Người tình Bắc Hải- Chương 2.3


Không ai biết tâm trạng Triệu Thành Tuấn lúc đó thế nào, chính anh cũng không hình dung đó là cảm giác gì. Lúc đó anh nằm trên giường bệnh, bị thương khắp người, vết khâu vẫn chưa cắt chỉ, ngực quấn đầy băng. Anh cố chịu cơn đau như xé thịt, nói chuyện bình thường với Chương Kiến Phi: “Chúc mừng anh, Kiến Phi, cuối cùng anh cũng được toại nguyện.”

“A Tuấn, anh thực sự rất yêu cô ấy, anh sẽ hạnh phúc, rồi em cũng có hạnh phúc. À, em sắp tốt nghiệp rồi nhỉ, khi nào trở về Mã Lai? Một thời gian nữa anh sẽ trở về bên đó làm lễ cưới, mong có thể gặp em.”

“Được, em sẽ cố gắng về sớm.”

“Em ở bên đó có khỏe không? Mao Tấn thường nhắc đến em, bọn anh rất nhớ em.”

“Em vẫn tốt, rất tốt, hai người khỏi lo.”

“A Tuấn, nghe giọng hình như em không được khỏe, có phải mệt quá không?”

“Vâng, sắp tốt nghiệp, em phải viết luận văn, hơi nhức đầu.”

Sự thực là do sắp tốt nghiệp, Triệu Thành Tuấn bị thương nằm viện, buộc phải viết luận văn trong bệnh viện. Việc đó vô cùng khó khăn, vết thương còn chưa cắt chỉ, khi ngồi viết, toàn thân đau buốt phát run.

Chương Kiến Phi không hề hay biết, chỉ khuyên: “Em chăm chỉ quá! Không cần vất vả như vậy, chúng ta là anh em, chỉ cần anh có miếng ăn nhất định không để em đói. A Tuấn, hay là em đến Thượng Hải đi, kết hôn xong anh cũng không định trở về Mã Lai. Thượng Hải rất được, sôi động không kém Mã Lai. Em thấy thế nào?”

“Kiến Phi, em không sang đó, anh hạnh phúc như vậy, em không muốn làm phiền.” Triệu Thành Tuấn quả thực không biết nói gì, anh có chết cũng chết ở Mã Lai, anh phải báo thù, phải đòi lại công bằng cho người cha chết oan, anh phải đem những vết thương đầy mình trả lại Chương Gia Minh. Anh không đi đâu hết, anh phải quay về Mã Lai.

Tắt máy, Triệu Thành Tuấn vùi đầu vào chăn khóc rất lâu, cho dù túng quẫn, dù bị bọn côn đồ đánh vỡ đầu chảy máu, anh cũng chưa từng rơi nước mắt, nhưng lần đó không hiểu sao, cả người đột nhiên bải hoải rã rời, có lẽ là do Chương Kiến Phi sắp kết hôn, sẽ có cuộc sống riêng, khiến Triệu Thành Tuấn cảm thấy cô đơn. Anh khóc cho đến khi ngủ thiếp. Anh mơ gặp mẹ, bao nhiêu năm mẹ vẫn đẹp, mùi hương thoang thoảng trên người mẹ là ký ức vấn vương trong anh suốt bao năm, trong giấc mơ anh thật hạnh phúc lại nhận ra mùi hương đó.

Không biết anh ngủ bao lâu, khi tỉnh lại thấy một người ngồi cạnh giường, chính là người đàn ông đã đã cứu anh, chăm chú xem bản luận văn của anh. Hình như vừa xem hết, người đó gật gù khen: “Anh bạn trẻ, giỏi lắm!”

“Chú à, cháu đã thế này còn giỏi với ai?” Triệu Thành Tuấn yếu ớt trả lời.

“Người ta ai cũng có lúc sa cơ, không ai sinh ra đã có mọi thứ mong muốn, cho dù là vương công quý tộc cũng có những thứ không thể đạt được. Anh bạn, tôi rất ngưỡng mộ anh!” Người mà anh gọi là chú đó tuổi trạc sáu mươi, tóc hai bên thái dương đã điểm bạc, mặc dù trang phục bình thường nhưng con người toát ra một khí chất đặc biệt nào đó. Ông nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, giọng ôn tồn: “Trông cậu rất buồn, có chuyện gì thế? Trên đời không có gì không thể vượt qua, mọi trải nghiệm đối với mỗi người đều là tài sản, khi cậu bằng tuổi tôi, ngoảnh nhìn lại cậu sẽ cảm thấy như thế, đúng là như thế.”

