Nhất đao khuynh thành – Chương 3.4


Nàng chỉ còn biết ngồi lặng lẽ, đầu óc cảm thấy trống rỗng, dường như mọi việc đang lần lượt hiện ra rồi lại nhanh chóng tan biến. Trong phòng chỉ có một chiếc cửa sổ duy nhất, vừa nhỏ vừa cao, mảnh trời ngoài khung cửa sổ kia thì trong xanh đến mê đắm lòng người, thế mà nàng lại phải ngồi bó gối nơi đây, lặng lẽ một mình.

Thời gian cứ thế trôi, không biết đã qua bao lâu, chỉ biết ngoài trời đã dần chuyển sang màu tối đen. Mặt trăng chiếu thứ ánh sáng yếu ớt, lạnh lẽo, căn phòng lúc này hoàn toàn bị nhấn chìm bởi bóng tối âm u.

Ngân Tâm nói sẽ có người mang cơm đến, nhưng suốt từ trưa đến giờ chẳng có lấy một bóng người lai vãng đến nơi này. Nàng nhớ hồi nhỏ thường nằm một mình trên sườn đồi, giữa bốn bề là hoa cỏ, xung quanh chim chóc ríu rít, gió hiu hiu thổi, suối chảy róc rách, có khi còn nghe thấy được cả tiếng mài răng của chuột đồng trong lùm cỏ. Nàng nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, tưởng như mình đang được phiêu du giữa không trung, nhưng khi mở mắt ra, nàng lại thấy mình vẫn đang ngồi trên nền đất lạnh lẽo, đối mặt với ô cửa sổ nhỏ bằng lòng bàn tay.

Hồi ấy, nàng chỉ mong phụ thân sẽ không tìm thấy mình, không một ai tìm thấy, để nàng chìm đắm trong thế giới riêng của mình, cứ nằm như vậy trên bãi cỏ, thảnh thơi tận hưởng, hy vọng mình bị người khác lãng quên. Nhưng giờ đây thì sao, nàng thực sự đã bị mọi người lãng quên rồi. Nàng cảm thấy sợ hãi, hoang mang vô cùng. Nàng nghĩ, đợi đến khi nàng chết vì đói trong căn phòng này chắc cũng chẳng có ai nhớ đến. Thi thể của nàng rồi đây chắc sẽ bị lũ chuột đói trong phòng kéo đến chia nhau gặm nhấm. Nghĩ đến đây, theo phản xạ nàng đưa mắt khắp căn phòng, hình như trong bóng tối quả thật có một cặp mắt sáng lấp loáng đang nhìn nàng. Tay chân bỗng rụng rời, run lên lẩy bẩy, nàng sợ hãi ôm chặt lấy chính mình, cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi đang xâm chiếm khiến nàng sắp chịu không nổi. Nàng không dám nhắm mắt lại, bóng tối nhập nhoạng trước mặt dường như khiến nàng có thể nhìn thấy rõ cái con vật răng nhọn ấy… đang chằm chằm nhìn nàng.

Quả thật là đáng sợ, đúng ngay lúc Đường Duyệt dường như sắp bị thứ liên tưởng đáng sợ ấy làm cho không thở nổi thì cánh cửa đột nhiên mở ra.

Không, nói chính xác là bị đạp ra. Rõ ràng là người đến không hề có chút kiên nhẫn để đi tìm chìa khóa trước rồi mới mở cửa. Một bóng người cao lớn đứng chắn trước cửa, người ấy lạnh lùng nói: “Mau đứng dậy!”.

Dường như chỉ trong nháy mắt, Đường Duyệt đã từ dưới đất bật dậy, lao như bay vào lòng người đó mà ôm chặt lấy. Người kia hết sức kinh ngạc trước hành động thân thiết bất ngờ này, nhưng cũng rất nhanh chóng trấn tĩnh lại.

