Bạn trai tôi là sói – Chương 1.2


“Nhìn thấy chưa,đây là lý do tại sao tôi chọn bài giảng của giáo sư Cruise”. Bạch Bách Thanh thì thầm:“Chỉ cần cô ra vẻ tin vào sự tồn tại của người sói,ông ấy sẽ cho cô điểm cao.”

“Vì điểm số cao mà anh từ bỏ lòng tự tôn,rõ ràng anh đang tự lừa dối niềm tin của bản thân?” Diệp Tây Hi huơ huơ tay liếc xéo anh chàng:“Tiểu Bạch,anh thật là không giữ vững lập trường.”

“Để được ăn điểm tâm của nhà thờ,ai đó đã chạy đi nói với bà sơ là mình tin vào thượng đế, loại người này có tư cách nói tôi như vậy sao?” Bạch Bách Thanh cũng khinh khỉnh lườm nguýt cô bạn.

“Nhưng chuyện này hoàn toàn khác,bố tôi không muốn tôi đến gần giáo sư Cruise”.

“Mẹ tôi cũng không cho tôi đến gần ông ta,nhưng vì điểm số chúng ta buộc phải hi sinh thôi”.

Hai người đang nói chuyện thì giáo sư Cruise đã bắt đầu giảng về phần thực nghiệm:“Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành thí nghiệm về sự khuếch tán trong môi trường agar (môi trường thạch)(1),đó là một thí nghiệm trong quá trình hóa nghiệm mẫu máu,tên thí nghiệm nghĩa là nó có thể dùng để phân biệt máu người và máu động vật. Các bạn hãy chú ý đến tấm agar trên bàn,trên đó có một lỗ nhỏ trong đó đã đổ huyết thanh kháng thể miễn dịch ở người và dung dịch đối chiếu. Các bạn hãy tự lấy mẫu máu của mình,nhỏ vào trong cái lỗ đó,sau khi khuếch tán sẽ tạo thành một kết tủa trắng,chứng thực đó là máu người… ”

“Cô thử đi!” Bạch Bách Thanh đưa kim tiêm cho Diệp Tây Hi .

“Tiểu Bạch,anh còn có tính người không đấy?Tháng nào tôi cũng mất máu suốt 7 ngày,anh còn bảo tôi lấy máu?”

“Không còn cách nào khác,cô cũng biết tôi hễ thấy máu là ngất xỉu mà”.

“May mà anh không phải đàn bà con gái.” Diệp Tây Hi cầm lấy kim tiêm với vẻ hết sức bất bình,cắn răng rạch một đường trên ngón tay,một giọt máu nhỏ xuống tấm agar,màu đỏ tươi rói rất bắt mắt.

“Tây Hi,tôi nghi ngờ máu của cô sẽ không chuyển sắc đâu.” Bạch Bách Thanh chọc ghẹo:“Cô suốt ngày chỉ ngủ,về căn bản đã thoái hóa thành heo rồi.”

Diệp Tây Hi “xì” một tiếng,ra bộ không thèm để ý.

Thế nhưng…

5 phút sau,kết tủa màu trắng như dự kiến vẫn không thấy đâu cả.

Bạch Bách Thanh ở bên cạnh nhịn cười đến đau cả ruột.

“Thí nghiệm này về căn bản là có vấn đề!” Diệp Tây Hi tức khí đập mạnh tay xuống bàn.

“Có vấn đề gì?” phía sau chợt vang lên tiếng giáo sư Cruise khiến hai người họ giật nảy mình.

“Không có gì đâu ạ,chỉ là thưa giáo sư,bọn em nhỏ máu người vào đó nhưng lại không thấy xảy ra hiện tượng như thầy nói”. Bạch Bách Thanh phân bua.

“Không thể nào!” Giáo sư Cruise cầm tấm agar lên,xem xét kỹ càng,sau một hồi khá lâu,cuối cùng ông lên tiếng hỏi:“Là máu của ai?”

“Là của em ạ!” Diệp Tây Hi rụt rè giơ tay lên.

