Cớ sao mãi yêu em- Chương 4, 5


CHƯƠNG BỐN

Diệp Phiên Nhiên lẽ dĩ nhiên nghe thấy những lời đồn đại kia nhưng cô chẳng màng để tâm đến cũng chẳng cố ý né tránh hay có khoảng cách gì với Thẩm Vỹ.

Ở trên lớp, cô đã quá cô đơn, rất cần có bạn bè. Vả lại, Thẩm Vỹ hội đủ tất cả tiêu chuẩn của mẫu người bạn trai cô yêu mến như dịu dàng, tốt bụng, nho nhã. Vóc dáng cậu trung bình với chiều cao một mét bảy mươi ba, da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt cân đối. Cậu không quá đẹp trai, chẳng quá bảnh bao, toàn thân toát lên hơi thở mọt sách.

Mẫu người bạn trai này bất luận là bạn bè hay là người yêu cũng đều khiến người khác cảm thấy phù hợp và an toàn.

Như các bạn nữ đồng trang lứa khác, Diệp Phiên Nhiên cũng lén lút trốn trong chăn bật đèn pin để đọc tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng khi đó tình yêu với cô mà nói, là chuyện rất đỗi xa vời và khó hiểu. Cô chỉ biết rằng mình rất thích ở bên Thẩm Vỹ. Kiểu tình cảm yêu thích này thực sự nghiêng nhiều về phía tình bạn hữu nghị.

Thẩm Vỹ viết văn mượt mà bay bổng, cậu là một trong số ít chàng nam sinh có tài văn chương xã hội. Có lẽ do cả hai cùng chung lý tưởng sở thích, tính cách tương đồng mà giữa bọn họ có rất nhiều đề tài bàn luận. Tuy cả hai chưa từng thổ lộ tình cảm, chưa từng nói đến từ “mến”nhưng cả hai đều ý hợp tâm đầu, hệt như quen biết từ rất lâu.

Đúng vào lúc đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được một bức thư tỏ tình.

Bức thư kẹp vào quyển sách ngữ văn của cô, tờ giấy màu hồng phấn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ dễ chịu, tên Thẩm Vỹ được viết trên thư khiến mặt cô ửng đỏ tim đập cô loạn nhịp.

Thoáng chốc, cô dần lờ mờ hiểu ra vấn đề, vội ngẩng đầu nhìn quanh. Miêu Khả Ngôn cùng Dương Tịch đang thảo luận về cuộc thi đấu bóng rổ nam trung học năm nhất, hai người mặt mày rạng rỡ, vô cùng phấn khởi. Còn Trần Thần đang nằm sấp trên bàn ngủ say bất tỉnh nhân sự.

Diệp Phiên Nhiên lòng dạ rối bời lại có phần xấu hổ. Khó khăn lắm cô mới đợi đến giờ ra về, cầm lấy phong thư chạy một mạch vào nhà vệ sinh. Lá thư chỉ vỏn vẹn hơn trăm chữ, trình bày đơn giản ấm áp giãi bày tình cảm của cậu dành cho cô. Cuối thư, Thẩm Vỹ viết: “Nếu cậu cũng mến mình thì một giờ trưa hôm nay, bạn hãy đến đứng đợi mình dưới gốc cây thứ mười bên phải sân tập thể thao, không gặp không về nhé!”.

Diệp Phiên Nhiên đọc đi đọc lại nhiều lần bức thư đó, Thẩm Vỹ quả nhiên thực sự thích cô! Cô ngẩn người ngồi xổm trong nhà vệ sinh rất lâu mãi đến khi chuông vào học vang lên cô mới từ từ đứng lên. Do bởi ngồi xổm quá lâu, phần chân thiếu không khí nghiêm trọng, cô cảm giác mình hệt như đang giẫm trên lớp thảm bông vải cực lớn.

Lúc quay về lớp học, cô cố tình liếc mắt nhìn sang Thẩm Vỹ, đúng lúc cậu ngẩng đầu lên nhìn cô, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau khiến con tim Diệp Phiên Nhiên đập rộn ràng.

Cô quay về chỗ ngồi, hai gò má đỏ hồng như người say rượu, đôi mắt đen láy rực sáng hệt tựa những vì sao. Dương Tịch đúng lúc quay sang, cậu phát hiện cô có một đôi mắt rất to và đẹp, phối trên gương mặt nhỏ nhắn, trông cực kỳ bắt mắt, tựa như một loài thú nhỏ vừa lặng lẽ vừa dồi dào sinh lực.

