Thời niên thiếu không thể quay lại ấy- Đồng Hoa (3)


Còn có hai mấy tiếng đồng hồ nữa thôi là Thời niên thiếu không thể quay lại ấy sẽ có mặt ở các hiệu sách tại Hà Nội, các bạn có thể mang “em” í về để đọc và thưởng thức những giai điệu ngọt ngào trong CD tặng kèm nhé.

Trong lúc chờ đợi các bạn đọc hãy đọc phần tiếp theo của Thời niên thiếu không thể quay lại ấy- Đồng Hoa nhé:X

Nhờ có Hiểu Phi, cuộc sống của tôi dù vẫn u ám, song cũng được coi là vui vẻ. Nhưng, có lẽ, cuộc đời thấy sức nặng đè trên lưng con lạc đà nhỏ bé như tôi đây còn chưa đủ, nên nó đã chất lên lưng tôi thêm một bó củi nặng.

Năm lớp ba, do bố bị điều động công tác, tôi phải rời khỏi nơi này, chuyển đến một thành phố mới. Tôi và Hiểu Phi gạt nước mắt từ biệt nhau. Cô ấy ôm lấy tôi khóc nức nở. Khi đó, mặc dù tôi không khóc nhưng vừa lên tàu, nước mắt đã giàn giụa, tôi lại không muốn bố mẹ biết nên phải nín thở để không bật khóc thành tiếng.

Tuổi còn nhỏ, chưa thật sự hiểu thế là biệt ly, nhưng tôi cũng đã vì biệt ly mà rơi lệ.

Vào trường mới, tôi gặp một cô giáo dạy toán mới – cô Triệu. Từ đó, nỗi khổ cực mới của tôi bắt đầu.

Mụ phù thủy ác độc đó đến nay vẫn để lại ác cảm trong tôi về thầy cô giáo. Mỗi lần tôi đọc cái gì mà “thầy cô giáo như ngọn nến, tự đốt cháy mình soi đường cho học sinh”, thật muốn cười gằn. Kinh nghiệm thực tế trong cuộc đời tôi lại hoàn toàn trái ngược với điều đó. Đúng là có thầy cô giáo tốt, nhưng lại có rất nhiều giáo viên coi trọng thế lực. Nếu bố mẹ của học sinh nào làm quan to, cô ta sẽ tỏ ra thân thiết với học sinh đó. Nếu bố mẹ bạn làm trong ngành giáo dục, cô ta sẽ đối xử với bạn hết sức dịu dàng, nhân từ, vô tư cống hiến, có thể còn lung linh hơn cả hình ảnh ngọn nến. Nhưng, nếu bố mẹ bạn không làm quan, lại chẳng có tiền, bản thân bạn cũng không giỏi giang gì, thành tích học tập không tốt, thì cô giáo sẽ coi bạn là mục tiêu, khi thì ném phấn trúng đầu bạn, khi lại trừng mắt nhìn bạn, nói với bạn bằng một giọng rất bình thản nhưng hàm ý khinh khi để chế giễu sự ngượng ngùng của bạn lúc trả lời sai câu hỏi.

Người lớn cứ nghĩ rằng có rất nhiều chuyện trẻ con không hiểu, thực tế thì trái tim của chúng tôi rất mẫn cảm. Chúng tôi cũng có “lòng sĩ diện”, và chúng tôi rất ghét bị cười nhạo trước mặt người khác. Sau vô số lần mặt đỏ tía tai vì xấu hổ, tôi ngày càng sợ cô giáo này, còn cô ta cũng càng ngày càng coi thường tôi, giờ học nào cũng thích gọi tôi lên để hỏi, để châm biếm vài câu. Sự vụng về của tôi, thành tích học tập yếu kém của tôi, khả năng ăn nói kém của tôi, thậm chí cả tính cách cô độc kỳ quái của tôi, đều khiến cô ta không hài lòng. Đến giờ tôi vẫn nhớ cách cô ta bĩu môi, liếc xéo tôi, dùng giọng điệu hận rèn sắt không thành thép nói với tôi: “Sao em chẳng ra dáng một đứa trẻ gì cả? Vừa đần vừa ngốc, không biết ăn cơm rồi tiêu hóa đi đâu hết nữa?”

