Vương quốc những kẻ lạ mặt (3)


3

Chỉ còn biết chờ đợi khi thời điểm tồi tệ nhất có thể xảy đến, cuộc sống của con trai ông sẽ đón nhận một cú sốc lớn. Cuộc hôn nhân của Zaki ngay từ đầu đã là một tai họa. Ibrahim đã nhận thấy áp lực đó ngày một nặng nề trong suốt ba tháng trời ròng rã. Ngay cả sự việc kinh hoàng khi phát hiện ra mười chín thi thể kia cũng không đủ để thay đổi chiều hướng không thể tránh khỏi này như một tác động sâu sắc, đen tối và day dứt đối với thất bại gia đình của ông.

Đứa con trai yêu quý của ông, Zaki. Ibrahim ngồi trong phòng xử án và lắng nghe khi con trai mình đang ra sức giải trình một lần nữa về bản thân cậu ta trước tòa. Cậu đã sai lầm. Mọi việc thật quá dễ dàng khi bạn không hề biết gì về vị hôn thê của mình trước khi bạn cưới cô ta. Bọn chúng – cả hai đứa – đều đang đòi ly hôn.

Ông thẩm phán chẳng có vẻ gì là đang lắng nghe cả nhưng có điều gì đó trong ánh mắt ông ta nói với Ibrahim rằng ông ta không chấp nhận được điều này, rằng lần nào ông ta cũng nghe cánh đàn ông lý sự như vậy. Nhưng Zaki phải nói gì đây? Rằng chưa bao giờ cậu có ý định cưới một người phụ nữ kiểu như Saffanah: ngoan ngoãn, mộ đạo, cầu nguyện năm lần một ngày, rồi mỗi tuần một lần yêu cầu cậu đưa mình tới Mecca? Vị thẩm phán hẳn sẽ tống cổ cậu ra khỏi phòng xử án vì hành vi bất kính đối với đạo Hồi.

Cái cách mà Zaki thuật lại sự việc, rằng hàng sáng mỗi khi thức dậy, cậu đều thấy chiếc áo thụng của mình, tấm khăn trùm đầu và sợi dây buộc nằm gọn ghẽ trên giường. Rồi cả tất nữa – cô ta luôn để một đôi ngay bên cạnh chiếc áo thụng, với hy vọng rằng cậu sẽ là một trong những tên ngốc kia mà khoác chúng lên người. Vào bếp, cậu sẽ thấy bữa sáng của mình được dọn sẵn trên bàn, cà phê cũng đã được pha và bỏ đường, bánh mỳ nóng hổi vừa mới nướng. Sau bữa sáng, cậu sẽ thấy chiếc ví và chùm chìa khóa được đặt trên chiếc bàn ngay cửa trước. Cậu sẽ chỉ nhìn thấy Saffanah đúng một lần khi cậu ngồi vào ô-tô của mình và quay đầu lại nhìn về phía căn hộ. Cô ta sẽ đứng phía sau ô cửa sổ với một bên cửa chớp đã khép lại, nhìn ra ngoài phố. Chí ít thì cậu cũng cho rằng phía sau bộ đồ trùm kín đó chính là cô ta; có ai khác nữa ở trong nhà đâu. Cậu không biết cả ngày cô ta làm gì ở nhà. Cô ta quá sùng đạo đến mức không dùng điện thoại di động. Cô ta nói rằng đó là những công cụ làm băng hoại đạo đức. Buổi tối khi cậu về nhà, bữa tối đã sẵn sàng. Chiếc thảm cầu nguyện của cậu cũng đã được trải bên cạnh bộ đồ sạch sẽ để cậu thay. Cô ta làm công việc chăm sóc cậu quá chu đáo trong khi lần nào cũng từ chối làm cái việc mà một người chồng luôn mong đợi ở một người vợ. Mỗi đêm khi đi ngủ, cô ta sẽ không đụng đến cậu. Cậu còn chưa bao giờ được nhìn thấy cô ta khỏa thân. Cậu hiểu đó là quyền của mình khi yêu cầu chuyện đó, nhưng cậu không muốn ép buộc cô ta. Thực tế là, cậu cũng không chắc rằng mình có muốn chuyện đó hay không nữa.