Trưa hôm đó, Diệp Phiên Nhiên đứng đợi ở sân tập cả giờ đồng hồ nhưng Thẩm Vỹ trước sau vẫn chẳng hề xuất hiện.

Sân tập tĩnh lặng vắng vẻ, ánh mặt trời ảm đạm hắt trên dáng hình yếu đuối mỏng manh của cô.

Thẩm Vỹ vì sao không đến, lẽ nào cậu đang trêu đùa cô sao? Diệp Phiên Nhiên lẻ loi cô quạnh đứng cạnh thân cây rụng trụi lá. Cơn gió lạnh mùa đông từng cơn từng cơn thổi đến khiến toàn thân cô lạnh buốt.

Vậy mà, sự việc vẫn chưa dừng ở đó.

Vừa bước vào lớp học cô nghe thấy tiếng huýt gió chói tai. Bất chợt cô ngẩng đầu lên trông thấy hàng chữ xiêu vẹo nghiêng ngả chẳng rõ ai đã viết trên bảng: “Diệp Phiên Nhiên LOVE Thẩm Vỹ”.

Con tim Diệp Phiên Nhiên thắt lại, cúi đầu bước đến chỗ ngồi của mình. Cô vừa ngồi xuống, tiếng huýt gió càng to hơn lại cất lên.

Không cần ngẩng đầu lên cô cũng biết là Thẩm Vỹ bước vào lớp. Cậu nhìn tấm bảng thì liền sửng sốt rồi bước ngay đến bục giảng, bôi sạch những hàng chữ khó coi kia bằng tấm chùi bảng. Lớp học rộng lớn thênh thang lặng ngắt như tờ, mãi đến khi chuông vào học vang lên.

Tiết đầu tiên giờ học buổi chiều là giờ môn ngữ văn mà Diệp Phiên Nhiên thích nhất nhưng thầy giáo Tiêu đã giảng những gì cô hoàn toàn không nghe thấy. Cô nhìn chăm chăm vào cuốn sách giáo khoa, không dám ngẩng đầu lên. Ánh mặt trời ấm áp bên ngoài cửa rổ chiếu rọi vào người nhưng cô chẳng hề cảm nhận được chút dấu vết ấm áp nào.

Những hàng chữ trên tấm bảng đen đã hoàn toàn bóp nát lòng tự trọng của cô.

Cô là cô gái nhút nhát yếu đuối, không đòi hỏi nhiều, chỉ lưu luyến chút cảm giác ấm áp nhỏ nhoi mà Thẩm Vỹ mang lại cho mình. Giờ thì, chút cảm giác ấm nồng duy nhất đó đã bị chính cảm giác xấu hổ nuốt chửng.

Từ nhỏ đến lớn, Diệp Phiên Nhiên đều ngoan ngoãn vâng lời, sâu tận trong suy nghĩ cô luôn cho rằng, yêu sớm là việc làm của những học sinh hư hỏng. Vậy mà giờ đây, cô lại sắm vai nhân vật nữ chính trong màn kịch này.

Vả lại, mọi người đều cho rằng là do cô chủ động dụ dỗ Thẩm Vỹ. Một nữ sinh diện mạo tầm thường, chẳng ai biết đến thì làm sao xứng với lớp phó kiêm học sinh xuất sắc Thẩm Vỹ chứ?

Cả buổi chiều, Diệp Phiên Nhiên nằm trên bàn giả vờ ngủ.

Mười sáu mười bảy tuổi là lứa tuổi với lòng tự trọng căng tràn chưa từng có, tâm tư nàng thiếu nữ càng nhạy cảm và yếu đuối. Cô sợ hãi khi trò chuyện cùng người khác càng sợ hơn nữa chính là ánh mắt hàm ý sâu xa của mọi người xung quanh.

Rốt cuộc có thể về nhà rồi. Diệp Phiên Nhiên vội thu dọn đồ, cô vai đeo ba lô bước ra ngoài thì liền bị Thẩm Vỹ gọi lại. Cậu bước đến gần, nói giọng tự nhiên thoải mái: “Cùng về nhé?!”

Diệp Phiên Nhiên cắn chặt môi, nhìn cậu chằm chằm. Cặp mắt của cậu sao mà trông tự nhiên, vô tội, hệt như chẳng hề xảy ra chuyện gì thế?