Đứa trẻ nào cũng có một trái tim mẫn cảm bất thường, cũng thích được cô giáo cưng chiều, thích làm cán bộ lớp, thích trên cánh tay được đeo băng đô hai vạch đỏ hoặc ba vạch đỏ, tỏ vẻ nghiêm nghị đứng ở cổng trường kiểm tra xem học sinh có đeo khăn quàng đỏ hay không, nữ sinh có sơn móng tay không, nam sinh có cắt tóc cao trên tai hay không.

Trẻ con nhiều khi còn coi trọng thể diện hơn cả người lớn, bởi vì thế giới của chúng nhỏ, và thế nên, tất cả những việc nhỏ đều không nhỏ. Giáo viên tiểu học, đối với xã hội mà nói, chỉ là một người hết sức bình thường, nhưng trong mắt những học sinh mà họ dạy, lại là Thượng Đế, sự phê bình và khen ngợi của thầy cô, sự yêu và ghét của thầy cô sẽ tạo ra những chuỗi phản ứng khó có thể tưởng tượng hết được.

Thái độ coi thường tôi ra mặt của cô giáo Triệu cũng làm ảnh hưởng đến các bạn trong lớp. Họ bắt đầu không thích chơi với tôi, nhảy dây, đấm bao cát, đá cầu, không ai muốn ở cùng phe với tôi. Sau vài lần rơi vào tình huống ngại ngùng như thế, tôi bắt đầu tự giác tránh xa các bạn, trong khi các bạn tụ tập vui chơi cùng nhau thì tôi ngồi thơ thẩn một mình ở vườn hoa.

Ở nhà, tôi cô độc, cái gì cũng phải nhường cho em; ở trường, tôi cô độc, cô giáo và bạn bè đều không thích tôi. Ở nhà, tôi thường ngồi một góc, lặng lẽ nhìn em gái vừa ôm vừa làm nũng bố; ở trường, tôi thường đứng từ rất xa, lặng lẽ nhìn các bạn chơi nhảy dây, đấm bao cát.

Trên thế giới này, có rất nhiều cảm giác tồi tệ, nhưng cô đơn là cảm giác khủng khiếp nhất.

Sau này, một lần tôi vô tình đọc được một cuốn tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long trên giá sách của bố. Cảm giác cô đơn, lạc lõng, bị người đời lãng quên của người anh hùng trong truyện giống như một luồng điện mạnh chạy thẳng vào tim tôi, tôi đã tìm thấy bảo bối trên giá sách. Từ đó, tôi càng lặng lẽ hơn, càng cô độc, kỳ quái trốn vào thế giới tưởng tượng của riêng mình.

2. Gặp cậu ấy

Có lẽ do ý thức được tầm quan trọng của người thầy trong cuộc đời của mỗi đứa trẻ, nên văn hóa Trung Quốc truyền thống luôn nhấn mạnh đạo lý tôn sư trọng đạo. Việc tôn trọng thầy cô giáo đã sớm phát triển thành một tiêu chuẩn đạo đức ở Trung Quốc, nhưng lại quên mất rằng, vì thầy cô giáo có tầm quan trọng lớn lao trong cuộc đời của con trẻ, nên thực ra thầy cô giáo cũng cần phải tôn trọng học sinh của mình.

Có sự tôn trọng đối với sinh mệnh của mỗi cá thể, mới có thể có được sự chỉ dẫn chính xác cho cuộc sống của cá thể ấy.

Khi năm học lớp ba sắp kết thúc, vì số học sinh trong trường tăng cao nên có tin là phải chia lại lớp, tôi thầm cầu nguyện, mong sao cô giáo Triệu bị chuyển đi.

Hằng tuần, trường tôi đều tổ chức chào cờ. Sau nghi thức chào cờ, thầy hiệu trưởng sẽ lên biểu dương những học sinh tiên tiến, phê bình những học sinh yếu kém, rồi tặng lá cờ đỏ lưu động cho lớp có biểu hiện tốt nhất trong tuần vừa qua.

