Người tình Bắc Hải- Chương 2.2


Lần đầu tiên Chương Kiến Phi nhìn thấy Mao Lệ là vào dịp hè năm đó, anh và Triệu Thành Tuấn về Thượng Hải nghỉ hè. Mao Tấn tận tình khoản đãi, ba người đã lâu mới gặp, không thể thiếu bia rượu hát hò. Địa điểm lựa chọn là một nơi giải trí cao cấp, Mao Tấn còn gọi thêm mấy bạn học nữa. Tổng cộng bảy, tám người, đang uống, tán chuyện, cửa phòng đột nhiên bị đá tung, một cô gái xinh đẹp lao vào túm lấy Mao Tấn, chân đạp tay đấm, rất hung dữ không giống đùa vui chút nào.

Lúc đó cảnh lộn xộn, Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi cũng không biết lai lịch cô gái đó, chỉ vào can ngăn, kéo cô ta ra, ai ngờ cô gái rất hung hăng, vớ lấy cái gạt tàn ném vào đầu Mao Tấn, máu chảy be bét. Chương Kiến Phi vội vàng kéo cô ta ra ngoài, Triệu Thành Tuấn đưa Mao Tấn vào viện, vào viện mới biết cô gái đó chính là Mao Lệ, em gái Mao Tấn.

“Cô ta là em gái anh?” Triệu Thành Tuấn không để lộ ra mặt, nhưng trong lòng nổi sóng, còn một câu anh chưa hỏi, có phải cô ta chính là người trong ảnh anh đã nhìn thấy hồi nào.

Mao Tấn lúc đó được băng vết thương, cười đau khổ: “Còn không phải sao, nó chính là em gái tôi. Con bé này ác thật, chẳng qua tôi chỉ dạy thằng bạn trai nó mấy đòn, vậy mà nó muốn lấy mạng tôi.”

“Cô ấy có bạn trai?”

“Đừng hỏi, một thằng nhà quê chỉ thích moi tiền, không có sĩ diện, bám lấy em tôi như đỉa. Tôi đã điều tra, dám chắc hai đứa không kéo dài bao lâu.”

“Sao anh dám chắc?”

“Hừ, đồ cặn bã như thế lại muốn lấy em tôi, dù người nó tròn xoe, tôi cũng đánh cho thành bẹp dúm.”

Sáng hôm sau, Triệu Thành Tuấn đến khách sạn gặp Chương Kiến Phi, hai anh em cùng ăn sáng, Triệu Thành Tuấn nói gì Chương Kiến Phi cũng không bỏ vào tai, cả người ngơ ngẩn như mất hồn. Triệu Thành Tuấn lúc đó mới biết em gái Mao Tấn hiện đang ở trong phòng anh, Chương Kiến Phi giải thích: “Cô ấy bị ngất, anh lại không biết cô ấy ở đâu, đành đưa về khách sạn, em đừng nghĩ linh tinh, mặc dù cả đêm anh ngồi cạnh giường cô ấy, nhưng không đụng vào sợi tóc của cô ấy.”

Điều này Triệu Thành Tuấn tin, Chương Kiến Phi là mẫu quân tử điển hình, được giáo dục tốt, tuyệt nhiên không vượt quá giới hạn khi chưa được đối phương ưng thuận, nhưng anh vẫn hỏi đùa: “Lẽ nào anh không muốn?”

Chương Kiến Phi đang chìm trong những tưởng tượng ngọt ngào, lại lắc đầu nói: “Anh không tùy tiện thế đâu. A Tuấn, em nên thật lòng yêu một lần, khi em thật lòng yêu một người, sẽ bỏ qua rất nhiều thứ ngoài tình cảm. Danh lợi, địa vị, tiền bạc… thậm chí nhục dục, chỉ cần nhìn cô ấy là thấy thỏa mãn, giống như đó là báu vật không gì thay thế, nhìn một lần muốn nhìn mãi, không một chút ý niệm về ham muốn xác thịt…”

Suốt đời Triệu Thành Tuấn không thể quên biểu hiện lúc đó của Chương Kiến Phi, một thứ ánh sáng khác thường dâng trong mắt, thần thái đó anh chưa bao giờ nhìn thấy, tựa như tỏa hào quang, làm khuôn mặt sáng bừng bởi thứ ánh sáng hân hoan. Anh ướm hỏi: “Đúng là cô ấy đẹp như anh nói chứ, em có thể nhìn thử được không?”

