Nhất đao khuynh thành – Chương 3.5 + Chương 4.1


Thương Dung uống thêm một ly nữa rồi nói: “Tiểu Duyệt lần này suýt chút nữa là không quay trở về được. Ôi…” Đường Mạc phóng ánh mắt tức giận về phía chàng. Thương Dung nhìn tiểu muội đáng thương Đường Duyệt đang và cơm mà cất tiếng thở dài: “Tiểu Duyệt không biết võ công, không thể tự bảo vệ mình được, cũng khó tránh khỏi. Ôi… không biết lần sau Tiểu Duyệt còn có thể may mắn được như thế này không. Ôi…”

Ba tiếng “ôi” cất lên khiến Đường Mạc phải chau mày: “Rốt cuộc là huynh muốn nói gì?”

“Không… ta chẳng có gì để nói cả.” Thương Dung không nói nữa.

Đường Duyệt cuối cùng cũng rời bát cơm mà ngẩng đầu lên, nhìn Thương Dung một cách khó hiểu. Đối phương nhếch một nụ cười nơi khóe miệng, trong nụ cười ấy dường như có ẩn chứa điều gì đó. Đường Duyệt ngẩn người, chung quy vẫn không hiểu gì, lại tiếp tục cúi xuống bát cơm.

Thương Lục ngồi bên cạnh nói thêm: “Nếu Đường cô nương mà biết võ công thì tốt, như vậy…” Đường Mạc lại quay sang nhìn khiến cậu ta vội im bặt, ánh mắt nhìn ấy khiến Thương Lục hận mình đáng lẽ không nên nói ra những lời ấy. Cậu quả thực thấy rất khâm phục thiếu gia nhà mình khi vẫn có thể tỏ ra thoải mái, tự nhiên được trước ánh mắt nhìn kiểu này của Đường Mạc.

Đường Mạc không để ý tới đôi chủ tớ này nữa mà quay sang nói với Đường Duyệt: “Đưa đao đây, huynh xem.”

Đường Duyệt lấy làm kinh ngạc, vội vã nghe lời, lấy thanh đao ra đặt lên. Đường Mạc nhận lấy đao quan sát, mặt chàng bỗng biến sắc, nghĩ ngợi một hồi rồi bọc thanh đao lại như cũ và đưa trả cho Đường Duyệt: “Giữ cẩn thận.”

Thương Dung nhìn thấy thanh đao, thần sắc cũng biến đổi, lẩm bẩm nói: “Đây chẳng lẽ là…” Chàng ngồi lặng lẽ trên ghế, tự rót cho mình thêm một cốc rượu nữa rồi cầm cốc trong tay mà ngơ ngẩn người.

Đường Duyệt ngoan ngoãn nhận lấy thanh đao, cất vào trong.

“Sáng sớm ngày mai hãy đến chỗ huynh.” Đường Mạc nói dứt câu đã vội vã đứng dậy quay người đi.

Thương Dung nhìn theo sau Đường Mạc, bất chợt mỉm cười. Chàng nhìn Đường Duyệt đang ngồi đó với mái tóc ướt đẫm sương nói: “Đại ca của muội muốn dạy võ công cho muội đấy.”

Đường Duyệt thấy trong lòng mình hoang mang vô cùng.

Đồng tử đứng hầu bên cạnh đã đến thu dọn bát đĩa, trên bàn giờ đây đã trống trơn, Đường Duyệt vẫn ngồi ở nguyên chỗ cũ, dường như không có ý định đi ngủ sớm như thế này.

Thương Dung gõ gõ vào đầu nàng, “Muội còn chưa mệt hay sao?”.

Đường Duyệt ngẩng mặt lên, nước mắt lăn dài trên má khiến Thương Dung hơi sợ hãi. Chàng lặng lẽ nhìn nàng một lúc nhưng cũng không mở miệng vặn hỏi rốt cuộc tại sao nàng lại đau buồn như vậy. Chàng quay sang phía Thương Lục nói: “Mang đàn lại đây.”

Khi Thương Lục quay lại, quả nhiên đem theo một cây đàn. Thương Dung đặt đàn lên đầu gối, nhẹ nhàng gảy lên từng nốt nhạc. Đường Duyệt ngẩn mặt ra nhìn chàng, trên mặt vẫn vương những giọt nước mắt. Điệu nhạc cất lên du dương, réo rắt như tiếng suối chảy, tuôn trào không dứt. Lúc này, ngón tay chàng nhẹ nhàng gảy, điệu nhạc cất lên trong veo, thánh thót như chạm được đến tâm trạng u sầu.