Bức thư đó, có thật là do cậu viết không? Diệp Phiên Nhiên rất muốn biết nhưng lại chẳng dám hỏi. Cô cúi đầu, đáp: “Thôi, hôm nay mình có việc”. Nói rồi, cô quay người bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất.

Thẩm Vỹ đứng chết trân tại chỗ, cậu có phần hoang mang, thấp thoáng đâu đó là nỗi thất vọng.

Một số người con gái, cực kỳ thích thể hiện, hận một nỗi từng phút từng giây muốn mình trở thành tiêu điểm của người khác. Còn Diệp Phiên Nhiên, lại quen với việc che giấu bản thân mình, cô chán ghét cảm giác bị người khác nhòm ngó chế giễu.

Lẽ dĩ nhiên, cô bắt đầu dần xa lánh Thẩm Vỹ, những lúc ở trên lớp, cô không nhìn cậu cũng chẳng trò chuyện cùng cậu. Mười phút nghỉ giữa giờ, cô không lặng lẽ ngồi tại chỗ đọc sách thì âm thầm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Tan học, cô không còn đợi cậu về chung nữa. Với hành động cố ý né tránh của Diệp Phiên Nhiên, tuy đau lòng nhưng Thẩm Vỹ chẳng còn cách nào khác.

Hôm đó, đến lượt Diệp Phiên Nhiên trực nhật. Tan học, phòng học chỉ còn lại mình cô cùng Cố Nhân- người phụ trách thiết kế trang trí bảng đen trong lớp học.

Cố Nhân là ủy viên ban tuyên truyền của lớp, tính cách thẳng thắn, gặp chuyện bất bình đều lên tiếng giành lại công bằng. Cô lau xong tấm bảng đen, phủi phủi lớp phấn bám trên tay bước đến trước mặt Diệp Phiên Nhiên đang cúi đầu quét lớp, nói: “Cậu có biết những dòng chữ trên bảng, là do ai viết không?”

Diệp Phiên Nhiên hơi ngạc nhiên, bởi lẽ Cố Nhân từ trước đến nay chưa bao giờ trò chuyện với cô. Cô há hốc miệng, ngơ ngác lắc đầu

“Cho cậu biết, đó là Dương Tịch”

Dương Tịch… sao có thể chứ?

Bỗng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng.

CHƯƠNG NĂM

Diệp Phiên Nhiên không thiện cảm nhưng cũng chẳng ác cảm với Dương Tịch. Cô không trò chuyện với cậu bởi vì thực sự chẳng có gì đáng nói .

Dương Tịch dáng người cao ráo đẹp trai, lại mang chút dáng vẻ thanh cao. Cậu chính là đề tài bàn tán nhiều nhất của các bạn nữ sinh. Diệp Phiên Nhiên tự nhận mình là người “làm nền”, vì vậy cách đối nhân xử thế với những nhân vật trung tâm làm mưa làm gió chính là tránh càng xa càng tốt.

Cô vốn ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có dịp kết bạn cùng cậu nam sinh này. Sau kỳ kiểm tra giữa kỳ, giáo viên chủ nhiệm xếp cô ngồi ngay hàng ghế phía trước Dương Tịch. Đây là cơ hội khiến các bạn nữ sinh khác đố kỵ ngưỡng mộ thì đối với Diệp Phiên Nhiên lại là sự sỉ nhục và trừng phạt. Nếu như cô không học hành tụt dốc thì chẳng phải ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên.

Với tâm lý chán chường ủ rũ ấp ủ trong lòng, cô làm sao có thể ung dung thoái mái tiếp xúc cùng Dương Tịch -học sinh với thành tích xuất sắc chứ? Thậm chí cô còn lờ mờ cảm thấy Dương Tịch vốn coi thường mình. Lẽ dĩ nhiên kiểu nhận thức này không phải xuất phát từ thái độ lạnh nhạt của Dương Tịch đối với cô mà chính vì cảm giác tự ti chôn sâu tận đáy lòng của cô mà ra.

Tiếp xúc gần gũi cô nhận thấy Dương Tịch chẳng khác gì với những bạn nam sinh khác. Vào giờ học, cậu cũng hay tán dóc, giở trò chòng ghẹo. Sau giờ học thì cậu cùng nhóm Trần Thần nói cười đùa giỡn. Diệp Phiên Nhiên thừa nhận rằng cậu rất đẹp trai, khi cười để lộ hàm răng trắng muốt, đôi mắt sáng rực thế nhưng những khi cậu không cười, ánh mắt cậu lóe lên ánh nhìn sắc nhọn.