“Chú à, cháu có còn tương lai không?”

“Tại sao cậu hỏi vậy? Cậu vẫn còn tuổi xuân đầy sức sống, một quỹ thời gian lớn để thực hiện những dự định ước mơ, tương lai hoàn toàn có thể nhìn thấy, vấn đề ở chỗ cậu có muốn đi tới hay không.”

Triệu Thành Tuấn quay mặt lại, giọng trở nên nghẹn ngào: “Cháu chẳng có gì hết…”

“Cậu muốn gì? Tiền? Danh vọng? Phụ nữ? Những cái đó đều có thể đạt được, chỉ cần cậu có niềm tin vào cuộc sống, những gì cậu muốn đều không phải quá xa vời, phải dựa vào chính mình để giành lấy, hiểu không?” Người đó chắp tay sau lưng đứng ở đầu giường, từ cao nhìn xuống, vẻ đăm chiêu: “Anh bạn, đừng nản lòng, nếu quả thực cậu gặp khó khăn, tôi có thể giúp, hãy nhớ là tôi giúp cậu chứ không phải bố thí, bởi vì tôi tin cậu có khả năng hoàn trả, cậu có tiềm lực rất lớn mà tôi đã nhìn ra.”

“Dựa vào đâu?”Triệu Thành Tuấn không hiểu.

Người đó giơ bản luận văn vừa xem hết: “Dựa vào cái này.”

 

Người đó họ Dương, không rõ lai lịch, thân phận, ông ta không chỉ thanh toán tiền viện phí cho Triệu Thành Tuấn mà còn giúp anh tiền học phí, tiền thuê nhà, còn đưa thêm món tiền đủ để anh không phải vất vả làm thêm cho đến khi tốt nghiệp. Triệu Thành Tuấn không phải là người dễ dàng nhận sự giúp đỡ của người khác, người họ Dương nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không bố thí, mà tôi giúp cậu. Cũng không phải giúp không, đợi khi cậu có thể trả được, cậu trả lại cũng chưa muộn.” Cho nên từ đầu chí cuối, Triệu Thành Tuấn không hề biết thân phận thực của người đó, chỉ biết ông ta không phải là người tầm thường, nếu không sao có thể cho lái xe riêng đưa anh ra sân bay trở về Mã lai. Khi rời London, ông còn đưa cho anh một số điện thoại nói: “Bất cứ lúc nào, chỉ cần gọi số mấy này, tôi đều có thể giúp cậu.” Sau đó ông mỉm cười, nói thêm: “Đương nhiên với tiền đề là, cậu phải sống.”

 

Về sau Triệu Thành Tuấn thực sự đã dùng đến số máy đó, quỹ lập nghiệp Bác Vũ chính là do người đàn ông họ Dương đầu tư. Ông ta quả nhiên không nhìn nhầm người, Triệu Thành Tuấn thực sự có tiềm năng rất lớn.

Nhưng đó là chuyện ba năm sau, còn Triệu Thành Tuấn lúc đó là sinh viên mới tốt nghiệp, thuộc tầng lớp làm thuê, vất vả lập nghiệp ở thành phố Penang. Chương Kiến Phi trở về Mã Lai tổ chức hôn lễ, họ gặp nhau ở sân bay, Chương Kiến Phi phấn khởi đấm vào ngực Triệu Thành Tuấn, anh đau oằn người nhưng cố nhịn. “Hai năm không gặp, Tiểu Mai ngày nào cũng nhắc đến anh.”

Mặc dù Triệu Thành Tuấn giữ kín chuyện xảy ra ở London nhưng Chương Kiến Phi vẫn biết chuyện bác ruột Chương Thế Đức đuổi Triệu Thành Tuấn ra khỏi Chương gia và cắt viện trợ kinh tế. Anh tức điên, cãi nhau với ông bác một trận, lại chạy đến mắng Triệu Thành Tuấn. Vừa nhìn thấy Triệu Thành Tuấn và em gái sống trong căn nhà thuê bé xíu vừa tối vừa ẩm ở khu dân nghèo, anh đã rơi nước mắt. Lại một chuyện đau đầu hơn nữa là, Triệu Mai được biết anh sẽ kết hôn với một cô gái Trung Quốc, cô tuyệt vọng cắt cổ tay tự vẫn.

