Nhất đao khuynh thành – Chương 4.4


“Ta nghĩ có một số chuyện ta cần phải nói với con, được rồi, hãy đặt tiền giấy trong tay xuống, lại đây.” Đó là giọng nói của mẫu thân, không hề có chút đau khổ nào, đơn giản chỉ như là đang kể lại một câu chuyện mà thôi: “Phụ thân của con đã mất rồi, đồ của ông ấy ta đã đốt hết rồi… Được! Đừng ngắt lời ta! Ta biết con muốn giữ lại một chút để làm kỉ niệm, nhưng ta không muốn thấy những thứ đồ đó nữa… Đừng có mà rơi lệ! Con học được cái kiểu mềm yếu đó ở đâu vậy?”.

Bàn tay đặt trên đầu gối của Đường Duyệt khẽ đưa ra nắm lấy vạt áo, từng giọt nước mắt lã chã rơi, ướt đẫm cả cổ áo. Nàng chỉ có thể lúng búng nói ra lời xin lỗi.

Ánh mắt của mẫu thân, nàng hoàn toàn không thể nhìn thấu được, chỉ cảm thấy mồ hôi dính ướt lưng áo, cổ họng khô rát như thể có con gì đó đang bò trong miệng, không ngừng cào xé, nàng dường như không kiềm chế được. Bản thân muốn nói ra nhưng rồi lại cố nén nhịn. Từ khi thi thể của phụ thân nàng được mang về, tất cả mọi việc từ nhập liệm rồi túc trực bên linh cữu đều do một mình nàng lo liệu. Nàng chỉ nghĩ rằng làm vậy sẽ khiến mẫu thân nàng cảm thấy bớt đau lòng hơn. Nhưng nàng không ngờ rằng, chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, mẫu thân nàng đã đem đốt sạch tất cả những thứ đồ còn lưu lại của phụ thân.

Phụ thân mất rồi, mẫu thân cũng không còn nữa. Người cha ấy rất quan trọng đối với nàng, ông là người yêu thương nàng nhất trên thế gian này. Nàng rất muốn lưu giữ lại những gì thuộc về phụ thân, cho dù là đi ngược lại với mong muốn của mẫu thân, nàng vẫn hi vọng phụ thân nàng có thể sống lại. Nhưng mà, cuối cùng thì nàng vẫn phải đau đớn đưa tiễn ông. Trong cuộc đời mỗi người có nhiều lúc phải tiếc nuối nói lời tạm biệt. Nhưng tại sao những những kí ức đau buồn đó cứ mãi luẩn quẩn trong đầu, tại sao nó lại xuất hiện vào đúng lúc này, tại sao nỗi đau đó lại ùa đến cứa thêm một vết thương vào trái tim nàng, tại sao đã lâu như vậy mà nó vẫn còn dai dẳng bám lấy nàng.

Một chút ấm áp nhẹ nhàng phủ lên cánh tay lộ ra bên ngoài của Đường Duyệt, nàng hơi giật mình, vội mở bừng mắt. Thương Dung đang ngồi bên cạnh nàng, lặng lẽ ngắm nhìn. “Muội không sao là tốt rồi!” Chàng nhẹ nhàng nói, gương mặt vẫn đượm vẻ lo âu.

Đường Duyệt biết, có lẽ chàng đang lo lắng cho người đàn ông mặc áo đen lúc nãy, cái người mà chàng gọi là “nhị thúc”. Nàng đón lấy ánh mắt của chàng, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi: “Đại ca của muội cũng không sao đâu, may mà có Đường bảo chủ.” Lúc nhắc đến Đường bảo chủ, sâu trong ánh mắt chàng có gì đó lóe lên rồi nhanh chóng chìm khuất.

“Nhị thúc của huynh… ra sao rồi?” Đường Duyệt ngập ngừng không biết câu hỏi này có mẫn cảm quá hay không.

Im lặng một lát, Thương Dung mới bình thản cất tiếng: “Đường bảo chủ đã nhốt ông ấy lại rồi. Muội rất an toàn!”

“Muội… Đường bảo chủ… Không… Ý muội là, có lẽ nào phụ thân sẽ…”

Thương Dung ngây người ra, dường như không ngờ được rằng nàng lại tỏ ra quan tâm tới người đó đến vậy. Trong khi Đường Duyệt vẫn còn bối rối với ba từ “Đường bảo chủ” vừa thốt ra khỏi miệng thì Thương Dung đã lên tiếng trước: “Muội không muốn hỏi huynh A Mạc là ai hay sao?”

A Mạc là ai? Đường Duyệt tuy không thông minh nhưng cũng có thể đoán ra được, vào cái lúc Đường Mạc lên tiếng đó nàng đã có một trực giác mãnh liệt mách bảo rằng, A Mạc nhất định có mối quan hệ rất đặc biệt nào đó đối với chàng. Cho đến khi Đường Mạc thốt lên rằng, “Không được đụng đến mẫu thân ta.” Đường Duyệt nghĩ người đó chính là mẫu thân đã qua đời của Đường Mạc, là vị Đường phu nhân trước mẹ nàng bây giờ. Mối quan hệ này xem ra có vẻ rất kì lạ, kì lạ tới mức nàng cảm giác như thể có một thứ gì đó ngăn lại không cho nàng nói ra.

