “Không vào ngồi một lát sao?”

Anh cười: “Cô thật sự đã say rồi? Tiền tôi vẫn chưa gửi vào tài khoản của cô đâu!”

Câu nói này khiến cô tức run lên, anh biết rõ cô vẫn phải cầu xin anh, cho nên sớm đã đợi ở đây, đợi xem trò hề của cô. Anh nhẫn nại, cuối cùng anh đợi được! Dù gì bản thân cô đã mắc lừa anh, chính vì câu cô nói trong phòng anh hôm đó, chỉ vì một câu nói của cô, người đàn ông nhỏ mọn!

Cô rít lên qua kẽ răng: “Vô liêm sỉ!”

Anh cười lớn: “Đây là lần đầu tiên tôi nhận được sự đánh giá như vậy trong hoàn cảnh thế này – Mấy lần trước người ta mắng tôi như vậy, nhưng đều là vì tôi chưa được sự đồng ý của nữ chủ nhân, tự tiện xông vào phòng của họ!”

Cô tức đến mức đỏ mặt, vội vã mở cửa ra, nhưng không biết tại sao chìa khóa không nghe theo lệnh, tay run rẩy lại làm rơi xuống nền. Cô cúi xuống định nhặt lên, anh sớm đã nhặt lên trước, thành thạo mở cửa, cô đẩy anh ra rồi đi vào phòng, quay người đóng cửa, anh sớm đã lách người vào trong. Cô tức điên lên, vội vàng chặn anh lại ở bệ cửa, lộn xộn nói: “Anh muốn làm gì?”

Anh kinh ngạc nhướn nhướn mày: “Là lúc nãy cô mời tôi vào mà!”

Ngực cô phập phồng mạnh, anh quả thật bỉ ổi, luôn tạo ra một cái bẫy để cô chui vào. Quả nhiên, anh mỉm cười, đưa tay ra xoa mặt cô: “Cô đừng phí sức, cô không phải là đối thủ của tôi.”

Anh luôn có thể nhìn thấu cô đang nghĩ gì, cho nên cô luôn bị anh khống chế.

“Cô lại sợ tôi rồi, đúng không?” Hai tay anh nâng mặt cô lên: “Nhưng, có ai từng nói với cô rằng, lúc cô sợ là đẹp nhất không?”

Cơ thể cô lại bắt đầu run rẩy, có lúc anh cũng biết nói những lời đường mật, ví dụ như bây giờ. Nhưng lời nói từ miệng anh lại giống như khẩu Phật tâm xà, cô biết, lúc anh dỗ dành ai thì đa phần người đó lại bị mắc lừa anh.

Quả nhiên, một giây sau, cô liền biết mình lại mắc lừa – anh uyển chuyển hôn, hôn đến mức cơ thể cô mềm đi. Anh vẫn chưa đồng ý giúp Hoa Vũ! Dùng lời của anh để nói, tiền vẫn chưa vào tài khoản của cô!

Ngày hôm sau trên máy bay, hành trình bay dài hơn mười tiếng, tuy ngồi bên cạnh Dịch Chí Duy, nhưng cô lại không nói một câu nào với anh. Cô chưa từng hận một người nào đến vậy, cô vốn cho rằng, cả đời này người cô hận nhất chính là Giản Tử Tuấn. Hôm nay mới biết còn có người đáng hận hơn anh ta! Giản Tử Tuấn ít nhất cũng là quang minh chính đại mưu tính cô, quang minh chính đại bỏ rơi cô, nhưng Dịch Chí Duy… Cô cắn chặt răng, anh chính là người đàn ông nham hiểm nhất, bỉ ổi nhất trên thế giới!

Sáng hôm nay anh lại còn chế giễu cô như không có việc gì xảy ra: “Bây giờ cô có được coi là tiền mất tật mang không?” Cô tức đến mức muốn cầm lấy bình hoa ở đầu giường đập vào đầu anh. Anh lại cười nhắc nhở cô: “Tốt nhất là cô mau chóng dậy thu dọn hành lý đi, nếu không sẽ lỡ chuyến bay.”

Lòng cô rối bời, sau khi lên máy bay liền chỉ mong máy bay mau mau hạ cánh, cô sẽ vĩnh viễn không gặp lại tên khốn nạn này nữa.

Cuối cùng đợi đến lúc máy bay hạ cánh, cô vội vã xuống, nhưng lúc lấy hành lý không thể không đứng chờ, anh lại xuất hiện bên cạnh: “Bảo thư ký Hoàng lấy hộ đi.”

Cô không thèm để ý đến anh, chỉ muốn nhanh chóng cách xa anh một chút, liền quay người đi ra ngoài. Anh cùng đi ra, cô căm hận dừng chân: “Anh còn muốn thế nào nữa?”

Anh thủng thẳng đáp: “Đừng cho rằng tôi đi theo cô, đây là sân bay, cô được đi, tôi thì không được đi sao?”

Cô tức điên, quay đầu lại đi ra ngoài. Vừa mới đi đến cửa kiểm tra an ninh, bỗng nhiên anh ôm lấy eo cô, cô bất ngờ, đang muốn vùng ra, anh lại đột ngột hôn cô, khiến cô đờ đẫn, thật sự là đờ đẫn, không biết anh đang làm gì. Đợi cô tỉnh ngộ, trước mắt đã là một quầng sáng trắng – ít nhất có hai mươi chiếc máy ảnh đang điên cuồng chụp họ, ánh đèn chiếu đến mức khiến người ta không thể mở mắt.

Hoàng Mẫn Kiệt đi lên giải vây, đám phóng viên đâu chịu nghe theo, lắm mồm lắm miệng liền hỏi: “Anh Dịch, anh và cô Phó đang yêu nhau sao?”; “Anh Dịch, anh và cô Phó vừa mới đi nghỉ ở nước ngoài về à?”…

Dịch Chí Duy dường như không vui, dưới sự phối hợp của thư ký kéo cô thoát khỏi vòng vây, vội vàng lên chiếc xe riêng đợi bên ngoài. Đám phóng viên đuổi theo, còn chụp lia lịa về phía chiếc xe.

Xe chạy trên đường, anh mới thả lỏng khuôn mặt đang kéo căng, tươi cười vui vẻ: “Ngày mai trang nhất báo xã hội chắc chắn sẽ là hai chúng ta.”

Cô hiểu ra: “Anh cố ý? Tại sao?” Vừa nói dứt lời bản thân cô cũng đoán được đáp án, lập tức vô cùng tức giận. Anh sợ người ta không biết cô hao binh tổn tướng, cho nên dùng cách này để thông báo cho thiên hạ, cho tất cả mọi người biết cô đang đại bại thê thảm dưới tay anh.

Quả nhiên anh cười: “Đúng thì sao chứ?”

Cô vô cùng căm hận, lại biết rõ trong lời nói cũng không thắng được anh, đành quay đầu đi không thèm để ý đến anh.

Cô không để anh đưa mình về nhà, chỉ để tài xế đưa đến cửa công ty rồi xuống xe. Anh còn nói tạm biệt với cô: “Có thời gian thì tìm tôi uống cà phê.”

Cô trừng mắt nhìn anh, nếu có thể, cô nhất định sẽ giết anh!

Cô gọi taxi về nhà. Mọi người đã ăn xong bữa tối từ sớm, rất yên ắng. Đúng với ý cô, cô lặng lẽ về phòng mình, đóng cửa lại mới cảm thấy như rủ bỏ được hết mọi gắng gượng kiên cường. Cô bổ nhào xuống giường, trên giường trải chiếc chiếu hoa sen cô lấy về từ văn phòng làm việc của cha, chiếc chiếu lạnh lẽo. Cô áp khuôn mặt nóng bừng xuống, giống như là áp vào lòng cha.

“Ôi! Cha ơi…” Cô đau đớn khẽ gọi.

Cô phải làm thế nào? Cô có thể làm thế nào?!

Ngày hôm sau cô xuống dưới ăn sáng, người trong nhà mới biết cô đã về. Mọi người đang ồn ào, tranh nhau xem báo, vừa thấy cô lại yên lặng như tờ. Thánh Khi gọi một tiếng: “Chị cả!” rồi giấu tờ báo ra sau lưng, cô đưa tay ra: “Đưa chị!”

“Chị cả!”

“Đưa chị!”