Chỉ vài ngày sau đám cưới, thậm chí trước cả khi Zaki bắt đầu phàn nàn về việc này, Ibrahim đã nhận ra vấn đề. Mặc dù Saffanah chưa bao giờ như ông nghĩ, nhưng khoảng cách, sự im lặng và sự vâng lời tuyệt đối của cô ta đã bắt đầu đưa mọi chuyện theo chiều hướng đó.

“Đây,” một đêm Zaki lớn tiếng, “chính là lý do tại sao con căm ghét tôn giáo!”

“Không được nói vậy.” Ibrahim sửng sốt nói. “Con bé không phải người Hồi giáo. Nó thậm chí cũng không phải một trường hợp ngoan đạo của Hồi giáo.”

Cả hai đều đã nói trước tòa rằng họ chưa qua đêm tân hôn, và vì lẽ đó Saffanah vẫn là trinh nữ. Zaki cũng rất tế nhị khi đề nghị một bác sỹ kiểm chứng điều đó. Cha của Saffanah, Jibril, thì bật dậy khỏi ghế và lớn tiếng phản đối. Ông thẩm phán đã phải xua tay buộc ông ta phải trật tự và quay sang Zaki với ánh mắt hoài nghi sâu sắc.

“Nhưng đó là sự thật!” Zaki nói.

Jibril ngay lập tức lại phản đối. Ông ta biện luận rằng cho dù đã có chuyện gì xảy ra trong phòng ngủ đi chăng nữa thì đó không phải là vấn đề. Saffanah đã kết hôn được ba tháng rồi. Không một người đàn ông nào sẽ tin rằng cô còn trinh tiết, ngay cả khi điều đó là sự thật. Ibrahim ghét phải thừa nhận rằng cái lý lẽ khó chịu này có cái lý của nó. Sẽ rất khó cho Saffanah để có thể tái hôn.

Cô ta đang ngồi phía bên kia của Ibrahim. Không để hở bất cứ một phần da nào trên cơ thể; chiếc áo dài có khăm trùm đầu của cô ta là một mảnh vải đen không thể nhìn qua được, cô ta còn mang cả bít tất và găng tay nữa. Nhưng tư thế của cô ta đã nói lên tất cả. Cô ta thu mình trong chiếc ghế, hai cánh tay ôm lấy phần thân trên, đầu cúi xuống. Saffanah – “viên ngọc trai”. Cô ta trông lúng túng, vụng về, e dè một cách khổ hạnh. Khuôn mặt cô ta méo mó, trông lổn nhổn như một cục bột nhào. Chẳng có chút gì le lói hết. Viên ngọc trai – như chỉ giấu mình trong đó cô ta mới có thể trở thành vết thương thầm kín trong nội tâm yếu mềm của Zaki.

Lần duy nhất mà Ibrahim từng thấy hai đứa trao đổi với nhau đó là khi Saffanah mua bữa tối cho Zaki. Cô ta không ăn với đàn ông bởi cô ta tin rằng người vợ mà ăn cùng chồng là không phải phép. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta ăn nhanh hơn chồng mình? Cô ta sẽ ăn xong trước! Thậm chí cô ta có thể ăn nhiều hơn cả chồng! Như vậy là, theo đúng lời của cô ta nói, người vợ đó đã “hành động như một người chồng”, và đó là một trọng tội. Ibrahim cố gắng giải thích rằng “hành động như một người chồng” là cách nói tránh hợp pháp đối với tội đồng tính luyến ái, nhưng khi ông nhắc đến từ đồng tính luyến ái cô ta đã bịt tai lại và bắt đầu lầm rầm cầu nguyện bởi đó là những ngôn từ tội lỗi. Cô ta còn cầu nguyện cho Ibrahim được che chở nữa, bởi ông đã trở thành tội đồ khi dám thốt ra những ngôn từ xấu xa đến thế, và khi ông nói thôi, đừng có ngớ ngẩn như vậy, cô ta đã dành cả buổi tối còn lại để vẩy nước thánh khắp ngôi nhà – hãy tĩnh tâm – và dâng mình cho Allah.

Cô ta đã khiến cho mẹ của Zaki trở thành mẫu người tiết chế hiếm có.

