Người tình Bắc Hải- Chương 2.1


“Từ thành Penang đến Nam Ninh, từ Nam Ninh đến Bắc Hải, anh bay qua núi cao biển rộng vì em, gió là đôi cánh của anh, tình yêu dẫn đường cho anh, trong ký ức của em không có anh, nhưng cuộc đời anh chỉ có em.

Anh yêu em, em biết không?”

Văn Việt sẽ tiếp tục post những phần tiếp theo của cuốn “NGƯỜI TÌNH BẮC HẢI” của tác giả Thiên Tầm Thiên Tầm. Hy vọng các bạn sẽ quan tâm và ủng hộ nhé.

Các bạn có thể đọc những phần đã được Văn Việt trích dẫn theo link dưới nhé.

Người tình Bắc Hải- Thiên Tầm Thiên Tầm

Người tình Bắc Hải- Chương 1.1

Người tình Bắc Hải- Chương 1.2

Người tình Bắc Hải- Chương 1.3

Người tình Bắc Hải- Chương 1.4

Người tình Bắc Hải- Chương 1.5

Người tình Bắc Hải- Chương 1.6

Người tình Bắc Hải- Chương 1.7

Người tình Bắc Hải- Chương 1.8

Vì một người,
yêu cả một thành phố

Em có biết có một loài chim không chân? Suốt cả đời nó chỉ có thể bay trên bầu trời, bay mỏi cánh thì ngủ trong gió, cả đời chỉ có một lần hạ xuống đất, đó chính là lúc nó giã từ cõi đời.

       _______“A Phi chính truyện”       _______

Chuyện đã qua không thể lấy lại

Thành phố Penang ở Malaysia có ngọn núi Bukit Bendera, đó là điểm cao nhất thành phố, cũng là thắng cảnh nghỉ mát nổi tiếng. Đứng trên đỉnh có thể nhìn thấy cảnh trời xanh biển biếc và bãi cát trắng phau dưới chân núi, buổi tối có thể thưởng ngoạn cảnh biển đèn tráng lệ muôn màu của thành phố. Dòng xe nườm nượp như nước chảy trên cầu vượt Penang kéo dài đến tận cửa ô thành phố, ánh đèn sáng rực từng điểm chi chít, nhìn xa tựa như dải ngân hà cuộn chảy, cảnh sắc thần tiên như mộng ảo, nhưng mỗi lần đứng trên đỉnh núi, Triệu Thành Tuấn cơ hồ không ngắm cảnh thành phố lên đèn, mà thường ngửa mặt ngắm sao trời. Anh vốn tưởng đứng trên cao sẽ gần bầu trời hơn một chút, nhưng không phải, anh phát hiện bất luận đứng cao bao nhiêu, giữa anh và bầu trời vẫn là khoảng cách tít tắp vô cùng vô tận như thế. Bầu trời sao thăm thẳm vũ trụ bao la khôn cùng, con người bé nhỏ như hạt cát, dưới một bầu trời sao như thế, ai có thể nhìn thấy ai. Nhiều lúc anh tự hỏi, rốt cuộc mình muốn thấy gì, muốn thấy vẻ hùng vĩ vô tận của vũ trụ hay là muốn chiêm ngưỡng những vì sao xa lắc, những vì sao lấp lánh như ánh sáng của tình yêu đắm say, anh có thể nhìn rất rõ nhưng không thể chạm tới.

Xuất thân như anh không có tư cách hướng về tình yêu, sự sinh tồn phải đặt lên trên hết. Trong mắt bao người, anh sinh trưởng trong một gia đình giàu sang rất mực, sống cuộc đời nhung lụa, được hưởng nền giáo dục tốt nhất, vệ sĩ người hầu không thiếu, một cuộc sống vương giả như vậy, chắc hẳn anh rất hạnh phúc, nhưng thực sự có phải như thế?

Không ai biết, anh đã phải giẫm lên băng tuyết để sinh tồn. Đúng như mẹ đã dạy anh từ nhỏ, học cách nhẫn nhịn, cho dù trên chữ “nhẫn” là con dao, cũng phải nhịn, nếu không chỉ có chết đói.

