Yêu nhầm chị hai…được nhầm em gái (4)


Chương 11 :

Ngày chủ nhật dài lê thê bất tận, từ sáng tới trưa tôi ngồi tụng môn Sử cho ngày thứ 2, miệng thì tụng mà đầu thì toàn nghĩ đến Tiểu Mai, à cũng có khi nghĩ tới Khả Vy, khổ thật, 2 em cứ giằng co nhau như thế thì sao mà tôi học cho được chứ ! Đầu năm bài vở cũng không lấy gì là nhiều lắm, đến tối thì tôi đã xong xuôi bài vở cho cả thứ 2 và thứ 3. Ăn cơm chiều xong thì tôi ra ngồi trước sân hóng gió, quần đùi cởi trần đang xỉa răng thì ở đâu trước nhà có 2 đứa con gái đang dòm lom lom vô, mà ác nỗi vị trí của tôi và 2 đứa này thì gọi là chúng nó trong tối còn tôi ngoài sáng, nên tôi trố mắt thao láo nhìn mãi mà chả nhận ra, còn 2 đứa nó cười khúc khích :

– Nam ơi, có nhà ko ?

– A…., đợi chút !

Bỏ xừ rồi, là giọng em Vy, để em nó thấy tôi trong cái bộ sexy boy rồi, thế quái nào mà lại biết nhà mình được nhỉ ? Tôi phóng vô nhà mặc đại cái quần dài áo thun, khoác cái sơ mi ngoài rồi chạy ra :

– À, hai người đến đây à…có gì thế ?

– Tới coi rảnh hông, rủ đi lòng vòng chơi ! – Nhỏ Huyền đáp, ngồi sau lưng là bạn thân nhỏ đó, chính là em Vy.

– Mà coi bộ đang bận xỉa răng rồi, chắc hông đi được âu ! – Vy nháy mắt tinh quái.

– Không…tui rảnh mà, đợi dắt xe ra nha !

Con gái cấp 3 chúng nó quỷ yêu thật, toàn chơi sốc tôi. Từ cấp 1 đến cấp 2 tôi nào phải vừa gì, mà sao từ hôm vào cấp 3 nhập học đến giờ toàn bị sao quả tạ chiếu vào mồm chả phun được câu nào gỡ thẹn, nhục không chịu được. Tôi vừa lò dò dắt xe ra thì Vy đã phốc qua xe tôi :

– Chở Vy nha, nãy Huyền nó lên dốc cầu coi bộ giờ chở hết nổi !

– Ừ… !- Tôi nhún vai đáp gọn lỏn, thầm nghĩ chở Tiểu Mai thích hơn nhiều.
– Sao thế ? Hay là không muốn chở tui ?

– Đâu có, tại mới ăn xong nên…chưa nói nhiều được, hì hì !

– Tốt, vậy đi thôi !

Cơ mà Khả Vy nhẹ hều, tầm 45kg là cùng, mà công nhận nhìn càng kỹ thì càng thấy Vy xinh ra, không đẹp như Tiểu Mai nhưng lại dễ thương, ăn nói có duyên. Tóc cột dài, mắt to tròn đen láy, cười ra cũng xinh lắm. Mỗi cái đứng mới tới vai tôi, chắc còn phải phấn đấu nhiều mới xứng với anh Nam đây, không thì lúc hôn mỏi cổ lắm em, hề hề !

– Ủa mà sao biết nhà Nam hay vậy ?

– Hôm bữa Vy theo dõi Nam tới tận nhà mà !

– Ớ, khi nào ?

– Đùa thôi, có trong danh sách đoàn viên của lớp lúc đầu năm ấy !

– À…à !

Ra vậy, đầu năm đúng là Vy có đưa bản danh sách đó cho lớp điền họ tên địa chỉ vô, tốt, hôm nào gạ gạ em ấy cho tôi số phone nhà Tiểu Mai mới được.

– Vậy giờ đi đâu ?

– Ai biết, đi đâu Huyền ?

– Đi ăn gỏi ốc đi, bên trạm xe lửa bán ngon lắm !

– Ừ, đi !

