Nhất đao khuynh thành – Chương 4.2


Đường Duyệt ngạc nhiên tròn mắt, đây là câu nói dài nhất từ trước đến nay mà đại ca nói với nàng.

Đường Mạc ho nhẹ một tiếng: “Hiểu rồi chứ?”

Đường Duyệt ngoan ngoãn gật đầu.

Đôi môi trắng bệch của nàng giờ đã chuyển sang thâm tím vì lạnh nhưng vẫn lơ đãng gật đầu, Đường Mạc thở dài: “Chỉ mong là muội không bỏ dở giữa chừng.”

Đường Duyệt nắm chặt thanh đao trong tay, nói một cách dứt khoát: “Đại ca, muội sẽ không như thế đâu.”

Lúc này trên môi Đường Mạc giãn ra một nụ cười: “Như vậy thì tốt.”

Đường Mạc chỉ truyền dạy cho nàng mấy câu khẩu quyết và pháp môn tu luyện nội công. Những thứ khác đều phải do nàng tự tìm hiểu, lĩnh hội. Cứ dựa vào sự ngộ đạo của nàng thì quả thực để hiểu được những thứ khẩu quyết này còn khó hơn cả việc chẻ củi, gánh nước. Suốt cả một ngày trời cũng không có chút tiến triển gì.

Đường Mạc đã mất hết kiên nhẫn mà đi ra khỏi phòng, hơn hai giờ sau khi chàng quay lại vẫn thấy Đường Duyệt ngoan ngoãn ngồi đó. Điều này khiến chàng cảm thấy nàng cũng không hoàn toàn là đồ bỏ đi, chỉ dạy cho nàng một lượt rồi hoàn thành ngày học đầu tiên cho Đường Duyệt.

Tới lúc hoàng hôn buông xuống Đường Duyệt mới bước ra khỏi căn phòng đá, chậm rãi lê đôi chân mệt mỏi về phòng mình.

“Nhìn cái dáng vẻ thê thảm thế này của muội, ta có thể hiểu là muội bị đại ca ngược đãi có đúng không?” Thương Dung đang đứng tựa lưng vào khối đá giả sơn với tư thế khá thoải mái cất tiếng hỏi.

Nghĩ tới cái ân huệ lớn lao của Đường Mạc đối với mình, Đường Duyệt tỏ vẻ kiên quyết đáp: “Đại ca đối xử với muội rất tốt, thực sự là rất tốt!” Nàng cố ý nói bằng giọng nhấn mạnh, chỉ lo đối phương sẽ không tin những lời nàng nói.

Thương Dung đứng đối diện với nàng, chàng cúi người xuống, nhíu mày rồi nói: “Muội đã nhanh chóng thay lòng đổi dạ thế này sao? Mới hôm qua còn một tiếng Thương đại ca, hai tiếng Thương đại ca. Trái tim của tiểu nha đầu này đúng là dễ bị lay động thật, huynh thấy rất đau lòng đó.”

Cái giọng điệu này khiến Đường Duyệt liên tưởng tới hồi nàng còn nhỏ, phụ thân nàng cầm thanh kẹo trong tay, đung đưa trước mặt: “Ăn không, ngon lắm đấy!”.

Thương Dung chớp chớp đôi mắt: “Tiểu Duyệt, Thương huynh này thấy đau lòng lắm. Muội phải bù đắp cho huynh thế nào đi chứ!”.

Đường Duyệt chau mày lại nhưng Thương Dung đã đưa tay ra vuốt lại lông mày nàng. Vẻ mặt tươi cười của Thương Dung quả thực khiến người ta thấy quý mến: “Mới ít tuổi thế này làm sao mà phải chau mày khổ não như vậy, muội hãy đi dạo với ta một lúc đi.”

“Muội không thể đi cùng huynh được, muội phải trở về luyện võ công.”

Thương Dung nhìn Đường Duyệt một hồi, cố nén nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, chàng trỏ đưa tay ra bẹo má Đường Duyệt kéo qua kéo lại: “Quả nhiên đúng như tưởng tượng của ta, chống chế rất giỏi!”.