Chương Kiến Phi hoảng sợ, trong mắt anh, Triệu Mai vẫn là cô em đáng yêu xinh đẹp, từ nhỏ luôn lẽo đẽo theo sau anh và Triệu Thành Tuấn. Mặc dù ngay từ hồi đó cô bé một mực nói sau này sẽ lấy anh, nhưng Chương Kiến Phi chỉ coi là trò đùa, chưa bao giờ nghĩ là chuyện nghiêm túc. Nhưng Tiểu Mai không nghĩ thế, từ nhỏ đến giờ, lấy Chương Kiến Phi luôn là mơ ước thực sự của cô. Có lần, lúc còn rất nhỏ, nhân đám cưới một người họ Chương, Tiểu Mai kéo Chương Kiến Phi đi xem, cô dâu rất đẹp, hôn lễ rất lãng mạn, sau đó Tiểu Mai kéo vạt áo Chương Kiến Phi: “Anh Kiến Phi, sau này em cũng sẽ làm cô dâu của anh, được không?”

“Được, vậy em phải lớn nhanh lên.” Chương Kiến Phi gật đầu véo mũi cô, đồng ý ngay không nghĩ ngợi. Tiểu Mai sung sướng nhảy lên, vỗ tay reo: “Oa, tốt quá, tốt quá, mình sẽ làm cô dâu của anh Kiến Phi!”

Lúc đó anh chỉ nghĩ đấy là trẻ con, không để ý. Không ngờ, Tiểu Mai hoàn toàn nghiêm túc, kể cả khi đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp trong lòng cô vẫn giữ nguyên ước mơ thủa nhỏ, muốn trở thành cô dâu của Chương Kiến Phi. Có lẽ do được nuông chiều, tính cô ngang bướng, đặc biệt rất gan lì, điểm này giống hệt Chương Kiến Phi. Cô gan lì cũng không sao, nhưng đùa bỡn với tính mạng của mình thì không thể. Triệu Thành Tuấn tức điên, sau khi Tiểu Mai được đưa đến bệnh viện cấp cứu là hồi tỉnh, anh gầm lên với cô: “Em điên rồi! Em đúng là điên rồi! Uổng công anh thương em từ bé đến giờ! Tính mạng của em là do cha mẹ ban cho, không thuộc về em, nếu em muốn vứt bỏ nó, phải được cha mẹ dưới suối vàng đồng ý. Năm xưa nếu mẹ không sợ anh em ta chết đói mẹ có phải dấn thân vào nhà họ Chương không? Em đã quên những giọt nước mắt tủi nhục mẹ phải chịu đựng vì anh em ta sao? Được, cho dù em quên, cho dù em vô tâm vô tính cũng không thể lấy Chương Kiến Phi! Em có biết anh ta là con ai không? Là con trai Chương Thế Huân!”

Tiểu Mai cự lại: “Nhưng tình cảm của anh với Kiến Phi tốt như vậy chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ những ân oán của thế hệ trước chẳng liên quan đến chúng ta, anh rất hiểu điều đó!”

“Anh rất hiểu sau này nếu báo thù anh sẽ tha cho anh ta, vì chuyện này không liên quan đến anh ta, nhưng trong cơ thể anh ta rốt cuộc vẫn có dòng máu của kẻ đã giết cha chúng ta. Anh ta họ Chương, là người của Chương gia, anh có thể làm anh em với anh ta, nhưng em tuyệt đối không thể làm vợ anh ta. Làm anh em chỉ cần gắn bó tình cảm, nhưng làm vợ chồng cần giao hòa huyết thống, anh không cho phép thế hệ sau của chúng ta mang dòng máu của kẻ thù, cha mẹ chúng ta chết không nhắm mắt dưới suối vàng cũng không cho phép!”

“Nhưng em yêu anh ấy, em thật lòng yêu anh ấy, ngoài anh ấy em sẽ không lấy ai.”

“Em yêu anh ta, anh ta có yêu em không? Tình yêu không thể chỉ một phía! Anh ta đã có người yêu, họ sắp cưới đến nơi, em phải chấp nhận. Cho dù em có thể bỏ qua anh ta là con ai, nhưng không thể chấp nhận người anh ta yêu không phải là em. Nếu em cứ u mê làm những chuyện ngu ngốc như vậy, đừng trách anh từ nay không nhận em là em.”