Đường Duyệt chăm chú nhìn không chớp mắt, dường như nàng muốn lưu khoảnh khắc ngắn ngủi, khó quên này lại trong lòng. Trước mặt Thương Dung, nàng thường không thể nói hết được một câu. Phong thái, cử chỉ, lời nói, thái độ của chàng khiến nàng luôn cảm thấy mình thật nhỏ bé, chỉ như hạt bụi trong mắt mà thôi. Chỉ có tận mắt nhìn mới có thể tin được rằng trên thế gian này quả đúng là có những con người như vậy, cả con người họ đều phát ra thứ hào quang rực rỡ, Thương Dung, Đường Mạc, Âu Dương Minh Châu là như vậy đó, mẫu thân… mẫu thân cũng là như vậy. Chỉ có nàng là không như thế.

Tiếng đàn bỗng ngưng bặt, Đường Duyệt kinh ngạc nhìn Thương Dung, trên mặt chàng vẫn còn giữ lại nét cười dịu dàng: “Muội có muốn học đàn không?”. Đường Duyệt hơi ngỡ ngàng, Thương Dung cúi đầu, tiếp tục gảy đàn rồi nhẹ nhàng nói: “Muốn gì thì cứ nói ra, nếu không suốt cả đời này muội chỉ có thể đứng vậy mà nhìn thôi.”

Đường Duyệt nhắm mắt lại, nàng đang nghĩ đến ẩn ý của câu nói này. Như thể trải qua một cơn mộng vừa dài vừa tăm tối, đột nhiên nhìn thấy một thứ ánh sáng dẫn đường, nàng mở mắt ra, khẽ mỉm cười.

“Muội muốn học.” Nàng muốn học đàn, muốn học võ công, muốn có được sự thừa nhận của mẫu thân, muốn nhận được sự yêu quý của mẫu thân. Sẽ có một ngày, tất cả sẽ trở thành hiện thực, chỉ cần nàng thật sự cố gắng, Đường Duyệt thầm nghĩ.

Chương 4

Si tình

 

Đường Mạc là một người làm bất cứ việc gì cũng rất cẩn thận, trước khi đưa ra quyết định gì chàng đều đến thư phòng của Đường Mẫn. Đường Mẫn năm nay đã gần năm mươi tuổi, thân hình gầy gò. Tuy ông là người đối xử với mọi người rất hòa nhã, khoan dung nhưng suy cho cùng cũng là bậc bề trên, lời nói cử chỉ đều rất có uy với mọi người.

Sau khi nghe về việc Đường Mạc mấy ngày hôm nay lục tìm tài liệu, quyết định dạy võ công cho Đường Duyệt, Đường Mẫn gật đầu: “Như vậy cũng tốt.” Nói xong lời này, giọng ông chuyển sang kiểu quan tâm của bậc phụ thân: “Mạc nhi, mấy ngày nay con đã phải vất vả rồi!” Đường Mạc không hề tỏ vẻ phản ứng gì, chàng hờ hững đáp lại rồi lui ra ngoài. Chỉ còn lại một mình Đường Mẫn ngồi trong thư phòng với mùi trà vương vất, ông bất giác lắc đầu.

Ngày hôm sau, Đường Mạc phát hiện có một bóng người nhỏ nhắn đang đứng trước cửa sân nhà mình. Người đó tóc tai, quần áo chỉnh tề, đôi mắt đen láy, thanh đao được ôm gọn trong lòng, kiên nhẫn đứng đó trong gió lạnh, quả đúng là Đường Duyệt không sai.

Đường Mạc đã từng sớm nghĩ đến việc dạy võ công cho nàng nhưng mỗi lần nghĩ đến tư chất quá đỗi bình thường của nàng khiến sự dạy dỗ mấy năm có thể trở thành vô nghĩa là chàng lại thấy đau đầu.

Cứ thử nghĩ, khi đàn chim cất cánh cùng một lúc thì con chim ngốc nhất cũng phải đập cánh nhiều lần hơn những con khác rồi mới có thể theo kịp đàn. Chỉ e rằng Đường Duyệt cần phải mất thời gian nhiều gấp mấy lần người khác mới có thể bù đắp được quãng thời gian bị bỏ lỡ trước đây. Chàng không biết Đường Duyệt có sự chuẩn bị tâm lý này hay chưa. Bây giờ xem ra nàng đã có chiều hướng tích cực hơn so với tưởng tượng của chàng.

Trong đám bạn bè đồng trang lứa, nàng không xinh đẹp cũng chẳng thông minh. Nàng vụng về không biết đáp lại thiện chí của người khác dành cho mình như thế nào, càng cố gắng muốn thể hiện tốt hơn thì càng khiến người khác thất vọng, càng khiến mọi việc thêm tồi tệ. Có lúc nàng còn không biết phải biểu đạt sự cảm ơn hay vui sướng ra sao nữa, nàng chỉ vụng về nói được mỗi hai từ “cảm ơn”, “cảm ơn”… sau đó nhìn đối phương một cách thờ ơ rồi thu tay lại.

