Từ Sao Hỏa đến La Mã (5)


  1. Chuyện trong nhà tắm…

Địch Nam về phòng mình sớm hơn, trên đường đi nhớ lại từng ký ức với Phương Dung, những ngày vui vẻ hạnh phúc, khi mà anh xác định rằng sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời, không ngờ rằng lại có kết cục thế này.

Đẩy cửa vào, Địch Nam đi trước, Phương Dung mặc một chiếc váy ngợi cảm, cô vẫn quyến rũ như ngày nào. Phương Dung chầm chậm đi vào, cô bước vào căn phòng đơn mười mấy mét vuông đã quen thuộc với mình, tuy trong phòng không có một hạt bụi, nhưng cô vẫn không thể tin rằng một tiểu thiếu gia được nuông chiều lại có thể ngủ trong căn phòng tồi tàn thế này.

“Tiểu Nam….”

“Cô còn gọi tôi là Tiểu Nam à”

Phương Dung mỉm cười: “Xem ra anh vẫn không có ý định tha thứ cho em.”

Địch Nam trầm ngâm, rót một cốc nước lạnh cho cô.

“Tại sao anh không làm kinh doanh lại đi làm giáo viên?” Phương Dung không dám làm đảo lộn cuộc sống của anh, dù rằng không giờ phút nào cô không nhớ tới anh.

Địch Nam tỏ ý không muốn trả lời,  dựa vào thành bàn, anh nói: “Xin cô hãy giúp tôi một việc, tôi chỉ quen một người con gái trẻ là cô.”

Trong lòng Phương Dung rất vui, thì ra trong một năm qua anh vẫn độc thân.

“Chỉ cần anh yêu cầu, đốt nhà giết người cũng không là vấn đề, hiii” cô trở lại vẻ tinh nghịch nói.

Dù rằng, từ trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hoàn toàn biến mất trong cuộc đời Địch Nam.

“Toàn bộ việc này có chút phi lý, cũng rất khó giải quyết”Địch Nam nghiêm nghị nói.

“Hả? Hóa ra trên đời này vẫn có việc mà anh không giải quyết được, em lắng nghe đây….”Phương Dung chăm chú nhìn Địch Nam, tim cô đập nhanh, anh vẫn đẹp trai, thực sự mà nói, càng ngày anh càng trưởng thành và hoàn thiện hơn.

Địch Nam không có tâm trạng đùa, anh nén giận, anh kể hết mọi chuyện cho Phương Dung.

Nghe xong Phương Dung có vẻ bán tín bán nghi, chuyện có vẻ hoang đường. Cô bật cười: “Anh đang nói, học sinh của anh muốn lấy anh, chỉ vì cô ta say rượu rồi leo lên gường của anh nằm sao, như vậy đã nghĩ hai người có quan hệ à?”

Địch Nam chỉ lên trán và nói: “Cô gái đó đầu óc hơi kỳ lạ, nên không thể thẳng mặt từ chối, chỉ có thể dùng phương pháp cụ thể cho cô ta thấy. Cô chỉ cần đi từ phòng tắm ra là được, nhất định phải làm cho giống thật.”

Trò đùa ác trên giường, thật đúng là châm biếm, một năm sau, anh ta lại có thể lấy lý do chia tay lần đầu tiên để vứt bỏ một người con gái. Nhưng lần này tính chất có vẻ khác, anh ta chỉ cần diễn kịch.

Phương Dung vui vẻ nhận lời, thậm chí cô còn thấy biết ơn cái cô gái có đầu óc không bình thường đó.

Cô ngồi trên sofa, vuốt mái tóc dài, rồi tiến tới trước mặt Địch Nam, cởi từng chiếc cúc áo ra.

“Một tiếng nữa mới tan học”Địch Nam cảm thấy ngượng.

Phương Dung nới rộng cổ áo, bỏ đôi giày cao gót ra tiến về phía Địch Nam, tay cô luồn vào vai anh, một mùi hương nhẹ nhẹ thoang thoảng.