“Không nhận thì thôi! Anh luôn miệng nói thương em, nhưng khi em thực sự cần anh thì anh ở đâu? Anh thoải mái du ngoạn ở nước ngoài khi người họ Chương đuổi em ra khỏi nhà, không được đi học, không có cơm ăn, một mình em lang thang ngoài đường! Nếu không có A Mạc đưa em về, giúp đỡ thì em đã chết ở ngoài đường từ lâu!”

A Mạc là bạn cùng lớp thân thiết nhất của Tiểu Mai, được Tiểu Mai giới thiệu làm việc ở Bác Vũ.

Triệu Thành Tuấn nổi giận lôi đình: “À, em suýt chết đói ngoài đường, còn anh? Em tưởng anh ở nước ngoài sung sướng lắm ư? Gã súc sinh Chương Gia Minh sai người đánh anh mê man bất tỉnh! Để chu cấp tiền cho em ăn học, để có tiền nộp học phí, chưa có công việc cực nhọc bẩn thỉu nào anh chưa làm! Nhưng tất cả những cái đó là ai gây ra cho chúng ta? Chính là người họ Chương! Vậy mà em vẫn muốn lấy người họ Chương? Không hiểu tại sao cha mẹ lại sinh ra đứa con gái u mê như vậy!”

Cuộc cãi vã đó khiến hai anh em họ mấy tháng trời không nhìn mặt nhau. Bất luận Tiểu Mai có chấp nhận hay không, hôn lễ của Chương Kiến Phi và Mao Lệ cũng đã định, không thể thay đổi. Hồi đó Triệu Thành Tuấn rất bận, công ty cuối cùng đã khởi sắc, tình trạng kinh tế cũng được cải thiện khá nhiều, vậy là anh thuê một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố để ở. Thực ra bản thân anh không thành vấn đề, những lúc đen tối nhất anh từng sống trong nhà ổ chuột, nhưng anh không thể để em gái khổ, bất luận hai anh em chiến tranh lạnh thế nào, anh vẫn chăm sóc em gái, cho cô điều kiện sống tốt nhất. Tiểu Mai có hiểu hay không cũng không quan trọng, sớm muộn cô cũng hiểu.

Anh em họ thực ra rất ít gặp nhau. Sau khi tốt nghiệp Tiểu Mai làm giáo viên dạy múa ở một trường tư thục, cuối tuần mới về, còn Triệu Thành Tuấn bận túi bụi suốt ngày, ăn ở ngay tại công ty, mỗi ngày nhiều nhất chỉ nghỉ ngơi ba tiếng, thức trắng đêm là chuyện thường, cho nên thời gian lâu nhất là hơn một tháng Tiểu Mai không gặp anh.

Triệu Thành Tuấn thậm chí không có thời gian chuyển nhà, chỉ gọi điện bảo Tiểu Mai thu dọn đóng gói đồ đạc, anh sẽ cho người đưa cô đến nhà mới, Tiểu Mai phát hiện ra bức ảnh đó trong khi thu dọn phòng của anh trai.

Bức ảnh để dưới gối của Triệu Thành Tuấn. Trong ảnh là một cô gái chừng mười mấy tuổi, tóc dài, cằm hơi nhọn, rất xinh đẹp, bất ngờ và lạ lùng nhất là đôi mắt, đen thẳm như đầm sâu, mặc dù là hình ảnh tĩnh nhưng có cảm giác chỉ cần nín thở là dường như có thể nhìn thấy sóng xôn xao từ đáy mắt, tia sáng lóng lánh trong tích tắc đó cơ hồ làm lu mờ cả ánh mặt trời.

Áo mới, người xưa

Buổi sáng có mưa.

Mưa ở Nam Ninh nhanh đến, nhanh đi. Mao Lệ thích nhất bầu trời sau cơn mưa, sạch bóng tinh khôi như được thanh rửa. Bầu trời Nam Ninh sau cơn mưa càng diệu kỳ, xanh thẳm và chói lọi như một viên ngọc bích khổng lồ, vạn vật dưới bầu trời đều sáng láng, rạng rỡ, rặng cây xanh mướt mỡ màng như vẫn đang giữa mùa xuân.