Thánh Khi sợ sệt đưa tờ báo cho cô, cô vừa nhìn liền thấy bức ảnh lớn ở trang nhất – chính là cảnh cô và Dịch Chí Duy đang hôn nhau nồng nhiệt. Đầu cô choáng váng từng đợt, mắt cũng hoa lên, cố gắng đọc dòng chữ lớn màu đỏ trên tờ báo: “Nhân tình mới của Dịch Chí Duy ”, bên dưới là chữ nhỏ, nhìn rất vất vả: “Tối qua phóng viên tình cờ bắt gặp nụ hôn nồng nhiệt tại sân bay. Dịch Chí Duy không nói một lời vội vã đưa mỹ nhân rời đi, có người nhận ra cô gái trong bức ảnh là Phó Thánh Hâm, con gái cả của Phó Lương Đông – đại gia nổi tiếng trong ngành bảo hiểm, vừa mới qua đời. Dịch Chí Duy xưa nay rất kín tiếng trong cuộc sống riêng tư, lần này lại nồng nhiệt hôn bạn gái trước mặt tất cả mọi người, đủ thấy người này có quan hệ không bình thường. Có người đi cùng chuyến bay nói với phóng viên, trên máy bay hai người ngồi gần nhau, cử chỉ thân mật, rõ ràng đang yêu nhau say đắm…”

Phổi cô sắp tức muốn vỡ ra. “Chị cả!” Thánh Khi lại sợ sệt gọi cô. Cô biết người trong nhà nghĩ như thế nào, công ty đang trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, cô lại sang Mỹ đi nghỉ cùng bạn trai, đặc biệt người bạn trai này lại là Dịch Chí Duy.

Quả nhiên, bà Phó nói: “Thánh Khi! Con đừng có ở đó mà làm phiền đại tiểu thư nhà chúng ta, người ta bây giờ đã bay lên đầu cành làm phượng hoàng rồi! Chỉ sợ cha mấy đứa muốn đội mồ bóp chết tên nghịch tử này thôi. Có chí khí, câu được Dịch Chí Duy, được thôi! Đây mới gọi là bản lĩnh!”

Phó Thánh Hâm không chấp, nhẫn nhịn quay người đi nói: “Tôi đi làm.”

Vừa đến phòng làm việc, cô liền nhận được báo cáo của bà Lý: “Từ tổng của Ly Ngân gọi điện tìm cô.”

Ngân hàng tìm cô còn có việc gì chứ? Ép nợ! Cô khóc không ra nước mắt. Vừa nhận điện cô liền nói: “Từ tổng, cháu thật sự đang nghĩ cách.”

“Bác biết.” Không ngờ thái độ của Từ tổng lại tốt hơn hẳn so với bình thường: “Cháu gái, không cần vội, bác cũng biết khó khăn của cháu, cứ từ từ.”

Trong chốc lát cô thật sự tưởng tai mình có vấn đề, lúc lâu không thể nghe được. Lại nghe Từ tổng nói: “Thế này đi, chúng ta hẹn lúc nào đó ăn bữa cơm nói chuyện. Ôi, từ lúc cha cháu xảy ra chuyện, trong lòng bác cũng rất rối loạn, không quan tâm cháu một chút.”

Cô quá đỗi bất ngờ: “Bác Từ, bác khách sáo quá, nói những lời như vậy quả thật khiến cháu thấy ngại. Hay là tối nay chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện?” Từ tổng lập tức đồng ý. Cô dập điện thoại, vẫn như đang nằm mơ. Có phải ông trời đã nghe thấy sự khẩn cầu của cô cho nên xuất hiện kỳ tích? Hay là linh hồn cha cô trên trời phù hộ cho cô trong lúc tuyệt vọng có cơ hội tìm lối thoát?

Dù sao, cuối cùng cô đã thấy được kỳ tích. Cô vui vẻ ra ngoài nói với bà Lý. Bà Lý cũng vui mừng cứ liên miệng “A di đà Phật”. Ông trời, ông cũng thật công bằng, ông vẫn còn nghe thấy sự cầu khẩn ngày ngày đêm đêm của cô.

Bà Lý mừng rỡ hớn hở: “Tôi thấy hôm nay là ngày may mắn của Hoa Vũ chúng ta.” Câu nói nhắc nhở cô, cô nói: “Tôi sẽ gọi điện cho mấy ngân hàng khác thử xem sao, có lẽ vận may hôm nay đủ khiến chúng ta có niềm vui lớn.”

Hôm nay cô thật sự quá may mắn, thái độ của mấy ngân hàng đều có sự thay đổi  lớn, trong đó ngân hàng Phú Dụ còn giống như Ly Ngân, khách sáo nói với cô về tình cũ, khéo léo tỏ ý muốn ăn cơm nói chuyện với cô, cô liền đồng ý. Gọi bốn năm cuộc điện thoại, thật sự quá đỗi vui mừng, chút bực dọc sáng nay đã tan theo mây khói, không còn chút bóng dáng nào.

Buổi tối lúc ăn cơm với Thánh Hâm, thái độ của Từ tổng quả thật như một người hoàn toàn khác trước, một lời một chữ “cháu gái”, luôn miệng khen cô có bản lĩnh, giải quyết cơ nghiệp của cha ngay ngắn đâu ra đấy. Cô than một tiếng: “Bác Từ, tình hình của chúng cháu bác cũng biết, tiền nợ Ly Ngân, cháu đã ra sức nghĩ cách rồi. Chỉ e số tiền vay nóng đã đến hạn đó, cháu không thể hạch toán ngay được.”

Từ tổng cười vui vẻ: “Tình bằng hữu mấy chục năm của chúng ta, cháu gái sao còn khách sáo vậy, đợi tình hình kinh tế của cháu dư dả hơn rồi nói cũng chưa muộn.”

Cô vui mừng khôn xiết: “Bác Từ, bác là ân nhân của Hoa Vũ, đại ân đại đức của bác, cháu sẽ khắc ghi trong lòng, cha cháu dưới cửu tuyền cũng sẽ cảm kích ân đức của bác.”

Từ tổng nói: “Xem cháu nói kìa, bác Từ cũng thấy ngại.” Dừng lại một lúc, ông nói: “Thật ra bác cũng có việc muốn nhờ cháu.”

Cô buột miệng nói: “Chỉ cần Thánh Hâm làm được, cho dù có tan xương nát thịt cháu cũng làm.”

Từ tổng cười đùa: “Đâu có nghiêm trọng như vậy! Chỉ cần một câu nói của cháu, bác tin Chí Duy sẽ chịu nghe theo thôi.”

Cô choáng váng đầu óc: “Chí Duy?”

Từ tổng vội vàng nói: “Đúng thế, chỉ cần Đông Cù chịu để lộ chút kẽ hở cho chúng ta, Ly Ngân sẽ hưởng thụ không hết!” Ông cười nói: “Dịch Chí Duy tuổi trẻ tài cao, mấy người già chúng ta không theo kịp nữa rồi. Lúc chúng ta ngồi với nhau, mọi người bàn tán, đều nói giới tài chính sau này là thiên hạ của Dịch Chí Duy đấy!”

Dịch Chí Duy?!

Đầu óc cô rối loạn, không hiểu từ lúc nào đã dính vào cái tên này, không phải cô đang nói chuyện khoản vay nóng với ông ta sao? Suy nghĩ từng chút từng chút một, cuối cùng cô đã hiểu được. Không phải ông trời rủ lòng thương, không phải cô may mắn – là Dịch Chí Duy.

Là cái tin về cô và Dịch Chí Duy có tác dụng đáng cười! Ai ai cũng cho rằng cô thật sự là tình nhân mới của Dịch Chí Duy, các ngân hàng muốn bợ đỡ Dịch Chí Duy cho nên muốn có kết giao với cô, lại chịu nể mặt cô một chút. Cô thở khó khăn, trong họng như mắc một viên đá. Cái gì mà quan hệ lâu năm? Cái gì mà tình cũ? Là vì cô có giá trị lợi dụng, họ mới buông tha cho cô, không dám giết chết ngay.

Cô thở khó nhọc, Từ tổng vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, cô không nghe vào đầu một chữ nào.

“Thánh Hâm!” Giọng nói thân thuộc mà xa lạ, là ai đang gọi cô? Cô chần chừ quay mặt lại, sắc mặt cô vốn đã trắng như hoa lê, vừa nhìn thấy, ngay cả màu đỏ trên môi cũng biến mất.