Cha qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi lúc anh bốn tuổi, em gái khi đó chưa đầy một tuổi, mẹ không thể làm việc, chỉ sống nhờ vào tiếp tế của người thân, nhưng nguồn tiếp tế đó rất nhanh chóng mỗi ngày một ít, lại còn liên tục có chủ nợ đến gõ cửa đòi tiền, bởi vì trước khi qua đời cha phải gánh một tội danh oan uổng, toàn bộ tích lũy không đủ chi trả đền bù tổn thất, vậy là gia đình lâm vào cảnh nợ nần chồng chất.

“Cha con trong sạch, con phải nhớ điều này.” Mẹ nói vậy. Về sau Triệu Thành Tuấn mới biết, không phải cha chết do tai nạn mà là tự sát, ông chủ ý lao vào một thân cây to, chiếc xe bẹp dúm.

Triệu Thành Tuấn lúc đó còn quá nhỏ, vẻ đau buồn của mẹ và cảnh ngộ túng bấn hàng ngày để lại trong anh ấn tượng không thể phai mờ. Anh chỉ biết, khi ba mẹ con đã rơi vào khốn cảnh, một người đàn ông là Chương Thế Huân đi vào căn nhà nát của họ, chính là ông chủ công ty cha anh làm việc lúc còn sống, ông ta đến đưa cho mẹ tiền trợ cấp.

Nửa năm sau, mẹ tái giá với ông ta.

Không còn cách nào khác, một phụ nữ cô quả với hai đứa con nhỏ, không việc làm, nợ ngập đầu, mặc dù Lưu Khoản Ngọc rất muốn chết theo chồng, nhưng không đành lòng nhìn hai đứa con vô tội chết đói. Lại thêm Triệu Thành Tuấn từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, bà không chỉ phải duy trì sinh kế mà còn phải chữa bệnh cho con, không còn con đường nào khác buộc phải tái giá, cho nên sau này khi đã lớn, Triệu Thành Tuấn không hề oán trách mẹ.

Chương Thế Huân là con trai thứ hai của chủ tịch tập đoàn Hồng Hải Chương thị. Ở thành phố Penang, Chương gia là đại gia tộc có thực lực hùng hậu, sản nghiệp đồ sộ, quan hệ nội bộ gia tộc cũng hết sức phức tạp. Chương Thế Huân đã trải qua một cuộc hôn nhân, có với vợ trước một con trai, về sau vợ ốm chết, ông bận lo sự nghiệp không có thời gian tái hôn, mãi đến khi ông nắm quyền điều hành tập đoàn Hồng Hải, gây dựng nền tảng ổn định mới bắt đầu tính chuyện tìm mẹ kế cho con trai Chương Kiến Phi. Còn tại sao ông lựa chọn Lưu Khoản Ngọc – mẹ của Triệu Thành Tuấn, một thời đã khiến đại gia tộc họ Chương và thiên hạ bàn tán xôn xao? Bởi vì cha của Triệu Thành Tuấn trước đây là trợ lý đắc lực của Chương Thế Đức, con trưởng nhà họ Chương. Anh em Chương Thế Đức, Chương Thế Huân nhiều năm đấu đá tranh giành ác liệt, tạo thành hai phe đối lập, tại sao Chương Thế Huân lại cưới vợ góa của người trợ lý dưới quyền anh trai mình? Nguyên nhân không ai biết…

Triệu Thành Tuấn trở thành con của Chương Thế Huân lúc chưa đầy năm tuổi, em gái hơn một tuổi. Hai mươi năm nay, mẹ nhẫn nhục sống trong Chương gia, cuộc sống dưới con mắt người ngoài là ăn sung mặc sướng thực chất muôn vàn tủi nhục. Triệu Thành Tuấn luôn bắt gặp mẹ lén lau nước mắt. Vẻ đau buồn nhẫn nhịn đó của bà bây giờ nhớ lại anh vẫn thấy xót xa. Chương gia có rất nhiều tiểu thư, mệnh phụ, ai cũng sắc sảo, lắm tiền, Lưu Khoản Ngọc thân cô thế cô bị ức hiếp cơ hồ là lẽ đương nhiên, hồi đó Triệu Thành Tuấn chỉ mong mình mau lớn để bảo vệ mẹ đáng thương, trong giấc ngủ anh cũng nằm mơ có ngày mình tự thân lập nghiệp.