Thời tiết như vậy, lòng người nên vui mới phải, nhưng cô lại ngao ngán vô chừng, điệu nhảy tối qua với Dung Nhược Thành có lẽ đã lan truyền khắp nhà xuất bản. Lòng buồn bực, lại thêm cảm cúm, cô quyết định gọi điện cho Bạch Hiền Đức xin nghỉ. Không ngờ chị ta đồng ý ngay, còn nói thêm: “Em biết không, hôm nay sếp Dung bước đi như lướt trên mây, mặt phơi phới sắc xuân…”

Mao Lệ tắt máy.

Cô hận mình muốn chết, tối qua đã biết là người ta chăng lưới mà vẫn lao vào. Lần này thì không còn là tin đồn nữa, không biết chuyện sẽ còn ầm ĩ đến đâu. Hôm sau Bạch Hiền Đức gọi điện thông báo có phó tổng biên tập mới, tên là Chu Dụng, hai ngày nữa sẽ chính thức nhậm chức. Dung Nhược Thành thay thế chức vụ của Hứa Mậu Thanh, trở thành tổng biên tập, ngang cấp với giám đốc nhà xuất bản.

Bạch Hiền Đức xuýt xoa trong điện thoại: “Một nhân vật rất tầm cỡ! Lại còn trên tiến sỹ! Cừ lắm, cừ lắm, văn chương đầy mình, xuất khẩu thành thơ…”

Hôm sau Mao Lệ đi làm, nhìn thấy phó tổng mới, không khỏi trố mắt, quả nhiên là “tầm cỡ”. Thân hình đó lớn bằng ba người cô chập lại. Thì ra “tầm cỡ” mà Bạch Hiền Đức nói chính là ám chỉ ông ta đầu to mình lớn. Chu Dụng đích thân đến phòng chào Mao Lệ, trước tiên là hồ hởi bắt tay, sau đó nheo nheo con mắt trí tuệ, chậc lưỡi xuýt xoa: “Đã sớm nghe sếp Hứa ca ngợi nhà xuất bản chúng ta có một giai nhân tuyệt thế, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền!”

“Đâu có, đâu có…” Mao Lệ hiếm hoi tỏ ra khiêm tốn. Bàn tay mập ú của Chu Dụng xứng đáng được gọi là tay gấu, vỗ vỗ vai Mao Lệ: “Tôi đã xem những bản thảo cô đề xuất trước đây, rất tốt, đáng trọng dụng!”

Sau đó Mao Lệ đến văn phòng của sếp mới báo cáo công việc hiện đang phụ trách, sau chiếc bàn làm việc cũ, bây giờ là một người mới, thân hình to mập, khuôn mặt lạ, khiến cô nhất thời không quen.

“Thế nào, không quen hả?” Chu Dụng cười tít mắt, ánh mắt như dao, vừa liếc qua nhìn đã thấu tâm trạng Mao Lệ: “Không sao, dần dần sẽ quen.” Nói đoạn, ông ta lấy ra một tập tài liệu, giở vài trang rồi nói: “Mấy hôm rồi tôi đã xem kỹ công việc trưởng phòng Dung bàn giao, phát hiện một sáng tác không tồi, nhưng không thấy triển khai, tôi vừa hỏi Dung Nhược Thành, ông ấy bảo cô biết.”

“Sáng tác nào?” Mao Lệ hỏi thẳng.

“Trương Phan, anh ta có một bản thảo chuyển cho nhà xuất bản chúng ta, tôi đã xem, rất được. Nhưng vừa rồi tôi liên hệ, ông ta nói đã chuyển cho nhà xuất bản khác.”

Mao Lệ vừa nghe tên Trương Phan đã thở hắt ra, thật tệ hại! Dạo trước nếu ông ta không tố cáo, sếp Dung đã không bắt cô viết kiểm điểm, từ đó sẽ không dẫn đến hàng loạt sự cố, tai hại nhất là gây ra tin đồn giữa cô và Dung Nhược Thành… Bây giờ vừa nghe nhắc cái tên đó, mối hận chưa kịp bùng lên, câu tiếp theo của Chu Dụng lại làm cô suýt ngừng thở: “Bây giờ tôi giao cho cô nhiệm vụ, cô đi Thượng Hải một chuyến, bất luận dùng biện pháp nào, cô nhất thiết phải lấy lại được bản thảo đó của Trương Phan mang về đây cho tôi, nếu không mang về được, cô cũng đừng quay lại, hiểu ý tôi không? Bằng mọi giá! Tôi không quan tâm quá trình, chỉ cần kết quả!”

