Nhất đao khuynh thành – Chương 4.3


Đường Duyệt đứng cách Đường Mạc không xa nhưng nàng không hề có ý định muốn đến quấy rầy chàng.

Đường Duyệt bỗng trộm nghĩ, nếu một ngày nào đó mà mẫu thân của nàng qua đời thì bà có được chôn ở nơi đây không? Đường Gia Mộ Viên, làm sao có thể tồn tại hai vị Đường phu nhân được? Vừa nghĩ đến đó, nàng chợt thấy sợ hãi vì cái ý nghĩ “đại nghịch bất đạo” này của mình. Nàng đứng ngây người ra tại chỗ một hồi lâu đến khi lấy lại được thần thái ban đầu, định cất bước rời khỏi nơi đây thì phát hiện thấy một bóng đen lướt vào mộ viên.

“Đại ca, cẩn thận!” Nàng thất thanh kêu lên.

Vừa thốt lời khỏi miệng, nàng kinh hãi mở to mắt nhìn. Đường Mạc võ công cao cường đã không kịp phản ứng lại, nhanh chóng bị khống chế. Đường Duyệt thà tin rằng Đường Mạc chỉ là nhất thời sơ suất chứ không dám tin là võ công của người áo đen kia đã đạt tới trình độ kinh thế hãi tục.

Đúng lúc này, người mặc áo đen quay đầu lại. Ông ta bước từng bước chậm rãi trong màn mưa, Đường Duyệt đã nhìn rõ được khuôn mặt của người đó. Người này có đôi lông mày dài, xiên xiên, gương mặt vô cùng tuấn tú, nhưng khi Đường Duyệt nhìn ông ta, nàng chỉ cảm nhận được một sự cổ quái, lạ lùng không thể nói nên lời. Đôi mắt ông ta hơi vằn lên sắc đỏ, làn da thì lại trắng như ngọc khiến người khác phải kinh sợ. Ông ta tiến gần thêm một bước là nàng lại không kìm được mà lùi lại một bước.

“A Mạc đâu? Ngươi đem A Mạc đi đâu rồi?” Người đó cất giọng nhỏ mà trầm tựa như vang lên từ trong một giấc mơ vậy.

A Mạc? Đường Duyệt liếc nhìn sang phía Đường Mạc đang bị khống chế, phát hiện thấy thần sắc của chàng nhanh chóng thay đổi khi nghe thấy cái tên đó được cất lên.

Người áo đen tóm lấy cánh tay Đường Duyệt, khuôn mặt méo mó vì tức giận, cất tiếng hỏi một cách hằn học: “Trả A Mạc lại cho ta!”.

“Ta… ta không biết.” Đường Duyệt lùi lại nửa chừng, cảm giác bàn tay ông ta như ma quỷ vừa lạnh lẽo vừa nặng nề kéo lấy nàng.

“Ngươi lừa ta, tất cả các ngươi đều lừa ta!” Gương mặt lạnh lùng băng giá của người áo đen lập tức chuyển sang phẫn nộ. Trong chớp mắt, ông ta giơ bàn tay phải lên, chỉ cần ông ta ra tay chắc có lẽ Đường Duyệt sẽ vỡ vụn ra mất.

“Nhị thúc! Đừng!” Một chiếc quạt xuất hiện từ giữa không trung bay nhắm tới cánh tay phải của người áo đen.

Người áo đen bị tấn công bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, nhưng võ công của ông ta vô cùng cao cường. Chiếc quạt kia chẳng qua chỉ cản trở được ông ta trong giây lát, bàn tay phải của ông lại một lần nữa đưa ra, đánh trúng ngay giữa ngực Đường Duyệt.

Người áo đen bỗng đứng thẳng đơ người như thể một cây cột gỗ bị đóng xuống đất, vừa nghe thấy tiếng gọi “nhị thúc”, hai tay ông bỗng run lẩy bẩy, nét mặt đầy nghi hoặc, ngẩn người ra mà không vội vàng ra đòn tiếp nữa.

Đường Duyệt trợn tròn mắt, nhìn gương mặt đầy vẻ lo lắng của Thương Dung, rồi lại nhìn sang phía người mặc áo đen kỳ lạ. Nàng vẫn hoàn toàn không hiểu nổi, người mặc áo đen đó là người của Thương gia nhưng tại sao ông ta lại ra tay với nàng?

Người mặc áo đen ngẩn người ra một hồi rồi quay sang hỏi Thương Dung: “Ngươi biết… biết A Mạc ở đâu chứ?” Vẫn là cái tên A Mạc, hình như ngoài cái tên đó ra thì ông ta chẳng còn nhớ được bất kì ai khác!

Lòng bàn tay Thương Dung bỏng rát nhưng khắp người lại lạnh toát. Đứng gần chàng như vậy, Đường Duyệt dường như có thể cảm nhận được sự lo lắng, bất an trong lòng chàng. Chàng cất giọng run run: “Nhị thúc, thúc không nhận ra cháu hay sao?”