“Anh là mối tình đầu của em, cũng là người đàn ông đầu tiên của em, có chỗ nào trên cơ thể em mà anh chưa từng nhìn thấy?”

Phương Dung cười lớn, cô nhìn thấy dáng vẻ tiếc nuối của Địch Nam, chứng tỏ rằng anh vẫn có hứng thú.

“Đấy là chuyện đã qua, cô đừng nhắc tới nữa.” Địch Nam kéo tay cô ra.

Phương Dung lau bớt son trên môi, thật sự cô không thể chịu được thái độ lạnh nhạt của Địch Nam, cô giải thích: “Người không hoàn thiện cũng không thể vượt qua chính mình, lúc đầu em cũng không biết người đàn ông đó chính là anh….”

“Phải hay không phải không quan trọng, huống hồ, điều này không có quan hệ gì với chuyện anh ta là ai.”Địch Nam lạnh nhạt mấp máy môi.

Phương Dung thở dài: “Thôi, nói đi nói lại đều do em không đúng, không nên làm chuyện có lỗi với anh, em rất hối hận, tất nhiên, cũng đã phải chịu những hình phạt đáng phải chịu.”

Địch Nam nhìn ra ngoài cửa, có những lỗi lầm, chỉ phạm một lần là quá đủ.

Còn phía bên kia..

Mộ Lạc Lạc cuối cùng cũng chờ được tới lúc chuông reo lên, cô hào hứng đến phòng thầy, đến bàn chuyện hôn nhân, thật là thú vị.

Cô cắm đầu cắm cổ chạy lên tầng 5, đầu tiên cô đứng ngoài cửa chỉnh lại cái dây lưng, vừa chuẩn bị gõ cửa, thì phát hiện cửa không khóa, cô liếc một mắt vào: “Thầy Địch, thầy có ở bên trong không?”

Cô gọi mấy tiếng liên tiếp, không có ai đáp lại, cho nên cô bước vào phòng, vừa bước thận trọng vừa gọi Địch Nam.

“Xin hỏi cô là ai?” Tiếng nước chảy và giọng nữ vang lên từ trong nhà vệ sinh.

Mộ Lạc Lạc tròn xoe mắt, trời, sao trong nhà của thầy Địch lại có người con gái tắm trong nhà vệ sinh?

“Cô, cô là ai?…..”

Phương Dung tắt vòi nước, mặc chiếc áo sơ mi của Địch Nam bước ra khỏi nhà vệ sinh. Thật lòng mà nói, cô khá hiếu kỳ với cô học sinh này. Địch Nam có rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng anh ấy hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp từ chối, khiến cô rất hài lòng. Cũng chính vì vậy mà cô rất hối hận, chỉ vì một phút ham vui mà cô đã đánh mất đi người đàn ông hoàn hảo này, cô hối hận đứt ruột đứt gan.

Mộ Lạc Lạc há miệng ngạc nhiên, nhìn người phụ nữ trước mắt hở nửa ngực quyến rũ,  trời ạ!

“Chị chị chị, nhà chị vòi nước nóng bị hỏng à?….” cô chớp chớp mắt.

Phương Dung giật mình, quả nhiên là một cô gái tính cách “phóng khoáng”

“Em là học sinh của tiểu Nam à? Anh ấy không có nhà”Phương Dung mở tủ lạnh lấy ra hai bối nước, cô diễn rất tốt.

Mộ Lạc Lạc cầm bối côca, uống một ngụm nhỏ, rối loạn tự an ủi mình vài câu, tiếp tục hỏi: “Chị là …. người thân….. của thầy Địch?…..”

Phương Dung dang hai tay ra, xoay một vòng: “Tin vào những gì em nhìn thấy đi, chị là bạn gái của thầy Địch của các em.”

Lạc Lạc lê gót chân, ngồi bịch xuống ghế sôfa, trái tim như bị vỡ làm trăm mảnh.

6 comments on “Từ Sao Hỏa đến La Mã (5)

  1. Pingback: Từ Sao Hỏa đến La Mã – Tiểu hài tử, ngươi tới đây « Kaw Huỳnh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s