Nhất đao khuynh thành – Chương 4.5


Nhìn vào tia sáng thẳm sâu trong đáy mắt Thương Dung, nàng đoán chàng đang chìm đắm vào những hồi ức xưa cũ năm nào. Chỉ cần nhìn vào Thương Dung của ngày hôm nay Đường Duyệt cũng có thể dễ dàng tưởng tượng ra người đó của ngày xưa, Thương Hành Châu. Ở con người của Thương Dung còn lưu giữ lại hình bóng của Thương Hành Châu nụ cười ấm áp, cử chỉ nho nhã.

“Có lẽ, chỉ vì nhị thúc quá kiêu ngạo, nếu ông ấy sớm bỏ qua sự tự kiêu sang một bên mà sớm bày tỏ, thổ lộ với Đường bá mẫu thì có thể ông sẽ không thành ra nông nỗi thế này.”

A Mạc, Lâm Mạc, nữ chủ nhân trước kia của Đường gia bảo, người mẹ đã qua đời của Đường Mạc, người phụ nữ duy nhất trong lòng của Thương Hành Châu. Đường Duyệt nhất thời cảm thấy kinh ngạc, một người phụ nữ lại có thể có nhiều thân phận đến vậy, cho dù bà đã không còn trên thế gian này hơn mười năm rồi nhưng vẫn còn có người không thể quên được bà. Chỉ có điều, cái người nhung nhớ bà đấy lại không phải là phu quân của bà mà lại là một người đàn ông khác. Ôn Nhã Như chẳng phải là cũng có rất nhiều thân phận hay sao, người đàn bà ấy là mẫu thân của nàng, mẫu thân của Đường Tiểu Bảo, là nữ chủ nhân hiện tại của Đường Gia Bảo, là mẹ kế của Đường Mạc, và cũng là vợ cũ của người phu ngựa. Cái thân phận sau cùng, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ để Ôn Nhã Như cảm thấy khinh mạn thế nào.

“Muội đang nghĩ gì vậy?”

Đường Duyệt đang ngơ ngẩn người, ánh mắt nàng như chứa đựng điều gì đó phức tạp khó đoán. Khi Thương Dung cất tiếng hỏi, nàng bỗng giật mình, vội vàng lắp bắp: “Không… không có gì.”

Sau khi Thương Dung rời đi, Đường Duyệt nằm trên giường mất mấy ngày. Có một việc rất kỳ lạ là, lúc đó rõ ràng nàng thấy khắp người đau đớn nhưng xương lại không hề bị gãy. Nếu dựa vào võ công của tuyệt thế của Thương Hành Châu thì việc nàng chỉ bị thương nhẹ thế này có thể được coi là một kì tích. Nhưng hiện tại lúc này đây, trong đầu nàng đầy rẫy những suy nghĩ miên man, phần lớn đều là liên quan đến Thương Hành Châu và cũng liên quan một chút tới người cha phu ngựa của nàng. Hai con người đó khác xa nhau hoàn toàn, có thể nói là không hề có một chút gì giống nhau, nhưng trong đầu nàng lúc này lại cứ liên hệ hai người đó lại với nhau, thật là việc nực cười.

Thương Hành Châu đối với Lâm Mạc…

Phụ thân đối với mẫu thân…

Phụ thân nàng bị rơi xuống hố bẫy thú trong núi mà chết thảm, bị đâm xuyên lưng. “Ông qua đời là lúc trời gần sáng.” Có người nói như vậy. Trời gần sáng, khi phụ thân bị rơi nằm trong hố thì cha sẽ nhớ đến điều gì? Nhớ nàng? Hay là nhớ mẫu thân nàng? Đường Duyệt không đủ can đảm để nghĩ tiếp nữa.

Trong bóng tối, Đường Duyệt chợt bừng mở mắt nhìn vào khoảng không phía trên đầu, dường như có một lực vô hình nào đó khiến nàng ngồi dậy, mở cửa và bước ra ngoài.