Hoàn cảnh xuất thân gia đình Dương Tịch khá giả, bố mẹ đều là cán bộ công nhân viên chức. Ông nội cậu nguyên quán tại tỉnh Sơn Đông, hai mươi tuổi đã tham gia cách mạng, sau này là bí thư tỉnh ủy đầu tiên của thành phố D dưới sự chỉ huy của đại quân giải phóng miền Nam. Ông ngoại cậu là người Bảo Bình Hà Bắc, cán bộ hưu trí quân đội, cấp bậc thiếu tướng. Dương Tịch từ nhỏ đã lớn lên trong khuôn viên quân đội tỉnh ủy trực thuộc trung ương, ngay từ lúc nhỏ, cung cách cao quý đã hình thành trong con người cậu. Tuy rằng cậu sinh ra tại miền Nam nhưng lại là người gốc Bắc, vóc dáng cao ráo hơn người, tính tình phóng khoáng, tiếng phổ thông cũng nói chuẩn hơn mọi người, giọng nói rõ ràng mạch lạc với chất giọng miền Bắc đặc rặc.

Thực ra, Diệp Phiên Nhiên rất thích nghe Dương Tịch trò chuyện, nhất là những lúc cậu và Trần Thần kẻ tung người hứng ở hàng ghế sau, hay những lúc họ đấu võ mồm cùng nhau thường khiến cô chẳng thể nén được cơn buồn cười.

Diệp Phiên Nhiên không giỏi môn toán, lẽ dĩ nhiên là vì cô học lệch, khả năng tư duy logic không phát triển, việc này có mối liên quan nhất định đến giáo viên dạy môn toán. Thầy giáo Lý có tật nói lắp, mỗi khi thầy căng thẳng thì liền lắp ba lắp bắp. Vả lại, thầy không phải là người bản xứ giọng thầy phát âm tiếng địa phương rất nặng, ngôn từ tối nghĩa khó hiểu. Thông thường khi tiết học kết thúc, Diệp Phiên Nhiên chẳng hiểu mô tê gì, nghe bài giảng của thầy thực sự vất vả vô cùng.

Buổi sáng tiết đầu tiên là môn toán, thầy giáo Lý nói từ “chim”, Diệp Phiên Nhiên lắng nghe mơ màng muốn ngủ gục. Cô miễn cưỡng lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn chăm chăm vào tấm bảng đen để hai mi mắt trên và dưới không dán vào nhau.

Sau lưng cô, Dương Tịch xoay sang hỏi Trần Thần: “Cậu cảm thấy, bộ dạng của thầy giáo Lý trông giống cái gì?”

Trần Thần đang trốn dưới bàn đọc tiểu thuyết Cổ Long, nghe Dương Tịch nói hắn bèn ngẩng đầu liếc mắt về phía bục giảng. Thân hình thầy giáo Lý thấp tròn, chiếc bụng to bè, lúc này một tay thầy chống nạnh một tay chỉ lên bảng.

“Có giống ấm trà không?” Dương Tịch thấp giọng gợi ý hắn.

Trần Thần không xem tiểu thuyết nữa, mắt dán chặt vào thầy giáo Lý, càng nhìn càng buồn cười.

“Thầy chẳng những giống ấm trà mà còn ấm trà hấp sủi cảo nữa cơ” Dương Tịch tiếp lời.

“Là sao?” Trần Thần vẫn chưa hiểu.

Diệp Phiên Nhiên ngồi đằng trước đã hiểu ra, chẳng thể nén nổi cơn buồn cười. Chẳng phải có đủ chủ ngữ vị ngữ đó sao? Gọi là “ấm trà hấp sủi cảo nghĩa là- bên trong có đủ- nhưng trút không ra”. Thật ra, Dương Tịch đang châm biếm chất lượng giảng dạy của thầy giáo Lý quá tệ.

