Vương quốc những kẻ lạ mặt (2)


2

Katya Hijazi đang bê chồng hồ sơ mới nhất xuống văn phòng của Thanh tra Zahrani thì một tràng cười giòn giã vang lên từ phía phòng họp khiến cô chú ý. Cô bước rón rén dọc theo hành lang, tò mò muốn biết có điều gì đáng cười đến vậy tại một cuộc họp của Đội Trọng án.

Đám đông đứng tản mác, và cô quan sát họ qua cửa ra vào, những người đàn ông đang nói chuyện, các cuộc trao đổi ở chỗ này rồi chỗ kia, tiếng cười đùa, những cái gật đầu đồng ý. Không có ai nhìn về phía cô cả, bọn họ còn đang bận tâm dõi theo Waseem Daher, một trong những thám tử trẻ mà Katya đã gặp hai lần và đã gộp vào trong số rất ít người mà cô sẽ lấy làm mừng khi đẩy bọn họ vào một cái cối xay thịt công nghiệp. Tuần trước, Daher đã buộc tội cô là một người khôn khéo tự cho mình là trung tâm chú ý của mỗi vụ điều tra, do cô trưởng thành cùng với việc quan sát Đội Điều tra hiện trường và cho rằng chính các nhân viên pháp y đúng ra mới là người thực hiện tất cả các công việc điều tra. Nếu anh ta mà phát hiện ra cô đang thập thò ngoài cửa, hẳn là anh ta sẽ chẳng để yên.

Hình ảnh về gương mặt của các nạn nhân đã choán gần hết chiếc bảng trắng ngay trước phòng. Katya đã quá bận bịu trong phòng thí nghiệm mà vẫn chưa nhìn thấy các thi thể đó. Mỗi khi cô xuống dưới gác là lại thấy phòng khám nghiệm tấp nập những nhân viên gạo cội và các đặc vụ của Bộ Nội vụ. Chưa bao giờ họ lại có một vụ án có nhiều nạn nhân đến thế. Thực tế là họ còn không có đủ chỗ trong nhà lạnh dành cho nữ giới, nên họ đã phải đưa số nạn nhân còn lại sang khu vực dành cho nam giới của tòa nhà và mong là sẽ không có thêm người nào ở Jeddah chết cho đến khi họ hoàn tất việc xử lý các bằng chứng.

Phải mất ba ngày để di dời các thi thể khỏi hiện trường. Họ thậm chí đã mời một nhà khảo cổ đến với hy vọng mong manh rằng đó sẽ là một sự việc mang tính lịch sử nào đấy. Nhưng từ những gì mà pháp y thu nhận được thì phần “mang tính lịch sử” nhất của những thi thể đó là họ đã chết từ mười năm về trước.

Katya đã mất bốn ngày qua để đóng bao và ghi nhãn các bộ trang phục của các nạn nhân rồi thử các mẫu máu và mô như một cái máy, hoàn toàn không biết bất cứ thông tin gì khác về việc cô đang làm. Tin tức về vụ sát hại được thu nhặt qua những cuộc hội thoại vội vàng với Majdi, một trong những nhân viên pháp y nam chuyên về nghiên cứu bệnh học, hoặc thông qua cách điều tra cũ rích của chính cô: nghe trộm và “mượn” những bản báo cáo mà không bao giờ được chuyển đến bàn làm việc của cô. Lúc này cô đang có trong tay một vài bản như vậy, nhưng té ra chúng lại là những bản bỏ đi.

Cô không biết rằng các điều tra viên vẫn chưa nhận diện được bất cứ phụ nữ nào. Phần lớn những phụ nữ đó đều là người nhập cư: người Phillipine, người Sri lanka, người Indonesia, hầu hết mới ngoài hai mươi tuổi. Khuôn mặt của tất cả bọn họ đều đã bị tàn phá, và không có dấu vân tay nào sót lại. Những chuyên gia tạo dựng lại khuôn mặt đã đưa ra một vài phác họa, và đó chính là cái mà Katya không có.