Sự vượt lên của Triệu Thành Tuấn không hề dựa vào thế lực gia tộc như người ngoài vẫn tưởng, anh thực sự tay trắng lập nghiệp. Mặc dù Chương Thế Huân coi anh như con đẻ, không ngờ khi anh tốt nghiệp trung học ông đột ngột qua đời vì cơn tai biến mạch máu não. Chương gia vốn dĩ chưa bao giờ hết sóng ngầm lại dấy lên cuộc phân tranh ác liệt, nếu không nhờ thái độ kiên quyết của Lưu Khoản Ngọc, anh em Triệu Thành Tuấn tuổi vị thành niên đã bị đuổi khỏi Chương gia.

Theo dự định trước đây của Chương Thế Huân, khi Triệu Thành Tuấn tốt nghiệp đại học sẽ để anh và Chương Kiến Phi cùng tiếp quản sự nghiệp của gia tộc, ai ngờ trời không chiều lòng nguời, sau khi ông qua đời, cả Chương gia rơi vào cơn ác mộng phân tranh. Anh cả Chương Thế Đức lập tức chiếm đoạt vị trí của em trai, ông ta biết rõ con trai mình Chương Gia Minh là công tử ăn chơi nổi tiếng thành phố Penang, chưa tốt nghiệp đại học, chỉ biết vung tiền hưởng lạc, vẫn không do dự đưa cậu ta vào vị trí người kế nghiệp, giao cho chức tổng giám đốc Hồng Hải.

Chương Kiến Phi tốt nghiệp trước Triệu Thành Tuấn hai năm, do là trưởng nam của Chương Thế Huân nên được trao một chức vụ tượng trưng ở Hồng Hải, sau đó Chương Thế Đức cử anh sang chi nhánh Thượng Hải cho khuất mắt. Hai năm sau, Lưu Khoản Ngọc buồn phiền qua đời, Chương Thế Đức không còn sĩ diện gì nữa, không ngần ngại hất anh em Triệu Thành Tuấn ra khỏi Chương gia, còn cắt viện trợ kinh tế, với lý do Chương gia không nuôi con cho kẻ khác, càng không thể giao sản nghiệp cho người ngoài.

Khi mẹ ốm nặng, Triệu Thành Tuấn thực ra đã nghĩ đến kết cục này, cho nên hầu như khá bình tĩnh đón nhận. Lúc đó còn khoảng một năm nữa anh mới tốt nghệp đại học, bị cắt nguồn kinh tế, anh chỉ có thể vừa học vừa làm, một mình làm thêm mấy việc, vừa gửi tiền cho em gái vừa phải trả tiền học phí cao ngất ngưởng của trường đại học Cambridge, cũng may cuối cùng vẫn gắng được đến lúc tốt nghiệp. Triệu Thành Tuấn lặng lẽ trở về thành phố Penang, thuê một ngôi nhà sống với em gái, đồng thời bắt đầu hành trình lập nghiệp khó khăn, chỉ nhớ lúc bi đát nhất, anh phải ngủ trong kho hàng, bữa ăn hàng ngày chỉ có bánh mỳ, may vẫn chưa đến nỗi lang thang ngoài đường. Còn Chương Kiến Phi không hề biết chuyện, lúc đó đang ở Thượng Hải bận rộn yêu đương và kết hôn với cô gái anh si mê.

Người Chương Kiến Phi muốn cưới là một cô gái Trung Quốc tên Mao Lệ, là em gái của Mao Tấn, bạn cùng trường với anh em họ. Mao Tấn người Trung Quốc, một gã trai vô cùng phóng khoáng, điều kiện gia đình rất tốt, cha kinh doanh chuỗi nhà hàng ở Thượng Hải, nghe nói là đại gia ẩn danh, nếu không sao có thể chu cấp cho Mao Tấn một cuộc sống đế vương ở Anh quốc.

Hồi đó bọn họ có những ngày tuyệt đẹp ở trường Cambridge, mỗi khi không phải lên lớp là cả ba hẹn nhau đi ăn, đánh bóng. Có một dạo lại thêm trò mạt chược. Mao Tấn là người khơi ra trò đó đầu tiên, nhưng điều khiến Mao Tấn đau đầu là, mặc dù anh ta dạy Triệu Thành Tuấn và Chương Kiến Phi chơi mạt chược, nhưng khi họ đã biết cách chơi, anh ta lại không sao thắng nổi họ. Phần lớn là Chương Kiến Phi thắng, bao gồm cả chơi bài tây, cờ tướng, nếu không thắng thì là do Chương Kiến Phi cố tình thua. Mao Tấn tức điên, lần đó tại phòng của Triệu Thành Tuấn, anh ta lại thua. Mao Tấn điên tiết ném bộ bài trong tay: “Không chơi nữa, không chơi nữa, đi uống thôi.”