Chương Kiến Phi do dự giây lát, gật đầu: “Được, bây giờ cô ấy đang ngủ, để anh đưa đi, nhưng anh phải nhắc em, cô ấy là của anh, em không được động lòng đâu đấy.”

Triệu Thành Tuấn không tán thành: “Anh đừng tưởng ai cũng giống anh, em không tin tình yêu sét đánh.”

Chương Kiến Phi lúc đó mới đưa Triệu Thành Tuấn đến căn phòng của anh, rèm cửa khép, chỉ bật ngọn đèn tường, dưới ánh đèn vàng nhạt, nửa khuôn mặt cô vùi sâu trong gối trắng muốt, mái tóc đen xõa tung trên đó, giống như cô gối lên một đám mây đen. Ánh đèn hơi mờ nhìn không rõ sắc da, chỉ thấy hàng mi rất dài, từng sợi rõ ràng, sống mũi rất cao, môi dưới và khuôn cằm là hai đường cong tuyệt mỹ, vừa nũng nịu dễ thương vừa tuyệt vời gợi cảm. Triệu Thành Tuấn đã nhìn không ít thiếu nữ đẹp, nhưng rất kỳ lạ, khuôn mặt cô gái này có vẻ gì đó khiến người ta ngơ ngẩn, dường như không phải chỉ do sự hoàn hảo của đường nét.

“Đi thôi, đừng làm cô ấy thức giấc.” Chương Kiến Phi kéo anh đi.

Ra khỏi phòng, Triệu Thành Tuấn đứng trên hành lang, dựa vào tường mãi không nói gì, chỉ cảm thấy người như chơi vơi, một cảm giác hẫng hụt giống như vừa bị mất thứ gì, không hiểu tại sao.

Anh hỏi Chương Kiến Phi: “Kiến Phi, anh yêu cô ấy thật à?”

“Đương nhiên, một năm trước xem ảnh cô ấy anh đã động lòng, nhìn thấy cô ấy, anh lập tức bị hớp hồn.”

Chương Kiến Phi quả nhiên rất si tình, cũng không hề che giấu sự si mê của mình, đứng cạnh anh hỏi nhỏ: “Thế nào, quá đẹp phải không? Anh quyết định đợi cô ấy tốt nghiệp xong sẽ cầu hôn, em biết tính anh, không dễ động lòng, một khi động lòng là bất chấp tất cả, dẫu phải sứt đầu mẻ trán.”

“Nhưng, Kiến Phi, chúng ta là anh em, em không muốn anh sứt đầu mẻ trán.”

Chương Kiến Phi cũng cười: “Không nghiêm trọng thế đâu, anh không thấy cô ấy đáng sợ, trái lại cảm giác cô ấy như thiên sứ, trầm tĩnh an tường, khiến người ta muốn nâng niu che chở…”

Hai người đứng nói một lúc, Triệu Thành Tuấn có việc phải đi, Chương Kiến Phi tiếp tục ở lại khách sạn chăm sóc cô gái. Buổi tối hôm đó, Triệu Thành Tuấn và Mao Tấn quay lại khách sạn cùng ăn cơm, đầu Mao Tấn quấn băng, vết thương không nhẹ. Anh ta ôm đầu hỏi em gái còn đây không, Chương Kiến Phi nói đi rồi, Mao Tấn tức nghiến răng: “Con bé này, may mà nó không cầm dao, nếu không tôi đã chết trong tay nó.” Lúc đó nhìn Chương Kiến Phi cả người như bay bổng tận đâu, Mao Tấn nói gì anh cũng như không nghe thấy, Mao Tấn hỏi Triệu Thành Tuấn: “Kiến Phi sao thế?”