Được tiểu muội ôm nhưng Đường Mạc lại cảm thấy rất xa lạ, vì từ trước đến giờ chàng chưa từng có một tiểu muội muốn nũng nịu, nương tựa vào chàng. Đến khi chứng kiến cái vẻ lặng lẽ, ít nói của Đường Duyệt thì chàng thực sự tin rằng cái ý nghĩ rằng có một tiểu muội ngoan ngoãn, đáng yêu thật là xa xỉ. Bây giờ khi bất ngờ được tiểu muội tính cách kì lạ này ôm chầm lấy, chàng thấy tim mình như đang bị con sâu đục khoét, lớp băng giá bao phủ đã bị phá vỡ, chỉ còn lại sự xúc động và xót thương. “Không sao rồi!” Lời vừa dứt chàng chợt nhận ra giọng mình sao dịu dàng đến thế nên vội thêm một câu lạnh lùng: “Về nhà thôi”.

Đây là lần thứ hai chàng nói với Đường Duyệt rằng về nhà thôi. Có lẽ suốt đời này Đường Duyệt sẽ không thể nào quên được khoảnh khắc này.

Đường Mạc nắm chặt tay Đường Duyệt rồi bước ra ngoài, trong đầu chàng vẫn quẩn quanh nhiều câu hỏi. Ở nơi được canh giới nghiêm ngặt như Đường Gia Bảo này, việc thừa lúc các quan khách tập trung mà trà trộn lọt vào không phải là dễ dàng, hơn nữa việc đưa một cô gái ra ngoài như thế này thì càng không thể. Ở đây, khắp nơi đều có trạm canh gác và thị vệ đi tuần, làm sao mà Đường Duyệt lại có thể dễ dàng bị người khác bắt đưa đi cơ chứ. Chàng đã nghĩ đến khả năng này, có người không muốn để Đường Duyệt tiếp tục sống ở Đường Gia Bảo. Hoặc cũng có thể nói rằng người này thực sự muốn Đường Duyệt mãi mãi biến mất, hay chí ít là không bao giờ có thể quay trở lại Đường Gia Bảo được nữa.

Đường Mạc rất hiểu phụ thân của mình, ông tuyệt đối không phải là người có thể làm chuyện này. Thường ngày, ông rất bận rộn, việc này chàng cũng không muốn làm phiền đến ông. Vậy người có quyền lực cao không kém ở Đường Gia Bảo này chỉ còn lại một người. Vấn đề là, dựa vào mối quan hệ ruột thịt thân thiết giữa Đường Duyệt và người này thì rốt cuộc làm việc đó vì lý do gì chứ?

Mặt khác, Đường Tứ phu nhân lúc này còn đang thiết tiệc đãi khách.
Sảnh đường rộng lớn, đám tì nữ váy áo rực rỡ, không khí nhộn nhịp như ngày lễ. Khắp nơi giăng đèn kết hoa khiến khuôn viên càng thêm lộng lẫy, tráng lệ.

Bậc thềm phía trước được trải thảm đỏ thêu ngũ phụng cát tường, Đường Tứ phu nhân ngồi trên một chiếc ghế gấm ở vị trí cao nhất, chiếc trâm bằng ngọc phỉ thúy tinh xảo cài trên đầu, trên người là bộ y phục tay rộng màu đỏ tươi, làn da trắng trẻo lộ ra dưới ống tay áo khiến người ta phải ngưỡng mộ. Tay bà cầm một cốc rượu bạch ngọc, lưng dựa vào ghế một cách thư thái, tự tại. Phía dưới thềm, hai bên trái phải, mỗi bên đều sắp một bàn ăn dài với vô số bát đũa, cốc chén, bên nào cũng có hai thị nữ hầu cận, một người tiếp rượu, một người bưng đĩa quả.

Chư vị khách quý đến Đường Gia Bảo lần này đều đem theo thân quyến của mình, tất cả tụ họp tại nơi đây, dãy bàn dài trong sảnh đường chật kín người, hương thơm ngào ngạt khắp sảnh, tiếng leng keng dội vang khắp nơi.
Người có gương mặt trái xoan dài, thanh tú là Yến Ninh – con gái của trưởng môn phái Không Động, nàng chăm chú nhìn Đường Tứ phu nhân rồi khe khẽ hỏi mẫu thân đang ngồi bên cạnh: “Mẫu thân à, Đường Tứ phu nhân có phải là Ôn Nhã Như không?”

Phu nhân trưởng môn Không Động mỉm cười, nâng chén rượu lên nhấp một chút rồi lấy tay áo che miệng trả lời: “Không sai.”

