Thất niên- Chương 6 (p.2)


“Ồ, cháu cũng biết nấu ăn sao?” Mẹ Âu Dương có vẻ ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn Lâm Tử Mạch, nở một nụ cười hòa nhã rồi quay người đi nói: “Bây giờ những cô gái biết nấu ăn thật sự không nhiều lắm, có điều bác vẫn hy vọng A Thành có thể có được một người bạn gái biết chăm sóc nó, cháu thật sự rất tốt. Thảo nào A Thành không muốn để bác gặp cháu, chỉ sợ bác gây áp lực cho cháu. Khi bác nói muốn đến trường học thăm nó, nhưng nó không chịu, nói là nó đang ở cùng cháu nên không tiện”.

Tay Lâm Tử Mạch đang rửa thịt bỗng thoáng chút run rẩy, nhưng rất nhanh cô trấn tĩnh lại, nói: “A ấy nhất định là muốn bác giúp đỡ, chăm sóc bác trai nên mới nói như vậy, chứ thực ra có gì bất tiện đâu ạ”.
Mẹ Âu Dương nghe vậy, quay đầu lại cười với Lâm Tử Mạch: “Ha ha, cháu không cần phải ngại ngùng như vậy, chuyện của thanh niên các cháu bác đều biết và có thể hiểu được”.

Tuy nụ cười của Mẹ Âu Dương trong chốc lát đã trở nên chân thật và ấm áp hơn, nhưng Lâm Tử Mạch lại cảm thấy rất lạnh. Rõ ràng là mùa hè, nhưng nước lại lạnh băng giống như mùa đông vậy, Lâm Tử Mạch thẫn thờ xả nước vào nồi, đột nhiên cô cảm thấy đóng giả làm Trình Tử là một việc vô cùng đau khổ.

“A Tử, cháu ra thái hành đi”. Mẹ Âu Dương múc cà tím vào trong đĩa, đồng thời dặn dò Lâm Tử Mạch.
Lâm Tử Mạch cầm một cây hành to đặt lên thớt, sau đó cắt hết mấy cái rễ cho nó ngay ngắn, cắt thành mấy đoạn dài đủ vừa ăn, rồi cho vào cái đĩa nhỏ đưa cho mẹ Âu Dương để bà cho thêm gia vị vào trong nồi.

Mẹ Âu Dương nhận lấy, đưa mắt nhìn, cười khen ngợi: “Lúc nhỏ A Thành thật phiền phức, nó không thích ăn hành, gừng, tỏi, trong lúc ăn mà gắp nhầm phải mấy thứ này là kiểu gì nó cũng nổi nóng với bác. Bác trai đã vì điều này nói bao nhiêu lần rồi. Nhưng nấu ăn mà không cho thêm những thứ này thì món ăn sẽ không còn hương vị nữa, cho nên mỗi lần nấu bác đều cắt chúng to to một chút, để tránh nó không ăn nhầm phải”.

Lâm Tử Mạch khẽ cười nói: “Cháu cũng mất một thời gian mới biết được đấy ạ”.

Cả hai người vẫn tiếp tục chuẩn bị, Lâm Tử Mạch cũng ra tay, xào món giá đỗ chua cay.

Mẹ Lâm Tử Mạch từng nói với cô, xào giá đỗ cũng phải có kiến thức, cần phải biết mình muốn độ lửa bao nhiêu là đủ, phải biết phán đoán chắc chắn thời gian nào là tốt nhất. Mẹ xào giá đỗ không khô giòn và ngon bằng cha, bởi vì mẹ luôn lo lắng không đủ độ lửa, giá đỗ không chín, nên cuối cùng lại xào nó chín nhũn.

Lúc bắt đầu học xào, Lâm Tử Mạch cũng giống mẹ, lúc nào cũng suy tính thiệt hơn, lo trước lo sau, không phải không quen xào giá đỗ, mà cô rất ghét nấu món này. Có điều qua bao nhiêu năm như vậy, Lâm Tử Mạch giờ đây có thể xem là giống như cha cô, cô đã biết điều mình cần là cái gì.

Bỏ thêm hành và gừng vào rồi, Lâm Tử Mạch còn cho thêm hai quả ớt chỉ thiên đỏ rực.
“A Thành không ăn ớt!” Mẹ Âu Dương vội nói.

Lâm Tử Mạch kinh ngạc một chút, rồi buột miệng nói: “Nhưng trước đây cháu đã nấu những món có ớt và anh ấy đều rất thích ăn ạ…”

“Mẹ, bây giờ con ăn được ớt rồi ạ”. Từ ngoài cửa vẳng đến một giọng nói rất thản nhiên. Lâm Tử Mạch quay đầu nhìn, Âu Dương Thành đang uể oải dựa lưng vào cửa bếp, thờ ơ nói. Anh đã thay quần áo, mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng, chiếc quần thể thao màu đen ở nhà, mái tóc dựng lên ngang ngược, tuy có chút rối bù, nhưng lại mang khí chất mê hoặc rất khác biệt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s