Đến là nản, tôi vừa ăn cơm xong thì đã rủ đi ăn nữa, đâu phải dạ dày bò mà ăn vào rồi còn dư để tối khuya nhai bữa bữa phụ chứ. Thây kệ, tôi không ăn là xong, chả sao. Cơ mà chở Khả Vy cũng y như đèo Tiểu Mai, đi đường nhiều đứa trai khác nó cũng dòm ghê lắm. He he, khoái rồi đấy, tôi cũng hãnh diện lây chứ, “ giàu vì bạn, sang vì vợ “ mà .

– Cho 3 dĩa gỏi bác ơi – Nhỏ Huyền vừa vào đã tọng ngay 3 dĩa, đúng là con gái ăn hàng.

– Ơ, tui không ăn đâu, còn no ! – Tôi xua tay.

– Vậy hả, ông không ăn cũng chả sao, ông trả mà, đỡ tốn ! – Huyền nheo mắt láu lỉnh
– Sao…ừ, Nam đãi, he he !- Tôi kìm lại được, bình tĩnh, mình là con trai, phải galang, em Vy đang tựa cằm nhìn nãy giờ kia kìa.

– Chứ sao nữa, hì hì ! – Nhỏ Huyền khoái chí cười tít mắt.

Thật với các bạn, nãy ăn no gần chết, giờ nhìn dĩa gỏi tôi đã muốn mửa rồi, lấy gì mà ăn nổi ,t hôi thì lựa ốc mà ăn cho có lệ.

– Ăn dùm Vy đi Huyền, không hết nổi ! – Em Vy chia nửa dĩa gỏi qua phần nhỏ Huyền.

– Bơi vào, hì hì !

Xong 3 dĩa gỏi, nhỏ Huyền thiếu điều còn định kêu tiếp 3 ly sinh tố. Thảm rồi, chắc tuần sau nhịn net quá, lúa máu đâu nữa mà chu cấp cho nhu cầu bản thân đây. Hên làm sao nhỏ này chợt nhớ phải về sớm đón đứa em đi học thêm về, lúc đó cũng tầm 20h45 rồi.

– Tí chở Vy về dùm nha Nam, tui về trước, bữa khác gặp !

– Ừ , bye ha ! – Tôi gật đầu nghĩ thầm trong bụng “ Đi dùm đi, gặp hoài chắc thằng này cạp đất ăn quá “

– Tính tiền bàn này đi cô ơi !

– Chia ra đi Nam, nhỏ Huyền giỡn đó – Vy chìa tiền ra

– Mình trả được mà !

– Không, bạn bè đi chơi chung, có phải dịp gì đặc biệt đâu mà bắt Nam trả!

Ôi, sao em nói chí lý thế, thôi thì tôi nhận cho em ấy vui, chứ thực ra trong bụng tôi…cũng đang vui lắm, hề hề !

Chap 12 :

– Giờ đi đâu ?

– Tuỳ Nam, hì !

– Vậy…dạo chút rồi về nha !

– Ừa, mà chút chở Vy đến nhà một bạn nữa nha, gửi bản kế hoạch họp chi đoàn cho người ta !

– Ừ ! Tôi gật đầu nhìn Vy lại cười tình, trống ngực tôi bắt đầu đập loạn rồi.

Phan Thiết thì tuy không rộng lắm, ít chỗ đi chơi, toàn là quán ăn với coffee, chứ chỗ để dạo mát thì chỉ đường Nguyễn Tất Thành xuống biển Đồi Dương, dài khoảng 2km là đến bờ biển. Đường Nguyễn Tất Thành có 2 làn rộng, giữa là làn cây cảnh trải dài đến tận biển, xung quanh là các dãy ghế đá đặt tựa lưng vào nhau. Được cái buổi tối gió mát, chạy gần xuống đến biển đã nghe tiếng sóng rì rào. Lòng vòng chút thì đã xuống đến biển, nên tôi quay đầu xe chạy hướng ngược lại, buổi tối ra biển làm gì cơ chứ !

– Nhà bạn của Vy ở đâu ?

– Nam cứ chạy hướng này, đến đầu đường Tuyên Quang thì quẹo phải nha !