“Nhưng…”

“Đừng nói ‘nhưng’ với tôi, trước mặt tôi không bao giờ có chữ đó, Mao Lệ, cả cô cũng không nên nói.”

Chu Dụng quả nhiên khác người. Trước đây Mao Lệ tiểu thư nhiều lúc khiến sếp Dung đau đầu, nhưng sếp mới thì khác, quả thực không dễ chơi. “Cho cô thời gian nội trong hai tuần phải mang được bản thảo về, thời gian vậy là khá thoải mái, đúng không?”

Trời đất! Lại còn thoải mái…

Mao Lệ không biết mình ra khỏi phòng ông ta thế nào, chỉ cảm thấy kêu trời không thấu, kêu đất không hay, thất thểu trở về phòng, lao người lên chiếc đi văng rên hừ hừ.

 

Không có cách nào khác, sếp mới uy nghiêm, không phải là Dung Nhược Thành, Mao Lệ ngoan ngoãn thu dọn đồ, ngay buổi chiều về Bắc Hải, chuẩn bị từ Bắc Hải đi Thượng Hải. Cô vốn có thể đi thẳng Thượng Hải, nhưng vừa gọi điện cho mẹ, biết cô đi Thượng Hải, bà nhất quyết bắt cô về nhà, nói là có thứ muốn cô mang đi. Cô chỉ có hai tuần lễ, đi vòng vo như vậy rất lãng phí thời gian, nhưng đành bó tay.

Rất không may, đến Bắc Hải được biết chuyến bay bị hủy, nghe nói do có bão. Hỏng rồi, đợi bão đi qua, ít nhất cũng mất hai ngày. Mao Lệ thầm nghĩ cứ rềnh rang thế này, làm sao hoàn thành nhiệm vụ đây. Tất cả đều tại mẹ, chỉ vì muốn cô mang đi bình củ cải dầm mà làm lỡ cả việc của cô. Mấy món dầm không nói cũng biết, chắc là gửi cho cha, cha kinh doanh nhà hàng, sơn hào hải vị trên trời dưới bể còn thứ gì chưa chán, ông ấy còn muốn ăn mấy món củ cải dầm, bắp cải dầm ớt của mẹ chắc?

Nhưng ý mẹ đã vậy, cô đành vội bê bình củ cải dầm ở cửa bếp ra ngoài: “Con đi tìm cái hộp đóng kín, nếu không họ chưa chắc cho mang đi. Bây giờ người ta kiểm tra vệ sinh an toàn rất nghiêm.”

Mẹ bỏ dao xuống, chạy đi tìm hộp giấy, vừa vội vàng vừa lẩm bẩm lo lắng: “Thế là thế nào, thế là thế nào, không được mang theo người, ngộ nhỡ bị trộm mất thì sao?”

Mao Lệ bật cười, cảm thấy mẹ rất đáng yêu, trên máy bay không biết có ai rỗi việc đến mức đi ăn trộm bình củ cải dầm của bà không.

Ơn trời, Bắc Hải ở vùng ven bão, không bị ảnh hưởng lắm. Nhưng gió vẫn rất mạnh, thuyền bè cấm ra khơi, bác Hoàng đành ở nhà, cùng mẹ đóng gói bình củ cải dầm. đề phòng bị vỡ, hai người còn lót trấu và giấy vụn, lấy dây thừng buộc chắc chắn mới yên tâm.

Mao Lệ nhìn cái “bánh chưng” đồ sộ đó, nhăn mặt: “Mẹ buộc thế này dù máy bay có rơi cũng không vỡ được.” Nói xong cô liền bị mẹ cốc vào đầu một cái: “Phủi phui, dại mồm dại miệng!”

Mẹ cô xưa nay vốn mê tín, con cái nói năng không cẩn thận là bị ăn đòn. Chưa kịp ăn tối, mẹ đã ra chùa thắp hương cầu khấn, Mao Lệ chỉ buồn cười, thấy bà quá lẩm cẩm.

Bữa tối do bác Hoàng nấu, hai bác cháu ngồi trên sân uống rượu. Bác Hoàng thật thà đôn hậu, cả đời chỉ thích hút thuốc lào loại nặng, uống tí rượu, đồ nhắm có lúc chỉ đĩa lạc rang là đã thỏa mãn. Mao Lệ rất quý bác, có chuyện gì cũng nói với bác. Bác Hoàng bảo cô: “Mẹ cháu sỗ mồm, không biết nói lời hay, nhưng rất lo cho các cháu, mồng một ngày rằm nào cũng lên chùa thắp hương cầu khấn cho các cháu. Trong mắt người lớn, các cháu vẫn như trẻ nhỏ.”