Triệu Thành Tuấn nhún vai: “Cái này phải hỏi em gái anh, anh ấy bị trúng tà.”

Mao Tấn dở khóc dở cười, khuyên anh: “Cậu đừng trêu đùa em tôi, tính nó nóng nảy, không chịu nổi đâu, ngay cha tôi cũng sợ nó, từ nhỏ được chúng tôi quá nuông chiều quen rồi.”

Lần này hình như Chương Kiến Phi nghe thấy, quay nhìn Mao Tấn, lại nhìn Triệu Thành Tuấn mặt chợt ngây ra. Lát sau, bất chợt hỏi một câu chẳng đâu vào đâu: “Hai người đã nhìn thấy biển dưới trời sao chưa?”

Sự nghiêm túc của Chương Kiến Phi khiến Triệu Thành Tuấn kinh ngạc. Mọi người vốn tưởng anh đùa, Chương Kiến Phi ở Mã Lai, Mao Lệ ở Trung Quốc, hai người ngăn sông cách biển, sao có thể đến với nhau? Nhưng Chương Kiến Phi rất kiên định, một khi đã quyết điều gì là không thay đổi. Hai năm sau cha qua đời, Chương Kiến Phi khi đó đã tốt nghiệp, được giao một chức vụ tượng trưng ở tập đoàn Hồng Hải, không mấy chuyên tâm vào công việc. Ít lâu sau, Chương gia mở rộng kinh doanh đến Thượng Hải, anh lập tức xin sang đó, với danh nghĩa đến Thượng Hải làm việc, theo đuổi Mao Lệ.

Triệu Thành Tuấn cảm thấy Chương Kiến Phi có gì rất khó hiểu, mặc dù anh thấy cô gái trong ảnh đúng là rất đẹp, nhưng tuổi vẫn nhỏ, gần như còn là đứa trẻ, cho dù có cảm tình cũng không đến nỗi nôn nóng quyết liệt như vậy. Đây là sự khác nhau giữa anh và Chương Kiến Phi. Triệu Thành Tuấn là người lý trí, trong chuyện tình cảm cũng vậy, do ngoại hình nổi bật, bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu giai nhân, anh không cần chủ động theo đuổi ai, luôn có một đám người đẹp vây quanh. Nhưng trong tâm trí Triệu Thành Tuấn, phụ nữ nhiều nhất cũng chỉ là “hoa” khi đàn ông “dệt gấm thêm hoa”, nghĩa là luôn ở vị trí thứ yếu, đàn ông làm việc lớn tuyệt nhiên không để phụ nữ dắt mũi, lời răn của cổ nhân, hồng nhan là họa, không phải chỉ nói chơi. Cho nên mặc dù bên cạnh luôn không thiếu giai nhân dập dìu, anh vẫn thờ ơ, dù ngay từ thời trung học đã có nữ sinh cắt cổ tay tự vẫn vì anh, anh cũng không động lòng. Chương Kiến Phi thấy vậy đã nói: “A Tuấn, có lúc em làm anh sợ, em quá lý trí, lý trí đến phát sợ.”

Triệu Thành Tuấn nói: “Em khác anh, nếu em không lý trí, em đã không thể tồn tại đến giờ.”