Nhà bạn em Vy chắc bán bánh xèo hay mì quảng rồi, vì mặt tiền con đường này toàn là quán ăn, khói thơm bốc nghi ngút, nhìn mà thèm.

– Đến chỗ kia, đấy, Nam quẹo vào hẻm đó !

– Hả ? Hẻm đó hở ?

– Ừ, đúng rồi, sao vậy ? Nam biết à ?

– Vy …đến nhà ai vậy ?

– Nhà của Trúc Mai, lớp phó văn thể, Vy đưa bản danh sách họp chi đoàn, sao vậy ?

– Ừ… vậy mình để Vy đầu hẻm nha, con gái nói chuyện với nhau có mình thì không tiện !

– Nhưng…trong hẻm tối lắm…!

Nếu một ngày các bạn đưa bạn gái về mà bỏ em nó lại đầu ngõ, không dám chở về tận nhà vì sợ ba nàng, mà nhìn thấy vẻ mặt nũng nịu khẽ bặm môi của em nó thì các bạn có dám để em nó đầu hẻm ko? Tôi thì không rồi đấy, thôi liều, tới đâu hay tới đó, tôi dắt bộ xe đi theo Vy. Cơ mà sao cả ngày hôm nay lại không đi đưa cho Tiểu Mai đi, hay mai lên lớp đưa cũng được, nhè ngay giờ đang đi với tôi mà đến nhà người ta. Nhỡ Tiểu Mai có ý gì với tôi thật thì phen này hết nhìn mặt, 21h hơn rồi hai đứa tôi còn long nhong ngoài đường, không cặp kè nhau thì là gì, càng giải thích càng chết.

– “ Bé Mai ơi, hôm nay em ngủ sớm đi, mai học đầu tuần mệt lắm, ai bấm chuông cũng đừng mở cửa nhé “ – Tôi vừa đi vừa lầm rầm ếm, cái bộ như thằng trộm gà, lù rù lù đù, chả bù cho cái bộ em Vy, hiên ngang đường hoàng tợn. Cánh cửa màu đen mà mới hôm qua tôi còn nhìn âu yếm như cửa nhà tôi thì hôm nay y như cánh cửa…âm phủ .

– Kính coong….!

– Mai ơi, Vy nè !

Có tiếng dép loạt soạt quen thuộc của mùa hè năm nào đi ra, người mở cổng chả cần phải đoán, hoá ra nãy giờ tôi trù hụt, em yêu của tôi vẫn chưa ngủ. Cũng phải, giờ này ngủ nghê gì chứ, híc !

– Ơ…2 bạn vào nhà đi !

– Được mà, Vy đưa Mai cái danh sách thôi, kèm thêm mấy hoạt động mà lớp phó văn thể tổ chức cho 15 phút đầu giờ mỗi ngày ấy !

– Ủa…lúc.. ! — Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên

– Ừ, có bổ sung thêm đó, thôi Vy về nha ! – Vy ngắt lời

– Ừ, 2 người về !

Hai nàng đứng nói chuyện, chả em nào thèm đả động đến tôi, em Vy thì tự nhiên như đúng rồi, Tiểu Mai thì có vẻ ngạc nhiên, cũng phải, đêm chủ nhật mà 2 đứa 1 xe thì chả phải cặp kè là gì. Chứ con ngoan trò giỏi như Tiểu Mai thì giờ này cũng ôn bài rồi ngủ thôi. Nàng lúc này mặc áo pull quần short, khoác hờ cái áo len, nhìn trắng xinh rạng rỡ, tôi đến chảy máu mũi, nhìn Tiểu Mai bằng ánh mắt mụ mị, và nàng thì nhìn tôi bằng nửa ánh mắt lạnh như băng. Híc, băng tuyết đâm vô tim, vừa đau thấu trời xanh vừa lạnh thấu xương. Rõ là lúc đóng cửa Tiểu Mai còn cười với Vy, chứ tôi thì y như con ruồi vo ve ở đâu, nàng còn chả thèm bận tâm chào tôi!

– Sao im ru vậy Nam ?