Ibrahim hiểu rằng sai lầm lớn nhất của ông là không phản đối vợ mình, Jamila. Bà ta đã ép buộc Zaki phải cưới Saffanah, một bà cô không chồng hai mươi hai tuổi. Cô ta đã hoảng hốt vì sợ mình sẽ không lấy được chồng bởi nhà tiên tri đã nói rằng tín đồ Hồi giáo chuẩn mực nên kết hôn. Cô ta đã tuyệt vọng, và hẳn sẽ không ai muốn lấy cô ta. Rồi Zaki, mới mười chín tuổi đầu, không phải cực kỳ đẹp trai, là con trai thứ với một công việc xoàng xĩnh, hay kiểu như mẹ cậu vẫn hay kêu ca như vậy. Ibrahim đã có thể làm nhiều hơn thế để ngăn chặn việc này xảy ra. Vậy thì đỉnh điểm là gì? Nhưng với Jamila, ông đã học được cách lựa chọn những trận chiến cho mình, và trong trận chiến này, bà ta đã khơi mào với một loạt ba-zô-ka và súng phóng lựu chống tăng phản lực, tiếp đến là những vũ khí hạt nhân, và ông đã không có được sức mạnh để chống trả. Giờ đây ông đang phải trả giá vì điều đó, phải dẫn dắt Zaki và Saffanah qua những ngày tháng khổ đau.

Ibrahim nhìn đôi trẻ, cả hai đều đang nhìn về trước, cùng lờ nhau đi. Ông tự hỏi sẽ thế nào nếu Saffanah lên tiếng bênh vực họ. Bênh vực họ. Có lẽ cô ta sẽ làm hỏng chuyện bằng cách nói với ông thẩm phán rằng chồng mình là một kẻ vô tín ngưỡng: Anh ta hút thuốc. Anh ta không hề cầu nguyện năm lần một ngày. Thực ra, anh ta chẳng hề cầu nguyện chút nào hết. Và anh ta còn nghe nhạc nữa. Suy nghĩ đó khiến Ibrahim đột nhiên đau đớn bởi phần buồn nhất của cuộc hôn nhân thất bại này là việc Zaki đã từng có một cây ghi-ta, đã từng khát khao được chơi đàn, thậm chí đã lập cả một ban nhạc nhỏ, rồi sau đó, chỉ vì sự xuẩn ngốc của mình và người mẹ độc đoán, đã phải cưới một người xa lạ trong khi đáng lẽ cậu sẽ tự do gảy đàn trong ga-ra của nhà ai đó và hưởng thụ nốt cuộc sống của một đời trai trẻ.

Từ phía bàn bên kia, Jibril đang vô cùng hả hê. Không khí im lặng càng kéo dài, thì dường như Jibril càng cảm thấy thỏa mãn với chính mình. Ông ta đã có pháp luật chở che, và cả cái lý lẽ khó chịu kia nữa. Hợp đồng hôn nhân đã quy định rất rõ rằng nếu Zaki quyết định ly hôn, cậu sẽ phải trả cho Saffanah mười lăm triệu riyal – đủ để giúp cho cô ta có một cuộc sống thoải mái đến hết đời. Do một phụ nữ ly hôn thì sẽ không có người để nương tựa, cô ta sẽ phải cậy nhờ cha mẹ mình mãi mãi. Nhưng tất nhiên là không ai trong gia đình có đủ số tiền đó. Ai mà có được số tiền đó cơ chứ? Ông đã thấy rất nhiều người đàn ông ly dị vợ và không bao giờ trả một xu nào, hay ít ra là không bao giờ trả đến hàng triệu bạc tiền như họ đã thề thốt cả. Chính vì vậy mà với ông thẩm phán chuyện thật giản đơn – Zaki và Saffanah muốn ly hôn, và lời huấn đạo của Muhammad đã dạy rằng tất cả những gì cậu cần phải làm là nói với vợ mình ba lần câu “Tôi ly dị cô!”, chỉ vậy thôi. Thế là xong. Còn có thể nào dễ dàng hơn thế được chăng? Nhưng cha của cô ta lại từ chối không tiếp nhận cô ta trở lại.

Điều này cũng khiến cho ông thẩm phán khó chịu. Ông ta ngồi đó, đưa mắt ngán ngẩm nhìn Ibrahim, gãi gãi bộ râu thưa thớt của mình, nhìn chăm chăm vào cốc nước, nhìn lên những chiếc quạt trần, rồi lại nhìn xuống những viên gạch lát sàn đã sứt mẻ, tất cả chỉ để cố tỏ ra mình đang suy nghĩ trong khi rõ ràng là ông ta đang vô cùng bối rối. Ibrahim có thể hiểu được tâm trí ông ta đang rối bời. Phần tốt của ông ta thì nói rằng: Hãy để bọn trẻ ly hôn! Nhưng phần tự cao tự đại thì đang phải đấu tranh với tính pháp lý của việc phá vỡ hợp đồng.