Nhìn thấy Đường Mạc chau mày là Đường Duyệt lại cảm thấy trái tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu óc không mấy linh hoạt của nàng làm thế nào cũng không thể đoán ra nổi lý do khiến sắc mặt Đường Mạc thay đổi như vậy.

“Muội muốn dùng thanh đao này không?”

Đường Duyệt căng thẳng cúi đầu, nàng chỉ biết làm như vậy mà thôi.

“Thôi… có nói với muội thì muội cũng không hiểu.” Đường Mạc lắc đầu.

Kiếm pháp của Đường gia là sự biến hóa vô cùng từ chín cách thức, quá trình biến hóa này không phải Đường Mạc chỉ truyền dạy một lần là có thể lĩnh hội được. Đường Duyệt vẫn cứ ngờ nghệch đứng trước mặt Đường Mạc, tay vẫn ôm chặt thanh đao trong lòng. Đường Mạc cảm thấy hai bên thái dương của mình bắt đầu lại đau nhức.

“Sớm như vậy mà muội đã đến đây làm gì?” Đường Mạc hỏi bằng giọng điệu ân cần nhất, tất nhiên là “ân cần” theo tiêu chuẩn của chính chàng tự đặt ra.

Đường Duyệt thật thà nói: “Thương đại ca nói muội nên dậy sớm, huynh ấy nói…” Nàng lo lắng nhìn sắc mặt có chút biến đổi của đại huynh nhưng vẫn dứt khoát nói nốt câu, “huynh ấy nói, con chim chăm chỉ dậy sớm sẽ kiếm được mồi.”

“Nếu muội muốn học võ công cùng huynh thì tốt nhất nên ghi nhớ một điều rằng, huynh mới chính là đại ca của muội.”

Đầu óc giản đơn của Đường Duyệt rõ ràng là không thể tiếp thu được cái kiểu tư duy logic đặc biệt này, thế là nàng chỉ biết đứng ngây ra tại chỗ mà suy nghĩ một cách tội nghiệp. Một cơn gió lạnh thổi qua hai người bọn họ, vẫn còn… chao ôi là khó hiểu!

Trong khi Đường Duyệt vẫn đứng ngây ra tại chỗ thì Đường Mạc đã vẽ nên trong đầu một kế hoạch luyện võ công cho nàng. “Theo ta.”

Đường Duyệt hơi ngạc nhiên, vội vã ôm thanh đao theo gót Đường Mạc đi vào sân.

Nơi ở của Đường Mạc rất rộng rãi, nàng đi theo chàng, qua biết bao lối rẽ từ đông sang tây, đi rất lâu mới đến được một nơi sâu nhất trong phủ. Hai người họ đi đến một con đường nhỏ lát đá xanh, cuối con đường là một cánh cửa sắt. Đường Duyệt đứng xa tít từ bên này mà vẫn cảm thấy hơi lạnh lan tới đầu gối, nàng chăm chú nhìn Đường Mạc nhẹ nhàng đẩy cánh cửa.

Căn phòng đá này khá rộng, tuyệt đối trống trải không có một đồ vật nào. Ánh mắt của Đường Duyệt bị thu hút bởi chín bức họa trên tường.

“Đây chính là Cửu Thức của Đường gia.” Đường Mạc tuy nét mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng khó đoán nhưng đã chủ động mở lời giải thích cho nàng.

Chín bức họa này chính là Cửu Thức kiếm pháp danh tiếng lẫy lừng trong giang hồ của Đường gia. Đường Duyệt cho dù là người đầu óc ngây ngô nhưng cũng đã từng nghe nói đến việc Đường Mạc lạnh lùng từ chối lời đề nghị học kiếm pháp của Âu Dương Minh Châu, thế mà bây giờ lại quyết định đưa nàng đến nơi đây.

“Căn phòng đá này là tâm huyết suốt mười năm của tổ tiên nhà họ Đường. Từng khối băng được lấy từ nơi lạnh lẽo nhất, có tuổi thọ nghìn năm tuổi. Nếu muội có thể chịu được lạnh mà luyện công thì sẽ tiến bộ nhanh gấp ba lần người bình thường.”

“Nhưng muội vốn không có gốc ngay từ đầu, nếu chỉ học kiếm chiêu của Đường gia thì sẽ không có đất dụng, nhất định phải bắt đầu học từ đầu. Nếu liều lĩnh bỏ qua giai đoạn thì coi chừng tính mạng.”

7 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 3.5 + Chương 4.1

  1. VV nhieu lan lam em that vong trong van de ra sach qua! Ko chi Nhat dao ma nhieu quyen khac nhu A Mach, Bong Dung Muon Chet… nua. That su cu thong bao doi di doi lai ngay phat hanh lam doc gia rat kho chiu va nan long. Hau nhu chi VV la “mac benh” nay nhieu nhat. Em hy vong VV co the dieu chinh lai, tham chi chua them vai thang cho mot tac pham cung duoc, den luc chac chan hay thong bao!

  2. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s