– À…mình buồn ngủ, tại hồi sáng dậy sớm ấy mà !

– Sáng chủ nhật mà dậy sớm làm gì ?

– Ừ…dậy sớm đi đá banh !

– Hì, vậy đạp mau i, rồi về ngủ !

– Ừ – Tôi chả thiết gì nói chuyện nữa, chán vật vã, hôm qua rõ là mơ đẹp thế mà hôm nay như từ thiên đàng rơi thẳng xuống địa ngục. Chỉ mong đến nhà em Vy cho nhanh rồi về đập đầu vô gối tự…kỷ .

Nhà Vy gần ngay trường học luôn, khúc đường này thì ngày nào học về tôi cũng đi ngang qua, dám sau này em ấy nhờ tôi chở về lắm.

– Vậy Vy vô nha, Nam về i !

– Ừ, bye ha !

– Ngủ ngon!

– Ừ ! – Rồi tôi co giò đạp thẳng về nhà, chả buồn thay quần áo, quăng mình lên giường nằm thở, híc, xui gì đâu. Rồi chiều mai sẽ ra sao ? Tiểu Mai chắc là giận tôi rồi, nhưng mà cũng không chắc, vì chắc gì nàng đã có gì gì đó với tôi đâu mà thèm giận ?

Nằm nghĩ vu vơ một hồi, tôi ngủ luôn lúc nào không hay. Lềnh bềnh trong mơ, tôi thấy mình đang rơi tự do từ trên cao xuống thẳng địa ngục, rồi “ Choành “, tiếng súng AWM khô khốc vang lên, hết đầu thai luôn. Đêm nay lại bị nhỏ CS kia nó ám, híc híc !

Chương 13 :

Trưa hôm sau, tôi chả buồn ăn, trệu trạo nhai vài hột cơm cho qua loa rồi thay đồ xách cặp, thất thểu đạp xe lên trường, lê bước vô lớp, chả dám ngẩng đầu lên mà nhìn sang chỗ ngồi Tiểu Mai đang ngồi :

– Giờ này mới vác xác lên à, tao quét gần hết lớp rồi này !

– Ơ…tao quên mất, giờ tao làm gì đây ?

– Đi đổ rác đi, để sẵn đằng kia !

Đi ngang qua Khả Vy, em ấy vẫn cười tươi rói như mọi khi, tôi cũng thấy tâm trạng đỡ hơn một chút .

– Hôm nay trực mà quên, tiêu chưa, hì !

– Hic, ừ, không biết sao mà lại quên mất !

– Cần Vy phụ gì hông ?

– Chắc không, giờ mình đổ rác là xong thôi mà !

– Còn nhúng giẻ lau bảng kìa, để Vy đi với Nam !

– Ừa, cảm ơn !

Tôi hên nhiều rồi, nên giờ gặp hạn liên tiếp. Vừa cầm cái ki rác ra cửa lớp thì thấy Tiểu Mai ôm cặp bước vào, bỏ xừ chưa, tôi lại đang đi chung với Vy. Nàng chả buồn nhìn tôi, đi ngang qua luôn, huhu, biết mà, điều xui đã xảy ra . Em Vy thì vẫn tíu tít cười nói, tôi cũng miễn cưỡng phụ hoạ theo, ừ hử cho qua chuyện, em ấy đứng nhúng khăn, đưa tôi lau bảng, nhìn hai đứa tôi lúc đó phởn không chịu được. Mấy đứa trong lớp cũng thấy, cũng đoán già đoán noan hai đứa này sớm muộn cũng cặp nhau, mỗi tôi là trong cuộc, tình ngay lí gian !

Giờ Sử, tôi ngồi học mà đầu óc để tận đâu, nghĩ ngợi mông lung, nghe chữ được chữ mất. Cái gì mà công xã nguyên thuỷ rồi người vượn cổ, thời này sướng thật, chả biết yêu đương gì, đâu có đau khổ như tôi bây giờ chứ. Giờ anh văn cũng chả nhét được thêm gì vào đầu, ngoại trừ mấy cái ngữ pháp quan trọng phải cố mà nuốt, với lại giờ cô chủ nhiệm, ngồi không chú ý lạng quạng vào sổ đầu bài thì tèo, thôi thì cố vểnh tai lên mà nghe, mà y như vịt nghe sấm ấy !