Yến Ninh lại tiếp tục ghé sát tai mẫu thân nói nhỏ: “Con gái riêng của bà ta… hôm nay sao không thấy đến vậy?”

Người ngồi phía trước hai người bọn họ là Âu Dương Minh Châu cất tiếng cười. Yến Ninh vội đỏ mặt, biết rằng câu thì thầm vừa rồi của mình đã bị người ta nghe thấy, nàng lo lắng nhìn về phía chủ nhân bữa tiệc – Đường Tứ phu nhân, nàng quan sát thấy mặt bà ta không có chút thay đổi gì, có vẻ như là không nghe thấy lời nàng nói vừa rồi, lúc này nàng mới thấy nhẹ nhõm cả người. Vương Thị – mẫu thân nàng trừng mắt nhìn, Yến Ninh thè lưỡi ra vẻ nũng nịu, mẫu thân nàng thấy vậy không thể tức giận mà chỉ cười nói: “Con nên học theo Âu Dương tỷ tỷ. Tỷ ấy tuy tuổi còn nhỏ nhưng võ công đã tài giỏi hơn con rất nhiều.”

Âu Dương phu nhân Lý Hồng cười đáp lời: “Nguyệt Nhi tỷ tỷ chớ nên khen đứa nha đầu này, không thì nó lại sung sướng mà bay lên tận trời xanh mất thôi.” Tuy nói như vậy nhưng trong ánh mắt bà vẫn ngời lên vẻ tự hào, rõ ràng là lời tán dương vừa rồi khiến bà thấy rất vui sướng. Bà và Vương Nguyệt trước đây đều cùng theo học phái Nga Mi do vậy hai người nói chuyện với nhau tỏ ra khá thân mật.

Chuyện nhà Ôn Gia đã sớm không còn là điều bí mật trong giang hồ, trong đó liên quan đến xuất thân của Đường Duyệt, mọi người cũng đều ngại không muốn tìm hiểu thêm về vấn đề này. Nhưng lúc này, thấy vẻ cao quý đoan trang của Đường Tứ phu nhân, lại nghĩ đến buổi yến tiệc long trọng hôm nay không có bất cứ một người nào của Ôn Gia đến chúc mừng thì quả thật càng khiến sự tò mò của những người đến dự tiệc tăng lên.

Lý Hồng nở nụ cười đầy hàm ý với trưởng môn phu nhân phái Không Động rồi hướng lên người ngồi phía trên bậc thềm cao mà nói: “Nhờ thịnh tình của phu nhân, việc sinh hạ tiểu thiếu gia quả là việc đáng mừng nhưng chỉ là trong lòng Lý Hồng vẫn còn lo nghĩ một điều, không thể không nói ra.”
Ôn Nhã Như đặt cốc rượu trong tay xuống: “Âu Dương phu nhân, xin cứ nói.”
Vẻ mặt Lý Hồng tỏ ra hơi lo lắng: “Thưa phu nhân, ba ngày trước do chúng tôi bảo vệ không tốt đã hại tới tiểu thư Đường Duyệt bị bọn xấu bắt đi. Tôi quả thực ăn không ngon, ngủ không yên, không rõ hiện nay tiểu thư đã được đưa về nhà an toàn hay chưa?”

Các vị phu nhân, tiểu thư vốn đang ăn uống, trò chuyện rộn ràng khi nghe thấy vấn đề này cuối cùng cũng được nhắc tới thì thoáng chốc yên lặng lạ thường, khắp sảnh đường im lìm, không một tiếng động.

Ôn Nhã Như dửng dưng nhìn bà ta nói: “Đa tạ sự lo lắng của Âu Dương phu nhân, tiểu thư nhà chúng tôi nay đã bình an vô sự. Hôm đó phải đa tạ phu nhân đã xả thân trợ giúp, không biết vết thương của phu nhân đã đỡ hơn chưa?”.

Lý Hồng mỉm cười: “Giữa đường gặp chuyện bất bình, tất phải ra tay tương trợ, hà tất phải nói lời cảm tạ. Nói đến cảm tạ thì phải là tôi đa tạ phu nhân ban thuốc cho mới phải, bây giờ sức khỏe của tôi đã tốt lên rất nhiều rồi.”