Chỉ số IQ của cậu rất cao, chửi mắng người khác không cần dùng những từ tục tĩu nhưng một phát trúng ngay đích. Diệp Phiên Nhiên có cảm giác, tuy rằng Dương Tịch suốt ngày túm tụm bên đám “rỗi hơi” Trần Thần và Miêu Khả Ngôn nhưng thật ra ý chí của cậu rất cao. Nói cách khác, cậu chưa chắc đã để mắt đến loại người như Trần Thần. Cậu thuộc tuýp người quá đỗi thông minh rất mực nho nhã. Bất luận rằng khi cậu mỉm cười trông rạng rỡ đến đâu đi chăng nữa thì cô cũng chẳng coi cậu là chàng thanh niên hot boy tỏa sáng, cũng hệt như dẫu cho cậu có mỉm cười thì ánh mắt vẫn mãi mãi lạnh lùng cao ngạo.

Tuy chưa bao giờ nói một câu một lời nào cùng Dương Tịch nhưng cô vẫn có thể nhìn thấu được chàng nam sinh này. Trần Thần làm việc xấu gì cũng đều có phần của Dương Tịch vả lại còn là kẻ đầu sỏ, nhưng cậu ỷ vào sự quý mến của thầy cô giáo nên xưa nay chưa từng phải chịu phạt. Trần Thần luôn là chú dê chịu tội thay cậu. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy con người Dương Tịch khá nham hiểm, gian xảo. So ra mà nói, Trần Thần tuy xấu xa trái lại còn đáng yêu hơn cậu một chút. Nếu có thể lựa chọn giữa hai người, cô sẽ chọn làm bạn với Trần Thần, còn Dương Tịch thì nên tránh càng xa càng tốt.

Hết học kỳ một, hai người họ phận ai nấy lo, việc ai nấy làm. Diệp Phiên Nhiên có nằm mơ cũng chẳng ngờ đến có ngày cái gã nam sinh lạnh lùng cao ngạo đó lấy bản thân cô ra làm đối tượng để đùa giỡn.

“Sao cậu ta lại làm vậy?” Cô lúng túng hỏi Cố Nhân.

“Ai mà biết!” Cố Nhân có chút phẫn nộ nói: “Con người cậu ta, luôn luôn ỷ mạnh hiếp yếu!”.

Cố Nhân vô cùng căm phẫn với hành vi gian xảo cấu kết của Dương Tịch và Trần Thần, trong lớp mặc sức muốn làm gì thì làm. Thế nhưng mặc cho cô xách động cổ xúy thế nào thì Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng có can đảm chất vấn Dương Tịch.

Diệp Phiên Nhiên tiếp tục công việc trực nhật, quét nhà, lau cửa sổ, lau bàn. Lúc lau bàn học của Dương Tịch, lòng cô không khỏi phiền muộn. Cô ra sức chà mạnh, hận một nỗi muốn khoét một lỗ trên bàn. Cố Nhân đứng đằng kia trông thấy, không nhịn được cất tiếng hỏi: “Này, rốt cuộc là vì cậu ghét Dương Tịch hay là thích cậu ta, mà lau bàn sạch sẽ thế hả?!”

Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, cô hoảng hốt ném chiếc giẻ lau sang một bên, không cẩn thận chạm vào chồng sách nhét trong ngăn bàn của cậu. Lúc khom lưng nhặt sách, cả xấp giấy viết thư rơi từ trong sách Dương Tịch ra, rớt trên mặt đất, màu mực nước hồng phấn làm đôi mắt cô nhức nhối.

Cô chết lặng hồi lâu mới nhặt từng quyển sách trên mặt đất lên. Lúc này cửa mở ra, là Dương Tịch và Trần Thần. Họ vừa chơi bóng rổ xong, khắp người nhễ nhại mồ hôi, trở lại lớp học để lấy túi xách.

“Này, cậu làm gì vậy?” Trần Thần đứng sau lưng cô, hỏi giọng ác ý.

Diệp Phiên Nhiên đang ngồi xổm toàn thân khẽ run rẩy, cô đứng ngay dậy, thấp giọng nói: “Xin lỗi, hôm nay đến phiên tôi trực nhật”.

Trần Thần không định dừng ở đó, giọng điệu lấn át: “Trực nhật thì có thể lục tung đồ đạc của người khác sao? Chẳng lẽ cậu muốn làm ăn trộm?”.

Diệp Phiên Nhiên vừa xấu hổ vừa buồn bực, tức tối vô cùng nhưng chẳng thể nói nên lời.

Cố Nhân quả thực nhìn không lọt mắt, tiến lại gần nói: “Cậu ấy không cố ý đâu, các cậu đừng bắt nạt người thật thà!”.

