Yêu nhầm chị hai…được nhầm em gái (3)


Chương 8 :

Hôm sau, tôi quyết định đến lớp trễ hơn hôm qua, mục đích là được vào lớp cùng lúc với Tiểu Mai, hai là thị uy với mấy thằng cũng đang nhòm ngó em. 12h30 tôi ra khỏi nhà, chạy thong thả từ tốn, đúng 12h35 gửi xe xong, đi chậm rãi nhẹ nhàng, 12h40 bước vô lớp. Trời hỡi, Mai ơi em biết anh hôm nay canh giờ đi cùng em hay sao mà giờ này em đã yên vị trong lớp rồi thế, nàng ngồi nhìn ra cửa sổ, đâu hề biết tôi đang ỉu xìu lê thân vô lớp, cũng vì ỉu xìu mà hình như tôi tưởng tượng ra hay sao ấy, nàng đang khẽ mỉm cười !

Ngang qua chỗ Vy thì em ấy gọi giật lại :

– Nè, hôm nay đi trễ vậy ?

– Ừ, nhà Nam có việc, đi muộn chút !

– Vậy Nam cất cặp đi, rồi qua Vy nhờ chút !

Dại gái rồi, nghe Vy nhờ tôi sáng mắt lên, cất cặp xong tót lên ngay.

– Nam đọc dùm Vy cuốn báo này cho lớp nha, 15 phút đầu giờ ấy!

– Ơ,…Nam có biết đọc đâu !

– Xạo, học đến lớp 10 mà hông biết đọc chữ à ! – Vy nheo mắt dò xét.

– Ko…ý Nam là… !

– Đọc dùm i mà, hôm nay Vy bị đau họng !

5 phút sau, lớp 10 A1 có một ông phỗng đứng giữa lớp, cầm cuốn báo thật cao để che mặt. Thánh thần ơi, nào giờ con có làm việc này bao giờ đâu ! Thôi thì lựa mấy cái truyện cười đọc vậy, lớp mới bạn mới nên bọn nó cũng có phần ủng hộ, tôi đọc đến đâu thì cười đến đấy, mặc dù theo tôi thì mấy cái truyện này chả có gì đáng cười, thà nghe tôi đứng nói tào lao bá láp lại còn hay hơn, có khi cười tét rốn ấy chứ.

– Cảm ơn Nam nha, hì !

– Ừ, không sao !

– Ụa, vậy là nãy giờ có sao à ?

– Không, tức là….

– Hi, về chỗ đi, vào lớp kìa !

Trời hỡi, sao em Vy này mồm miệng lém lỉnh thế, tôi trùm chém gió mà toàn bị em nó kê nguyên tủ đứng vào miệng, quê không chịu được. Lại thêm Tiểu Mai suốt cả buổi tôi đọc khan cả cổ mà nàng cũng chẳng buồn nở một nụ cười ủng hộ, hôm nay đen quá rồi, hình như khi nãy ra đường tôi bước chân trái trước hay sao ấy !

Ra chơi, bọn con trai rủ nhau ra đá cầu giao lưu. Gì chứ đá cầu thì tôi không giỏi cho lắm, nhưng được cái chiêu đá hậu ngược nhìn lạ, tức là xoay chân lại móc ngược, đá bằng mu bàn chân, cầu bay đâu kệ nó, miễn không hụt được rồi ! Còn có mấy đứa nào là đá xoè, đá móc đuôi bò cạp, đá ưỡn lưng, thôi thì đủ kiểu !

Cứ thế, cả tuần sau đều tiếp diễn như vậy. Lên lớp học, ra chơi đá cầu, quen bạn quen bè, chiều lại về và cứ ngóng hụt Tiểu Mai. Được mỗi cái là dạo này Khả Vy cười tình với tôi nhiều hơn, và tôi tự nhiên thấy em ấy ngày càng xinh ra. Còn Tiểu Mai thì cứ vậy, cũng có đôi lần ánh mắt chạm nhau, nhưng đều như lướt qua. Ngoại trừ những lúc giải toán hay lý thì nàng có nhìn tôi, hơi tỏ vẻ thán phục. Và giờ anh văn thì tôi trố mắt nhìn nàng xổ cả tràng English mà chả riêng gì tôi, nhiều đứa khác cũng chả hiểu, có điều nghe đã tai vô cùng !