Ôn Nhã Như khẽ cười: “Vậy là tốt rồi.”

Người mặc đồ xanh nhạt, dáng vẻ quý phái là Âu Dương Minh Châu lên tiếng: “Đường Duyệt muội muội là người ngây thơ, thật thà, tôi cũng rất quý mến.”
Ôn Nhã Như thở dài nói: “Tiểu nữ ngờ nghệch, nếu lời lẽ, hành động có gì thất lễ thì mong Âu Dương coi như con cháu trong nhà mà bỏ quá cho.” Nói rồi bà nhẹ nhàng thay đổi đề tài, không nhắc đến Đường Duyệt thêm một lời nào nữa.

Đêm nay, cả chủ lẫn khách đều vui vẻ.

Về phần Đường Duyệt, đêm nay cũng có thể nói là khá vui vẻ. Nàng đã được đi tắm rửa, thay y phục và đang ngồi dưới gốc cây dùng bữa. Đường Mạc ngồi đối diện với Đường Duyệt, vẻ mặt chàng vẫn tỏ ra trầm mặc, lặng lẽ, có vẻ như là thấy khó hiểu trước vẻ mãn nguyện của tiểu muội tội nghiệp.
Bên bàn ăn, Thương Dung vui vẻ rót rượu, uống một hơi rồi nói: “Rượu ngon.”

Cốc rượu trước mặt Đường Mạc vẫn còn nguyên, không hề động đến một giọt. Dưới ánh trăng, rượu trong cốc ánh lên màu hổ phách. “Muốn uống rượu thì ra sảnh trước, rượu ở đó càng ngon.” Đường Mạc lạnh lùng nói.

Thương Dung mỉm cười đáp: “Nghe mọi người thường nói rằng, ngồi uống rượu dưới ánh trăng non hay trong vườn trúc xanh rì đều thú vị. Ta nghĩ chẳng cần phải miễn cưỡng kiểu một đám người cùng tụ họp trong sảnh lớn mới vui được.”

Đường Mạc đằng hắng một tiếng: “Huynh không mời mà đến, lại còn ra vẻ khách khí.”

Thương Dung thở dài, lẩm bẩm nói: “Cái con người này thật là nhỏ nhen, chẳng lẽ một ly rượu cũng tiếc hay sao?”.

Đường Mạc không để ý tới Thương Dung nữa, tiếp tục chăm chú nhìn Đường Duyệt, nàng đang vét nốt hạt cơm cuối cùng trong bát. Chàng thích thú nhìn nàng, tò mò đoán xem không biết ăn xong bát cơm này sẽ định làm gì. Quả nhiên, Đường Duyệt buông bát xuống, lơ đãng nhìn vào đáy bát, không biết là đang nghĩ gì nữa.

Khóe miệng Đường Mạc hơi mỉm cười, chàng nhẹ nhàng vẫy tay. Đồng tử đứng hầu bên cạnh lập tức mang thêm đến cho Đường Duyệt một bát thật đầy. Hạt cơm trắng tinh, sáng lấp lóa dưới ánh trăng, ngay cả đôi mắt của Đường Duyệt cũng sáng lên lạ thường, nàng lại bắt đầu cầm đũa lên và cúi xuống bát cơm.

11 comments on “Nhất đao khuynh thành – Chương 3.4

  1. Lâu lắm rồi mới được đọc tiếp chương mới.
    Bao giờ mới phát hành đây😦

  2. bộ này chừng nào mới phát hành vậy BV? Em mong chờ cuốn này lắm đó!!❤

  3. Ax, sao lại là quý III? Hôm trước VV nói là tháng 6, sau dời lại tháng 7, bây giờ lại là quý III? Aaaaa, VV có tính xb ko đây? Em chờ đến sắp thành hươu cao cổ rồi đây. Nhân tiện góp ý với VV, đứng đầu một môn phái là “chưởng môn”, xuất phát từ cụm từ “chưởng quản môn phái” chứ ko phải “trưởng môn” đâu ạ

    • Kết thúc truyện cũng tùy vào cảm nhận của từng người bạn ạ, còn cảm nhận của ad thì kết thúc truyện mở và có một chút buồn!

  4. Pingback: Nhất Đao Khuynh Thành | VANVIETBOOKS' BLOG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s