“Hồi nhỏ, đại ca của muội có khuôn mặt bẹt bẹt, tiếc là lúc đó võ nghệ của ta chưa giỏi, không bẹo được má huynh ấy! Vì vậy bây giờ muội nên hi sinh một chút để ta thỏa ước nguyện xưa.” Thương Dung nói không chút ngại ngần, gương mặt tràn đầy sự thích thú.

Đường Duyệt không thể từ chối được mà chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, nhẫn nại chịu sự trêu chọc.

Thấy nước mắt Đường Duyệt chực trào ra, Thương Dung sợ hãi lập tức rụt tay lại: “Tiểu Duyệt, Thương đại ca chỉ muốn trêu muội một chút cho vui thôi. Muội đừng giận nhé, đừng khóc nhé!”.

Đường Duyệt quệt nước mắt, vội vã quay gót bỏ đi.

“Tiểu Duyệt,” Thương Dung cuống lên đuổi theo nàng, nắm lấy vạt áo, “muội giận rồi à? Giận thật rồi à? Đừng như vậy mà! Muội mà như vậy sẽ trở nên giống đại ca của muội, ghét bỏ mọi người! Thương Dung huynh đang nói với muội mà. Này, muội đừng đi!”.

 

Bất kể Đường Duyệt đi đến đâu, Thương Dung đều bám sát theo sau như hình với bóng đến nỗi nàng không kìm nổi mà lên tiếng: “Thương đại ca, tại sao huynh cứ đi theo muội vậy?”.

Hai người đứng dưới ánh tịch dương ban chiều, Thương Dung khẽ chớp chớp đôi lông mi dài, ung dung trả lời: “Đương nhiên là vì… chẳng có việc gì để làm!”.

Đường Duyệt thấy làm lạ hỏi: “Vậy sao Thương huynh không đi tìm đại ca mà chơi?”.

“Tiểu Duyệt, muội hỏi huynh như vậy, lẽ nào… muội ghét huynh lắm phải không?” Vẻ mặt Thương Dung lộ vẻ buồn bã, giọng nói có vẻ ấm ức.

Bây giờ Đường Duyệt mới hiểu được nỗi khổ của Đường Mạc khi phải lớn lên cùng với người bạn “thanh mai trúc mã” là Thương Dung. Một khi mà huynh ấy đã thích thú với thứ gì đó thì có muốn dứt thế nào cũng không dứt chàng ta ra nổi. Rất không may là bây giờ, trong số những kẻ trên người dưới trong Đường Gia Bảo này, người duy nhất mà Thương Dung thấy thích thú lại chính là Đường Duyệt.

“Tiểu Duyệt, muội chau mày nhăn nhó vậy cũng vô ích thôi!”

“Tiểu Duyệt, muội giả vờ ngủ vậy cũng vô ích thôi!”

“Tiểu Duyệt, muội trốn dưới gầm giường cũng vô ích thôi!”

“Tiểu Duyệt, muội trèo lên cây nấp… nhất định là càng vô ích thôi!”

Thất bại hoàn toàn với những kế sách ứng phó của mình, cuối cùng Đường Duyệt cũng bị Thương Dung chặn được, chàng kéo nàng đi khắp nơi. Nào là ra hồ sen bắt ếch, nào là trèo cây bắt ve, nào là chèo thuyền hái sen, rồi thì vào bếp nấu chè sen, lén ra khỏi Đường Gia Bảo dạo phố… Chơi rất nhiều trò mà trước đây Đường Duyệt rất thích nhưng không dám chơi. Dưới sự hậu thuẫn của Thương Dung, nàng có được những buổi đi chơi rất vui vẻ, thoải mái.