“Có thể là dung dịch đối chiếu bên trong có chút vấn đề,để tôi mang đi kiểm tra xem sao.” Giáo sư Cruise nói rồi cầm tấm agar đi ra ngoài,nhưng ngay thoáng sau đó ông ta liền dừng bước quay người lại hỏi:“Đúng rồi,tên em là gì nhỉ?”

Diệp Tây Hi ngần ngại trong chốc lát rồi thưa:“Em tên là…… Diệp Tây Hi.”

Giáo sư Cruise gật gật đầu,bước thẳng ra khỏi phòng thí nghiệm,đi qua hành lang đến một chỗ rẽ,mới móc di dộng ra gọi cho một số máy.

“Tôi nghĩ,tôi đã tìm thấy cô ta”.

“Anh nói lại một lượt xem nào.” Diệp Tây Hi lên tiếng hỏi.

“Giáo sư Cruise nhận được tin,nói là ở Tiêu Sơn phát hiện có một bộ xương nghi là của người sói,liền muốn dẫn chúng ta đi khảo sát,ông cũng cho biết thêm là chúng ta phải ở trên núi suốt một tuần lễ. Ai cãi lệnh,khả năng 99,9% là không qua nổi bài thi cuối kỳ”. Bạch Bách Thanh lặp lại.

“Tôi cứ không đi đấy!” Diệp Tây Hi lớn tiếng phản đối:“Giáo sư cái gì chứ,suốt ngày mượn việc công để làm việc tư!”

“Suỵt!” Bạch Bách Thanh vội bịt miệng cô lại:“Cô thật không muốn qua môn này rồi?”

“Cùng lắm thì sang năm học lại”.

Diệp Tây Hi cắn răng thốt ra câu đó,rồi cô hất ba  lô lên vai,đang xoay người vắt tiếp lên vai kia thì “bình” một tiếng ngã đè lên người một ai đó,cô vẫn chưa đứng vững mà còn sắp thuận đà ngã ngửa ra phía sau,may mà được một bàn tay giữ lại.

“Không sao chứ!” Một giọng nói ấm áp hiền hòa vang lên phía trên đầu cô.

Diệp Tây Hi ngẩng lên nhìn rõ người trước mặt,anh tuấn nho nhã,khuôn mặt rất tinh tế mà không hề mất đi vẻ nam tính,dù chỉ mang sơ mi trắng và quần vải thô màu nhạt nhưng cả con người toát lên một phong thái lịch lãm mà quý phái.

Dù vậy thứ mà Diệp Tây Hi nhìn thấy trước hết là nốt ruồi trên mí mắt bên phải của anh ta,một nốt ruồi nhỏ màu nâu.

“Cô không sao chứ!” anh chàng hỏi lại lần nữa.

Diệp Tây Hi định thần lại,giọng rối rít:“Không,tôi không sao”.

Anh chàng đó cười cười rồi tiến lên phía bục giảng.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ta.

Lúc này, giáo sư Cruise tiến vào giảng đường,giới thiệu với các sinh viên:“Các bạn,đây là giáo sư trợ giảng của tôi,Du Giang Nam,lần này anh ấy sẽ cùng chúng ta lên núi tiến hành khảo sát,mọi người sẽ cùng ở lại đó trong vòng một tuần lễ… vậy bây giờ tôi kiểm tra lại sĩ số,có bao nhiêu sinh viên muốn đi nào?”

Tiếng hỏi vừa dứt,phía bên dưới đã đồng loạt giơ tay ,trong đó tích cực nhất vẫn là Diệp Tây Hi .

“Không phải lúc nãy cứ làm bộ có đánh chết cũng không chịu đi đó sao?” Bạch Bách Thanh chỉ còn biết nguýt dài.

“Ai ngờ được Cruise lại thâm hiểm như vậy,không đâu lại dùng mỹ nam kế.” Diệp Tây Hi hướng ánh mắt đến Du Giang Nam phía trên bục giảng,đôi mắt lấp lánh một niềm vui khôn tả.

“Lau nước dãi đi kìa!” Bạch Bách Thanh dúi cho cô một tấm khăn giấy rồi hỏi:“Cô định nói thế nào với cha cô đây?”