Dịch Chí Duy!

Anh vẫn cười đầy phong độ như thế, tiến đến: “Thật là trùng hợp, em cũng ở đây.” Từ tổng sớm đã cười như Phật Di Lặc: “Cậu Dịch, thật là trùng hợp!”

Cô vốn đã không còn khả năng suy nghĩ, thẫn thờ ngồi đó. Anh vòng tay qua cổ cô ôm lấy cô từ phía sau, thân mật nói: “Đừng giận dỗi, đâu phải anh cố ý để cho đám phóng viên đó nhìn thấy.” Vừa nói, anh vừa cười với Từ tổng: “Cô ấy là thế, gặp phải chút chuyện liền không thèm để ý đến người khác. Tối qua ở sân bay phóng viên chụp được bức ảnh của chúng tôi, cô ấy tức giận, hôm nay ngay cả điện thoại của tôi cũng không nghe.”

Anh thật biết nói dối, nói ra những lời như thế mà không chớp mắt. Cô đẩy anh ra, anh thuận thế kéo ghế ngồi xuống: “Hai người nói chuyện gì vậy?”

Từ tổng thấy tình cảnh giữa họ, biết rằng đôi tình nhân này đang giận dỗi, chẳng trách vừa nói đến Dịch Chí Duy, biểu hiện của Phó Thánh Hâm không bình thường lắm. Cho nên ông tươi cười nói: “Chúng tôi đang nói đến cậu đó!”

Anh liếc Thánh Hâm một cái: “Nói tôi điều gì? Thánh Hâm chắc chắn nói tôi không tốt rồi.”

Từ tổng nói: “Đâu có, Thánh Hâm đang khen cậu đấy!”

Ánh mắt anh chậm rãi lướt về phía cô, khiến cô tiếp chiêu hơi khó khăn, đành cúi đầu. Từ tổng vỗ đầu: “Xem trí nhớ của tôi này, hẹn người ta đánh bài, không ngờ lại quên sạch mất. Muộn mất rồi, tôi phải đi đây.” Rồi ông cười với Dịch Chí Duy: “Cậu và Thánh Hâm cứ nói chuyện nhé, thật xin lỗi, tôi phải đi trước đây.”

Từ tổng đi rồi, Dịch Chí Duy liền ngồi vào ghế của Từ tổng, đối diện với Phó Thánh Hầm, cúi đầu xuống nhìn: “Sao thế? Đang khóc à?”

Cô ngẩng mặt lên: “Tôi khóc gì chứ? Tôi cười còn không kịp ấy, họ muốn nịnh bợ anh, cho nên ngay cả tôi cũng được thơm lây, nhờ phúc của anh, tôi thấy lần này thật sự đã chuyển dữ hóa lành rồi.”

Anh cười: “Cô hiểu là được. Tôi chỉ cần cho người ta biết cô là người phụ nữ của tôi, họ sẽ nể mặt tôi vài phần, cô và Hoa Vũ của cô sẽ có cơ hội vùng lên.” Cô kinh ngạc nhìn anh, anh mỉm cười: “Cái gì cũng có giá của nó, cô và Hoa Vũ đáng để đưa ra ba chữ Dịch Chí Duy tôi. Ba chữ này là tấm lệnh bài, tiền không thể đổi được, cô định báo đáp tôi thế nào?”

Cô nhìn anh, anh vẫn cười nham hiểm, sự lạnh lẽo trong lòng cô dần dần lan tỏa. Cô biết những lời anh nói là thật, tên của anh quá đáng tiền, anh thông báo cho thiên hạ biết cô là của riêng anh, cho nên cô mới được đám ngân hàng ấy đánh giá lại giá trị lợi dụng. Anh sớm đã có âm mưu, anh sớm đã tính toán xong, anh không cần đưa ra tiền bạc thật, cô và Hoa Vũ liền có thể thoát khỏi địa ngục. Cô rùng mình, thật là một kẻ keo kiệt!

Doanh nhân tính toán thông minh như anh nhất định sẽ thu lại lợi ích từ cô nhiều hơn gấp mười lần so với vốn bỏ ra thì mới can tâm, anh ta sẽ muốn cô làm gì?

Buổi tối cô ngủ không ngon, sáng sớm tỉnh dậy có quầng thâm ở mắt. Cô nhìn vào gương, dùng phấn mắt che đi, tô lên màu hồng cũng không ổn, màu tím cũng không được, cứ giống như là vừa khóc, bực mình vứt chiếc chổi, đập vào gương “choang” một tiếng, lại rơi xuống đất. Dịch Chí Duy lười nhác lật mình: “Sao thế?”

Cô không nói, cúi người xuống tìm chiếc chổi vẽ mắt, không biết là rơi đi đâu. Bộ quần áo ngủ này lại có kiểu dáng bó sát, eo thắt đến mức vừa nhất, cô cúi xuống, chỉ cảm thấy quần áo thít chặt đến mức không thở nổi.

“Tìm cái gì thế?” Anh hỏi: “Mới sáng sớm, tôi tưởng tôi đã được coi là người dậy sớm rồi, cô còn dậy sớm hơn tôi.”

Đôi dép đi trong nhà mềm mại giẫm lên vật cứng nho nhỏ, cô nhích chân ra, nhặt chiếc chổi lên từ trong lớp lông dài của thảm trải sàn.

Anh đứng dậy, nhìn cô tiếp tục trang điểm, nói: “Sao thế? Không ngủ được?”

Cô lãnh đạm nói: “Tôi lạ giường.”

Anh cười: “Nếu cô đề nghị đến nhà cô, tôi không phản đối đâu.”

Cô biết rõ không thắng nổi anh về tài ăn nói, buồn bực nói: “Tôi phải đi rồi.”

“Còn sớm như vậy.” Anh nhìn nhìn đồng hồ: “Đi ăn sáng đánh bóng cùng tôi nhé.”

Cô chưa từng có hứng thú với bất cứ môn thể thao nào, nhưng anh lại thích bỏ công sức cả buổi sáng dạy cô cách cầm gậy. Cô biết dụng ý của anh, cả sân golf ít nhất có năm người trong giới kinh doanh nhìn đến mức tròn cả mắt. Đặc biệt là Hà Vĩnh Cơ, chủ tịch của ngân hàng Đại Lợi, cuối cùng không kiềm được đi đến hỏi: “Vị này là…”

Dịch Chí Duy nói ngắn gọn: “Bạn tôi, cô Phó Thánh Hâm.”

“Ồ! Hóa ra là thiên kim của ông Phó Lương Đông. Nghe nói bây giờ Hoa Vũ do cô Phó quản lý, thật là tuổi trẻ tài cao. Cô Phó xinh đẹp như vậy, lại giỏi giang như thế, Chí Duy, cậu có con mắt tinh tường thật đấy.” Nịnh hót qua loa một lượt, anh ta lại hỏi: “Khi nào hai người mời tôi uống rượu mừng thế?”

Không đợi cô lên tiếng, Dịch Chí Duy liền nói: “Tôi và cô Phó chỉ là bạn bè bình thường.”

Hà Vĩnh Cơ chỉ anh cười: “Là bạn bè lâu năm, còn lừa tôi sao? Xưa nay cậu đem theo bạn gái đều bỏ lại người ta, để người ta ở một bên làm người xem, hôm nay tự mình làm huấn luyện viên, cô Phó đây cũng đủ ngoại lệ rồi, còn nói chỉ là bạn bè bình thường?” Liền thấy Dịch Chí Duy căng mặt ra, Hà Vĩnh Cơ bỗng nhiên hiểu ra, bản thân mình nói vậy, không phải là bới móc nợ cũ với Dịch Chí Duy sao? Chẳng trách anh ta không vui, cô Phó này nghe thấy, khó tránh khỏi ghen tuông giận dỗi, bản thân mình thật là hồ đồ. Nghĩ lại, Dịch Chí Duy căng thẳng đến mức này, có thể thấy vị trí của Phó Thánh Hâm trong lòng anh ta không bình thường, Hà Vĩnh Cơ lập tức cười nói: “Cô Phó, đừng nghĩ nhiều, tôi đùa Dịch Chí Duy đó, con người cậu ấy xưa nay rất chung tình, chắc cô cũng biết.”