Thương Hành Châu bị nhốt ở thạch thất ẩn khuất phía sau hoa viên, nàng nghĩ mình có thể tìm được căn phòng đó. Nàng không biết tại sao mình lại hành động như vậy, chỉ biết là muốn đi đến đó, nơi sâu thẳm nơi trái tim nàng có một âm thanh kì lạ thôi thúc, mê hoặc nàng phải đi. Cho dù đây là điều cấm kỵ. Tối nay, Đường Gia Bảo đã xảy ra một việc lớn, cho dù tin tức đã bị giấu kín nhưng Đường Duyệt vẫn biết được thông tin từ miệng người hầu đưa cơm đến cho nàng.

“Người đưa cơm đó đã bị vặn gãy cổ.”

Đưa cơm cho ai? Đương nhiên là Thương Hành Châu, người đang bị nhốt trong thạch thất.

Chả trách mà vẻ mặt Thương Dung lại như vậy, chàng không định kể chuyện này cho nàng

Đường Duyệt dò dẫm từng bước, rón rén đi về hoa viên phía Tây, dọc dãy hành lang, cứ cách mỗi năm bước chân lại có treo đèn đỏ. Hoa viên này có rất ít người lai vãng. Vị Đường phu nhân trước kia đã từng rất thích nơi này, sau khi bà qua đời, nơi này đã bị khóa lại. Không ngờ rằng, khi nó được mở ra một lần nữa lại là để giam cầm một người.

Đường Duyệt bước tới chỗ quẹo ở hành lang, đi qua khoảng sân vườn lấp lóa ánh trăng rọi, cuối cùng cũng đến được trước thạch thất. Cánh cửa đá rất cao, bên trong tối như hũ nút. Đường Duyệt cố gắng kiễng chân đến mấy cũng không nhìn được qua ô cửa sổ nhỏ ở trên cao tít. Một đấng nam nhi thì có lẽ có thể nhìn vào được, ô cửa sổ nhỏ này chỉ có thể vừa đủ làm chỗ đưa cơm vào bên trong phòng mà thôi.

Thế nhưng, làm thế nào mà ông ta lại có thể giết được người đưa cơm cơ chứ? Đường Duyệt thầm nghĩ, chợt nhớ đến lời của cái người kể câu chuyện dọa nàng: “Hắn ta bị treo ngược lên cửa sổ, giống như con ếch giương tứ chi ra.” Nàng cảm thấy hơi buồn nôn, tựa hồ như cái cảnh tượng đáng sợ đó đang xuất hiện trước mắt mình.

“Cái ý định ngu ngốc muốn lấy đồ từ một người điên.”

“Ta đang tự hỏi, hắn ta muốn gì cơ chứ?”

“Ngu ngốc, lấy đồ ăn để đổi lấy trâm ngọc. Đôi mắt hắn ta thật đáng sợ, ngay cả đồ người điên đó giấu đi cũng phát hiện ra được. Thật là tên khốn kiếp, đồ ăn đó là do Đường Bảo Chủ bảo hắn ta đưa tới mà.”

Trên cao, mặt trăng đang tỏa sáng, trên căthạch thất xuất hiện một bóng sáng nhạt. Đúng lúc này, Đường Duyệt bỗng nhìn thấy một bàn tay thò ra từ trong bóng tối. Nhợt nhạt, khô gầy, đang nắm nhẹ. Rất chậm rãi, bàn tay đó mở ra. Dưới ánh trăng, lòng bàn tay xòe ra. Một đôi cánh đen vẫy vùng, bay về phía ánh trăng, cố gắng tìm lại tự do.

Đó là con thiêu thân lỡ sa vào căn phòng giam tăm tối.

4 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 4.5

  1. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

    • Bạn ơi, Văn Việt chỉ post trích đoạn để giới thiệu cuốn truyện với bạn đọc. Cuốn Nhất đao khuynh thành đã được VV phát hành từ tháng 8 năm 2012, bạn yêu thích cuốn sách có thể ủng hộ VV bằng cách mua sách giấy nhé. Hy vọng bạn sẽ tiếp tục ủng hộ và quan tâm đến các tác phẩm sắp tới của VV:)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s