Vương quốc những kẻ lạ mặt (6)


4

Điều tồi tệ nhất là không có ai để trò chuyện.

Ông nằm trằn trọc, nhìn chăm chăm vào khung cửa sổ bằng gỗ trong phòng khách nam. Bình minh còn chưa ló rạng, thậm chí vẫn chưa đến giờ cầu nguyện đầu tiên trong ngày, nhưng ông đã tỉnh giấc, hoang mang khi nghĩ đến Sabria.

Trong suốt năm năm quen biết cô, cô chưa từng bao giờ đúng giờ hẹn cả. Nhưng hai năm qua ở bên nhau, cô chưa bao giờ lỡ hẹn một lần nào. Họ chưa có một cuộc hẹn hò nào đúng nghĩa cả, nhưng họ gặp nhau ba hoặc bốn lần một tuần. Giá như ông có thể nói với Omar chuyện gì đang xảy ra, em trai ông, trong phạm vi thẩm quyền của mình, sẽ có câu trả lời. Nhưng Ibrahim phải nói gì đây: Anh đã có một người tình hai năm nay và giờ thì cô ấy đã bỏ đi?

Thật dễ dàng để đổ lỗi cho sự hoang tưởng của ông vì đã phát hiện ra những tử thi đó. Ông vẫn còn nhớ trước đây, khi ông làm việc ở Đội Trọng án lúc mới gần ba mươi tuổi. Mỗi khi có một vụ án mạng nào, ông đều thấy hốt hoảng nếu có chuyện gì đó xảy ra trong gia đình. Lúc này hơn bao giờ hết, ông cần cả quãng đời còn lại để giữ được cái cấu trúc bí mật và mong manh đó của cuộc đời mình.

Phải có ai đấy biết cô đang ở đâu chứ. Cô không có nhiều bạn bè. Hàng ngày cô làm việc ở một khu mua sắm dành cho phụ nữ. Các đồng nghiệp của cô đối với ông là một bí ẩn như bất cứ một người lạ mặt nào đằng sau chiếc mạng che mặt. Gia đình cô sống ở Indonesia, hoặc giờ có lẽ họ đã trở về Philippines. Cô không bao giờ nhắc gì đến họ, ngoại trừ người mẹ đã khuất của mình.

Tâm trí ông ngổn ngang bởi những khả năng có thể xảy đến. Chúng chạy dọc ngang cắt nát các giao lộ, mặc kệ khách bộ hành, lao đi trên những tuyến đường cao tốc bao quanh khu đô thị của những vấn đề mà chỉ mới đêm trước thôi là không hề tồn tại. Cô đã chán ông rồi chăng? Cô bỏ đi vì một ai khác chăng? Tại sao không có đến một lời nhắn nào để lại? Có ai đó đã đưa cô đi rồi sao? Cô là người ẩn danh. Có người nào mà lại biết cô ở đó được cơ chứ?

Ông nghĩ đến một vài người có thể muốn hại cô. Tên chủ cũ của cô chẳng hạn, tên đê tiện đã hãm hiếp cô khi cô còn là người giúp việc trong nhà hắn. Nhưng tên khốn đó đã trở thành dĩ vãng đau buồn, chẳng bao giờ nhắc đến hắn nữa làm gì. Mà việc gì hắn phải theo dõi cô cơ chứ? Nếu có khả năng nào như thế, hay thậm chí chỉ là dấu hiệu đe dọa thôi, cô hẳn đã nói ngay với ông rồi.

Có thể là ai đó trong một vụ nào đấy của cô ở Đội Điệp vụ muốn trả thù chăng. Năm năm về trước, cô đã làm việc cho Đội Điệp vụ, đó cũng là lúc họ gặp nhau. Cô đã thực hiện một số nhiệm vụ cùng với Ubayy al-Warra trước khi làm việc với Ibrahim. Ông phụ trách phá một mạng lưới ăn cắp là nữ giới và cần một người thâm nhập vào đó. Rất khó khăn để có thể tìm được một người phụ nữ phù hợp cho nhiệm vụ này, chứ chưa nói đến việc người đó phải là một người thật tài giỏi. Sabria là một trường hợp xuất sắc.