Bữa nọ, cũng hội con trai đang đá cầu, trong nhóm có 1 đứa tên Tuấn học giỏi hoá nhất lớp, vì anh nó dạy tư môn Hoá nhưng không dạy ở trường. Đời tôi chỉ thừa nhận mỗi ông anh nó dạy hay nhất và dễ hiểu nhất, kiến thức đi cực kỳ sát lý thuyết và dễ tiếp thu. Sau này lên 11, 12 nó học còn giỏi bạo, đá cầu nó cũng giỏi nốt, có mấy quả tưởng cầu bay ra ngoài rồi nhưng nó cứu cầu ngoạn mục vô cùng. Bữa nay cũng vậy, nó cũng cứu cầu đẹp tuyệt vời, thế mà cứu xong bỗng dưng nó bỏ ra ghế ngồi nhìn bọn tôi đá. Chả hỉu ất giáp gì sất, tôi hỏi nó sao không chơi tiếp, nó chỉ cười lắc đầu nhăn nhở…

Chương 9 :

Tí đá xong, nó cũng ngồi đó chứ không chịu vào lớp. Ơ cái thằng ! Ngồi ngoài sân đếm lá rụng thú hơn việc học hay sao nhỉ ? Tôi tới hỏi sao thì…

– Vô lớp mậy, ngồi hoài, trễ kìa !

– Tao bị…rách quần rồi… ! – Nó nói lí nhí.

Ặc, hoá ra tại pha cứu cầu thần sầu khi nãy, tôi cố nín cười, bảo đưa xem rách ra sao ! Thảm, lỗ rách khá rộng, đủ để khi gió vào là thoáng mát tận trong ra ngoài.

– Thôi cứ vào lớp đi, tao che cho, rồi ngồi tại chỗ thôi mà, cuối giờ tao chở về !

Hai ông tướng cứ thế đi líu ríu vào lớp, đứa nào không biết nhìn vào dễ tưởng 2 thằng này bị đồng tính lắm, và…nhiều đứa không biết thật . Chúng nó cười, không to nhưng đủ biết, em Vy thì không cười, quay đi chỗ khác, chỉ có Tiểu Mai là tròn mắt ngạc nhiên. Híc, lúc nào em không nhìn anh, lại nhè ngay lúc này vậy nàng ? Tôi phải giải thích sao đây , nói ra thì thằng Tuấn nó quê chết, gì chứ chuyện rách quần chả đùa được, quê cả tháng chứ chẳng chơi !

Tôi quyết định vì đại nghĩa diệt thân, kệ ai nghĩ sao thì nghĩ, giúp bạn là giúp đến cùng, che đến khi nó về đến chỗ, yên vị ngồi xuống mới thôi. Tôi lầm lũi đi ngang qua 2 em Vy và Mai luôn, chả buồn liếc nhìn như mọi khi nữa !

Nhưng sự đời nó chả như ý, sao không chịu để yên cho thằng Tuấn đến khi tôi chở nó về chứ ! Giờ toán, giảng bài xong thầy giáo bắt đầu gọi tên lên bảng làm bài, tôi chợt nghĩ tới cái định luật không nhớ đọc ở đâu, mà có cái câu này thì tôi tâm đắc lắm :

– “ Khi điều không may có xu hướng xảy ra thì nó sẽ xảy ra “

Đại loại là nếu điều xui có xu hướng diễn ra thì nó sẽ diễn ra, như lát bánh mì rơi từ mặt bàn xuống nền đất thì lúc nào mặt phết bơ cũng bị úp xuống đất, hay là đến giờ làm và bạn luôn thấy 2 chiếc vớ không cùng một đôi trong cái đám vớ lẫn trước mặt, hoặc trời y như rằng sẽ mưa khi bạn quên đem ô vậy . Và ở đây là thằng Tuấn bạn tôi, xui thế nào thầy dạy Toán gọi ngay đích danh nó, mà chỉ có mỗi tôi là hiểu nó đang trong tình thế nào ! Thầy giáo gọi mãi mà thằng Tuấn chẳng chịu đứng dậy, cũng phải thôi, kế bên nó là hai đứa con gái, đứng dậy thì sau đó có mà độn thổ trốn cả đời. Cả lớp chỉ biết sửng sốt trố mắt nhìn, tưởng thằng này bữa nay ăn gan hùm hay sao mà thầy kêu nó cứ ngồi lì một chỗ, mà cái mặt nó thì đang cười hay mếu cũng không rõ !