Đợi anh ta rời đi, Dịch Chí Duy liền cười nói với Thánh Hâm: “Bây giờ nếu cô tìm anh ta vay tiền, tôi đánh cược anh ta chắc chắn chịu cho cô vay.” Cô biết tuy anh nói đùa, nhưng là sự thật, trong lòng càng khó chịu hơn, quay mặt đi dùng gậy đánh golf chọc chọc mặt cỏ. Anh biết cô không thích nói chuyện với anh, nhưng anh lại cứ thích trêu cô: “Sao thế, câm rồi à?”

Anh là đại ân nhân của cô và Hoa Vũ, cô không thể đắc tội: “Không sao.”

“Vậy sao giống như tức giận thế?” Anh đưa ngón trỏ ra nâng mặt cô lên: “Bài học đầu tiên cô phải học chính là mỉm cười. Trong bất cứ tình huống nào, trước mặt bất cứ ai, cô đều phải cười, cười thật tươi, cho dù cô hận đối phương đến chết, cô cũng phải cười và nói chuyện với anh ta. Đợi đến lúc anh ta tưởng rằng cô vô hại, rồi đâm cho anh ta một nhát cũng chưa muộn.”

Cô hít một hơi thật sâu, cười xinh đẹp với anh. Anh nói đúng, trên thế gian này, những thứ cô phải học quá nhiều, cô sẽ học thật tốt, học thật chăm chỉ. Anh véo má cô nhè nhẹ trong khi cô cười tươi như hoa mùa xuân đang nở: “Khổng Tử đã dạy, trẻ con có thể dạy được, tôi sẽ dạy bảo cô thật tốt.”

Cửa ải khó khăn trước mắt coi như đã tạm thời qua được, nhưng cô không thấy nhẹ nhõm hơn bao nhiêu. Ở bên cạnh Dịch Chí Duy là một việc quá vất vả, suy nghĩ của anh khó lường, thay đổi quá nhanh, chuyển biến cũng quá nhanh, cô chỉ có thể nỗ lực đuổi theo. Nói thật, Dịch Chí Duy đối xử với cô cũng tốt, ngoài việc thỉnh thoảng mắng cô ngốc, nói cô “khúc gỗ mục không thể đẽo gọt được”, đa phần anh cũng dễ sống, đặc biệt anh là kiểu người lịch thiệp, chu đáo, trời có sụp xuống cũng không để mất phong độ. Anh dạy cô rất nhiều điều, từ làm người cho đến kinh doanh. Có lúc anh nói với cô “ở bên cạnh học tập chút”, có lúc cô tự nhìn rồi hiểu ra. Cô thích nhìn anh nói chuyện điện thoại với trợ lý, kiểu sát phạt quyết đoán ấy, người ngoài khó có thể thấy được. Giọng nói của anh là kiểu bình thường nhất, giống như lúc nói với cô “Tối nay đi ăn cơm với anh.” Lúc nói với trợ lý, lại là nội dung vô cùng chấn động: “Bổ sung thêm vốn đầu tư, ngày mai tôi không muốn nhìn thấy chi phiếu này ở phòng giao dịch nữa.”

Thỉnh thoảng anh cũng nói chuyện với cô về giới kinh doanh, khi nói đến những ông lớn trong ngành tài chính luôn là giọng điệu rất châm biếm, khi anh châm biếm người khác rất độc miệng, cay nghiệt, có lúc cô cũng là đối tượng châm biếm kiểu đó, bởi vì cô ngốc. Thật ra từ nhỏ rất nhiều người khen cô thông minh, chỉ là ở bên cạnh người thông minh tuyệt đỉnh như anh, cô rõ ràng là ngu ngốc. Anh không chịu được người bên cạnh rất lâu không hiểu được ý của anh, mới đầu còn trách móc, sau này chắc cảm thấy thật sự hết thuốc chữa, cho nên hạ thấp yêu cầu, không nói cô nhiều nữa.

Ở bên cạnh anh lâu dần, ít nhiều biết được chút tính khí của anh, đó cũng chỉ là về thói quen sống, kiểu như thích ăn gì, không thích ăn gì. Anh xưa nay dậy sớm, nhưng nếu ngủ không ngon khi tỉnh dậy sẽ bực dọc, căng mặt giận dữ, ngay cả khả năng đánh golf cũng sẽ thất thường. Cho nên khi anh không ngủ được, nhất định đừng đi gây chuyện với anh. Đây ít nhiều cũng thêm chút tính người cho anh – nhưng cô vẫn sợ anh, theo anh càng lâu sự sợ hãi đó càng lớn, anh mất rất nhiều tâm sức để nâng đỡ cô, còn cô không đoán được lợi ích anh muốn là gì.

Họ chung quy có thù truyền kiếp, mối thù giết cha không đội trời chung. Cô hận Giản Tử Tuấn đến mức nào, chắc anh sẽ hận cô đến mức ấy, không phải sao? Có lẽ anh muốn đào tạo cô thành tài, sau đó mới ra tay đối phó với cô, bởi vì quy tắc của anh là không ra tay với phụ nữ trẻ em vô dụng; hoặc có lẽ anh quá nhàn rỗi, do đó muốn coi cô là con vật cưng để dạy bảo, con người anh quá thông minh không có kẽ hở, phàm phu tục tử không thể theo kịp, cho nên cô đơn.

Cô vẫn thật sự không hiểu bản thân mình thu hút anh ở điểm nào, khiến anh chịu giúp đỡ Hoa Vũ. Sau này cô liền chuyển 30% cổ phần vào tên anh, anh còn nói một tiếng cảm ơn, không biết là phong độ lịch thiệp sai khiến hay là thành tâm thành ý. Cô lại thở phào nhẹ nhõm, cô còn sợ anh không nhận ấy chứ. Có anh là đại cổ đông của Hoa Vũ, không nghi ngờ gì, chính là được hóng mát dưới bóng cây.

Cô dần dần quen với cách thức làm việc. Tuy cô không được đào tạo chính quy, lại không quen lắm đối với ngành này, nhưng có anh ở đằng sau hướng dẫn, thầy giỏi có trò giỏi. Cô luôn bị anh chế giễu, nhưng anh tự tay dạy bảo, ít nhiều cũng học được chút ít. Mọi người đều biết cô là bạn gái thân thiết của Dịch Chí Duy, đều chịu nể mặt cô, cô ứng phó cũng không vất vả.

Cô dần dần đưa Hoa Vũ vào quỹ đạo bình thường, nghiêm khắc cải cách thể chế công ty, sa thải hàng loạt nhân viên, cơ cấu thừa. Thanh toán nợ cũ, gán nợ bất động sản để lấy tiền vốn quay vòng. Dịch Chí Duy ở một bên xem, không nói gì, nhưng cô biết anh tán thành.

Cứ như vậy, cô liền trở nên bận rộn, Dịch Chí Duy cũng bận. Gần đây anh thích một vị nữ luật sư xinh đẹp, theo đuổi liên tục. Cơ hội gặp mặt của hai người ít đi, cô liền chuyển hẳn về nhà ở.

Vừa về đến nhà liền cãi nhau với mẹ kế. Bởi vì trong số nhân viên cô sa thải, có em trai bà. Bà Phó sớm đã không hài lòng với cô, chỉ khổ là không gặp được cô, nghe nói cô về nhà, liền tức giận xông vào phòng khách: “Đại tiểu thư đã về rồi? Thật là khách quý, tôi còn tưởng cả đời này cô cũng không gặp người nhà họ Phó chúng tôi nữa.”

Nếu là trước đây, cô sẽ cúi đầu nhẫn nhịn, nhưng hôm nay cô vừa mới kiểm kê sổ sách của công ty xong, vô cùng mệt mỏi, về đến nhà nghe thấy những lời nói ấy của bà ta, vừa tức giận vừa buồn cười: “Đây là nhà tôi, tôi về nhà là chuyện đương nhiên.”

“Ồ! Vẫn biết đây là nhà cô, vẫn biết trong căn nhà này đều là người nhà cô sao, tôi còn tưởng cô đi theo tên họ Dịch đó, sớm đã quên mất mình họ gì, sớm đã quên mất đây vẫn là nhà cô rồi đó!”

Cô cười nhạt: “Bà Phó, tôi tôn trọng bà là bề trên, mong bà cũng tôn trọng bản thân mình.”