Nhưng người đó không tỏ vẻ phản ứng gì, ông ta chỉ lẩm bẩm tiếp tục nhắc lại câu hỏi: “A Mạc ở đâu?”

Đôi môi Thương Dung nặn ra một nụ cười khổ sở: “Nhị thúc à nhị thúc, tại sao thúc lại thành như thế này cơ chứ…”

Đường Duyệt đứng đó chứng kiến mà vẫn không hiểu gì, tóc nàng đã đẫm nước mưa, quần áo cũng bị ướt hết dính chặt vào người, vừa khó chịu vừa lạnh. Nàng thấy cổ họng mình như có thứ gì đó khó chịu đang đầy lên, cả người nặng trịch như sắp sửa chìm dần xuống mặt đất. Mí mắt nặng trĩu, đôi môi run rẩy, nàng hoàn toàn không còn chút sức lực nào để cất lên lời nữa. Đúng lúc ấy, vòng tay ôm nàng như được siết chặt hơn, người nàng áp hẳn vào ngực người ấy, bên tai văng vẳng tiếng đập đều đều của trái tim: “Không sao rồi, Tiểu Duyệt đừng sợ!”.

Vừa nghe được câu nói này, trái tim của Đường Duyệt tựa như có dòng nước nóng đang tuôn chảy, như thể sợ những cảm xúc này bị phát hiện, nàng lặng lẽ gục đầu vào ngực chàng, hi vọng cảm nhận được thêm sự ấm áp. Mưa ngày càng to hơn, nhưng trong lòng Đường Duyệt lại thấy bình yên lạ thường.

“Bà ấy đã chết rồi.” Một giọng lạnh lùng cất lên phá tan không gian tĩnh lặng.

Đường Duyệt thấy khắp người nóng ran, chỉ muốn mãi mãi được cuộn tròn trong lòng Thương Dung, nhưng ý thức mơ hồ vẫn giúp nàng có thể nhận ra được giọng nói ấy là của Đường Mạc.

“Hả…” Người mặc áo đen dường như đang run lên: “Ngươi lừa ta, các ngươi đều lừa ta…”

Người mặc áo đen chưa kịp nói hết câu, bên tai Đường Duyệt chợt vang lên tiếng bước chân, đôi giầy cất những bước nặng nề trong mưa rồi dừng lại ở một nơi không xa.

Thương Dung hơi giật mình, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Đường bảo chủ.”

Đường Duyệt chỉ cảm nhận được những thứ trước mắt một cách mơ hồ, thấp thoáng nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của Đường Mẫn: “Thương huynh à Thương huynh, tại sao lại thành ra nông nỗi này cơ chứ?” Những lời này của ông cất lên nghe có phần xót xa hơn so với Thương Dung.

“A Mạc đã qua đời lâu rồi, huynh… đến muộn mất rồi.”

“Ta… ngươi lừa ta! A Mạc sẽ đợi ta quay lại mà! A Mạc nàng ấy…”

“Thương huynh, lúc này tinh thần huynh không được tốt hay đã không còn nhớ được rồi. Ta không có lừa gạt huynh, A Mạc thực sự đã không còn nữa. Nếu huynh không tin thì hãy quay lại nhìn tấm bia mộ sau lưng huynh đi.”

Tiếng bước chân loạng choạng cất lên trong mưa nghe rõ mồn một. Lúc sau là tiếng vật gì đó bị va đập nặng nề vang lên, giống như cả cơ thể người đập vào tấm bia đá lạnh băng. “Ta không tin! Ta không tin!” Người áo đen cắn chặt răng, hét lớn một cách đau đớn, như thể bị chạm tới nỗi đau đớn nơi tận sâu cùng trong trái tim và có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Sự đau đớn dữ dội của người đó khiến khắp người Thương Dung cũng cảm thấy run rẩy, nhưng chàng vẫn quyết ôm chặt Đường Duyệt đang bị thương trong lòng, đứng nguyên đó không hề suy chuyển.

“Không được đụng tới mẫu thân của ta!” Đường Mạc đột nhiên hét lớn, mọi người còn chưa kịp phản ứng gì đã thấy chàng tự hóa giải huyệt đạo mà lao thẳng về phía người áo đen.

“Mạc nhi, đừng!” Giọng Đường Mẫn vang lên khẩn thiết xuyên qua màn mưa lạnh giá.

Đường Duyệt giật mình, định vùng ngồi dậy thì bị Thương Dung đưa tay ra điểm huyệt khiến nàng lập tức chìm vào hôn mê.

“Không sao đâu, Tiểu Duyệt.” Chàng nhẹ nhàng nói.

Việc này quả thực không liên quan gì đến nàng nhưng nàng vẫn tò mò muốn quan tâm, tìm hiểu. Có lẽ là do sự đau đớn tột cùng thể hiện trên nét mặt của người đàn ông mặc áo đen đó đã khiến nàng xúc động. Nàng thiếp đi trong một nỗi bất an vẫn mơ hồ lảng vảng, những đợt kí ức cứ xuất hiện trong cả giấc mơ.

 

Advertisements

11 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 4.3

  1. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s