Thôi thì tôi đứng dậy, cả lớp quay sang nhìn tôi, thầy Toán cũng vậy. Ác nỗi, đứng dậy rồi giờ làm sao nữa, hông lẽ nói trước lớp “ Dạ bạn Tuấn bị rách quần thầy ơi, không đứng lên được đâu, thầy thông cảm ha ! “ , như thế thì khác nào cứu rồi giết, đem con bỏ chợ. Nghĩ nhanh rồi tôi quyết định…ôm cuốn vở tôi lên bàn giáo viên :

– Gì thế, thầy đâu kêu tên em lên bảng !

– Dạ… !- Tôi vẫn đi lên.

– Về chỗ !

– ………. ! – Tôi cắn môi lầm lũi đi một mạch lên bàn thầy, rồi nói cố thật nhỏ.

– Dạ thầy bạn Tuấn bị…rách quần…. !

– Ừ…ừm…e hèm, em về chỗ đi !

Tôi quay lưng đi về, mà cả lớp vẫn còn nhìn theo, chắc bọn nó đang thắc mắc tôi nói gì mà thầy cho qua nhẹ nhàng thế ! Chưa kịp ngồi xuống thì thầy gọi giật lại :

– Nam, em chở Tuấn về trước đi, để tí ra về đông đảo, không tiện !

– Dạ.!

Thầy cũng tâm lí thật, thế mà nãy tôi chẳng nghĩ ra, để đến lúc ra về học sinh túa ra đầy sân, lúc ấy muốn che cũng khó. Thằng Tuấn xếp sách vở, đứng dậy ra khỏi lớp,…tay cầm cặp che chỗ rách sau mông lại. Đến đây thì đứa khờ cũng biết thằng này bị gì, ra chơi vô tôi đi sau che, không đứng dậy được, tay che sau mông, xâu chuỗi lại là biết thôi. Vài đứa cười khúc khích, thầy trừng mắt nhìn, tụi nó im bặt. Tuyệt, tôi khoái thầy rồi nha !

Xếp vội sách vở vào hộc bàn, rồi tôi đi ra, không ôm cặp theo vì nghĩ chở thằng Tuấn về xong là quay lại lớp học tiếp luôn :

– Nam, Nam ơi ! – Tiếng Vy gọi lại

– Gì thế ?

– Chìa khoá xe còn trên bàn Nam kìa !

À, vội đi tôi quên mất, lấy chìa rồi tôi khẽ cười : Cảm ơn ha ! rồi chào thầy, chạy biến ! Tất nhiên hành động tình tứ giữa Vy và tôi nãy giờ chả lọt sót mắt ai, vì em ấy bàn 3 mà còn ngoái lại nhìn thấy tôi để quên chìa khoá xe trên bàn 7, tôi còn cười lại nữa ! Rồi đấy, mở đầu cho các sóng gió sau này !

Chả dè nhà thằng Tuấn xa thật, tuốt ngoài chỗ trạm thu phí cầu đường, nhưng chả sao, trước sau gì tôi cũng lên nhà nó xin học thêm Hoá thôi, xem như biết trước nhà. Để nó lại đầu ngõ :

– Cảm ơn nhiều nha mầy !

– Có gì đâu, ơ mà xe mày sao đem về ?

– Tao nhờ thằng bạn chạy về dùm rồi !

– Ờ, vậy tao về đây, bữa nào tao lên đây xin học đấy !

– Ừ, bye mày ! – Rồi tôi quay xe chạy một mạch về trường.

Chương 10 :

Vuốt hết tốc lực , tôi chạy bở hơi tai về trường là đã 5h40 chiều, tình hình này đã xong tiết cuối từ lâu rồi, cầu trời cho cửa phòng đừng đóng để tôi còn vào lấy cặp. Chưa kịp chạy vào sân thì đã thấy Tiểu Mai đứng ngoài cổng trường, tôi xuống xe thở dốc :

– Nhà Tuấn xa quá, bạn coi dùm xe mình để chạy vô lấy cặp cái nha !

– Cửa lớp đóng rồi mà Nam !

– Ơ…..sớm vậy.. !

– Hì, cặp Nam nè, mình để đầy đủ sách vở trong hộc vào lại rồi !

– À, cảm ơn nha ! – Tôi sướng mê tơi, cười tít mắt.

– ………. !

– Ủa mà sao bạn chưa về ?

– Mình về rồi ai giữ cặp cho Nam ?