Bà Phó thấy cô không im lặng như trước, càng tức giận không kiềm chế được: “Tôi là bề trên? Cô vẫn còn biết tôn trọng người bề trên này sao? Cô có tên họ Dịch nâng đỡ, có bao giờ cô coi tôi ra gì chứ? Bây giờ cô uy phong, là chủ tịch của Hoa Vũ, nói một không hai, muốn sa thải nhân viên liền sa thải, đâu có lo đến sự sống chết của người khác. Người ta phải nuôi cả nhà, chỉ trông chờ vào đồng lương đó để sống, cô không có lương tâm! Cha cô mù mắt mới để công ty lại cho cô!”

Sỉ nhục đến người cha đã mất, Phó Thánh Hâm không nhẫn nhịn được nữa: “Bà Phó, mong bà nói chuyện hãy suy xét đến hậu quả. Tôi sa thải nhân viên là công việc yêu cầu, người có ích tôi sẽ không sa thải. Những người bị sa thải lần này tôi cũng trả phí tổn thôi việc theo pháp luật. Nếu bà không hài lòng, có thể kiện tôi lên tòa án lao động. Bà lấy thân phận gì mà gây hấn với tôi ở đây?”

Bà Phó bị cô làm cho nghẹn không nói nên lời, liền làm ầm lên: “Tôi có là cái gì chứ, ngay cả bụi dưới chân cô cũng không bằng! Bây giờ công ty do cô làm chủ, mấy mẹ con tôi đều ăn cơm dưới tay cô, chỉ có tôi không biết cân nhắc, còn muốn cô nể mặt, cô không đuổi cái bà già này ra ngoài đã độ lượng rồi!” Vừa nói, bà vừa khóc: “Ông ơi! Ông bỏ mẹ con tôi ra đi, bây giờ ngay cả chỗ để dung thân chúng tôi cũng không có…”

Phó Thánh Hâm phiền muộn, gắt lên: “Bà im đi!”

Lần này đã làm bà Phó tức giận triệt để: “Cô bảo tôi im đi? Cô là cái thá gì chứ! Dù gì tôi vẫn là vợ của cha cô, cô dựa vào cái gì mà bảo tôi im miệng, tôi khóc cha cô thì đã sao? Tôi biết ý của cô, dù sao cô sẽ gả vào nhà tốt, chết đói mấy mẹ con tôi là tốt nhất!”

Phó Thánh Hâm vô cùng tức giận, ngược lại liền cười – đây cũng là do Dịch Chí Duy mà ra, càng tức giận anh càng ép cô cười. Cô cười cười, liền nói: “Bà Phó, cũng coi như bà vẫn biết quan hệ tốt xấu. Tuy bà là vợ của cha tôi, nhưng cha tôi đã qua đời, trên di chúc ghi rất rõ ràng, để lại khoản lớn bất động sản và tiền mặt cho tôi. Về tình người, về pháp luật, tôi đều không có nghĩa vụ nuôi bà, công ty và căn nhà này đều đứng tên tôi, tôi cho bà ở đây, chỉ là nể mặt người cha đã mất. Bà đừng tưởng tôi có nghĩa vụ coi bà là ai, kệ cho bà can thiệp vào sách lược của tôi về việc công ty.”

Nói một mạch khiến bà Phó nghe đến ngây người, Phó Thánh Hâm chầm chậm nói tiếp: “Nếu bà an thân an phận, tôi cũng sẽ nể mặt bà, không đuổi bà ra khỏi cửa. Nếu bà cứ tiếp tục gây chuyện bám lấy tôi như thế này, đừng trách ngay cả chỗ dung thân tôi cũng không cho bà!”

Không đợi bà Phó nói thêm gì nữa, cô quay người đi về phòng mình.

Đóng cửa lại, Phó Thánh Hâm ngồi lặng lẽ đờ đẫn lúc lâu. Cuối cùng cô vẫn không kìm được, gọi điện cho Dịch Chí Duy. Chuông reo rất lâu không có người nhấc máy, cô cho rằng anh để quên điện thoại trên xe, đang định tắt đi, lại được nhấc máy.

“Là em!”

Anh cười: “Nói là về nhà cơ mà, sao lại gọi điện cho anh? Không phải là nhớ anh chứ?” Cô phì cười: “Ai nhớ anh chứ! Ở bên cạnh anh anh toàn mắng em ngốc, nói em đến mức tồi tệ.”

“Vậy em còn gọi điện cho anh làm cái gì?”

“Em sợ anh quên em.”

Anh ồ một tiếng: “Không phải em nói ở bên cạnh anh luôn nơm nớp lo sợ sao? Anh quên em vừa tốt còn gì?”

“Vậy công ty em làm thế nào?”

“Những người phụ nữ quá thẳng thắn sẽ khiến đàn ông sợ chạy hết đó.”

“Anh từng nói ghét nhất là phụ nữ nói lời ngọt ngào lừa anh.”

Anh cười lớn: “Thật là kỳ lạ, mỗi lần đối mặt với nhau em đều không thích nói chuyện với anh, hỏi em mười câu em chỉ trả lời một, hễ nói điện thoại, em lại ăn nói sắc bén thế.” Anh đang cười, tuy không nhìn thấy, nhưng cô biết. Anh nói: “Bây giờ em yên tâm rồi chứ, mấy ngày nay anh sẽ không quên em đâu.” Dừng lại một lát, anh hỏi: “Thật sự không có chuyện gì, cố ý gọi điện thoại đến sao?”

Cô không giấu nổi anh, anh luôn hiểu rõ mọi chuyện. Cô cười đau khổ: “Cãi nhau với người khác, trong lòng rất buồn.”

“Với người nhà?” Anh nói: “Anh có thần dược linh đơn, em đi dạo phố bốn tiếng đồng hồ, mua một đống quần áo, đảm bảo sẽ vui vẻ.”

Cô hỏi: “Có chiêu nào mới mẻ hơn chút không?”

“Sao lại không? Cuối cùng dùng thẻ tín dụng của anh thanh toán. Hễ nghĩ đến tiêu tiền của anh, em nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.”

Cô phì cười, anh nói chuyện luôn độc địa như thế, ngay cả nói đến bản thân mình cũng khắc nghiệt vậy. Ở chỗ cô có một tấm thẻ tín dụng của anh, anh nói đó là đạo cụ. Mấy ngày trước luôn muốn để người khác biết cô cầm thẻ tín dụng của anh mua quần áo và đồ trang sức, như vậy người khác mới không nghi ngờ. Hôm nay nghe anh nói thế, quả thật là muốn thử xem sao.

Cô liền lên phố mua quần áo, ở bên cạnh Dịch Chí Duy quần áo không bao giờ là nhiều, quả thật anh phải tham gia quá nhiều sự kiện, bạn gái anh tốt nhất là đêm đêm quần áo mới, mỗi ngày một tạo hình mới. Mà Dịch đại thiếu gia tung hoành ngang dọc, khả năng quan sát đương nhiên cặn kẽ, nếu trong một tuần cô mặc trùng quần áo, anh liền nói bóng gió, nhắc nhở cô nên đi mua quần áo mới.

Cô lái xe đến cửa hàng thời trang nữ Tân Phân nổi tiếng. Đây là lần đầu tiên cô vinh dự được đón tiếp ở cửa hàng này, trước đây quần áo cô đều mua cố định ở hàng quen cũ, nhưng Dịch Chí Duy từng phê bình quần áo cô quá đơn điệu.

Tân Phân quả nhiên danh bất hư truyền, cô vừa đi vào cửa, nữ nhân viên xinh đẹp liền tươi cười chào hỏi: “Cô Phó, chúng tôi vừa nhập hàng mới đó!” Cô kinh ngạc: “Sao cô biết tôi họ Phó?”

Nữ nhân viên tươi cười: “Cô Phó ai không biết chứ? Những người phụ nữ mạnh mẽ vừa xinh đẹp vừa trẻ trung như cô ở trên báo không nhiều.”

Cửa hàng chuyên phục vụ cho những người nổi tiếng, cho chú ý nhất là các tin đồn của xã hội thượng lưu. Cô vừa nghĩ liền hiểu ra, cũng không kỳ lạ gì. Thử mấy bộ quần áo vừa người, cô cũng không hỏi giá tiền, liền đưa thẻ tín dụng cho họ đi thanh toán. Nữ nhân viên đó cười nói: “Ngài Dịch là khách hàng quen của chúng tôi, vậy chúng tôi giảm cho cô 20%.”