“Can hệ gì đến cậu!” Trần Thần khinh khỉnh cười khẩy: “Sửu bát quái, đồ con gái con lứa như đàn ông!”

Cố Nhân cảm thấy máu dồn lên tận não, cô chụp mạnh lấy chiếc hộp bút trên bàn ra sức nện vào đầu Trần Thần.

Diệp Phiên Nhiên sợ đến nỗi mặt cắt không còn hột máu, cô không muốn Cố Nhân vì cô mà nảy sinh xung đột với nam sinh trong lớp càng không mong muốn xảy ra chuyện đổ máu, cô bất giác hét lên giọng thất thanh: “Cố Nhân, đừng!”

Lời vừa dứt thì Dương Tịch đã lao sấn sổ đến trước, cậy thế mạnh chiều cao của mình cậu giật chiếc hộp bút từ trong tay Cố Nhân ra.

Cố Nhân mặt đỏ gay, thét lên với Dương Tịch giọng khiêu khích: “Sao nào, lớp trưởng cũng muốn đánh nhau hay sao?”.

“Xưa nay tôi không đánh con gái bao giờ!” Dương Tịch bình thản đáp, thu dọn hộp bút cùng mấy cuốn sách trên bàn vào cặp xách. Khi nhặt đến xấp giấy viết thư, cậu không khỏi ngẩn người, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt Diệp Phiên Nhiên.

Diệp Phiên Nhiên ngước mặt lên nhìn trân trân vào cậu nam sinh cao hơn mình một cái đầu, nói từng câu từng chữ: “Dương Tịch, lá thư đó là cậu viết hả?”.

“Thư nào?” Trần Thần đứng cạnh lấy làm lạ hỏi: “Dương Tịch mà viết thư cho cậu á?”.

“Cậu ta đã làm gì, tự cậu ta hiểu rõ!”

Dương Tịch lặng lẽ không nói lời nào, Diệp Phiên Nhiên càng khẳng định bức thư tình đó thực sự do cậu ta viết. Trong lớp tám trung học năm nhất, ai mà không biết, Dương Tịch biết mô phỏng bút tích của người khác. Có lần bài kiểm tra tiếng anh của Trần Thần dưới điểm trung bình, chính Dương Tịch đã giả mạo chữ ký của phụ huynh lừa dối thầy cô giáo trót lọt.

Lẽ ra cô phải sớm nhận ra chứ, khi đó niềm phấn khởi choáng hết tâm trí của cô, vừa nhìn thấy hai chữ “Thẩm Vỹ” liền ngỡ rằng chính cậu thổ lộ tình cảm với mình.

Trần Thần đưa mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên cường, vẻ mặt điềm nhiên đúng mực. Hắn quay sang nhìn Dương Tịch, vẻ mặt cậu ta bí hiểm khó hiểu, đôi con ngươi đen nhánh lóe tia sáng trong veo.

“Người anh em, rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu bắt đầu để mắt tới con nhỏ xấu xí quê mùa đó từ bao giờ thế?”.

“Không sai, bức thư là tớ viết, vậy thì sao nào?” Dương Tịch nhìn từ trên cao xuống, cúi đầu liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, chớp chớp mắt, bỗng chốc cậu nhoẻn nụ cười gian xảo mỉa mai: “Diệp Phiên Nhiên, tôi khuyên cậu bớt tưởng tượng hão huyền đi, Thẩm Vỹ không thích cậu đâu…!”

Diệp Phiên Nhiên tính tình hiền hậu yếu đuối đến đâu thì sức nhẫn nhịn cũng có giới hạn. Cô căm phẫn nhìn chăm chăm vào gương mặt thanh tú cười như không cười của cậu ta, cô thực sự chỉ mong mình có khả năng quả cảm cùng lòng dũng cảm như Cố Nhân nện chiếc hộp bút vào đầu cậu ta.

“Sao cậu biết cậu ta không thích tôi?” Cô nắm chặt lấy nắm đấm tay, cưỡng ép bản thân mình hít một hơi thật sâu, từ tốn nhoẻn nụ cười, đáp: “Bắt đầu từ mai tôi sẽ ở bênThẩm Vỹ!”.

Dương Tịch kinh ngạc nhìn cô, ráng trời chiều vàng nhạt ngoài cửa sổ chiếu vào, lần đầu tiên cậu phát hiện ra vẻ đẹp của cô.

Một vẻ đẹp dung dị mà kiên cường.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s