– Ừ ha, rồi giờ ai chở bạn về ? Không có đi xe à ? ( ngu thật, người ta đi xe thì sao trước mặt mày giờ đây chỉ có một chiếc xe của mày thế, thằng hâm )
– Nam chở mình về dùm đi ! – Tiểu Mai nhìn tôi, các ngón tay líu ríu bấu vào cái cặp đang ôm trước ngực.

– Ừ, lên xe đi ! – ( Ôi , cơ hội này nằm mơ cũng không tưởng đến, híc, nhờ mày rách quần đấy Tuấn à, sau này mày cứ thi thoảng rách tiếp vài lần dùm tao nhé )

– Hi, chở nổi không đó ?

– Yên tâm, mười người chở vẫn được !

– Xạo… !- Nàng nguýt dài, rồi một tay níu áo tôi, và ngồi lên xe, ngồi một bên nhé, nam sinh chở nữ sinh áo dài bằng xe đạp, ôi lãng mạn vô cùng !

Hai người chúng tôi cứ thế mà bon bon từ trường ra con đường Nguyễn Tất Thành đầy hương biển, gió mát nhè nhẹ, ánh đèn đã bắt đầu điểm lên trên thành phố, bản nhạc “ A love for life “ vang lên trên đài phát thanh nghe yên bình cực, tôi muốn sau này chiều nào cũng vậy, cũng được đưa nàng về nhà thế này !

– Ơ Nam nè, đã biết nhà mình chưa mà sao không thấy hỏi?

– Mình biết rồi mà, sao lại hỏi vậy ?

– Ơ, Nam nói sao, không hiểu ??

Trời đất, nàng quên tôi rồi, quên mất cái vụ nàng đáp banh 2 lần vô mặt tôi rồi !

– Mình nè, hồi lớp 9 mình đá banh vô nhà bạn đó, 1 lần vô hồ cá, 1 lần làm bể bóng đèn ấy, nhớ không, cái bóng đèn bị bể ấy ! – Tất nhiên tôi giấu biến cái chi tiết nàng tọng banh vô mặt tôi.

– A..à, ra đó là Nam đó hở? Mình không nhớ ra đấy, Nam cao lên nhanh vậy ha, lúc đó nhìn chưa như bây giờ !

– Ừ, tự nhiên sau lớp 9 mình cao nhanh lắm ( Tôi cao lên nhanh thật, 1 phát vèo lên 1m70 luôn )

– Hì, giờ thì nhớ rồi !

Ôi, Tiểu Mai cười lên trông xinh phết, mà giờ tôi mới để ý, gò má nàng cao thật, mà lẽ thường con gái gò má cao là hay dắt mũi con trai lắm !

– Xong, đã đến nhà rồi, tiểu thư !

– Hì, ghẹo nữa, thôi tạm biệt ha !

– Ừa, mai gặp !

– Mai chủ nhật mà gặp gì, hì hì !

– Ờ ha, quên mất, mốt gặp !

– Ừ, Nam về cẩn thận !

Tôi nhìn theo đến khi nàng mở cổng bước vào, gật đầu cười thêm phát nữa, à suýt quên :

– Ấy, bạn tên gì vậy ? – Tôi vội hỏi.

– Gọi mình là Tiểu Mai được rồi ! – Nàng nhoẻn miệng cười rồi quay vào nhà.

Hị hị, ở hiền gặp lành mà, ông trời giúp ta rồi. Tôi chạy về lòng đầy hứng khởi “ Sau này hai đứa con nên duyên vợ chồng rồi thì sẽ cúng tạ ông trời, à quên cảm ơn mày nữa Tuấn ơi, cảm ơn cái quần thần thánh của mày đấy “ Tèn ten, đời sao đẹp tươi thế, tôi mở cổng bước vào nhà, nở nụ cười cầu tài với ông anh :

– Eh he ….. !

– Ranh con, học gì mà giờ này mới về, tán gái à ?

– Bậy nào, huynh cứ nói thế, hề hề !

– Lẹ đi ăn mày, đói rồi !

Tối đó tôi ăn gì cũng ngon, xem gì cũng vui, và ngủ cũng thật ngon, may quá, đêm nay không còn mơ thấy con nhỏ kia cầm AWM headshot nữa, mà là Tiểu Mai đang đứng đợi tôi trước cổng…thánh đường trong lễ phục cô dâu, cười rạng rỡ khi chú rể là tôi bước tới, he he, mơ đẹp, mơ đẹp !

2 comments on “Yêu nhầm chị hai…được nhầm em gái (3)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s