Trong lúc đợi thanh toán, lại có một vị khách nữa đi vào cửa, lập tức ánh hào quang tỏa ra khắp nơi, xinh đẹp mê người, hóa ra là Chúc Giai Giai. Cô ta rõ ràng là khách hàng quen ở đây, nhân viên bán hàng thân thuộc chào hỏi: “Cô Chúc, hôm nay đổi kiểu tóc mới, vậy nhất định phải chọn mấy bộ quần áo đẹp.”

“Các cô nói có hàng mới nên tôi đến xem sao.” Vừa nói, vừa đi vào trong, thấy Phó Thánh Hâm, Chúc Giai Giai hơi sững sờ rồi lập tức tươi cười: “Cô Phó, thật là trùng hợp!”

Quả thật trùng hợp, cô cười nhàn nhạt: “Hân hạnh!” Chúc Giai Giai lại rất thoải mái: “Mua quần áo à? Chí Duy không đưa cô đi sao?”

Sao tất cả mọi người đều ghép tên cô với Dịch Chí Duy lại để nói? Nhưng cũng không thể trách bọn họ, dù sao cho đến bây giờ cô là bạn gái duy nhất được Dịch Chí Duy thừa nhận trước giới truyền thông. Ai ai cũng cho rằng cô có thủ đoạn, giữ chặt được chủ tịch Đông Cù tiếng tăm lừng lẫy.

Đối với mỹ nhân như Chúc Giai Giai, ai cũng sẽ bị vẻ đẹp của cô ta làm cho mờ mắt, còn Dịch Chí Duy? Cô không kìm được mỉm cười: “Chẳng phải cô Chúc cũng đến một mình sao?”

Chúc Giai Giai hỏi: “Cô Phó có rảnh không? Chúng ta cùng đi uống tách cà phê nhé!”

Cô do dự giây lát, không biết có nên đồng ý hay không. Có lúc Dịch Chí Duy rất kỳ quặc, đặc biệt không thích cô đi lại quá gần với người bên cạnh anh, nhớ có lần anh đang tắm, cô nghe giúp anh một cuộc điện thoại, kết quả là em trai anh gọi đến. Chỉ vì việc đó mà anh nổi giận một trận, anh rất ít khi tức giận, cho nên cô nhớ rất rõ, không dám tùy tiện qua lại với người bên cạnh anh nữa.

Thấy cô rất lâu không trả lời, Chúc Giai Giai vội vàng nói: “Không tiện thì thôi.”

Nếu cô không đi sẽ khiến người khác cho rằng cô kiêu ngạo, không thích làm quen với người khác, cô liền cười cười nói: “Có gì mà không tiện chứ, tôi rất vui đó.”

Hai người cùng nhau ra khỏi Tân Phân. Chúc Giai Giai nói: “Gần đây có một tiệm cà phê, không gian cũng không tồi.” Liền dẫn cô đến, không khí quả nhiên không tồi, Chúc Giai Giai nói: “Tôi vẫn luôn muốn nhìn gần cô một chút.”

Phó Thánh Hâm mỉm cười: “Có gì mà nhìn chứ, cô Chúc mới đáng để nhìn gần.”

Chúc Giai Giai liền cười: “Cô Phó thật khéo ăn khéo nói.” Đôi mắt to tuyệt mỹ của cô ta như nước hồ thu trong vắt, nhìn Thánh Hâm: “Có lẽ cô không biết, tôi là người ở bên cạnh Chí Duy lâu nhất, lúc cô xuất hiện, tôi cứ nghĩ cô có mị lực gì đặc biệt, khiến Chí Duy phá lệ vì cô nhiều như vậy.”

“Ồ!”

“Con người anh ấy rất kín đáo trước mặt giới truyền thông, xưa nay không thích bản thân mình hay bạn bè xuất hiện trên trang nhất báo chí. Hơn nữa, dựa vào địa vị hiện nay và quan hệ tốt đẹp của anh ấy với giới truyền thông, cho dù có điểm sơ hở nào lọt vào tay họ, bộ phận quan hệ xã hội của Đông Cù cũng sẽ có cách để giới truyền thông không công khai. Cái gọi là ‘nụ hôn sân bay’ đó nhất định là anh ấy cố ý để lộ ra, bày mưu kế cho giới truyền thông có thể đăng lên.”

“Ồ!”

“Cô là người phụ nữ đầu tiên được phép chuyển vào chung cư của anh ấy. Anh ấy chưa từng giữ người khác ở lại qua đêm.”

“Ồ!” Cô không kìm được lắc lắc đầu: “Còn gì nữa?”

“Còn nữa, anh ấy xưa nay luôn tách biệt rất rõ việc công và việc tư. Bạn gái anh ấy không bao giờ được mơ tưởng nhận bất cứ sự giúp đỡ nào từ Đông Cù. Mà theo tôi được biết, anh ấy giúp cô đảm bảo không chỉ một khoản vay.”

“Anh ấy là cổ đông lớn thứ hai của công ty tôi.”

“Ngoại lệ chính là ở đó, anh ấy chưa bao giờ có quan hệ với người hợp tác hoặc là cấp dưới, bởi vì anh ấy nói như vậy có thể ảnh hưởng đến công việc.”

“Ồ!”

“Cô hình như không cảm thấy vậy?” Chúc Giai Giai lắc đầu: “Anh ấy làm bất cứ việc gì, nhất định đều có mục đích. Bởi vì thời gian của anh ấy rất quý báu, không cần thiết lãng phí thời gian vào việc vô dụng. Cô Phó, cô khiến anh ấy tốn không ít thời gian.”

Phó Thánh Hâm đổi một tư thế ngồi khác: “Ý của cô Chúc là…”

“Anh ấy yêu cô.” Chúc Giai Giai thành thật: “Tôi không biết vì sao, nhưng anh ấy thật sự yêu cô.”

Tuy Phó Thánh Hâm là người đã được tôi luyện nhưng cũng suýt bị sặc cà phê, cô từng nghĩ tới mục đích của Dịch Chí Duy, chỉ là nằm mơ cũng không nghĩ đến kết luận này. Khó khăn lắm mới thở lại dễ dàng, cô liền cười: “Cô Chúc thật là biết nói đùa.”

“Không phải tôi nói đùa.” Chúc Giai Giai nói: “Tôi theo anh ấy ba bốn năm, chưa từng thấy anh ấy có dáng vẻ như bây giờ.”

“Có lẽ anh ấy muốn thay đổi cách sống một chút.”

“Anh ấy là người cố chấp, hơn nữa tương đối có chính kiến.”

Kiểu nói chuyện nhạt này khiến Phó Thánh Hâm mệt mỏi, cô không có gì để nói, đành rẽ sang vấn đề khác: “Gần đây tôi và anh ấy rất ít khi gặp mặt, anh ấy có quan hệ rất thân với một vị luật sư.”

“Cô chưa từng quan sát cách thức của anh ấy trong các cuộc thu mua sao? Anh ấy thường bắn bừa một phát, dùng thứ khác để phân tán sự chú ý của đối phương.”

“Cô Chúc! Tôi không biết cô đang nói điều gì, tôi thấy cuộc nói chuyện của chúng ta không còn ý nghĩa để tiếp tục nữa. Tôi còn có việc, tôi đi trước đây.”

Lái xe về nhà, cả đêm không ngủ được. Sáng sớm hôm sau liền thay quần áo đi đánh golf. Cô đợi Dịch Chí Duy ở sân golf, anh kinh ngạc nhướn nhướn mày: “Chào buổi sáng!”

“Chào!”

Anh liền không kìm được cười: “Sớm như vậy chạy đến sân golf làm gì, không phải là muốn gặp anh chứ?”

Cô thuận nước đẩy thuyền hỏi lại: “Anh nói xem?”

Anh cười không nói, cô ho một tiếng, hỏi: “Sao chỉ có một mình, không đưa theo nữ luật sư đến ăn sáng à?”

Anh liếc cô một cái: “Bình thường em đâu có quan tâm anh thế?”

Cô đưa mắt nhìn sân golf: “Hôm nay người đánh bóng không ít.” Bỗng nhiên nhìn thấy một bóng hình quá đỗi quen thuộc, sắc mặt cô liền thay đổi, cúi đầu xuống.