Mao Lệ đang định hỏi gì, một ngụm rượu trắng uống vào cay bỏng lưỡi, cái nóng từ đầu lưỡi chảy xuống cổ, cảm giác này thật sảng khoái. Cô chìa cốc, lại bắt bác Hoàng rót thêm, uống tiếp.

“Òa, quá đã!” Cả người cô nóng ran.

Bác Hoàng rất vui, hiếm hoi có người uống cùng, vậy là xuống bếp làm thêm vài món, bác cháu lại uống, chẳng mấy chốc bình rượu hết quá nửa. Bác Hoàng hay uống nhưng tửu lượng không bằng Mao Lệ, được một lát người lảo đảo đi vào giường ngủ. Mao Lệ ngồi ở sân uống một mình. Cơn bão rõ ràng đã đi vào vùng ven thành phố, gió ào ào, giàn nho chuyển mình răng rắc, mấy chiếc ghế nhỏ cũng bị thổi hất về phía sau. Mao Lệ nhìn đám mây cuồn cuộn trên đầu, rõ ràng không có sao, nhưng trước mặt lại có một khoảng sáng rực, cô biết mình đã say.

Có câu, càng say càng tỉnh, Mao Lệ thuộc loại này. Cô uống hết bình rượu trắng, mặc dù trước mặt chao đảo, đầu váng mắt hoa nhưng vẫn vô cùng tỉnh táo, cô biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì. Đột nhiên cô rất muốn đến chỗ đó, một dải rừng tràm, bãi biển dưới ánh trăng… Cô mò mẫm đi trong sân, bước chệch choạc, trong đầu vẫn quanh quẩn ý nghĩ, mẹ ra chùa sao mãi chưa về. Lúc đó cô phát hiện mình đã đi ra phố, gió quá to, cát hắt vào mắt, rất đau, đưa tay lau chỉ thấy nước mắt. Cô không nhìn rõ gì hết, chân bủn rủn, không biết mình đi đâu.

Một chiếc tắc xi dừng bên cạnh.

Tài xế bấm còi, dường như muốn nhanh chóng làm cuốc xe cuối cùng trước khi bão về.

Mao Lệ lảo đảo kéo cửa xe, lao vào trong. Mặc dù đã say, cô vẫn nghe rõ lái xe hỏi đi đâu, cô nói ra địa chỉ sau đó lịm đi. Hình như mới vừa chợp mắt đã nghe tiếng lái xe gọi, thông báo đã đến nơi. Mao Lệ rút đại ít tiền lẻ đưa cho anh ta, vừa mở cửa xe đã loạng choạng suýt ngã.

Cô thấy trong người cực kỳ khó chịu, dạ dày cuộn lên từng cơn, có lẽ đường hơi xóc. Cô còn nhớ trên đoạn đường đất cô đã nôn thốc nôn tháo, nôn xong không thể đứng vững, cố gắng phân biệt cảnh vật xung quanh, phát hiện mình đã đến con đường nhỏ ngoài khu rừng. May mà đường này có đèn sáng, ngôi nhà phía xa ẩn dưới bóng cây cũng có ánh đèn, cô vẫn có thể loạng choạng đi tiếp.

Hàng cây hai bên đường bị gió thổi rạp về một phía, nghiêng về phía Mao Lệ, những hình bóng chập chờn, gầm rít dữ dội, như có ngàn con ngựa thở hồng hộc lao vào cô, muốn giẫm nát cô. Mao Lệ sợ hãi, nghẹn ngào nhằm hướng ánh đèn, khom mình, chống chọi với gió, bước thấp bước cao đi đến. Cuối cùng cô cũng bám được vào cánh cửa sắt, vẫn lờ mờ nhìn thấy tấm biển trên cao có mấy chữ “Hải Thiên uyển”. Cổng đóng, cô không vào được. Dựa vào ký ức, cô sờ soạng chuông cửa, vừa nhấn vừa gọi: “Kiến Phi, mở cửa! Kiến Phi, em đã về, anh mau mở cửa…”

Không lâu sau có người bế cô lên, còn có giọt nước nóng hổi rơi xuống mặt cô.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s