Khi mọi người bắt đầu đi qua cửa, Katya né mình sang bên. Cô không muốn lên phòng thí nghiệm và cứ ngồi trước một cái máy suốt quãng thời gian còn lại trong ngày. Cô muốn được phỏng vấn mọi người, sục sạo khắp các hang cùng ngõ hẻm để tìm ai đó có khả năng là nhân chứng, làm tất cả những việc mà có thể đóng góp cho cuộc điều tra và cũng là những việc mà những người đàn ông này sắp thực hiện, hoặc thực hiện một cách dễ dàng, mà không phải lo lắng điều đó sẽ ảnh hưởng đến phẩm hạnh của mình. Tuy nhiên cô không thể phỏng vấn mọi người được. Có thể người ta sẽ thấy việc nói chuyện với một phụ nữ là điều không đứng đắn. Cô phải có một nam giới tháp tùng. Cô sẽ phải có một quyền hạn nào đó để buộc họ phải nói chuyện. Cô có thể luôn đẩy bật cánh cửa để đi qua đó, nhưng còn những trở ngại khó nói hơn một cánh cửa rất nhiều. Đó là những lối vào tâm tưởng, những ngõ ngách tăm tối và những lối đi nhỏ hẹp, những mê cung đã dựng lên toàn bộ cái thành phố tư duy, toàn bộ cái thế giới mà ở đó con người ta sẽ không bao giờ tìm thấy lối ra, khi mà bao quanh họ là những bức tường bằng đá tảng từ thời đại của Rashidun Caliphate.

Katya đi về phía cuối hành lang, bỏ tập hồ sơ vào hộp thư của Zahrani rồi đi thẳng xuống tầng dưới vào phòng khám nghiệm y tế. Có hai lối vào tầng dưới tòa nhà, một dành cho nam giới, một dành cho nữ giới. Cô bước qua cánh cửa dành cho mình và đi vòng ra phía trước tòa nhà thì thấy Adara đang ở trong phòng khám nghiệm tử thi của nữ giới.

“Ồ, hay quá, cậu đây rồi.” Adara nói. “Đeo găng tay vào và lại đây đi.”

Katya làm theo và lấy hết dũng khí để nhìn năm thi thể xếp hàng trên những chiếc cáng bên cạnh tường.

“Ban đầu họ đánh số các nạn nhân theo thứ tự tìm thấy họ, nhưng hóa ra cách đánh số đó lại rất lộn xộn. Giờ thì họ muốn đánh số các thi thể theo trình tự thời gian họ bị sát hại, thế nên cái xác này trở thành cái mới đây nhất.” Adara ra hiệu với cái kim đang khâu đóng ngực tử thi đó lại. “Người ta mới đưa cô ta đến sáng nay.”

“Cô ta chết đã lâu chưa?”

“Rất khó nói, nhưng không quá sáu tháng.”

“Mình không biết gì về chuyện này cả.” Katya nói. “Mình mới chỉ thử mẫu máu và xem những tấm ảnh chụp gương mặt họ.”

“Thực ra, gương mặt của bọn họ đã nói lên toàn bộ sự việc rồi. Người nào cũng bị bắn thủng đầu từ phía sau ở tầm gần và bắn thẳng. Vết thương do đạn nổ đã phá hủy hầu hết khuôn mặt, nhưng vẫn có thể nhìn ra được một số đặc điểm trên gương mặt.” Adara ra hiệu về phía người phụ nữ đang nằm trên bàn. “Một điều nữa mà mình có thể nói với cậu là cô ta ở độ tuổi từ hai mươi đến hai mươi lăm. Xương ống chân và xương đùi bị vỡ, không thấy dấu hiệu bị hãm hiếp. Và, dĩ nhiên, cả bàn tay của cô ta nữa.”

Katya nhìn hai cánh tay của người phụ nữ đó và chút nữa thì ngã quỵ. Bàn tay đã biến mất – cả hai bàn tay. Điều đó giải thích tại sao lại không một dấu vân tay nào.

“Tất cả bọn họ đều giống như vậy.” Adara nói.

“Tất cả ư?”

“Ừ. Mỗi bàn tay đều bị chặt chỉ bởi một nhát chém sau khi nạn nhân bị giết.” Đôi tay của Adara đang thực hiện công đoạn khó khăn của việc khâu tử thi. Cô đâm kim xuống, đi vòng ra đến bồn rửa, rồi kéo kim lên.

“Xin lỗi nhé.” Cô thì thầm. “Đang mang thai.”

“Ồ. Chúc mừng cậu nhé.”

Adara lau miệng rồi rửa lại bằng một chút nước trước khi quay lại bàn mổ.

“Bọn họ có còn bàn chân không?” Katya hỏi.

“Vẫn còn.”

“Mình biết các điều tra viên đang có một số phác họa về gương mặt được tạo dựng lại của các nạn nhân này.” Katya nói. “Họ sẽ trình các phác họa đó lên các lãnh sự quán.”