Thương Dung tặng nàng rất nhiều những quà, đồ chơi nho nhỏ, búp bê bằng đất nặn, khăn tay tơ lụa, giày phượng, lụa ngũ sắc, rồi thì cái trống nhỏ, chiếc chuông kêu lanh lảnh, đồ chơi cửu liên hoàn, giấy viết thư đượm mùi nước hoa thơm phức, lúc thì là củ ấu, quả đào, hay dải cờ bát tiên… Tất cả những thứ mà con gái thích thú, mê mẩn chàng đều mua đem đến tặng nàng.

Đường Duyệt không dám nhận những món đồ này, khi phụ thân còn sống, ông thường không cho phép nàng nhận những món quà tặng không duyên không cớ như thế này. Nhưng nàng từ chối lần đầu thì chàng để lại quà ở trước cửa, từ chối lần hai thì chàng để lại ở cửa sổ, đến khi từ chối lần thứ ba thì lại phát hiện món quà được giấu ở dưới gối ngủ. Thế là nàng đem tất cả những món đồ ấy cất giữ trong một chiếc hộp gỗ thật lớn, nơi để những thứ rất quan trọng, quý giá đối với nàng.

Dần dần nàng cũng hiểu ra rằng, những yêu cầu lạ lùng Thương Dung đưa ra với mình chính là sự săn sóc ân cần, sự dịu dàng quan tâm, sự cảm thông. Chàng quan tâm đến nàng bằng cách riêng của mình. Lúc nào cũng ân cần, dịu dàng: “Tiểu Duyệt à Tiểu Duyệt, đi chơi cùng huynh nhé!”.

So với việc bị lãng quên, không được người khác để ý đến thì cái cảm giác được quan tâm này khiến nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Ngoài người cha đã mất thì trên thế gian này, chẳng còn có ai đối xử với nàng tốt như đại ca và Thương Dung cả. Tuy đại ca thì suốt ngày lạnh lùng băng giá, Thương Dung thì trái lại cứ tươi cười vui vẻ cả ngày, nhưng hai con người một lạnh một nóng này đều là những người rất tốt.

 

Trời lúc này đã chuyển sang một màu u ám, Đường Mạc đứng dậy, trong lòng mơ hồ thấy sốt ruột, lo lắng về một vấn đề gì đó không rõ, chàng bước được hai bước rồi dừng lại nói: “Được rồi.”

Đường Duyệt đang chăm chỉ luyện công bỗng giật mình, ngẩng đầu lên nhìn chàng một cách khó hiểu.

“Không cần luyện nữa, hôm nay học đến đây là được rồi.”

“Nhưng mà…”

“Học đến đây thôi.” Đường Mạc tỏ vẻ nôn nóng như sắp mất hết kiên nhẫn, Đường Duyệt ngơ ngác không hiểu nhìn chàng. Không rõ chuyện gì mà có thể khiến con người mạnh mẽ, lạnh lùng quyết đoán này phải lo lắng đến vậy. Nhưng đáng tiếc là chàng không muốn giãi bày ra cùng nàng mà vội vã cất bước đi thẳng.

Đường Duyệt nghĩ ngợi, cảm thấy hơi bất an trong lòng, vội vã đi theo Đường Mạc.

Trời bắt đầu đổ mưa nhỏ.

Đường Duyệt nhìn mấy chữ đỏ khắc trên đá, thấy hơi sợ hãi, Đường Gia Mộ Viên.

Đường Mạc đứng trước một tấm bia đá, từng hạt mưa li ti rơi ướt vai áo chàng, chàng cứ đứng lặng lẽ như vậy như thể đã hóa đá, hoàn toàn im lặng.

“Lăng mộ của Đường phu nhân quá cố…” Đường Duyệt đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát tấm bia mộ.

Đường Duyệt chỉ biết, trước Ôn Nhã Như còn có một vị Đường Tứ phu nhân xinh đẹp, dịu dàng, cách đây mười năm đã qua đời vì bạo bệnh. Mười năm trước, lúc đó Đường Mạc còn ít tuổi hơn nàng bây giờ

Advertisements

3 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 4.2

  1. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s