Vào quán bar, mọi người vừa uống vừa tán gẫu. Bọn con trai tụ tập không thể không đề cập tới chủ đề con gái, khi nói đến mỹ nữ muôn hình muôn vẻ của các nước, Mao Tấn lập tức nổi hứng: “Ở nước mình, con gái Thượng Hải là đẹp nhất, nhưng trong những người đẹp Thượng Hải tôi gặp chưa thấy ai đẹp bằng em gái tôi…”

“Cậu có em gái?” Chương Kiến Phi ngạc nhiên, trước đây chưa thấy Mao Tấn nói đến.

“Đúng, tôi có một em gái, các cậu có muốn xem không?” Mao Tấn nói xong, rút ví, bên trong kẹp một bức ảnh màu khổ nhỏ, đó là một thiếu nữ chừng mười mấy tuổi, đứng cạnh khóm hoa, người gầy gò, vẫn còn nét trẻ con, tóc xõa chấm vai, nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, ánh mắt vui cười nhìn phía trước. Thực ra xét toàn diện không phải đẹp lộng lẫy, các đường nét thậm chí còn chưa rõ, nhưng đôi mắt có sức cuốn hút như ma lực, ánh nhìn chăm chú, đi thẳng vào trái tim khiến người ta bất chợt nín thở.

“Không nói khoác chứ, đây mà là em gái anh? Chẳng giống chút nào.” Triệu Thành Tuấn không tin.

Chương Kiến Phi cũng không tin, ngơ ngẩn nhìn bức ảnh: “Em gái cậu… thật… thật chứ?”

Mao Tấn bật cười: “Sao lại không? Chẳng lẽ tôi lấy ảnh của người khác bảo là em gái? Em tôi đẹp lắm, bên ngoài còn đẹp hơn ảnh, các cậu gặp khắc biết.”

Chương Kiến Phi hích tay Triệu Thành Tuấn: “A Tuấn, đừng khoe em gái nữa nhé, em gái Mao Tấn còn đẹp hơn Tiểu Mai.”

Triệu Thành Tuấn nhìn bức ảnh, vẻ tư lự: “Đúng, em cứ nghĩ Tiểu Mai đẹp nhất, không ngờ lại có người đẹp hơn, mười mấy tuổi đã đẹp thế này, lớn lên phải biết…”

“Tiểu Mai là ai?” Mao Tấn không hiểu anh em họ nói gì.

Chương Kiến Phi nói: “Là em gái Triệu Thành Tuấn.”

“Ừ, Tiểu Mai có lẽ lớn hơn một chút.” Vừa nói đến em gái, Triệu Thành Tuấn mắt sáng lên âu yếm, có vẻ cậu rất cưng cô em. Mỗi người một câu, không hiểu sao lại nói về chuyện cưới xin, Mao Tấn hỏi: “Nghe nói đàn ông Mã Lai có thể lấy bốn vợ, có thật không? Vậy tớ phải đi Mã Lai tậu bốn cô vợ mang về mới được.”

Triệu Thành Tuấn phì cười: “Anh đừng tưởng bở, phải theo đạo Islam mới được lấy bốn vợ.”

Mao Tấn quay đầu hỏi Chương Kiến Phi: “Còn cậu, định lấy mấy vợ?”

Chương Kiến Phi dường như vẫn còn ngơ ngẩn: “Cả đời, tôi chỉ lấy một người thôi.” Khi nói vậy, anh ta đang ngơ ngẩn nhìn bức ảnh em gái Mao Tấn, đột nhiên nói: “Mao Tấn, gả em gái cho tôi nhé.”

Mao Tấn lắc đầu nguây nguẩy “Không được, tôi rất yêu cô em này, tôi không nỡ gả nó sang tận Mã Lai, hơn nữa, sau này cậu lấy thêm vợ thì làm thế nào?”

Chương Kiến Phi vẻ trang nghiêm, nói như thật: “Tôi chỉ lấy mỗi cô ấy thôi.”

2 comments on “Người tình Bắc Hải- Chương 2.1

    • Cảm ơn bạn đã quan tâm đến các tác phẩm của Văn Việt nhé, bạn hãy thường xuyên ghé page để đọc truyện nhé:X

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s