Anh phát hiện ra sắc mặt cô, nhìn theo hướng đó, lập tức tươi cười rạng rỡ: “Ồ, cô Phó, vận may của em hôm nay thật sự không tồi. Nào, chúng ta đi chào hỏi anh Giản.”

Sắc mặt cô tái nhợt, anh nói cái gì? Cô chỉ muốn quay đầu bỏ đi! Anh đứng đó, nắm lấy tay cô: “Đi qua đó với anh.”

“Không!”

Anh nheo mắt lại: “Thánh Hâm?”

Cô biết anh đang tức giận, nhưng cô thà bị anh mắng cũng không muốn gặp mặt Giản Tử Tuấn. Thấy cô không hề động đậy, anh lại cười, cúi xuống, trong mắt người khác, đây chắc là lời nói thì thầm ngọt ngào của đôi tình nhân. Anh mỉm cười, nói từng chữ từng chữ bên tai cô: “Tốt nhất em nên đứng dậy đến đó gặp anh ta với anh, nếu không em biết sẽ có hậu quả gì đấy. Bây giờ Hoa Vũ của em còn có 70% khoản vay chưa trả, đúng không?”

Anh thật là đê tiện, lại dùng công ty để uy hiếp cô! Cô cắn môi, phẫn nộ mà tủi thân nhìn anh.

“Anh cho em năm giây suy nghĩ, anh đếm đến năm, em không đứng dậy, anh quyết không ép nữa, đảm bảo sẽ quay đầu bỏ đi. Một… hai…”

Anh vẫn còn chưa đếm đến “ba” cô liền đứng dậy, anh thưởng cho cô một nụ hôn nhẹ lên má: “Đúng rồi, anh từng dạy em, cười ngọt ngào chút, cho dù muốn tự tay giết chết anh ta, cũng là việc của sau này.”

Đúng, chẳng có gì to tát, chỉ là gặp Giản Tử Tuấn thôi. Cô quyết tâm, bỗng nhiên có dũng khí, cô ngẩng đầu, coi như trước đây không quen anh ta là được. Một ông lớn trong ngành tài chính, trước đây cùng đi với Dịch Chí Duy đã gặp nhiều rồi, không có gì là lạ cả.

Dịch Chí Duy khoác tay cô đi về phía Giản Tử Tuấn, Giản Tử Tuấn từ rất xa đã mỉm cười: “Chào buổi sáng, anh Dịch!”

“Chào, anh Giản!”

Hai người đều rất khách sáo. Tuy đối đầu gay gắt tranh giành quyết liệt, nhưng vẫn vô cùng niềm nở. Dịch Chí Duy nói: “Ít khi thấy anh đến chơi, hôm nay sao lại có hứng đến đánh vài đường thế?”

“Gần đây phổi có chút vấn đề, bác sỹ dặn phải hít thở nhiều không khí trong lành.”

Hai người nhìn nhau cười, Dịch Chí Duy nói: “Lời của mấy bác sỹ đó, một câu cũng không được nghe. Không phải là bảo anh kiêng thuốc rượu thì bảo anh ít thức đêm, toàn đưa ra mấy đề nghị không thể.”

Giản Tử Tuấn nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được, nhìn về phía Phó Thánh Hâm, cô cười xinh đẹp, yểu điệu dịu dàng dựa vào bên cạnh Dịch Chí Duy. Dịch Chí Duy liền nói: “Nghe nói hai người có quan hệ đã nhiều đời, vậy không cần tôi giới thiệu nữa.”

Phó Thánh Hâm đưa tay ra: “Anh Giản, rất vui được gặp anh.” Ngay cả bản thân cô cũng ngạc nhiên, không ngờ có thể nói ra câu đó một cách bình tĩnh, ung dung như vậy.

Giản Tử Tuấn cũng thong thả: “Cô Phó, tôi cũng rất vui!”

Quay người đi về phòng ăn, Phó Thánh Hâm mới thở dài một tiếng.

“Đừng thở dài, hôm nay có thể cho em 95 điểm, biểu hiện tương đối tốt.” Dường như khẩu vị của anh rất tốt, ăn sáng cũng rất ngon miệng. “Mấy ngày không gặp, em không thụt lùi, ngược lại có tiến bộ.”

Cô cười: “Là anh dạy tốt, nên cảm ơn anh.”

“Thật sao?” Dừng dao dĩa, anh liếc cô một cái: “Nếu có thành ý tối nay đi ăn cơm với anh.”

Cô không kìm được hỏi: “Vậy nữ luật sư của anh thì sao?”

Anh cẩn thận nhìn cô một cái, sau đó than một hơi thật dài: “Bây giờ anh thật sự tin rồi. Trên thế giới này người phụ nữ không ăn cơm có lẽ có thật, nhưng người phụ nữ không ghen tuyệt đối không có.”

Cô bị anh trêu cho cười: “Anh dựa vào cái gì mà nói em ghen?”

Anh nhún nhún vai, không đồng tình: “Hai lần em nhắc đến bạn gái mới của anh rồi, vậy là ý gì chứ?”

“Hôm nay công ty phải mở cuộc họp hội đồng quản trị, anh đừng quên đến tham dự.”

“Cái mánh khóe đó, để lại mà chơi đùa với người khác, em là do anh dạy, đừng mơ tưởng dùng chiêu đó để đối phó với anh.”

Nghe thấy giọng nói anh không vui, cô lại to gan sờ đầu cọp mà không sợ chết: “Vậy anh muốn em trả lời thế nào mới hài lòng hả, anh Dịch?”

Anh cười lớn, búng mặt cô: “Cái miệng này được khai phá một chút, sẽ là cao thủ đàm phán. Anh bắt đầu nhớ những ngày tháng em sợ anh rồi.”

“Bây giờ em vẫn sợ anh mà.” Cô ngẩng mặt lên, “Anh vẫn là phao cứu sinh của em.”

Cô quả thật lạ giường, cả đêm không ngủ ngon, sáng lại dậy rất sớm. Trời vẫn chưa sáng, đèn phòng khách quên tắt, một vòm sáng vàng chóng mặt lọt qua từ khe cửa, mơ hồ mà đẹp đẽ đến mức giống như là cố tình thiết kế vậy. Cô mở to mắt trong bóng tối, quá yên tĩnh, nghe thấy tiếng đồng hồ đeo tay của anh tích tắc ở tủ đầu giường, cũng nghe thấy rõ tiếng thở của anh. Anh luôn ngủ quay lưng lại với cô, tư thế ngủ cũng không tốt, luôn chiếm rất nhiều chỗ, chắc là ngủ một mình quen rồi. Cô bỗng nhớ lại lời Chúc Giai Giai nói, không biết vì sao trong lòng rung động. Cô ngồi dậy, cúi người nhìn anh, trong ánh đèn âm u đường nét của anh vẫn rõ ràng, anh đang ngủ say, cô bỗng nhiên nảy sinh tính trẻ con, thử đưa một tay ra, đưa qua đưa lại trước mặt anh.

Đương nhiên không có phản ứng gì, hơi thở của cô liền trở nên gấp gáp, to gan đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng đặt lên mặt anh, cảm giác kỳ diệu mà ấm áp trong chốc lát truyền từ đầu ngón tay đến tận tim. Cằm anh đã mọc lên một ít râu, hơi nhột, cảm thấy không hoàn mỹ như thế nữa, bình thường anh quá để ý ăn mặc, quá hoàn mỹ, chỉ có lúc này mới có chút cảm giác chân thật, mới khiến cô cảm thấy anh thuộc về cô – chỉ trong thời khắc này, cũng chỉ có thời khắc này.

Sự lạnh lẽo tuyệt vọng trào lên từ trong tim, rất nhanh liền nhấn chìm chút ấm áp đó. Nhưng anh vĩnh viễn sẽ không thuộc về cô. Mũi cô không hiểu sao hơi cay cay, theo bản năng cô xoay người, có lẽ động tác quá mạnh, khiến anh thức giấc, mắt lim dim lẩm bẩm: “Thánh Hâm?” Giọng nói buồn ngủ mà mơ hồ không rõ: “Sao vẫn không ngủ?”

Không đợi cô trả lời anh lại ngủ thiếp đi. Cô dựa vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập, nhưng giống như là nằm trên chiếc chiếu hoa sen đó, chỉ có lạnh – từng đợt lạnh lẽo lan tỏa, bao vây lấy cô, lạnh giá tứ chi của cô, lạnh giá lục phủ ngũ tạng của cô.