Tuần này cũng thế. Thường thì mọi lần chỉ làm cho có lệ, tôi vẫn cúi đầu không buồn để ý. Dù lá cờ đỏ đó được phát cho lớp nào cũng chẳng liên quan gì tới tôi.

Sau khi phát xong lá cờ đỏ lưu động, thầy hiệu trưởng nghiêm túc nhắc nhở về hành vi trộm cắp vặt trong trường, cái gì mà vi phạm pháp luật, phải vào tù, v.v… nếu đúng vào dịp truy quét cuối năm thì còn có thể bị tử hình.

Một học sinh nam bị thầy hiệu trưởng gọi lên bục. Thầy bắt đầu tuyên bố tội danh của cậu ta: lấy trộm xe đạp, lấy trộm ví của giáo viên, câu kết với học sinh lớp lớn bắt nạt các em học sinh lớp bé, đe dọa, ép buộc các em học sinh lớp bé về nhà lấy trộm tiền của bố mẹ, đánh nhau, dùng khóa xe đạp đánh bị thương một học sinh nam lớp sáu của trường tiểu học Thứ Nhất, viết thư tình cho các chị học khóa trên…

Một đứa trẻ mới chỉ mười một, mười hai tuổi đầu mà đã mắc những tội danh không thể khoan hồng, có thể tống thẳng vào trại giam, tiến hành cải tạo lao động vậy, học sinh toàn trường nghe xong mà mắt tròn mắt dẹt nhìn. Nhưng điều khiến tôi chăm chú theo dõi không phải là danh sách tội lỗi dài dằng dặc ấy mà là tinh thần của cậu ta.

Vóc dáng cậu ta cao hơn các bạn cùng tuổi, vì cao nên trông lại gầy, bộ đồng phục màu xanh lam khoác trên người cậu ta như treo lửng lơ trên móc áo, đầu cắt cua, vì tóc quá cứng nên dựng đứng hết lên, thoáng nhìn trông như một con nhím. Cậu ta đứng đó với điệu bộ uể oải, cúi đầu như biết lỗi, nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, tôi thấy nụ cười trên môi cậu ta.

Lẽ nào cậu ta không nhìn thấy ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía mình? Lẽ nào cậu ta không cảm thấy xấu hổ sao? Dù gì cũng là đứng trước học sinh toàn trường, tôi không thể nào lý giải nổi.

Hết giờ chào cờ, các bạn nữ xung quanh túm tụm lại bàn tán, tôi đi theo sau họ, nghe hiểu được phần nào lai lịch của cậu học sinh này. Cậu ta học cùng khối với chúng tôi, nhưng vì đúp năm lớp hai, nên nhiều tuổi hơn. Nghe nói cậu ta là con út, hơn bốn mươi tuổi mẹ cậu ta mới mang thai cậu, trên cậu ta là bốn chị gái hơn khá nhiều tuổi, thấy bảo cũng là gia đình giàu có. Giày thể thao hiệu Nike, đồng hồ đeo tay hiệu Swach, đều là những thứ mà anh rể cậu ta mang về từ nước ngoài.

Cuối những năm 80, đầu những năm 90, nước ngoài vẫn còn là một danh từ nghe hết sức xa xôi, đồ gì của hãng nào, ý nghĩa của thương hiệu là gì tôi đều không hiểu. Tôi chỉ nghi hoặc nghĩ rằng, nếu đã nhiều tiền như thế sao phải đi trộm đồ, ăn chặn tiền của người khác?

Hành vi, vẻ mặt của cậu ta, đối với tôi mà nói đều là một câu đố. Trong nỗi băn khoăn khó hiểu đó, tôi đã ghi nhớ tên của cậu học sinh cá biệt này – Trương Tuấn, có điều, tôi tin, ngày hôm đó không chỉ mình tôi nhớ tên cậu ta.