– Võ Trí Nam, đọc đoạn tiếp theo, vai Peter !

– Ơ….dạ… – Nghe cô gọi, tôi giật mình đứng phắt dậy, thầm kêu khổ vì nãy giờ có nghe cái quái gì đâu, làm gì biết đoạn nào đây, mà Peter là thằng quái nào nữa ?
– Diệp Hoàng Trúc Mai, vai Mary ! – Cô gọi tên Tiểu Mai.

– Hello Mary, how your vacation ? – Tiểu Mai hắng giọng đọc

– Cô nói em vai Mary mà , Mai, đoạn đó của Peter , em đọc trước đó Nam !

– Dạ… hello Mary, how your…….. !- Ôi lạy hồn, nhờ Tiểu Mai nhầm vai mà tôi tìm ra được đoạn cần đọc, không thì lên bảng đếm số mất rồi, hú vía thật, thôi ráng tập trung, không dám lơ mơ nữa.

Tôi đang đối thoại với em đấy, cơ mà lại bằng tiếng Anh, và chẳng ăn nhập gì với những điều tôi đang muốn nói, muốn giải thích cả. Kết thúc đối thoại, nàng hẹn tôi See you later mà tôi nghe sao xa xăm quá đỗi, không được, là con trai thì phải nắm thế chủ động, tôi phải giải thích thôi, có sao nói vậy, tránh để nàng hiểu lầm, đêm dài lắm mộng.

Trống đánh báo hiệu giờ ra chơi vang lên, mấy thằng con trai túa ra sân đá cầu như mọi hôm, mỗi tôi là ngồi lại. May quá, em Vy cũng đi với nhỏ Huyền ra ngoài rồi, tôi đánh bạo đi đến chỗ Tiểu Mai, nàng đang ngồi xem sách, hình như là sách địa lý

– Tiểu Mai nè…. !

– Hở, gì vậy Nam ?

– Tối hôm qua đó… !

– Ừ, thì sao ?

– Là do Vy qua nhà mình rủ đi chơi, sau đó bảo tiện đường chở qua nhà Mai để đưa cái danh sách gì kia thôi… ( giải thích thế cũng như không, thà im còn hơn, nói ra khác gì tự khẳng định là em Vy vừa đến rủ đi chơi là mày đã tót đi ngay, hừ..)

– Nam đi đâu thì sao phải báo cáo với mình chứ ? – Tiểu Mai nheo mắt.

– Không, ý mình là…. ! – Tôi đâm quíu.

– Là sao ? – Nàng nhìn tôi gặng hỏi.

– Là…là.. ! – Tôi tắc tị chả biết nói gì tiếp theo.

– Là ông đi ra cho tui ngồi ôn bài, sắp vô lớp rồi – Giọng nhỏ ngồi cùng bàn với Tiểu Mai, chắc nó mới vào lại.

– Về nhé…. ! – Tôi lủi thủi về lại chỗ ngồi, thầm rủa mình ăn nói ngu si, giải thích xong còn tệ hơn, chả nói được cái quái gì ra hồn.

Và Tiểu Mai thì vẫn chả thèm cười lấy một cái, nàng vẫn cặm cụi nhìn vô cuốn sách địa lý ôn bài cho tiết sau, mặc tôi dưới cuối lớp với cái mặt như thằng chết trôi đến hết buổi học, ai lay cũng không tỉnh, à đến giờ về thì Khả Vy có đến, cười cười ấn tay lên trán giả vờ như xem tôi có sốt không. Mắt nhắm mắt mở, tôi kịp thấy Tiểu Mai trên kia liếc thấy tôi đang ôm cái bàn, tay em Vy trên trán, vậy là nàng quay ngoắt ôm cặp đi về, và lần này thì tôi chết thật, chả thèm trôi nổi gì nữa, chìm lỉm xuống đáy sông….tuyệt vọng !

2 comments on “Yêu nhầm chị hai…được nhầm em gái (4)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s