“Tôi khắc tự có chủ ý.”
Khi Diệp Tây Hi trở về nhà,đúng lúc thấy cha cô Diệp Gia Hòa đang tưới hoa trong vườn.

Diệp Gia Hòa nét mặt hiền hòa,toát lên vẻ điềm đạm nho nhã,rất có phong độ,ông hay nhận được sự chào đón của phái nữ xung quanh mình,nhưng từ khi vợ ông qua đời,ông không hề có ý định đi bước nữa. Thường ngày ngoài thời gian đi làm ở viện nghiên cứu,ông lại về nhà vui với hoa cỏ.

“Cha à,con muốn cùng Tiểu Bạch lên núi tham gia hội trại trong vòng một tuần lễ.” Diệp Tây Hi diễn lại kịch bản mà cô đã tập đi tập lại đến hơn cả chục lần.

“Hội trại à?Chủ đề là gì vậy?” Diệp Gia hòa thấy hiếu kỳ.

“À…hình như là phản đối việc chính quyền tước đoạt quyền tự do hôn nhân,còn có cả quyền sinh đẻ gì đó nữa ạ!” Diệp Tây Hi bắt đầu bốc phét.

“Vậy trên đường đi con nhớ cẩn thận”. Diệp Gia Hòa căn dặn.

“Vâng ạ!” Diệp Tây Hi qua ải thuận lợi,hít sâu một hơi,một làn hương ngào ngạt sực vào mũi, mới hay khắp trong vườn hoa nhài đang nở rộ,từng cụm hoa nhỏ  nhỏ, trắng tinh, cốt cách tao nhã đang lặng lẽ tỏa hương.

“Hoa nhài nở đẹp quá!” Diệp Tây Hi khẽ nhủ thầm.

“Đây là loài hoa mẹ con thích nhất khi còn sống”. Diệp Gia Hòa cúi người xuống,chọn lấy một bông hoa nhài,động tác rất nhẹ nhàng mà ẩn chứa biết bao nhiêu tình cảm trong đó.

Diệp Tây Hi quan sát cha mình rồi bỗng nhiên cất tiếng hỏi:“Cha ,mẹ con mất được bao nhiêu năm rồi ạ?”

“19 năm,sao vậy,đến cả sinh nhật của mình con cũng không nhớ sao?”

Diệp Tây Hi khẽ cắn môi dưới:“Cha  à,hồ sơ khai sinh của con đã sửa qua một lần rồi đúng không ạ?”

Diệp Gia Hòa sững người lại giây lát, sau đó ông buông tiếng thở dài:“Đúng vậy!”

“Sao phải làm như thế ạ?Vì sao không sửa muộn đi một năm thì sẽ gặp nguy hiểm?” Diệp Tây Hi thắc mắc.

Diệp Gia Hòa đứng thẳng người lên,khẽ xoa đầu con gái rồi chầm chậm kể:“Sau khi con sinh ra,sức khỏe con luôn không được tốt,bệnh tật nặng nhẹ liên miên,thậm chí có một lần,bệnh viện còn thông báo tình trạng nguy kịch. Lúc đó,mẹ con vừa mất,ta thực sự không thể nào mất con,vậy là đành bệnh gấp cầu tứ phương,nghe người ta giới thiệu mới tới chỗ một thầy bói  ở ngoại thành. Ông ấy bảo ngày tháng năm sinh của con là đại hung,phải sửa lại ngay nếu không thì không sống quá một tuổi. Dù không mảy may tin vào những lời đó,nhưng ta vẫn làm theo,sửa năm sinh của con muộn đi một năm. Kể ra thì cũng lạ,từ đó trở đi,sức khỏe của con ngày một khá lên…Vì thấy không cần thiết, nên từ trước đến nay vẫn chưa cho con biết,con không trách ta chứ”.

“Thì ra là vậy!” Diệp Tây Hi gật gật đầu, thỉnh thoảng cười nói:“Như vậy cũng tốt,đợi đến lúc con 30 tuổi,vẫn có thể nói với người ta là mới 29…mà cha  à,con không nói chuyện với cha  nữa đâu,con đi siêu thị mua ít đồ đây,chào cha !”