Năm lớp bốn, chia lại lớp thật, và cũng đã xảy ra hai chuyện bất hạnh: Chuyện thứ nhất, giáo viên dạy toán lớp tôi vẫn là cô Triệu; chuyện thứ hai, cô ta không chỉ là giáo viên dạy toán mà còn kiêm luôn giáo viên chủ nhiệm.

Trương Tuấn và tôi được phân vào cùng một lớp, nhưng hai chúng tôi gần như chừa từng nói chuyện với nhau, mặc dù chúng tôi có rất nhiều điểm chung. Ví dụ: Hai chúng tôi lần lượt thay nhau đứng thứ nhất trong lớp đếm ngược từ dưới lên; trong giờ học, chúng tôi đều không nghe giảng, cậu ta luôn ngủ gật, còn tôi thì ngồi thẫn thờ, vì vậy chúng tôi thường xuyên bị cô giáo Triệu ném phấn vào đầu.

Nhưng, có nhiều điểm cậu ta khác với tôi. Mặc dù thành tích học tập của cậu ta kém, nhưng các bạn nam trong lớp đều chơi với cậu ta, thậm chí toàn bộ những học sinh yếu kém trong lớp đều rất nghe lời cậu ta, còn các bạn nữ thì không ghét cậu ta, bởi vì cậu ta thường mời họ ăn kem, uống nước ngọt, những câu chuyện cười cậu ta kể có thể khiến họ cười nghiêng cười ngả. Trong giờ học, cậu ta luôn ngủ gật, nhưng chỉ cần tiếng chuông hết giờ vừa vang lên, cậu ta lại tràn đầy sinh lực, cùng các bạn lao ra sân vận động, đá bóng, chơi bóng rổ, còn tôi luôn tự mình đi tìm một chỗ rồi trốn vào đấy đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn đám bạn gái chơi nhảy dây, còn đám bạn trai thì đá bóng.

Sự cô độc trong gia đình, tôi đã quen rồi, dù sao tôi cũng có thể đọc sách, trong sách có rất nhiều điều thú vị. Em gái đành hanh, thích mách lẻo, tôi có thể tránh nó, chuyện gì cũng đều “chị nhường em”. Sự bất mãn của cô giáo Triệu đối với tôi, dù sao cũng chỉ là hai, ba phút giày vò trong giờ toán, tôi đã có thể lạnh lùng chịu đựng.

Nếu những ngày như vậy mãi tiếp diễn, cũng có thể được coi là bình yên. Nhưng, cuộc sống luôn thích đùa cợt với chúng ta. Trong lúc bạn tuyệt vọng, bạn sẽ nhìn thấy một đốm lửa lóe sáng khiến bạn không gục ngã; khi bạn bình tĩnh, thì nó lại lạnh lùng dội cho bạn một gáo nước lạnh khiến mọi việc của bạn không được vừa ý.

Vào một buổi chiều mùa hè, trong một tiếng đồng hồ hoạt động tự do giữa giờ học, những bạn không phải trực nhật đều chạy ra sân vận động chơi. Tôi vì thích khoảng nắng bên ngoài cửa sổ nên ngồi thu lu trên bục cửa sổ đọc sách và nhìn xa xăm.

Thời gian hoạt động tự do kết thúc, học sinh quay lại lớp để bắt đầu giờ tự học. Chu Vân thưa với cô giáo Triệu là mình bị mất bút máy. Cô bạn ấy còn nói với giọng đầy ấm ức rằng, chiếc bút là quà tặng của bố, tiết học trước bạn vẫn còn dùng, giờ đã không thấy nữa. Cô giáo Triệu cho rằng việc rất nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm túc. Cô bắt đầu tra hỏi từng học sinh trong lớp, giờ ra chơi, có những ai ở lại lớp.

Trương Tuấn là người đáng nghi ngờ nhất thì đã cùng một đám con trai chạy ra khỏi lớp ngay khi tiếng chuông hết giờ vừa reo, suốt thời gian ấy vẫn đá bóng trong sân vận động, rất nhiều người có thể làm chứng. Cậu ta hùng hùng hổ hổ lấy cặp sách ra khỏi ngăn và đặt lên bàn, nói với cô giáo Triệu: “Cô có thể kiểm tra!”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s