Khi đến lượt mình lên tiếng, Jibril đã đứng lên và nói với các vị thẩm phán rằng Zaki đã hủy hoại con gái ông ta và rằng cho đến khi nào cậu chưa thể trả được mức tiền bồi thường mà hợp đồng hôn nhân đã quy định, gia đình ông ta sẽ không tiếp nhận con gái mình trở lại. Hiển nhiên điều đó đã buộc Zaki phải tự chủ hết mức để không hét lên. Ibrahim cảm thấy sự thôi thúc phải lên tiếng. Ông muốn nói với thẩm phán rằng Jibril là chúa bịp bợm. Rằng ông ta đã ly dị người vợ đầu tiên của mình mà không trả nổi đến một trăm riyal và rốt cuộc là Saffanah và mẹ cô ta đã rơi vào cảnh bần cùng đáng thương. Rằng Jibril đã từng có bảy bà vợ và hiện tại đang có bốn bà, người nào cũng đang mang bầu, trong khi bọn họ đã có với nhau mười hai mặt con, và nếu như ông ta không quá sung mãn trên giường đến vậy thì hẳn là ông ta đã có thể đã hào phóng hơn với đứa con đầu tiên của mình, Viên ngọc trai tội nghiệp, và người mẹ khốn khổ của cô ta.

Jibril vẫn đang thao thao bất tuyệt. Mặc dù ông ta rất yêu quý đứa con gái của mình, nhưng ông ta không thể đón nhận cô ta trở lại. Saffanah đã hai mươi hai tuổi rồi; cơ may để cô ta tái hôn thực tế là bằng không. Làm sao cô ta có thể tự lo cho mình được đây? Liệu cô ta sẽ trở thành gánh nặng cho bố mẹ suốt quãng đời còn lại không? Bọn họ sẽ phải lo liệu cho cô ta từ việc ăn, ở đến việc thường xuyên thăm viếng Mecca sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ta chết? Con gái ông ta sẽ cô quả, không con cái, không tiền bạc, không chồng, không tương lai. Khi đó thì nhà nước sẽ phải chăm sóc cô ta, lẽ nào lại không? Và ai mà chẳng biết nhà nước chăm sóc những phụ nữ cô độc tuyệt vời đến mức nào! Con bé sẽ trở thành gái mại dâm, ai cũng hiểu như vậy.

Chỉ có điều là ông ta không hẳn dùng từ gái mại dâm, mà dùng từ không đứng đắn. Con bé sẽ trở nên không đứng đắn. Vậy là Saffanah – người phụ nữ đã lôi tờ lịch biểu cầu nguyện nhàu nhĩ ra khỏi thùng rác và là nó phẳng lỳ – Saffanah sẽ bắt đầu đứng đón khách làng chơi ở đường Corniche. Ibrahim nhìn ông thẩm phán đang lặng lẽ đánh tan thứ kem đó. Không đứng đắn. Đó chính xác là từ mà ông ta cần để bám vào nhằm đưa ra quyết định. Vấn đề này thật phức tạp cho đến khi cái từ đó bật ra. Giờ thì thật đơn giản: không gì có thể biện minh cho việc đẩy một người phụ nữ rơi vào cảnh đời tan nát, mặc dù cô ấy đang muốn thoát khỏi những nỗi bất hạnh này thế nào đi chăng nữa.

Nét mặt ông thẩm phán đã nói lên tất cả với Ibrahim: Không ly hôn, các bạn trẻ ạ, xin lỗi nhé.

Ibrahim cảm thấy hai bên thái dương mình giật giật. Chỉ mới tuần trước thôi một người đàn ông đã có thể ly dị vợ anh ta tại chính phòng xử án này chỉ vì cô vợ đã xem một phát thanh viên nam trên truyền hình một mình. Cô ta đã ở một mình trong căn phòng với một người đàn ông lạ mặt. Chẳng quan trọng khi anh ta chỉ có trên một cái màn hình phẳng. Gã chồng ngớ ngẩn đó đã có thể ly dị vợ mình, mà Zaki thì lại không thể được sao?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s