Buổi sáng hai người đều ngủ quên việc mà trước đây chưa hề có, vẫn là thư ký của Dịch Chí Duy gọi điện đến đánh thức: “Ngài Dịch, cuộc họp hôm nay có cần kéo dài thời gian không?”

Anh vốn còn chưa tỉnh hẳn, bỗng tỉnh táo hoàn toàn: “Đương nhiên là họp rồi, bây giờ mấy giờ rồi?”

“9 giờ 40 phút.”

“Chết tiệt!” Đặt điện thoại xuống, anh liền vào phòng vệ sinh. Phó Thánh Hâm cũng biết là đã muộn, vội vàng tỉnh dậy, vừa mới mở rèm cửa đóng kín tứ phía, soạt một tiếng ánh mặt trời sáng đến mức chói mắt chiếu vào, cô không kịp phòng bị, vội vàng cúi đầu. Nhưng quá muộn, trong mắt đã tích đầy nước mắt, cô vừa cúi đầu, nước mắt liền chảy ra, vội vàng dùng tay lau đi, Dịch Chí Duy lại đi ra: “Sao thế?”

Cô cười gượng: “Ánh mặt trời chiếu vào, em thật ngốc, kéo mấy lớp rèm một lúc, chói đến mức không mở nổi mắt, lại chảy cả nước mắt.”

Dịch Chí Duy nói: “Em mở ra làm cái gì, chẳng lẽ em không vội sao?” Anh quay người đi mở tủ quần áo tìm ca vát và áo sơ mi, cô vội vàng giúp anh lấy cặp tài liệu, nhìn anh thắt xong ca vát, lại lấy áo khoác cho anh mặc vào.

Nhân lúc cô giúp anh sửa ca vát, anh kề sát vào mặt cô nhìn nhìn, hỏi: “Sao thế?”

“Không sao.” Cô chỉ lo giục anh: “Vẫn chưa đi đi, mọi người đều đang đợi đấy!”

Nước mắt lại muốn chảy xuống, thật kém cỏi, nhưng cô chính là không chịu được không khí này.

Anh hỏi: “Vậy sao em lại như giận dỗi thế?”

Cô dùng tay đẩy anh: “Đi đi, anh muộn họp rồi. Chẳng lẽ để cấp dưới cười anh ngủ quên sao?”

Anh nhìn cô nghi hoặc, trên mặt anh rất ít khi xuất hiện biểu hiện đó. Sự việc xưa nay đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, không có bất cứ việc gì là anh cảm thấy không thể lý giải được. Anh rõ ràng không thích ngoại lệ này, nhưng anh thật sự không có thời gian nói tiếp với cô nữa, vội vàng đi ra cửa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa lạch cạch, cô mới mệt mỏi ngồi xuống giường, chăn vẫn còn chút hơi ấm, cô dùng tay vuốt ve, giống như vuốt một con mèo đang cuộn tròn nằm ngủ. Cô không thích dáng vẻ bây giờ của bản thân, cô cũng còn rất nhiều việc công ty phải làm, nhưng chính là không muốn động đậy, giống như thời học sinh, rõ ràng biết rằng ngày mai phải thi, hôm nay lại vẫn muốn đọc tiểu thuyết, đó là một hạnh phúc xa xỉ mà buông thả.

Cô nấn ná đến tận hơn 10 giờ mới đi làm, vừa đến công ty liền bận bù đầu. Đến hơn 12 giờ mới rảnh được chút, đã đói đến mức bụng lép kẹp. Ngủ dậy quá muộn, không ăn sáng. Đang định bảo bà Lý gọi giúp một suất cơm, điện thoại lại reo lên, vừa nhấc lên nghe, lại là một giọng nữ dịu dàng: “Xin chào cô Phó, đây là văn phòng thư ký của Đông Cù, ngài Dịch muốn nói chuyện với cô.”

Nghe thấy giọng Dịch Chí Duy truyền đến từ ống nghe: “Thánh Hâm, trưa nay có hẹn không?”

“Không có.”

“Vậy em hẹn anh ăn cơm trưa nhé!” Đầy giọng điệu của ông chủ lớn, cô cười khúc khích, anh độc tài như vậy quen rồi, rõ ràng anh tìm cô ăn cơm, lại muốn bảo cô hẹn anh. “Cười cái gì?” Anh không hài lòng: “Người khác phải hẹn trước với phòng thư ký bốn tuần, còn chưa chắc đã hẹn được đâu đấy.”

Cô nhận lệnh: “Vâng, ngài Dịch, cô Phó của Hoa Vũ hẹn ngài trưa nay cùng ăn cơm.”

Họ đi ăn hải sản ở một nhà hàng đồ Tây quen thuộc. Họ rất ít khi gặp nhau vào buổi trưa, dưới ánh nắng mặt trời, tâm trạng của hai người tốt hơn rất nhiều. Anh có việc muốn tìm cô, cô biết.

“Rốt cuộc sáng nay em sao thế?”

Ánh mặt trời chiếu qua cửa kính trong suốt, rượu nho trắng trong chiếc ly đế cao sáng óng ánh, tâm trạng cô cũng trở nên thoải mái hơn: “Em nói là không sao, anh lắm chuyện từ khi nào thế hả?”

Anh hừ một tiếng, nói: “Không biết phân biệt tốt xấu gì hết!”

Buổi trưa anh thường bận, hôm nay chịu hủy hẹn để gặp cô. Cô mềm lòng đến mức như lên men, giống như pút dinh trong chiếc đĩa nhỏ, giống như thạch nhẹ nhàng rung rung. Cô hỏi: “Buổi trưa anh vốn hẹn ai ăn cơm thế?”

Anh cảnh giác hỏi lại: “Em hỏi cái đó làm gì?”

Cô mỉm cười: “Em muốn so sánh địa vị của em trong lòng anh.”

Anh cười, lộ ra hàm răng trắng đều: “Vậy anh nói là thị trưởng chắc em vui lắm nhỉ?”

Cô ngẩng đầu lên cười: “Sao anh không nói là tổng thống Mỹ? Vậy em sẽ càng vui hơn.”

Không khí thoải mái, vui vẻ, ánh mặt trời quá đẹp, xe và dòng người bên ngoài đều vội vội vàng vàng, đường ai nấy đi, cô thích nhìn những sự việc náo nhiệt nhưng không liên quan đến mình như vậy. Cà phê đưa đến, tỏa lên hơi nóng phảng phất, cô uống một ngụm, quá nóng, bỏng cả đầu lưỡi.

“Tối bận không?” Anh vừa nói vừa uống một ngụm cà phê, chau mày, chắc là cũng bị bỏng, đặt xuống liền nhìn cô: “Sao không nói một tiếng, nóng như vậy.”

Cô quay mặt đi, anh liền nói: “Thật không hiểu nổi em, sáng thì tự nhiên rơi nước mắt, trưa lại cứ cười, không biết là đang vui cái gì.”

Cô vẫn cười, cuối cùng anh cũng cười: “À, buổi tối có hẹn ai không, nếu không thì ăn cơm với anh.”

Cô cố ý chau mày: “Trưa cùng nhau ăn cơm, tối vẫn cùng nhau sao?”

Anh muốn véo khóe miệng cô, cô quay mặt tránh đi. Cách quá gần, nhìn thấy khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của anh, một sợi râu cũng không có, chỉ có mùi thuốc lá và nước cạo râu nhàn nhạt, anh lẩm bẩm giống như nói một mình: “Họ sớm đã cảnh báo anh, phụ nữ tuyệt đối không được yêu chiều, hễ yêu chiều liền kiêu ngạo.”

Trong lòng cô giống như nước có ga nổi lên rất nhiều bọt nhỏ, có chua, có ngọt, khó chịu phình ra trong ngực, có một cảm giác không nói nên lời. Cô quay mặt đi, lại nhìn xuống đường, ánh mặt trời như vàng vỡ tràn đầy mặt đất, trên phố ồn ào ầm ĩ, dùng lời của cổ nhân nói: “Xe như nước chảy ngựa như rồng”, sự náo nhiệt không liên quan, nhưng nhìn sẽ thấy vui vẻ.

Này chớ làm loạn- Minh Nguyệt Thính Phong

 

 

 

Gấm rách | tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn | truyen trung quoc truyentrungquoc.com  |

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s