Câu nói của Triệu Thành Tuấn hàm ý sâu xa, nhưng Chương Kiến Phi không mấy để ý, bởi anh không biết, trong thời gian anh say mê theo đuổi Mao Lệ, Triệu Thành Tuấn đã trải qua những ngày tháng khốn khổ ở nước Anh thế nào. Hồi đó Mao Tấn cũng học xong trở về nước giúp cha quản lý kinh doanh nhà hàng, chỉ còn mình Triệu Thành Tuấn cô đơn trong màn sương mù thành London, không bạn bè không người thân, lần đầu tiên bị cắt viện trợ kinh tế. Do cha dượng qua đời, người có quyền lực lớn nhất gia tộc họ Chương bấy giờ là Chương Thế Đức, sau cái chết của mẹ anh, lập tức cắt viện trợ kinh tế, từ chối cung cấp tiền ăn học cho anh. Triệu Thành Tuấn lại là người sĩ diện, lòng tự trọng rất cao, có lúc Chương Kiến Phi từ Thượng Hải gọi điện hỏi thăm, anh cũng không hề hé răng về chuyện đó. Anh cũng không cho em gái tiết lộ với Chương Kiến Phi, luôn nhắc cô phải có cốt cách và lòng tự trọng.

Cho nên trong năm đó, Triệu Thành Tuấn phải đi làm thuê để lấy tiền ăn học, anh không thể quay về, không thể bị Chương gia coi thường. Anh phải tự lập, phải sống tiếp, phải nuôi em gái đang học trong trường múa, anh thề sớm muộn sẽ trả lại cho Chương gia những đau khổ gấp trăm vạn đau khổ mà họ đã gây cho anh. Mẹ nói đúng, gia tộc đó ngoài Chương Kiến Phi chỉ toàn những kẻ không nhân tính. Thời kỳ khó khăn nhất, Triệu Thành Tuấn từng đứng bán hàng trên phố, làm thợ móc cống, thợ sửa xe, phụ việc trong các quán ăn đêm. Hồi đó anh chỉ có một ý nghĩ: phải sống. Chương Gia Minh lúc nhỏ thường bắt nạt anh có một lần sang Anh thương lượng chuyện làm ăn, tình cờ gặp anh. Lúc đó Triệu Thành Tuấn vừa kết thúc công việc rửa bát trong một nhà hàng trở về ký túc xá, người đẫm mồ hôi, quần áo nhem nhuốc, Chương Gia Minh đánh xe vào dưới tầng, nhìn thấy Triệu Thành Tuấn cất giọng giả dối: “Trông em kìa, hà tất phải hành hạ bản thân như thế? Em không có tiền cứ gọi điện cho anh, chúng ta rốt cuộc một thời cũng là anh em, anh không thể thấy chết không cứu.”

Triệu Thành Tuấn trả lời: “Tôi vẫn chưa chết, Chương Gia Minh.”

Chương Gia Minh nhàn tản tựa thành xe, cười khẩy: “Cậu gan thật! A Tuấn, thể diện quan trọng thế sao? Cùng anh về Mã Lai đi, anh sẽ nói với cha, để cậu làm trợ lý cho anh, nhất định không để cậu thiệt. Cậu cũng biết, từ nhỏ anh đã thích cậu mà.”

“Tôi không phải là dân gay.” Triệu Thành Tuấn lạnh mặt.

“Cậu biết à?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“A Tuấn, cậu thật thiếu sáng suốt!”

Khuynh hướng tính dục của Chương Gia Minh bất thường, đây là bí mật ai cũng biết của Chương gia. Sau khi bị từ chối, anh ta phẩy tay bỏ đi, sau đó lén cho người xử lý Triệu Thành Tuấn. Vậy là thời gian đó Triệu Thành Tuấn thường bị bọn lưu manh quấy nhiễu, bọn chúng bất ngờ xông vào đánh anh, xong việc chuồn thẳng. Thảm hại nhất là lần anh bị đánh gãy hai chiếc xương sườn, một chiếc xương gãy đâm vào phổi, suýt mất mạng. Cũng chính lần bị thương đó, Triệu Thành Tuấn thể lực vốn yếu từ nhỏ mắc thêm chứng bệnh mãn tính, bác sĩ nói suốt đời khó chữa dứt điểm.

Lần đó may có một người đàn ông Hoa kiều qua đường cứu anh, nếu không anh đã bỏ xác ngoài đường. Ở trong bệnh viện, anh nhận được điện thoại của Chương Kiến Phi từ Thượng Hải: “A Tuấn, anh sắp kết hôn!”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s