“Đi đường cẩn thận nghe con!”

Diệp Gia Hòa đăm đăm nhìn con gái đi khuất,sau đó hái một cành hoa nhài rồi vào nhà,tới phòng ngủ riêng khóa cửa lại.

Sau đó,ông lấy cuốn sách từ ngăn thứ 3 trên tủ xuống,ấn mở chốt khóa ẩn giấu bên trong,bức tường sát tủ sách bỗng chầm chậm hé mở,lộ ra một căn phòng bí mật bên trong.

Diệp Gia Hòa bước vào đó,đến trước một chiếc quan tài bằng pha lê lạnh ngắt và để cành hoa nhài trong tay lên trên đó.

“Mạt Tâm,vừa nãy tôi đã gạt Tây  Hi…”

Mới đó mà đã tới ngày khởi hành đi Tiêu Sơn,hôm đó, Diệp Tây Hi lần đầu tiên giở giời không bị Bạch Bách Thanh lôi dậy khỏi giường mà ngược lại tự mình lôi Bạch Bách Thanh dậy.

“Việc gì đi sớm vậy chứ?” Bạch Bách Thanh dụi dụi mắt.

“Để tranh chỗ,chẳng phải là tự lái xe lên núi sao?Tôi phải đi nhờ xe của Du Giang Nam mới được,như vậy có thể có thời giờ 3 tiếng đồng hồ ở riêng với nhau. Thế nào,tôi thông minh chứ!” Diệp Tây Hi đắc ý hỏi.

“Nhưng mà,người thông minh không chỉ có mỗi cô”.

“Anh có ý gì vậy?”

Diệp Tây Hi nhìn theo hướng tay Bạch Bách Thanh chỉ,thì thấy trước căn hộ của Du Giang Nam,một đám con gái đang đứng xếp hàng.

“Tránh ra,tôi đến trước chứ!”

“Rõ buồn cười,tôi đến xếp hàng từ lúc 4 giờ sáng tinh mơ rồi!”

“Các cô cút ngay cho tôi!Tôi là nữ võ sĩ cử tạ khoa thể dục!”

“Sợ cô quá,tôi đây còn học yoga nữa cơ!”

Cuộc chiến ngày càng kịch liệt,dù Diệp Tây Hi và Bạch Bách Thanh trốn tít đằng xa,vẫn không tránh khỏi liên tục bị một em giày cao gót hay một em móng tay đỏ chót gãy ngang nào đó gây sự.

“Cô thấy nếu đọ sức với bọn họ có thắng nổi không?” Bạch Bách Thanh hỏi.

“Bỏ đi!” Diệp Tây Hi nuốt nước bọt đánh ực một tiếng:“Hay là chúng mình cứ về nhà ngủ cái đã.”

Đang bàn bạc,sau lưng bỗng phát ra tiếng nổ máy, Diệp Tây Hi quay người lại ,phát hiện người trên xe chính là Du Giang Nam.

“Cần tôi đưa hai người lên núi không đây?” Du Giang Nam mỉm cười,nụ cười tuy nhàn nhạt nhưng vẫn rất hấp dẫn.

Diệp Tây Hi và Bạch Bách Thanh đưa mắt nhìn nhau rồi lập tức nhảy tót lên ngồi phía sau xe.

Đám đàn bà con gái trước căn hộ thấy bị người khác nẫng tay trên liền lao tới đuổi theo.

Nhưng chậm mất một bước,xe đã lăn bánh chỉ để lại vệt bụi mù.

Nhoài người ra sau, Bạch Bách Thanh ôm ngực lấy làm kinh hãi:“Xem bộ dạng bọn họ chả khác gì muốn xông lên cắn vào mông chúng ta vậy”.

“Tiểu Bạch,không biết tại sao,những lời của anh làm cho tôi bỗng nhiên thấy vô cùng tự hào.”

“Chớ khách khí!”

2 comments on “Bạn trai tôi là sói – Chương 1.2

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s