Mãi sau này cô đã cho rằng đó là một công việc quá vất vả đối với cô. Ông nắm rõ tất cả các vụ cô cộng tác với ông, nhưng ông không biết mấy về hàng tá những vụ khác nữa mà cô đã thực hiện trong vòng hai năm khi làm việc với Warra. Cô không nói gì về những vụ việc đó ngoại trừ việc chúng chẳng hề thú vị gì.

Tòa nhà trở nên náo động. Ông tựa đầu vào tường và kiểm tra điện thoại. Không có cuộc gọi nào. Rất ít người nhận ra rằng ông đang quan hệ với một phụ nữ mà không cưới xin, và số đó lại là những người rất thân với gia đình ông. Ông không tin rằng bọn họ sẽ không nói gì đó, và ông cũng không thích những người nắm giữ những bí mật bất lợi ở bên cạnh mình. Chỉ Sabria mới có đặc quyền đó.

Họ không cưới hỏi vì Sabria đã kết hôn. Cô đã bị tên chủ cũ của mình ép buộc, chính cái tên đã hãm hiếp cô, bỏ rơi cô, và chẳng lạ nếu hắn ta cũng bạo hành với một cô giúp việc mới nào khác cùng vào thời điểm ấy. Mahmoud Halifi. Hắn ta đã biến mất hơn năm năm trước, không lâu sau khi Sabria trốn thoát khỏi nhà hắn. Ibrahim nhận ra rằng nếu cô gặp lại Halifi, cô có thể sẽ hành động thiếu suy nghĩ. Cô mang theo mình một lọ xịt hơi cay và lại giỏi kungfu nữa, nhưng Halifi to lớn gấp hai lần cô, cơ bắp lực lưỡng, hung bạo và thú tính. Hắn ta có thể dễ dàng áp đảo cô.

Halifi hãm hiếp Sabria rất nhiều lần, nhưng cho đến khi Sabria có thai thì hắn mới ép buộc cô phải cưới hắn. Bọn họ đã tiến hành một buổi lễ khoảng chừng hai phút trong phòng khách của hắn, và tên khốn đó đã thông báo cho phòng công chứng, để biến buổi hôn lễ đó thành hoàn toàn chính thức. Một tuần sau đó Sabria bị sảy thai. Để ly hôn, cô phải tìm được hắn, và cô đã không để tâm đến việc đó trong suốt năm năm qua.

Việc cô và Ibrahim không lấy nhau không khiến cô băn khoăn nhiều như chính Ibrahim. Nhưng khi ông suy nghĩ thật kỹ càng, thì chuyện này sẽ dẫn đến một kết cục nào đó chẳng hạn như việc vợ ông sẽ âm thầm giết hại ông trong khi ông đang ngủ, hoặc tìm cách để gia đình và bè bạn ông lánh xa ông suốt cả quãng đời còn lại.

Ông tỉnh dậy, mặc quần áo, và cố để rời khỏi nhà mà không phải nói chuyện với Jamila, mặc dù điều đó có nghĩa là không thể ăn sáng với cặp song sinh mười tuổi. Ông gửi tin nhắn hai đứa rằng ông sẽ gặp chúng sau bữa tối và hỏi xem liệu chúng có nhớ thứ Năm này – họ đã hẹn đi ăn kem không? Cả hai đều nhắn lại với hình mặt cười vui sướng.

Ông đến căn hộ của Sabria và nhìn bao quát một lần nữa. Vẫn trống không. Ông sang bên hàng xóm thì họ nói rằng đêm qua cô không về nhà. Ông trở lại căn hộ, ngồi bên bàn ăn trong bếp, và bắt đầu gọi điện tới các bệnh viện.