Thương Dung nhìn nàng cứ ngẩn người ra như bị điểm huyệt, vội cười: “Tiểu Duyệt, muội thật đúng là một người quá nhạy cảm. Có lúc ta cũng không biết là nên đối xử với muội như thế nào thì tốt…” chàng thở dài một tiếng, “A Mạc là mẫu thân của Đường huynh, bà đã qua đời từ mười năm trước. Nhị thúc của ta… nhị thúc của ta sức khỏe không được tốt, ông ấy không thể nhớ được chuyện này.” Thương Dung chậm rãi nói, đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa, ngoài đó bóng tối đã bao phủ.

Đường Duyệt cảm nhận được trong sự trầm mặc đó của Thương Dung có chút gì đó hơi khác lạ. Rõ ràng là, sự việc không hề chỉ đơn giản như những gì chàng nói.

“Tiểu Duyệt, tiểu cô nương nghe thấy chuyện này không phải là nên cảm thấy sợ hãi hay sao? Muội không hề giống một cô nương bình thường chút nào cả.” Rất nhanh chóng, Thương Dung đã lấy lại vẻ sôi nổi thường ngày, chàng tiến lại gần, đưa tay ra khẽ chạm vào mũi Đường Duyệt.

Đường Duyệt xấu hổ đỏ mặt cười, đôi mắt đen lấp láy vẻ thân tình. Thương Dung thu tay lại, nhẹ nhàng xoa đầu nàng. Cân nhắc, đắn đo một hồi Đường Duyệt mới rụt rè lên tiếng: “Thương đại ca có… có đưa nhị thúc của huynh về không?”

Ánh mắt Thương Dung có một chút gì đó ảm đạm như đã quá mệt mỏi vì sự ngột ngạt ban nãy, chậm rãi nói: “Lần này huynh đến, chính là muốn ở đây đợi thúc ấy. Nhị thúc của huynh năm nào vào khoảng thời gian này cũng đến Đường Gia Bảo, nhưng tiếc là huynh không thể đưa thúc ấy về được. Việc để thúc ấy lưu lạc bên ngoài, đều là do huynh kém cỏi.” Ánh mắt Thương Dung thu về rồi dừng lại trên khuôn mặt của Đường Duyệt: “Hôm nay là ngày mất của Đường bá mẫu, huynh biết nhị thúc nhất định sẽ không bỏ lỡ ngày này. Có điều huynh không ngờ thúc ấy biết rằng đây là một ngày quan trọng nhưng lại không hề nhớ được rằng Đường bá mẫu đã qua đời hơn mười năm rồi.”

Đường Duyệt cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân khiến Đường Mạc sốt ruột không yên suốt cả ngày. Thì ra hôm nay là ngày mất của mẹ chàng. Nhưng trong một ngày quan trọng như vậy mà quanh mộ lại trống vắng, cô quạnh, tất cả mọi người đều đã quên mất ngày này.

“Xin lỗi, Tiểu Duyệt, lẽ ra huynh không nên kể với muội những điều này, nhưng thực sự huynh không biết phải nói với ai nữa.” Thương Dung mỉm cười, Đường Duyệt biết, để giữ được nụ cười ấy tồn tại trên môi thì chàng đã phải cố gắng đến thế nào.

Từ ngày đầu tiên bước chân vào Đường Gia Bảo, nàng cũng đã phải cố gắng luôn giữ cho mình một nụ cười vui vẻ thế này, phải luôn thể hiện cho mọi người thấy được rằng nàng sống rất hạnh phúc, phải để cho tất cả mọi người có thể thấy được sự sung sướng, sự biết ơn của nàng.

“Khi huynh còn nhỏ, nhị thúc thường hay nhắc đến Đường bá mẫu với huynh. Thúc thường nhắc đi nhắc lại cái lần đầu tiên thúc gặp bà ấy. Nhị thúc nói suốt cả đời này thúc ấy cũng không thể quên được giây phút đó. Khi bà bước về phía ông, hoa bướm rập rờn theo mái tóc đen huyền, thật đẹp vô cùng. Thúc nói, ông gặp bà ấy còn trước cả Đường bảo chủ.”
Tình cảm của Đường Duyệt khá đơn giản, nàng cảm thấy những lời Thương Dung kể rất khó hiểu. Thương Dung nhìn vẻ mặt ấy của nàng, chàng thở dài tiếp lời: “Lúc đó, nhị thúc của huynh chưa ra nông nỗi như bây giờ. Khi đó… ông là một người khá tài hoa, thi ca nhạc họa tuyệt vời, không biết có bao nhiêu cô gái mê đắm, nhưng ông lại chỉ thích duy nhất có một người. Sau khi Đường bá mẫu qua đời, nhị thúc không hề thể hiện sự đau đớn trước mặt mọi người nhưng ông trở lên trầm mặc, ít nói, dáng vẻ mệt mỏi như của người bệnh. Mọi người cũng đã sớm chuẩn bị tư tưởng, quả nhiên không lâu sau ông rời nhà ra đi và không bao giờ quay trở lại nữa.” Thương Dung nói đến đây thì ngừng lại, không rõ là đang nghĩ ngợi điều gì.

5 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 4.4

  1. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s