“Và cậu cho rằng…?”

“Rằng việc này sẽ mất một vài năm. Các lãnh sự quán sẽ chẳng biết gì đâu. Cứ nhìn bọn họ tệ bạc thế nào với người sống thì biết.”

“Đúng là như vậy.” Adara nói. “Mình nghĩ họ đã đúng khi cho rằng hầu hết những phụ nữ này là lao động nước ngoài, có lẽ là những người giúp việc.”

Chi tiết gây sốc nhất đối với Sở là có khả năng chỉ một người thực hiện vụ sát hại này, một người duy nhất, trong khoảng thời gian từng ấy năm, đã âm thầm giết những phụ nữ này mà không một ai để ý tới. Katya đã bắt đầu tập hợp các hồ sơ về những người bị mất tích, nhưng có khả năng là những phụ nữ này chưa từng được khai báo là mất tích. Chủ của họ có lẽ đã cho rằng người giúp việc của mình đã bỏ trốn, giống như rất nhiều người khác đã làm vậy, để tìm một công việc tốt hơn hoặc để thoát khỏi cảnh ngộ bị ngược đãi. Người giúp việc đó sẽ không muốn bị phát hiện, bởi cô ta có thể bị đi tù.

Cũng có khả năng là kẻ giết những phụ nữ này đã thuê họ làm người giúp việc cho hắn. Có thể hắn ta đã giữ họ ở một nơi biệt lập, từ từ tra tấn họ, từng người một, trước khi giết họ. Có thể ngay từ đầu khi những phụ nữ này đến đây, không có một ai đã biết về sự tồn tại của họ ngoại trừ kẻ giết người.

“Cậu biết gì về những kẻ giết người hàng loạt?” Adara hỏi.

Katya lắc đầu. “Không nhiều lắm.”

“Mình mới nghe được họ sẽ mời một người từ FBI Mỹ sang, một chuyên gia về những tên giết người hàng loạt.”

“Nghe có vẻ hơi quá.” Katya nói. “Ý mình là, chúng ta đã từng mời bọn họ rồi.”

Adara nhìn những thi thể nằm xếp hàng bên cạnh tường. “Mình đoán là bọn họ nhận thấy vụ án này là một vụ khác thường. Một dạng mới, có lẽ vậy. Hắn ta đã ra tay trong vòng ít nhất là mười năm rồi. Chánh Thanh tra Riyadh cảm thấy xấu hổ. Mọi người đều cảm thấy bị sỉ nhục. Họ đã không hề biết sự việc này đã đang diễn ra. Họ đã chậm mất mười năm. Cảnh sát đã phải mất bốn năm trời để lần theo tên giết người hàng loạt ở Yanbu. Riyadh sẽ không để vụ án này phải kéo dài lâu đến thế.”

Trên đường quay trở lại phòng thí nghiệm, Katya ghé vào văn phòng của Majdi, nhưng anh ta đang nghe điện thoại, mà các đặc vụ cũng đang quanh quẩn ở đó. Cô cúi đầu rảo bước về phía hành lang rồi rẽ sang đại sảnh. Mới trong tuần này các cơ quan tôn giáo đã đưa ra một sắc lệnh nhằm chống lại các nữ thu ngân, nói rằng những phụ nữ làm việc ở các khu vực công cộng, nơi mà họ có thể tiếp xúc với nam giới, là tội lỗi. Có thể đây lại là một sắc lệnh ngớ ngẩn nữa mà người Ả Rập Xê-út sẽ tự cảm thấy là sai trái nhưng sẽ hoàn toàn lờ nó đi, ngoại trừ ngài đại trưởng giáo chịu trách nhiệm thông qua sắc lệnh đó trên thực tế sẽ mở rộng phạm vi ảnh hưởng của nó, bằng cách cấm đoán những phụ nữ không chỉ ở vị trí thu ngân mà còn ở tất cả các vị trí khác có liên quan đến việc tiếp xúc với nam giới. Các vị trí bị cấm hàng đầu sẽ là các công việc tại những cơ quan của chính phủ, nhất là khi sắc lệnh này được thi hành. Katya mong rằng các hoàng thân quốc thích hoặc chính nhà vua sẽ làm gì đó để xoay chuyển tình hình, nhưng cho đến khi đó thì tất cả những phụ nữ đang làm ở phòng thí nghiệm chỉ còn biết nín thở chờ đợi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s