5

Qua lời bàn tán thì rõ ràng là Sở khá tự hào về việc không tìm được chuyên gia về tội phạm giết người hàng loạt nào đến giúp cả. Thực ra, đó là vấn đề về lòng tự hào dân tộc, rằng họ không cần đến một người như vậy. Nhưng trên khuôn mặt của những người đàn ông vẫn có sự khao khát nhất định khi biết rằng một người Mỹ sẽ sắp bước vào phòng để giảng giải một vài điều mà chỉ một người Mỹ mới biết được. Và họ sẽ, lịch sự hơn bao giờ hết (Ibrahim có thể thấy bọn họ lên kế hoạch khôn khéo đến thế nào), trách móc nước Mỹ vì việc đã mang bạo lực đến một quốc gia trong sáng như thế này; một quốc gia tuy không phải là miễn dịch với bạo lực, nhưng chắc chắn không bao giờ lại đẻ ra một thứ Hannibal Lecter cả. (Ông chắc rằng có nhiều người trong căn phòng này không hề biết rằng Lecter chỉ là một nhân vật hư cấu.) Còn có cả sự háo hức nữa, nó nói lên rằng Rất tốt, chúng tôi có thể sinh ra Osama bin Laden, nhưng các ông đã tạo ra một loại vi-rút Jeffrey Dahmer lây truyền khắp thế giới, và đó là lý do tại sao chỉ có các ông mới có vác-xin.

Ibrahim tình cờ nghe được ai đó thì thào “Anh có nghĩ ông ta sẽ nói về Ed Bundy không?”

Ted Bundy!” Daher vừa lớn tiếng chữa lại, vừa đập vào gáy của tay sĩ quan kia.

Đó là khoảng thời gian cuối tuần dài dằng dặc. Ibrahim lúc nào cũng lo nghĩ  về Sabria, nhưng hiện giờ, khi nhìn thấy cả phòng họp đông kín người, ông cố gắng cất giữ hình ảnh của cô trong tâm trí mình và tập trung vào vụ án.

Một số sĩ quan không có mặt, và một nửa số nhân viên pháp y vẫn còn ở ngoài hiện trường. Bọn họ phải hoàn tất công việc di dời các thi thể để đưa đi khám nghiệm, nhưng trong hai mươi tư giờ vừa qua, các nhân viên pháp y đã khám phá thêm một điều khác nữa: hung thủ đã chôn một trong bàn tay bị chặt ngay gần thi thể của chính bàn tay đó. Điều này đã gợi ý cho các nhân viên pháp y và đội khai quật hiện trường mở rộng phạm vi ra xung quanh các thi thể để tìm thêm các bằng chứng. Bọn họ đã tìm thấy hai bàn tay nữa được chôn gần một cái xác khác, nhưng chỉ có vậy.

Ibrahim ngạc nhiên rằng ông vẫn là người chịu trách nhiệm về vụ án này. Riyadh chuyển ông ra khu vực sa mạc vì ông đã không điều tra các vụ trọng án mười năm nay rồi. Giờ thì đột nhiên ông thấy mình nắm vị trí cao nhất của một vụ án có thể được coi là nghiêm trọng nhất trong mười năm trở lại đây. Phía cuối phòng, mấy tay thám tử mới vào nghề của Sở tụ tập lại thành một nhóm: Osama, Abu-Haitham, anh chàng kều cục mịch Yasser Mu’tazz, cùng với hai người nữa mà ông không thể nhớ tên.

Ngay khi viên cảnh sát người Mỹ xuất hiện, tất cả sự mong đợi đều sụp đổ. Ibrahim gần như có thể nghe thấy tiếng Chết tiệt! đồng thanh vang lên như một dàn hợp xướng trong tâm tưởng, được nối tiếp bởi một tiếng lấy hơi vào thật sâu khi Tiến sỹ Charlie Becker bước vào phòng. Cô có gương mặt trắng sứ mịn màng, chiếc áo sơ-mi cài cúc trễ như thể một sự chế nhạo đối với lòng can đảm của đàn ông Ả Rập Xê-út: trắng muốt và lỏng lẻo, nhưng bám sát người rất đúng chỗ. Cô thậm chí chẳng đeo khăn trùm đầu, và mái tóc dài mềm mại màu đỏ nâu của cô bồng bềnh đến mức mỗi cử động của cô đều khiến nó dường như sinh động hẳn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s